Anh Còn Nợ Em Một Mối Tình!

14 Tháng Tư 20183:02 SA(Xem: 228)

ANH CÒN NỢ EM MỘT MỐI TÌNH!


Viết thay cho những người Vợ
Có Chồng có người Yêu đang bị lao tù vì Lý Tưởng Tự Do


phunu_vnAnh đã chọn gông cùm vì Lý Tưởng
Chọn đóng đinh cho Dân Tộc sống còn
Chọn quên mình vì Tổ Quốc điêu linh
Em chọn cùng Anh hai Chữ Hy Sinh

Nơi song sắt bao giờ Anh có nghĩ!
Anh còn nợ em! một mối tình không?
Còn nợ em da diết nỗi nhớ mong
Còn nợ em niềm đau chín cõi lòng

Anh còn nợ em! tiếng gào kêu thảm thiết
Nhân loại ơi! hãy cứu chồng tôi
Còn nợ em! niềm nhung nhớ anh ơi!
Đau nào hơn ta mất nhau rồi!

Từ ngày Anh, lao tù tăm tối
Từ ngày em, chiếc lá tả tơi
Biết không Anh! em “ Ngàn Giọt Lệ Rơi”?
Muôn bão giông vây kín cuộc đời

Dầu bất cứ hoàn cảnh nào Anh nhỉ!
Dầu Tử Sanh có kề đến thân mình
Lúc sa cơ khí tiết phải vẹn gìn
Lúc thái lai chớ quên ngày bĩ cực

Vẫn còn đây một mối tình son sắt
Chờ đợi anh đến nhan sắc tàn phai
Chờ đợi anh dầu tháng rộng năm dài
Đợi chờ Anh dẫu muôn ngàn đắng cay

Em sẽ hoạ bức tranh “ Hòn Vọng Phu” thời đại
Hóa Đá chờ chồng trước vạn nẽo chông gai
Chữ thủy chung trĩu nặng đôi vai
Như nợ nước Anh hoài ôm ấp đó

Mai Anh về Cha Mẹ già không còn nữa
Đàn con thơ bỡ ngỡ gọi bố ơi!
Trước mắt Anh, em một lão bà rồi
Tóc bạc, tay run một mảnh đời rách nát

Nắm tay nhau chìm trong yên lặng
Mặc tình cho nước mắt tuôn rơi
Em chờ Anh mòn mỏi anh ơi!
Đường sơn khê vạn lý xa vời

Em chờ Anh! đời này và kiếp khác
Mộng ba sinh tận kiếp lai sinh
Đến thiên thu còn nguyên vẹn một bóng hình
Biết không Anh! Còn nợ em một mối tình?...

