Tình Cô Em Vợ

15 Tháng Năm 20183:35 CH(Xem: 862)

Tình Cô Em Vợ


duyenqueAnh được chấm thời em còn mười bảy
Ô Môi này thầm cháy một tình ai
Anh thì yêu chỉ có mỗi chị hai
Nhờ em chuyện làm mối mai ...tàn nhẫn !

Vu quy chị ngày em buồn luẩn quẩn
Khóc mùi vô vọng vẩn đục hồn em
Hàng xóm cười lầm tưởng nói bên thềm
Thương chị quá sao mềm lòng vậy hả ?!

Vào gánh hát để qua bao mùa hạ
Cố quên bằng vai xa lạ với mình
Nhưng làm sao vùi lấp tuổi bình minh
Vì thao thức còn trinh nguyên nằm đó

Mùa mưa phải về lại quê thêm khổ
Đớn đau nhìn anh đổ vỡ tình trường
Chị Ái em vì chán cảnh ruộng nương
Bỏ anh để lên đường theo người khác

Anh ơi phận duyên mình cùng tẻ nhạt
Có bao giờ nghĩ sao lạc tìm nhau
Em đây mà có thua chị gì đâu
Sẽ chăm sóc anh dài lâu nếp cũ

Thái Huy Long


Không như những chuyện đùa hay có thật đó đây, truyện Một Mối Tình của nhà văn nữ Nguyễn Ngọc Tư thật gây nhiều xúc cảm.
Lời văn miền Nam mộc mạc đồng quê diễn tả trung thực tâm tình cô em vợ, thương yêu tự nhiên chân thành. Ông anh rể vì nếp sống cổ hay vì quá thương người chị mà hờ hững với tình cô em sờ sờ ra đó ngay cả lúc đơn chiếc tan nát cõi lòng. Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt em vợ, có lẽ muốn chạy trốn chính mình chăng ? 

Ai đã từng nếm những “biểu lộ tình cảm trong trường hợp tương tự” thì có lẽ sẽ hiểu được Trọng hơn.

Audio truyện Một Mối Tình của Nguyễn Ngọc Tư:

https://www.youtube.com/watch?v=Z8BV5Ua5FCg

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Người ta vẫn thường nói “Nước mắt chảy xuôi”. Trên đời chỉ có cha mẹ luôn là người yêu thương chúng ta một cách vô điều kiện. Họ cho chúng ta rất nhiều thứ và chúng ta vô tư đón nhận như thể đó là điều hiển nhiên và bình thường. Hãy cùng đọc câu chuyện dưới đây, bạn có thấy hình bóng mình trong đó không?
VÀI SUY NGHĨ KHI ĐỌC "THUYỀN THEO BẾN LẠ" CỦA PHÚC TOẢN * Chiều 19 tháng 01 năm 2019, nhẩn nha dạo facebook, tôi "gặp" bài thơ "Thuyền Neo Bến Lạ" của nhà thơ Phúc Toản: - ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Nguồn: Carl O. Schuster, “Battle for Paracel Islands”, Historynet, 06/2017. - Biên dịch: Lê Đỗ Huy | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp - Ngày 11/01/1974, các sĩ quan Nam Việt Nam nhận được báo cáo về những động thái của Trung Quốc trên hai hòn đảo của Nam Việt Nam thuộc quần đảo Hoàng Sa. Hai ngày sau, Bộ tư lệnh Hải quân Sài Gòn phái hai tàu khu trục Lý Thường Kiệt HQ-16 và Trần Khánh Dư HQ-4 tới thám sát.
Mẹ hỏi con có thích ngành y không. Có và không. Con rất vui được chữa trị cho những người đến nhờ con khám, nhưng con không muốn biến y học thành một cái nghề, nghĩa là con sẽ không bao giờ có thể đòi một người bệnh trả tiền vì đã chữa bệnh cho người đó. Con coi y học là thiên chức, là mục vụ. Đòi tiền để chữa trị cho bệnh nhân thì chẳng khác nào nói với người đó rằng: tiền hay mạng sống. (Trích Thư gửi mẹ của bác sĩ Alexandre Yersin)
CHÙM THƠ ĐỜI PHẠM NGỌC THÁI - Chuyện ly kỳ về ngôi miếu, cây dầu đôi 350 tuổi ở Khánh Hòa - NGÔI MIẾU TRÊN VỆ ĐƯỜNG Con chim tình đã bay đi Không còn kêu xé trời, xé đất
Sau khi mạo nhận ngày 11.1.1974 chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng – Sa và Trường-Sa của Việt Nam Cộng-Hòa, Trung cộng đã đưa Hải-quân tới khu vực Hoàng- Sa, và đổ bộ quân lính lên các đảo Cam -Tuyền, Quang -Hòa và Duy -Mộng.
Sếu từng đàn đã bay xa Hơi sương như đã thấm da lạnh lùng Mông lung mây giữa không trung Xóa tan ánh nắng mưa lùn phùn rơi
Đặc điểm cơ bản của thể chế Trung Quốc là hạn chế sự tự do của con người, bóp chết tính sáng tạo, bóp chết tinh thần doanh nhân. Thời đại người Trung Quốc có sức sáng tạo nhất là thời Xuân Thu Chiến Quốc và thời nhà Tống. Đây không phải là sự ngẫu nhiên. Hai thời đại này cũng là những thời đại người Trung Quốc được tự do nhất.
Chúng tôi thường đi cạnh nhau hàng giờ mà không ai nói một lời. Nhất là trong những buổi đi chơi đêm, và những đêm nay, mới ở nhà chiếu bóng ra. Không gì thích hợp cho sự suy nghĩ, trầm ngâm bằng những cuộc đi chơi đêm ngoài phố. Mấy bức tường không ngăn cản tầm con mắt, cảnh bất di bất dịch của đồ vật chung quanh không làm lắm lúc đến bực mình, tâm hồn như được thỏai mái, rộng rãi, đi được xa hơn.
Mậu Tuất quy hồi khổ vẫn vương Hè nhau lãnh đạo ác không lường Nhân quyền đội sổ nghe hoài ngán Quốc thể cầm đuôi nghĩ lại thường
Bảo Trợ