Anh Còn Nợ Em Một Mối Tình!

14 Tháng Tư 20183:02 SA(Xem: 70)

ANH CÒN NỢ EM MỘT MỐI TÌNH!


Viết thay cho những người Vợ
Có Chồng có người Yêu đang bị lao tù vì Lý Tưởng Tự Do


phunu_vnAnh đã chọn gông cùm vì Lý Tưởng
Chọn đóng đinh cho Dân Tộc sống còn
Chọn quên mình vì Tổ Quốc điêu linh
Em chọn cùng Anh hai Chữ Hy Sinh

Nơi song sắt bao giờ Anh có nghĩ!
Anh còn nợ em! một mối tình không?
Còn nợ em da diết nỗi nhớ mong
Còn nợ em niềm đau chín cõi lòng

Anh còn nợ em! tiếng gào kêu thảm thiết
Nhân loại ơi! hãy cứu chồng tôi
Còn nợ em! niềm nhung nhớ anh ơi!
Đau nào hơn ta mất nhau rồi!

Từ ngày Anh, lao tù tăm tối
Từ ngày em, chiếc lá tả tơi
Biết không Anh! em “ Ngàn Giọt Lệ Rơi”?
Muôn bão giông vây kín cuộc đời

Dầu bất cứ hoàn cảnh nào Anh nhỉ!
Dầu Tử Sanh có kề đến thân mình
Lúc sa cơ khí tiết phải vẹn gìn
Lúc thái lai chớ quên ngày bĩ cực

Vẫn còn đây một mối tình son sắt
Chờ đợi anh đến nhan sắc tàn phai
Chờ đợi anh dầu tháng rộng năm dài
Đợi chờ Anh dẫu muôn ngàn đắng cay

Em sẽ hoạ bức tranh “ Hòn Vọng Phu” thời đại
Hóa Đá chờ chồng trước vạn nẽo chông gai
Chữ thủy chung trĩu nặng đôi vai
Như nợ nước Anh hoài ôm ấp đó

Mai Anh về Cha Mẹ già không còn nữa
Đàn con thơ bỡ ngỡ gọi bố ơi!
Trước mắt Anh, em một lão bà rồi
Tóc bạc, tay run một mảnh đời rách nát

Nắm tay nhau chìm trong yên lặng
Mặc tình cho nước mắt tuôn rơi
Em chờ Anh mòn mỏi anh ơi!
Đường sơn khê vạn lý xa vời

Em chờ Anh! đời này và kiếp khác
Mộng ba sinh tận kiếp lai sinh
Đến thiên thu còn nguyên vẹn một bóng hình
Biết không Anh! Còn nợ em một mối tình?...

