Niềm Đau Dân Tộc

08 Tháng Bảy 20184:42 CH(Xem: 376)

Niềm đau dân tộc

Vũ Thị Saigon

vietnam - quehuongCon tôi hỏi sao Ba trồng cây chuối,
cây dừa sim, cây nhãn, cây bầu?
Ở Mỹ nầy sao không trồng cây táo, cây dâu,
Cây oak, palm tree, như người ta Ba nhỉ?

Nghe con hỏi, tôi mỉm cười suy nghĩ
Một hồi lâu mới giảng cho nó hiểu vì sao:

– Con ơi, khi lớn lên con mới biết thế nào
Và thấu hiểu tâm tình người xa xứ
Ngồi ở nơi nầy mà mơ về quá khứ
Trĩu trong lòng niềm thương nhớ quê hương
Nhớ con đường quê ngày hai buổi đến trường
Những hàng chuối nhà ai lá đong đưa và bầy chim ríu rít
Ngày lao khổ trái dừa sim ngọt lịm
Vừa no lòng “đã khát” còn gì hơn
Nhãn trong vườn hột nhỏ ngọt như đường
Giàn bầu nậm che trưa hè nắng gắt
Thiu thiu ngủ chiếc võng tre chợp mắt
Tiếng ầu ơ câu vọng cổ Hoài lang
Vườn của cha là một nửa quê hương
Còn một nửa bên kia trời thương nhớ…

– Ba ơi, bao giờ dắt chúng con về thăm quê cũ
Nước non mình đẹp tựa bài thơ
Ba ơi, Ải Nam Quan ở đâu và có từ bao giờ?

– Nơi lừng lẫy chống quân Tàu xâm lược
Chúng cay đắng thốt ra câu lịch sử:
Quỉ môn quan quỉ môn quan, thập nhân khứ nhất nhân hoàn
Mười tên giặc đi xâm lăng nước Việt
Qua ải Nam Quan chỉ còn một tên về!

– Con sẽ đến đấy để tiếp nối câu thề
Xin gìn giữ đất thiêng của tiền nhân để lại
Và đến thăm thác Bản Giốc đẹp như mơ
Ôi diễm lệ mà xứ Cờ Hoa không có.

– Con nhớ mãi những lần Ba ru em ngủ
Bài thơ dài con chỉ nhớ một đoạn thôi
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh
Ai lên Phố Lạng cùng anh,
tiếc công bác mẹ sinh thành ra em…

Nghe con trẻ nói mà lòng đau như thắt
Vội quay đi giấu dòng lệ tủi hờn
Uất nghẹn trong tim,
Máu trong miệng muốn trào tuôn
Còn đâu nữa phần địa đầu đất nước?
Lũ cường tặc Cộng nô bán nước
Ta sẽ về hỏi tội bọn bây
Trời không dung, đất không dưỡng chúng mầy
Toàn dân Việt đứng lên ầm ầm như bão nổi
Quét sạch đi bọn Cộng đồ rác rưởi
Khỏi non sông gấm vóc bốn nghìn năm
Và đòi lại đất thiêng theo di chỉ của cha ông
Dù máu đổ xương rơi nào có ngại
Cho Việt Nam gấm hoa liền một dải
Từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
Dân Việt Nam trên khắp hoàn cầu
Từ muôn hướng trở về xây dựng lại
Nước Việt Nam minh châu sẽ hùng cường mãi mãi
Thật sự Hòa Bình, Nhân Ái, Tự Do
Ngày liên hoan Nam Trung Bắc rộn rã tiếng reo hò.

Chúng tôi sẽ đem về tặng đồng bào, bà con trong nước
Những trái nhãn Việt Nam mà hột mang theo ngày trước
Được vun trồng trên đất nước tự do
Dù cho có tưới bằng nước sông Seine hay nước Hillsborough
Thì vẫn ngọt vẫn thơm như đường như mật
Dù trời Việt Nam có gió heo mây hay mưa lất phất
Chúng tôi vẫn nắm tay nhau
Đi khắp nẻo đường đất nước
Để hát, để cười, để nhớ, để thương
Vũ Thị Saigon

