Bài Thơ Cho Vợ

14 Tháng Năm 20181:44 CH(Xem: 314)

BÀI THƠ CHO VỢ

Happy-Mothers-DayVợ buồn mà nói: ''Anh không

Làm thơ cho vợ má hồng đã phai!

Chỉ tìm thi hứng nơi ai

Cho nên làm được những bài thơ hay...!''

Chồng cười, nói với vợ ngay:

Bên em, anh thấy mỗi ngày là thơ!

Tình mình vẫn đẹp như mơ:

Vợ chồng hòa thuận, con ''thơ'' ngoan hiền!

Qua rồi mấy thuở hoa niên!

Nhưng anh vẫn thấy ''thi viên'' đời mình!

Thơ là em sống chung tình

Là anh cũng vậy, hết mình chăm lo

Khi em cảm cúm, lạnh, ho...

Sợ em sụt kí, gầy gò, xanh xao...

Nhìn em da mặt hồng hào

Là anh cảm thấy thơ vào hồn anh!

Thơ là vo gạo, nấu canh...

Cho em yên giấc, mộng lành..., cưng ơi!

Thơ anh không nói trọn lời

Vì tình yêu vợ như hơi thở mình!

Ngày nào em cũng đọc kinh

Là thơ dâng Chúa cho mình bên nhau!

Thơ là yêu đến mai sau

Đến khi nhắm mắt, theo nhau về Trời!

Tình thơ từ Chúa là Lời

Yêu thương trần thế cho đời nên thơ!

Em đừng nghĩ ngợi vu vơ!

Yêu trong tình Chúa vô bờ là thơ!

Gia đình như một Đền Thờ

Mời Thiên Chúa ngự: Hồn thơ dạt dào!

Nguồn thơ là Đấng Tối Cao!

Đôi ta chung thủy là vào Cõi Thơ!

Đồng lòng kết tóc, xe tơ:

Vâng Lời Chúa Dạy là Thơ Vững Bền!

Yêu em như thế cho nên

Trong mơ, anh cũng gọi tên vợ hiền!

Nghe lòng hạnh phúc vô biên!

Đó là một Khoảng Thi-Thiên Trữ Tình!!!''

...

Đức Quốc, 2009

Cảm tác khi biết vợ buồn, ''giận thơ''.

Vợ nói: ''Anh mà đăng bài ấy lên báo thì vợ anh mắc cỡ lắm.''

Phan văn Phước

Kính mời Việt Bào xem:

Con Gái 18+ - Lấy chồng ít ra phải vậy Cre: #Mutex - Facebook

https://www.facebook.com/luongngocphuc.vn/videos/336544143521735/

 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hans Christian Andersen là nhà văn nổi tiếng thế giới người Đan Mạch chuyên viết truyện cổ tích. Truyện của Andersen vừa mơ mộng tưởng tượng lại vừa hiện thực. Thế giới nhân vật trong truyện của ông vừa có những con người trong đời thực ở mọi tầng lớp, vừa có những nhân vật tưởng tượng hoặc lạ lùng như: nàng tiên cá, Bà Chúa Tuyết…, vừa có những đồ vật, đồ chơi ngộ nghĩnh như chú lính chì, đồng silinh bạc, con lợn ống tiền…, lại có cả động thực vật như chim họa mi, chim thiên nga, cây lúa mạch, cây thông…
Anh nằm xuống dưới chân em thiếp ngủ Ngọn cỏ thầm hứng gió mùa thu Vái ma quỉ, nàng thơ thần diệu quá! Ta đã yêu em suốt cuộc đời mơ... Kia, lá vàng rơi xuống đầu ta đã thẫm Và mặt trăng và bão tố tơi bời
Chiều rơi vọng khúc quê hương Bâng khuâng, nỗi nhớ, niềm thương góc trời Mênh mang câu hát nhẹ rơi Ầu…ơ, tiếng mẹ bên nôi ấm nồng
Giường anh nằm thật cứng và thức ăn thì ít ỏi nhưng anh đã học được cách bằng lòng với điều ấy, anh không còn ao ước trở thành thứ gì khác nữa. Và khi anh không còn đòi hỏi những gì anh không có hoặc ao ước được trở nên mạnh hơn, vĩ đại hơn mọi người, cuối cùng anh đã cảm thấy hạnh phúc.
Đất nước ngàn năm Hiếm kẻ bán nước Có nhiều nhặn gì đâu, Một Trần Ích Tắc Một Lê Chiêu Thống Một Hoàng Văn Hoan.
Ngày ấy, vào thời Tây Sơn, có một chàng trẻ tuổi người vùng Đồng-nai. Chàng là người tài kiêm văn võ, đã từng vung gươm hưởng ứng cái bất bình của mọi người. Chàng từng cầm quân mấy lần làm cho tớ thầy chúa Nguyễn chạy dài.
Nói Lời Tạm Biệt (Từ bài Time To Say Goodbye) - Lòng cô quạnh mơ chân trời xa thẳm Biết nói gì khi chìm đắm nỗi niềm Phòng vắng như thiếu nắng lạnh vào đêm Vì người đã quên thềm hay lảng gót ?! Nhớ ngày ấy thăng hoa tình lảnh lót Người đã đem từng giọt ấm trường đời Dội vào lòng khao khát mãi chẳng ngơi Rồi chiếm hữu tình sáng ngời nhân thế …
“Anh hãy về cưới em, khi em mười tám tuổi…” Giọt lệ nàng rơi vào lòng tôi nóng hổi Giọng nghẹn ngào xúc động trong đêm Ngỡ trời đất nghiêng mình lặng lẽ nghe em… Em có biết con tim anh vừa nứt vỡ Lòng ngổn ngang buông trĩu trái sầu thương
Võ Hương An - Vua Gia Long vốn không phải là con người hiếu sát, ngay cả việc đối với họ Trịnh, hai bên đánh nhau ròng rã 45 năm trời, vậy mà khi đã lấy được nước (1802), vẫn đối xử tốt với con cháu họ Trịnh chứ đâu đến cạn tàu ráo máng như với Tây Sơn?
Một lần, khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đang ở vườn Kỳ Thụ Cấp Cô Độc ở thành Xá Vệ, vua Ba Tư Nặc đã đến thăm Đức Phật. Vừa gặp Đức Phật, nhà vua cung kính đảnh lễ rồi ngồi sang một bên. Lúc đó có mấy người xuất gia của tôn giáo cổ Ấn Độ khác ở địa phương, họ đều có tướng mạo khôi ngô kỳ vỹ.
Bảo Trợ