Gửi Gắm Mùa Thu

05 Tháng Mười 20181:12 SA(Xem: 510)

Gửi Gắm Mùa Thu
(Từ bài To Autumn của John Keats)


fall leaves - la thuSương về tiết dịu ươm màu quả
Ấp ủ Mùa Thu với nắng lành
Chung sức làm nho đầy trái mọng
Dây bò phủ kín máng nhà tranh

Vườn táo cong oằn với trái thơm
Chín ngon vào giữa ruột thêm hườm
Căng phồng bầu bí dòn nâu dẻ
Nhụy mật nuôi ong cứ vẫn tươm

Ong lượn tìm hoa chẳng chút lo
Tưởng rằng thời tiết ấm trời cho
Mãi là quí báu kho vô tận
Tổ chứa tràn đầy mật ắp no

Ai chẳng thấy Thu giữa cửa hàng
Hay ngoài thoáng rộng lúc mùa sang
Thu ngồi lơ đễnh nền phơi hạt
Tóc xoã gió hiu đến quạt sàng

Trên cày nửa luống Thu buồn ngủ
Ngây ngất mùi hăng của túc hoa
Quên bẵng là mình tay bận hái
Nên chùm hoa dại bỏ sót qua


Thu cũng nhiều khi bộ láo liên
Như người đi mót ở trong miền
Hay là đau đáu nhìn chằm chặp
Táo bọt phập phều đã dậy men

Luyến nhớ làm chi khúc nhạc Xuân
Tiếng Thu cũng đậm sắc xa gần
Những đám mây tầng đâu vướng trãi
Nhạt nhòa ngày thở phút phù vân

Bất giác chiều ươm nắng rạ đồng
Côn trùng than vãn khúc chờ trông
Bờ sông liễu tỉ tê trầm bỗng
Theo gió nhẹ đưa tĩnh lặng dòng

Bên đồi trừu tới lứa be he
Hợp tấu dế lên khúc nhạc bè
Cổ đỏ chim vườn ca lảnh lót
Sang mùa én rạng hót về quê

Thái Huy Long

Bài thơ To Autumn được xem là một trong nhũng bài phổ biến nhất trong thế giới Anh Ngữ và là bài thơ được cho là hay nhất của John Keats.(Owlcation)
John Keats (October 31, 1795 – February 23, 1821) tốt nghiệp y sĩ giải phẩu nhưng chỉ thích văn thơ. Ông chết sớm vào tuổi 25 vì bị lao phổi như mẹ và anh trong gia đình.

Trong bài thơ này ông xem mùa Thu như một bà tiên đã cùng với Trời làm cho vụ mùa sung mãn nhưng cũng có nét tàn nhẫn. Thu dùng lưỡi hái cắt hoa màu, làm ong mật cứ lầm tưởng là hoa nở nhụy sẽ không khi nào dứt, trừu sinh đẻ mùa Xuân nay đã tới lứa (làm thịt), giun dế than vãn mùa Thu, chim thiên di …. Có lẽ những ý nghĩ buồn thảm xen lẫn trong cảnh vật nên thơ đã biểu lộ tâm trạng của người biết mình sẽ chẳng còn sống bao lâu (dùng chữ conspiring để nói bà Thu và Trời đã “mưu toan” cho vụ mùa sung mãn, hook và swat khô khan và độc ác !).

Thiện và ác ngàn đời vẫn là chu kỳ bất biến của Tạo Hoá mà vạn vật phải chấp nhận sự chuyển mùa thôi. Hãy quên đi khúc nhạc Xuân vì Thu cũng có những nhịp điệu đầy sắc màu trữ tình cá biệt. Côn trùng rỉ rả rồi cũng tìm phương cách trường tồn giống nòi và chim chuẩn bị thiên di ….

To Autumn
Season of mists and mellow fruitfulness,
Close bosom-friend of the maturing sun;
Conspiring with him how to load and bless
With fruit the vines that round the thatch-eaves run;
To bend with apples the mossed cottage-trees,
And fill all fruit with ripeness to the core;
To swell the gourd, and plump the hazel shells
With a sweet kernel; to set budding more,
And still more, later flowers for the bees,
Until they think warm days will never cease,
For Summer has o'er-brimmed their clammy cell.

Who hath not seen thee oft amid thy store?
Sometimes whoever seeks abroad may find
Thee sitting careless on a granary floor,
Thy hair soft-lifted by the winnowing wind;
Or on a half-reaped furrow sound asleep,
Drowsed with the fume of poppies, while thy hook
Spares the next swath and all its twined flowers;
And sometimes like a gleaner thou dost keep
Steady thy laden head across a brook;
Or by a cider-press, with patient look,
Thou watchest the last oozings, hours by hours.