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Cù Trọng Danh là con trai duy nhất của ông Cù Trọng Lợi, dáng người củ mỉ cù mì, nhưng mới 30 tuổi đã bảo vệ thành công luận án tiến sĩ ngành Khoa học máy tính. Vợ chồng ông Lợi vô cùng phấn khởi, cho con trai về từ đường dòng họ để bái lạy gia tiên, còn tổ chức một buổi liên hoan họp mặt gia đình. Trong buổi liên hoan, ông Lợi đứng lên, run run xúc động nói: “Cụ tổ 22 đời của cháu Trọng Danh xưa kia đỗ tiến sĩ, vinh quy bái tổ. Dòng họ Cù chúng ta hôm nay lại mở mày mở mặt”. Gia tộc họ Cù từ già đến trẻ đều gật đầu tấm tắc, khen cậu Danh tuổi trẻ tài cao. Vợ ông Lợi tiếp lời:
Ngỡ đâu người đã trăm năm Vọng nghe nốt nhạc trong tâm một niềm Tiếng thu hoà nhịp vào tim Ngàn năm mấy dễ mà tìm tri âm
Tô cháo huyết Tiểu tử Xe cháo huyết của bà xẩm đó nằm trên vỉa hè phía đối diện với rạp hát Casino Đakao, gần trụ đèn xanh đèn đỏ. Thành ra khi đi về hướng Gia Định, gặp đèn đỏ, ngừng xe lại là thấy nó ngay ở bên tay mặt. Hồi mới “giải phóng”, còn chút đỉnh tiền, chiều đi làm về tôi hay tấp vô đó “làm” một tô cháo huyết có kèm theo một dĩa giò-cháo-quẩy cắt khoanh. Không biết có phải tại vì buổi trưa ăn không đủ no thành ra chiều nghe đói sớm hay sao, mà lúc nào tôi cũng thấy cháo huyết của bà xẩm đó thật là ngon ! Cháo nấu nhừ, huyết cắt vuông thành từng miếng vừa vặn nhỏ để được nằm gọn trong lòng cái muỗng sành. Múc một muỗng vừa có cháo vừa có huyết đưa lên môi thổi cho bớt nóng trước khi cho vào miệng, mà nghe thơm phức làm chảy nước miếng. Còn giò-cháo-quẩy cho vào cháo, dù đã được cắt khoanh, nhưng vẫn giử nguyên cái giòn của nó. Cái “béo” của giò-cháo-quẩy làm cho cái “bùi”
Mười giờ tối, như thường lệ, Nguyệt lấy một quyển sách lên giường đọc trước khi ngủ. Bỗng điện thọai reo, Nguyệt thắc mắc ai lại gọi vào giờ này, nhấc máy lên, nghe tiếng của Thụy Hà, đứa con gái lớn nhất: - Mẹ ơi, con… có một… tin buồn. Rồi con òa khóc. Nguyệt nói giả lả: -Chắc vợ chồng có chuyện không vừa ý chứ gì, các cô cậu bây giờ ... Con gái lại tiếp tục vừa nói vừa khóc:
Văn Miếu Quốc Tử Giám là trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Trải qua nhiều biến cố thăng trầm của lịch sử, nơi đây vẫn giữ nguyên được những giá trị truyền thống và là điểm đến hấp dẫn nhiều du khách.
Người đàn ông giơ cao chiếc đèn bão, quờ quật men bước trên con đường làng dày đen bóng tối. Ánh sáng bị bưng kín dưới hai hàng tre chụp xuống như ánh ma trơi. Một loạt súng rời rạc nổ đâu phía bờ đê Bến Nhì. Tận đầu xóm ngã Ruộng Hoang, một con chó nào thật tốt giọng sũa gầu gầu inh vang.
Trong gia đình truyền thống Việt Nam, bữa cơm không chỉ là nơi mọi người dùng bữa mà còn là nơi để các thành viên thể hiện sự quan tâm, yêu thương và gắn kết với nhau. Tình cảm gia đình, họ hàng, xóm làng trong văn hoá truyền thống Việt Nam được thể hiện trọn vẹn qua mâm cơm tròn.
PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH - Nguyễn Thị Xuân - ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI Em nói với tôi rằng... "muốn có một đứa con" Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
Hà Nội có một tòa tháp rất đặc biệt: Không đồ sộ nguy nga nhưng vĩ đại, không lộng lẫy lầu tía gác son nhưng vang bóng một thời, không cổ kính rêu phong nhưng là chứng tích cho một thời kỳ đầy rối ren biến động. Tòa tháp ấy dẫu nhỏ bé và khiêm nhường nhưng mang trong mình hoài bão thật lớn lao: Viết lên trời xanh! Đó chính là Tháp Bút trên núi Độc Tôn bên hồ Hoàn Kiếm. Chỉ là một tòa tháp bằng đá 5 tầng, cao không hẳn là cao, mà thấp cũng không hẳn là thấp, trên bề mặt cũng chẳng có lấy một họa tiết cầu kỳ. Nhưng nội hàm và giá trị bên trong lại vô cùng vĩ đại. Ấy là khi ta cùng nhìn lại bối cảnh lịch sử ra đời của Bút Tháp. Bối cảnh lịch sử Tháp Bút được cụ Phương Đình Nguyễn Văn Siêu xây dựng vào năm 1864. Đó là sau khi người Pháp xâm chiếm nước ta, triều đình nhà Nguyễn lúng túng lựa chọn giữa việc cải cách toàn diện đất nước hay cố thủ vào các giá trị đã lỗi thời. Những thập niên ấy uy thế của cố đô Thăng Long bị hạ thấp, còn văn hóa xã hội thì sa sút đến mức báo động. Nhi
Lời dẫn của Trần Đình Thu Tôi hân hạnh giới thiệu đến mọi người một tác phẩm văn học - chính trị xuất sắc của nhà văn Nguyễn Trường - truyện ngắn Vương quốc mộng mơ. Tác phẩm mượn một câu chuyện có thật để gửi gắm vào đó một ý nghĩa triết lý sâu sắc: Không thể xây dựng một “Vương quốc mộng mơ” mà ở đó mọi thứ đều tốt đẹp như trong mơ, như lời người sáng lập ra cái vương quốc ấy mong muốn: “Vương quốc của chúng ta là vương quốc của đạo, của nhân ái, tại sao lại có nhà tù? Từ bây giờ phải phá bỏ các nhà tù. Phải làm sao cho thần dân của ta được hạnh phúc, được tự do, bình đẳng, nghe rõ chưa?”.
Bảo Trợ