Niềm Đau Dân Tộc

08 Tháng Bảy 20184:42 CH(Xem: 473)

Niềm đau dân tộc

Vũ Thị Saigon

vietnam - quehuongCon tôi hỏi sao Ba trồng cây chuối,
cây dừa sim, cây nhãn, cây bầu?
Ở Mỹ nầy sao không trồng cây táo, cây dâu,
Cây oak, palm tree, như người ta Ba nhỉ?

Nghe con hỏi, tôi mỉm cười suy nghĩ
Một hồi lâu mới giảng cho nó hiểu vì sao:

– Con ơi, khi lớn lên con mới biết thế nào
Và thấu hiểu tâm tình người xa xứ
Ngồi ở nơi nầy mà mơ về quá khứ
Trĩu trong lòng niềm thương nhớ quê hương
Nhớ con đường quê ngày hai buổi đến trường
Những hàng chuối nhà ai lá đong đưa và bầy chim ríu rít
Ngày lao khổ trái dừa sim ngọt lịm
Vừa no lòng “đã khát” còn gì hơn
Nhãn trong vườn hột nhỏ ngọt như đường
Giàn bầu nậm che trưa hè nắng gắt
Thiu thiu ngủ chiếc võng tre chợp mắt
Tiếng ầu ơ câu vọng cổ Hoài lang
Vườn của cha là một nửa quê hương
Còn một nửa bên kia trời thương nhớ…

– Ba ơi, bao giờ dắt chúng con về thăm quê cũ
Nước non mình đẹp tựa bài thơ
Ba ơi, Ải Nam Quan ở đâu và có từ bao giờ?

– Nơi lừng lẫy chống quân Tàu xâm lược
Chúng cay đắng thốt ra câu lịch sử:
Quỉ môn quan quỉ môn quan, thập nhân khứ nhất nhân hoàn
Mười tên giặc đi xâm lăng nước Việt
Qua ải Nam Quan chỉ còn một tên về!

– Con sẽ đến đấy để tiếp nối câu thề
Xin gìn giữ đất thiêng của tiền nhân để lại
Và đến thăm thác Bản Giốc đẹp như mơ
Ôi diễm lệ mà xứ Cờ Hoa không có.

– Con nhớ mãi những lần Ba ru em ngủ
Bài thơ dài con chỉ nhớ một đoạn thôi
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh
Ai lên Phố Lạng cùng anh,
tiếc công bác mẹ sinh thành ra em…

Nghe con trẻ nói mà lòng đau như thắt
Vội quay đi giấu dòng lệ tủi hờn
Uất nghẹn trong tim,
Máu trong miệng muốn trào tuôn
Còn đâu nữa phần địa đầu đất nước?
Lũ cường tặc Cộng nô bán nước
Ta sẽ về hỏi tội bọn bây
Trời không dung, đất không dưỡng chúng mầy
Toàn dân Việt đứng lên ầm ầm như bão nổi
Quét sạch đi bọn Cộng đồ rác rưởi
Khỏi non sông gấm vóc bốn nghìn năm
Và đòi lại đất thiêng theo di chỉ của cha ông
Dù máu đổ xương rơi nào có ngại
Cho Việt Nam gấm hoa liền một dải
Từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
Dân Việt Nam trên khắp hoàn cầu
Từ muôn hướng trở về xây dựng lại
Nước Việt Nam minh châu sẽ hùng cường mãi mãi
Thật sự Hòa Bình, Nhân Ái, Tự Do
Ngày liên hoan Nam Trung Bắc rộn rã tiếng reo hò.

Chúng tôi sẽ đem về tặng đồng bào, bà con trong nước
Những trái nhãn Việt Nam mà hột mang theo ngày trước
Được vun trồng trên đất nước tự do
Dù cho có tưới bằng nước sông Seine hay nước Hillsborough
Thì vẫn ngọt vẫn thơm như đường như mật
Dù trời Việt Nam có gió heo mây hay mưa lất phất
Chúng tôi vẫn nắm tay nhau
Đi khắp nẻo đường đất nước
Để hát, để cười, để nhớ, để thương
Vũ Thị Saigon

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bức tường quen thuộc mọi người đều thấy, Chung quanh tư gia xây chắn rào tường, Giữ yên ổn cho đời sống bình thường, Tránh những kẻ gian đột nhập phá hoại. Bao người giàu có lại càng lo ngại, Ông to bà lớn dinh thự khang trang,
Anh đừng nhìn em nữa Hoa xanh đã phai rồi Còn nhìn em chi nữa Xót lòng nhau mà thôi . Người đã quên ta rồi Quên ta rồi hẳn chứ
Mấy năm trước đây, trên trang binhgia.net có nhiều bài viết bàn về tên gọi của quê hương yêu dấu chúng ta là Bình Giã hay Bình Giả. Chuyện chưa ngã ngũ, thế rồi chẳng ai bàn tiếp nữa. Có lẽ ai trong chúng ta cũng quan tâm và muốn biết về nguồn cội quê hương mình.
Trong thời quân Nguyên sang xâm chiếm nước ta, sau hội nghị quân sự ở Vạn Kiếp để bàn định kế chống giặc Nguyên, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn viết "hịch" cho phổ biến trong dân chúng để hiệu triệu các tướng sĩ và nhân dân hãy cương quyết chống xâm lăng.
BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN VÀ NHỮNG CẢM NHẬN- * . Quê tôi nghèo lắm Vẫn lác đác nhà tranh Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát Cha cả đời lam lũ Mẹ một đời chắt chiu Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Nhậu say tỏ tình với 4 crush, cô gái đau đầu khi cả 4 người cùng đồng ý TẠ TỘI TRƯỚC TÌNH YÊU Tặng người nữ sinh yêu dấu của đời tôi * Đã xa lắm ! Tình xưa bùng cháy lại Thưở mơ màng đâu còn nữa, em ơi ! Tóc anh nay nhiều sợi bạc rồi
Ông vua tuổi Hợi nước ta Lên ngôi Mồng Một thật là giỏi giang Phủ dụ tôn thất, dân, quan Hoàng Đế Minh Mạng chăm ngàn việc công Đinh điền thuế khoá canh nông Quân sự kinh tế tinh thông trị vì
CHUÔNG CHÙA GIẢI THOÁT VANG NGÂN, MÕ CHÙA THANH THẢN BÂNG KHUÂNG ĐẤT TRỜI.... Ngày xuân trẩy hội Chùa Hương Núi cao trùng điệp, con đường cheo leo Khi vượt dốc, lúc leo đèo Rừng mơ xanh thắm, hoa treo trắng ngần.
Mỗi căn nhà đều có dấu vết của con người cùng đồ vật gắn bó với những kỉ niệm. Mỗi thành phố luôn ẩn chứa trong nó bao nhiêu vết tích tàn dư của lịch sử. Hôm nay, lật lại từng trang ký ức đang dần bị lãng quên bởi thời gian, tôi muốn làm sống lại một con người, để chúng ta lại có dịp gọi tên ông thêm một lần, và rất nhiều lần nữa…
* Với thế giới Bạn chỉ có thể là một người, Nhưng với một người Bạn có thể là cả thế giới. *Những lúc thơm nồng bên ta là Bạn Đắng. Nhưng lúc cay đắng vẫn bên ta đó là Bạn Đời.
Bảo Trợ