Cổ Tích Việt Nam Song Ngữ: Sự Tích Cây Xấu Hổ

05 Tháng Mười Hai 20184:14 CH(Xem: 440)

Từ ngày còn nhỏ, chúng ta đã được nghe biết bao câu chuyện cổ tích qua giọng kể của bà, của mẹ. Từ những lâu đài của nàng công chúa và hoàng tử, cho đến cánh rừng rậm rạp nơi mụ phù thủy cư ngụ, vẻ đẹp hiền từ của Ông Bụt, Bà Tiên…, tất cả đã trở thành một phần không không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ. Đã bao năm tháng trôi qua, những câu chuyện dân gian ấy vẫn còn nguyên sức hút, tuy giản dị, nhẹ nhàng mà gửi gắm bao lời răn dạy vô cùng trân quý của cha ông.

Chuyên mục “Cổ tích Việt Nam song ngữ” không chỉ mong muốn đem tới cho độc giả nguồn cảm hứng để học tiếng Anh mà còn hy vọng có thể khơi dậy thiện niệm, đạo đức con người cùng niềm tự hào dân tộc với lời nhắn nhủ: Hãy tự tin mang tinh hoa đất Việt vươn ra thế giới.

***
blank

Trên Trái đất có vô số loài cây, mỗi cây một dáng vẻ, một mùi hương. Trong đó có một loại cây khá lạ, hễ cứ chạm vào hoặc rung lắc là các lá khép lại. Có rất nhiều sự tích về cây xấu hổ, chúng ta cùng tìm hiểu một câu chuyện dưới đây lí giải về nguồn gốc của nó nhé.

Dưới đây là nội dung câu chuyện được Nhà xuất bản Mỹ Thuật dày công biên soạn:

Once upon a time, there was a poor widow. Her husband passed away too nearly so she had to work hard to raise her daughter.

Ngày xưa có một bà góa nghèo. Chồng bà không may mất sớm, một mình bà tần tảo nuôi con.

blank
Bà mẹ một mình tần tảo nuôi con (Ảnh: Fahasa.com)

The daughter was so beautiful. The woman loved her so much that she took care of her as if she had been a treasure and didn’t let her do anything.

Con gái bà từ nhỏ đã vô cùng xinh xắn nên được mẹ rất mực yêu chiều. Bà nâng niu con gái như báu vật, không cho đụng tay vào bất cứ việc gì.

When she held a broom to sweep, her mother would say: “Let me do it! I don’t want any dust to get into your eyes”. When she wanted to hoe up the ground to plant greens, her mother would say: “Let me do it. I don’t want your hands and feet to become ugly”.

Cô bé định quét nhà thì bà bảo: “Để mẹ làm cho kẻo bụi bay vào mắt”. Con bé định cuốc đất, trồng rau thì bà bảo: “Để mẹ làm kẻo chai tay, xấu chân”.

Gradually, the daughter got used to doing nothing. All day, she played and hung around. As she grew up, the more beautiful she was, the lazier she became. She only wanted to play and hang out with her lazy friends.

Dần dần con gái bà quen với việc không phải làm gì. Cô bé càng lớn càng xinh đẹp nhưng lại càng lười biếng, suốt ngày chỉ tụ tập chơi bời với đám bạn xấu.

Day by day, the mother got older and weaker. However, her love to her daughter kept her going and working hard to earn money, to buy food and clothes for her daughter.

Còn bà mẹ ngày càng già yếu nhưng vì quá thương con nên vẫn gắng làm để con có cái ăn cái mặc.

Exhausted from overworking, the mother fell ill. Since the daughter was too spoiled before, she didn’t even know how to cook some gruel, how to find medicine for her mother.

Một ngày kia, vì làm việc quá sức, bà mẹ lâm bệnh nặng. Cô con gái ngay cả nấu chút cháo cho mẹ hay thuốc thang cũng chẳng biết.

blank
Vì làm việc quá sức, bà mẹ lâm bệnh nặng (Ảnh: youtube)

Soon, the mother’s illness turned worse and she passed away. Even then, the lazy daughter still didn’t open her eyes. She spent all her mother’s money to the last dime and became a beggar.

Ít lâu sau, bà mẹ qua đời. Không còn mẹ chăm sóc nữa, cô con gái vẫn lười biếng không chịu làm ăn. Cô ta tiêu xài hết những thứ mẹ để lại rồi đi ăn xin.

However, wherever she went, people would laugh at her. Those with intention advised her to work to earn her living while others would drive her away.

Nhưng đi đến đâu, cô ta cũng bị mọi người chê cười, người muốn giúp thì khuyên phải chịu khó làm ăn. Người không thích thì xua đuổi thậm tệ.


Only until then did her regrets fills her soul. She ran and cried and felt sorry for her mother: “Mother, mother, please forgive me”. Since then, nobody ever saw her again.

Đến lúc đó, cô con gái mới ân hận. Cô vừa chạy vừa khóc nức nở và luôn miệng nói: “Xin hãy tha thứ cho con”. Từ khi đó, không còn ai gặp cô gái nữa.

Later, by the grave of her mother, a strange plant was seen rising from the ground. The leaves was small and every time people touched, they would quiver and close themselves as if they was trying to avoid people. People called them the shy plant.