Where are the songs of Spring? Ay, where are they?
Think not of them, thou hast thy music too,---
While barred clouds bloom the soft-dying day,
And touch the stubble-plains with rosy hue;
Then in a wailful choir, the small gnats mourn
Among the river sallows, borne aloft
Or sinking as the light wind lives or dies;
And full-grown lambs loud bleat from hilly bourn;
Hedge-crickets sing; and now with treble soft
The redbreast whistles from a garden-croft,
And gathering swallows twitter in the skies.
John Keats

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhậu say tỏ tình với 4 crush, cô gái đau đầu khi cả 4 người cùng đồng ý TẠ TỘI TRƯỚC TÌNH YÊU Tặng người nữ sinh yêu dấu của đời tôi * Đã xa lắm ! Tình xưa bùng cháy lại Thưở mơ màng đâu còn nữa, em ơi ! Tóc anh nay nhiều sợi bạc rồi
Ông vua tuổi Hợi nước ta Lên ngôi Mồng Một thật là giỏi giang Phủ dụ tôn thất, dân, quan Hoàng Đế Minh Mạng chăm ngàn việc công Đinh điền thuế khoá canh nông Quân sự kinh tế tinh thông trị vì
CHUÔNG CHÙA GIẢI THOÁT VANG NGÂN, MÕ CHÙA THANH THẢN BÂNG KHUÂNG ĐẤT TRỜI.... Ngày xuân trẩy hội Chùa Hương Núi cao trùng điệp, con đường cheo leo Khi vượt dốc, lúc leo đèo Rừng mơ xanh thắm, hoa treo trắng ngần.
Mỗi căn nhà đều có dấu vết của con người cùng đồ vật gắn bó với những kỉ niệm. Mỗi thành phố luôn ẩn chứa trong nó bao nhiêu vết tích tàn dư của lịch sử. Hôm nay, lật lại từng trang ký ức đang dần bị lãng quên bởi thời gian, tôi muốn làm sống lại một con người, để chúng ta lại có dịp gọi tên ông thêm một lần, và rất nhiều lần nữa…
* Với thế giới Bạn chỉ có thể là một người, Nhưng với một người Bạn có thể là cả thế giới. *Những lúc thơm nồng bên ta là Bạn Đắng. Nhưng lúc cay đắng vẫn bên ta đó là Bạn Đời.
Để chuẩn bị đón Tết cho thật “đàng hoàng,” mẹ tôi cũng như những người phụ nữ lãnh đạo gia đình khác đều phải đi chợ Tết. Đi chợ Tết như là một thủ tục đầu tiên để đón ông bà, đưa ông Táo nghinh Xuân cho thật chu đáo.
Hôm nay, ngày 17 tháng 2 Tôi sẽ thành một kẻ mù lòa, điên rồ và phản bội Nếu đưa một bài thơ tình lên facebook của mình
Lê Quý Đôn trong Phủ Biên tạp lục có nhận xét về thời kỳ chúa Nguyễn rằng, "từ quan to đến quan nhỏ, nhà cửa chạm trổ, tường xây bằng gạch đá, trướng vóc màn the, đồ dùng toàn bằng đồng, bằng sứ, bàn ghế bằng gỗ đàn, gỗ trắc, ấm chén bằng sứ, yên ngựa - dây cương đều nạm vàng, nạm bạc, quần áo là lược, nệm hoa, chiếu mây, lấy phú quý phong lưu để khoe khoang lẫn nhau. Họ coi vàng bạc như cát, thóc gạo như bùn, hoang phí vô cùng..."
Một năm bốn mùa Tạo Hoá tặng ban cho nhân loại, mùa nào cũng có những dấu ấn riêng và đặc trưng của nó. Đông có cái lạnh và xơ xác khiến con tim ta ngậm ngùi. Thu có cơn gió êm đềm nhẹ nhàng giỡn chơi cùng mặt hồ lăn tăn cùng chiếc lá. Hạ có bầu trời xanh trong vắt thanh cao. Còn xuân thì luôn gợi lên trong ta cái gì đó vừa nhẹ nhàng, vừa tươi vui, vừa ấm cúng.
Trời đã lập xuân, vậy mà gió bấc vẫn như những ngọn roi quất vào mặt người. Màn đêm đổ xuống thật nhanh. Bãi ven sông làng Trà Hương, Khúc Giang ánh đuốc bừng lên. Tiếng va chạm binh khí, tiếng reo hò của các binh sĩ vang cả một khúc sông. Từ trong bóng tối, tiếng vó ngựa dồn dập, thấp thoáng lao nhanh về phía trung quân. Nhận ra Mạc Hiển, anh em Phạm Hạp và Phạm Cự Lạng chống đao, hét binh sĩ ngừng tập.
Bảo Trợ