Trần Việt Lê Chân

Ngày 11/04/2018

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhân cái vụ đánh thuế nhà ở có giá trị trên 700 triệu, làm tôi nhớ đến bài viết Nợ Cứt của Phạm Thế Việt. Nát lắm, nếu điều dự thảo đó thật sự xảy ra! Bởi tài sản đó là từ tích cóp của mỗi cá nhân bằng tiền lương, tiền công lao động mới có được; trong quá trình lao động trước đó, người lao động đã được thực hiện đầy đủ quyền lợi và nghĩa vụ về thuế.
Nhà văn Cung Tích Biền tên thật Trần Ngọc Thao, sinh năm 1937 tại Thăng Bình, Quảng Nam. Từ 1970 là giảng viên Trường Sĩ Quan Hành Chánh Sài Gòn. Ông giải ngũ năm 1973 với cấp bậc Đại úy. Sau đó làm Giáo Sư Thỉnh Giảng Viện Đại Học Cộng Đồng Quảng Đà, Đà Nẵng. Là một nhà văn độc lập, ông có truyện và thơ đăng trên các báo từ Năm 1958, với nhiều bút hiệu khác nhau lúc ban đầu như Chương Dương, Việt Điểu, Uyên Linh trước khi có bút hiệu Cung Tích Biền. Bút hiệu Cung Tích Biền xuất hiện lần đầu tiên trên tuần báo Nghệ Thuật tháng 3-1966 tại Sàigòn, với truyện ngắn Ngoại Ô Dĩ An và Linh Hồn Tôi.
Giải viết văn đường trường 2018 - Lm. Trăng Thập Tự - BẢN TIN 06 Thưa quý độc giả và quý tác giả, Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, “cuộc đua văn chương” của Giải Viết Văn Đường Trường lần VI và cũng là lần cuối, đã khóa sổ nhận bài đúng nửa ngày sau hạn chót, vào lúc 12g00 trưa ngày 16-4-2018, đề phòng có chuyến thư nào bị trở ngại kỹ thuật vào phút chót. Tổng cộng có 81 tác giả dự thi với 167 bài, kém thua năm ngoái 8 bài.
Mấy năm trước đây, trên trang binhgia.net có nhiều bài viết bàn về tên gọi của quê hương yêu dấu chúng ta là Bình Giã hay Bình Giả. Chuyện chưa ngã ngũ, thế rồi chẳng ai bàn tiếp nữa. Có lẽ ai trong chúng ta cũng quan tâm và muốn biết về nguồn cội quê hương mình.
Về nguồn gốc của Trống cơm, An Nam Chí Lược của Lê Tắc - bộ sử được xem là xưa nhất do một cá nhân người Việt soạn ra viết về Việt Nam, đã nói khá rõ về trống cơm. Theo đó, trống cơm nguyên là nhạc khí của người Chiêm Thành (tức người Chăm)(1), sau đó du nhập vào nước ta.
Mình hãy kiếm bóng đêm về đồng loã Cho đến khi hoa đoá hết lả lơi Bóng chiều tà mệt mỏi muốn nghỉ ngơi Sao anh hiện trên vùng trời em đó
Chàng thường bắt gặp mình "im lặng" nhiều đêm "đối thoại" với chính mình hay với nàng vô hình trước mặt. "Im lặng" nếu không kể đến những lần phải xử kiện cho hai đứa nhỏ. Con Ti lên 13, con Tún lên 7. Vì thế mà chàng thường than thở: - Chắc anh sẽ điên mất em ơi. Nhớ em ngày đêm như thế này còn làm ăn gì được nữa. Chắc phải gặp nhau mất thôi. Mỗi lần như thế, nàng lại khuyên nhủ:
Nam Kỳ là cái nôi của nền báo chí Việt Nam - với một loạt công báo tiếng Pháp và tờ báo quốc ngữ đầu tiên, Gia định báo, ra đời năm 1865, sau đó là sự phát triển của báo chí tư nhân, bằng tiếng Pháp và tiếng Việt. Báo chí xuất hiện ở Bắc Kỳ từ cuối thế kỷ XIX, bắt đầu từ công báo, sau đó là những tờ báo tư nhân nhưng cũng là cơ quan ngôn luận của chính phủ thuộc địa.
Rét nàng Bân là cách gọi mang tính chất như truyện cổ tích trong dân gian về đợt rét cuối cùng của mùa đông xảy ra vào tháng 3 âm lịch ở miền Bắc Việt Nam, hay nói chung là cơn rét muộn. Tục ngữ có câu: "Tháng Giêng rét đài, tháng hai rét lộc, tháng Ba rét nàng Bân". Tháng Giêng, tháng Hai thì đã rõ, là cái rét còn sót lại của năm cũ, mùa đông... Cây cối đâm chồi nẩy lộc, hoa mới chớm vào nụ, nắng lên hẳn sẽ bị héo tàn. Thế nhưng, đến tháng Ba, hà cớ chi lại còn rét thêm nữa? Nàng Bân là một cô gái hiền lành, đức độ, lại rất mực chịu thương chịu khó, hay lam hay làm. Nàng đối xử với mọi người cũng thực chu đáo, tận tụy.
"THÁNGTƯ ĐAU BUỒN" gồm hơn 200 bài viết, 100 thơ nhạc và nhiều hình ảnh video
Bảo Trợ