Ít lâu sau, bên mộ bà mẹ mọc lên một cây mẹ, lá nhỏ li ti. Mỗi lần chạm vào, cây chợt rung rinh, lá khép lại như né tránh. Người ta gọi đó là cây xấu hổ.

Ý nghĩa câu chuyện:

Câu chuyện là lời nhắc nhở đến bố mẹ đừng bao bọc con mình quá nhiều. Thay vào đó, hãy rèn cho bé tính tự lập, để bé học hỏi làm mọi thứ. Bởi sau này, khi bạn không còn bên con nữa, con sẽ rất khó khăn để tự đối diện với mọi thứ một mình mà không có kỹ năng nào.

Bên cạnh đó, là một người con, cũng không nên quá ỷ lại vào bố mẹ, cần phải biết chăm sóc và yêu thương bố mẹ nhiều hơn nữa.

Để sở hữu cuốn truyện tranh minh họa sinh động nhằm khơi dậy nguồn cảm hứng sáng tạo và truyền tải giá trị đạo đức sâu sắc cho các bé, bố mẹ có thể đặt mua tại đây: http://phucminhbooks.com/su-tich-cay-xau-ho.htm

Theo Phúc Minh Book DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ông vua tuổi Hợi nước ta Lên ngôi Mồng Một thật là giỏi giang Phủ dụ tôn thất, dân, quan Hoàng Đế Minh Mạng chăm ngàn việc công Đinh điền thuế khoá canh nông Quân sự kinh tế tinh thông trị vì
CHUÔNG CHÙA GIẢI THOÁT VANG NGÂN, MÕ CHÙA THANH THẢN BÂNG KHUÂNG ĐẤT TRỜI.... Ngày xuân trẩy hội Chùa Hương Núi cao trùng điệp, con đường cheo leo Khi vượt dốc, lúc leo đèo Rừng mơ xanh thắm, hoa treo trắng ngần.
Mỗi căn nhà đều có dấu vết của con người cùng đồ vật gắn bó với những kỉ niệm. Mỗi thành phố luôn ẩn chứa trong nó bao nhiêu vết tích tàn dư của lịch sử. Hôm nay, lật lại từng trang ký ức đang dần bị lãng quên bởi thời gian, tôi muốn làm sống lại một con người, để chúng ta lại có dịp gọi tên ông thêm một lần, và rất nhiều lần nữa…
* Với thế giới Bạn chỉ có thể là một người, Nhưng với một người Bạn có thể là cả thế giới. *Những lúc thơm nồng bên ta là Bạn Đắng. Nhưng lúc cay đắng vẫn bên ta đó là Bạn Đời.
Để chuẩn bị đón Tết cho thật “đàng hoàng,” mẹ tôi cũng như những người phụ nữ lãnh đạo gia đình khác đều phải đi chợ Tết. Đi chợ Tết như là một thủ tục đầu tiên để đón ông bà, đưa ông Táo nghinh Xuân cho thật chu đáo.
Hôm nay, ngày 17 tháng 2 Tôi sẽ thành một kẻ mù lòa, điên rồ và phản bội Nếu đưa một bài thơ tình lên facebook của mình
Lê Quý Đôn trong Phủ Biên tạp lục có nhận xét về thời kỳ chúa Nguyễn rằng, "từ quan to đến quan nhỏ, nhà cửa chạm trổ, tường xây bằng gạch đá, trướng vóc màn the, đồ dùng toàn bằng đồng, bằng sứ, bàn ghế bằng gỗ đàn, gỗ trắc, ấm chén bằng sứ, yên ngựa - dây cương đều nạm vàng, nạm bạc, quần áo là lược, nệm hoa, chiếu mây, lấy phú quý phong lưu để khoe khoang lẫn nhau. Họ coi vàng bạc như cát, thóc gạo như bùn, hoang phí vô cùng..."
Một năm bốn mùa Tạo Hoá tặng ban cho nhân loại, mùa nào cũng có những dấu ấn riêng và đặc trưng của nó. Đông có cái lạnh và xơ xác khiến con tim ta ngậm ngùi. Thu có cơn gió êm đềm nhẹ nhàng giỡn chơi cùng mặt hồ lăn tăn cùng chiếc lá. Hạ có bầu trời xanh trong vắt thanh cao. Còn xuân thì luôn gợi lên trong ta cái gì đó vừa nhẹ nhàng, vừa tươi vui, vừa ấm cúng.
Trời đã lập xuân, vậy mà gió bấc vẫn như những ngọn roi quất vào mặt người. Màn đêm đổ xuống thật nhanh. Bãi ven sông làng Trà Hương, Khúc Giang ánh đuốc bừng lên. Tiếng va chạm binh khí, tiếng reo hò của các binh sĩ vang cả một khúc sông. Từ trong bóng tối, tiếng vó ngựa dồn dập, thấp thoáng lao nhanh về phía trung quân. Nhận ra Mạc Hiển, anh em Phạm Hạp và Phạm Cự Lạng chống đao, hét binh sĩ ngừng tập.
Sắc màu rực rỡ muôn ngàn hoa tươi Gặp nhau vui vẻ cùng cười Chúc nhau năm mới mọi lời đẹp hay Em đang dạo buổi xuân nay Lòng mang vương vấn nhớ ngày xuân xưa
Bảo Trợ