Trần Việt Lê Chân

Ngày 11/04/2018

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhớ về kỷ niệm tuổi ấu thơ. Trò chơi ngày đó, khó phai mờ. Bắn bi, đánh khẳng, tìm bắt bướm. Chơi thẻ, nhảy dây, chạy cướp cờ. Nỗi niềm của kẻ ở xa quê. Nơi đây xứ lạ, mãi ê chề. Nghĩ đến quê hương, sao nhớ quá. Niềm vui, mong hẹn một ngày về. Thy Vân 10-06
Ngày xưa có một ông già người Kirghiz cỡi lạc đà đi xuống biên giới Turkestan và thấy một con rắn sắp bị con cò bắt ăn. Con rắn rất khiếp sợ, nên cầu khẩn ông cứu mạng. "Được rồi," người Kirghiz nhân hậu nói xong liền từ trên lạc đà bước xuống. Ông đuổi còn cò đi chỗ khác, rồi nhặt con rắn lên bỏ vào một trong những cái túi da nhỏ mà ông luôn luôn mang bên mình.
Người mẹ của các bậc vĩ nhân (Kỳ 3): Mẹ của Thánh Ghandi – Người phụ nữ với đức tin đã dưỡng nên một ‘linh hồn vĩ đại’ - “Đằng sau mỗi người đàn ông thành đạt đều có bóng dáng một người phụ nữ”, người ta vẫn luôn nói thế để đề cao vai trò của người vợ đối với thành công của nam giới. Đúng vậy, nhưng ít ai để ý rằng trước khi người phụ nữ ấy đến với cuộc đời anh ta thì đã có một người phụ nữ khác sinh thành, nuôi dưỡng, dạy bảo cho anh ta từ những bước đi đầu đời, người gieo những hạt giống tâm hồn đầu tiên vào đầu óc thơ trẻ của anh ta, chăm lo tưới bón cho nó bằng tình yêu thương để sau này nó lớn thành đại thụ.
(Kỷ niệm tròn 10 năm ngày bị bắt) Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Không phải người tù nào cũng nếm trải mùi biệt giam trong căn buồng rộng chưa đầy sáu mét vuông với sáu lỗ nhòm to bằng quả trứng chim cút nhìn ra khoảng sân và bức tường trước mặt - thế giới của người tù.
*** Bảo nằm thiếp đi bên giường bệnh của bố, đã là đêm thứ ba anh thức trắng để trông ông. Cô y tá đẩy cửa bước vào, tiếng cửa mở khiến Bảo giật mình choàng tỉnh, anh đứng dậy khẽ gật đầu chào cô y tá và chăm chú theo dõi từng cử chỉ của cô. Sau khi kiểm tra huyết áp và thay lọ dịch truyền mới, cô y tá dặn khẽ:
Người ta nói bây giờ là thời kỳ bùng nổ thông tin, thời kỳ của truyền thông, tức là thời Internet, báo chí. Nhưng để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.
không thể định hình nổi mùa thu bên kia triền núi gầy guộc ở nơi ấy ba tôi lưng trần chân cộc vốc một nấm đất, gieo từng mầm non cơn mưa trôi qua màu xanh héo hon tôi bơi theo nỗi nhớ gãy vụn ký ức ngày thơ bé lần lượt rơi xuống không còn chỗ cho thi ca quê mình mùa này ánh nắng nhạt nhòa chập chờn sóng FM báo tin biển động đám mây vắt ngang lán trại gọi tên đỉnh núi từng làn làn mây trắng bay
Sài Gòn vào cuối thập niên 30 đầu thập niên 40 ,người Nam Kỳ chúng ta còn gọi Xe đạp là xe máy, tuy đã bán ra khá nhiều nhưng không phải ai cũng có thể sở hữu dễ dàng. Nhiều nhà phải dành dụm thời gian dài mới sắm được và phải đi từng bước, mua xe cũ rồi tiến lên mua xe mới, thời đó trừ một số ít ngườif có xe hơi, ai nấy đi đâu thì cuốc bộ, đi xa thì dùng xe ngựa, ai sắm được xe máy thì rất sướng, chủ động đến nơi mình muốn, thênh thang trên đường lộ là cảm thấy vui và có chút hãnh diện.
(Bài viết nhân ngày sinh của Phan Châu Trinh, 9/9/1872 – 9/9/2018) Phan Châu Trinh (1872 – 1926) là một trong những nhân vật lịch sử điển hình của thế kỷ 19, 20. Ông là một nhà văn hóa, một nhà tư tưởng, và một nhà cách mạng. Sinh ra và trưởng thành trong bối cảnh đất nước bị đô hộ bởi thực dân Pháp, với lòng yêu nước nồng nàn, ông đã trăn trở về con đường cứu nước cho dân tộc Việt Nam. Không giống như con đường của bao chí sĩ khác, con đường của ông rất đỗi khác biệt, thể hiện tầm nhìn lớn lao và chứa đựng nhiều thách thức.
Tặng TT. (cảm xúc về nàng với buổi tình chiều, tôi đã viết nên bài thơ này) Em nói với tôi rằng muốn có một đứa con… Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi! Người thục nữ tôi yêu những năm cuối cuộc đời Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
Bảo Trợ