Anh Còn Nợ Em Một Mối Tình!

14 Tháng Tư 20183:02 SA(Xem: 509)

ANH CÒN NỢ EM MỘT MỐI TÌNH!


Viết thay cho những người Vợ
Có Chồng có người Yêu đang bị lao tù vì Lý Tưởng Tự Do


phunu_vnAnh đã chọn gông cùm vì Lý Tưởng
Chọn đóng đinh cho Dân Tộc sống còn
Chọn quên mình vì Tổ Quốc điêu linh
Em chọn cùng Anh hai Chữ Hy Sinh

Nơi song sắt bao giờ Anh có nghĩ!
Anh còn nợ em! một mối tình không?
Còn nợ em da diết nỗi nhớ mong
Còn nợ em niềm đau chín cõi lòng

Anh còn nợ em! tiếng gào kêu thảm thiết
Nhân loại ơi! hãy cứu chồng tôi
Còn nợ em! niềm nhung nhớ anh ơi!
Đau nào hơn ta mất nhau rồi!

Từ ngày Anh, lao tù tăm tối
Từ ngày em, chiếc lá tả tơi
Biết không Anh! em “ Ngàn Giọt Lệ Rơi”?
Muôn bão giông vây kín cuộc đời

Dầu bất cứ hoàn cảnh nào Anh nhỉ!
Dầu Tử Sanh có kề đến thân mình
Lúc sa cơ khí tiết phải vẹn gìn
Lúc thái lai chớ quên ngày bĩ cực

Vẫn còn đây một mối tình son sắt
Chờ đợi anh đến nhan sắc tàn phai
Chờ đợi anh dầu tháng rộng năm dài
Đợi chờ Anh dẫu muôn ngàn đắng cay

Em sẽ hoạ bức tranh “ Hòn Vọng Phu” thời đại
Hóa Đá chờ chồng trước vạn nẽo chông gai
Chữ thủy chung trĩu nặng đôi vai
Như nợ nước Anh hoài ôm ấp đó

Mai Anh về Cha Mẹ già không còn nữa
Đàn con thơ bỡ ngỡ gọi bố ơi!
Trước mắt Anh, em một lão bà rồi
Tóc bạc, tay run một mảnh đời rách nát

Nắm tay nhau chìm trong yên lặng
Mặc tình cho nước mắt tuôn rơi
Em chờ Anh mòn mỏi anh ơi!
Đường sơn khê vạn lý xa vời

Em chờ Anh! đời này và kiếp khác
Mộng ba sinh tận kiếp lai sinh
Đến thiên thu còn nguyên vẹn một bóng hình
Biết không Anh! Còn nợ em một mối tình?...

Trần Việt Lê Chân

Ngày 11/04/2018

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
...với những phát triển phương tiện giải trí thông tin mới đã làm suy giảm lòng đạo đức của mọi người, nhất lớp Trẻ, vậy biết đâu việc hồi sinh “Truyền thống học Kinh Bổn” trong mùa Chay, lại có thể là phương cách hay nhất để chống lại “căn bệnh tân tiến” phát sinh đủ thứ tệ nạn trong xã hội, đặc biệt nơi lớp Trẻ ngày nay!
Năm 1884, ông Charles-Edouard Hocquard theo đoàn lính viễn chinh Pháp tới xâm chiếm Việt Nam. Ngoài việc là một bác sĩ quân y, ông còn là một nhiếp ảnh gia. Ông đã chụp nhiều hình ảnh lịch sử quan trọng duy nhất còn lại về thành Hà Nội giai đoạn 1884-1885, và chúng trở thành kho tư liệu và đề tài cho các hoạ sĩ căn cứ để vẽ nên những loạt tranh minh hoạ vô cùng phong phú cho cuốn sách ‘Une campagne au Tonkin’ (Một chiến dịch ở Bắc Kì), xuất bản tại Paris, Pháp năm 1892.
Anh cầu nguyện tâm mình luôn thanh tịnh Niệm Phật sát na, hy vọng mỗi ngày Giữa thế giới còn quá nhiều bất định Mặt trời lên mặt trời lặn bến này Nghe tiếng khóc của vầng trăng trốn chạy Nụ tầm xuân vừa hé đã vội tàn
GVC.TS. LÝ TÙNG HIẾU - (Trích Thời sự Thần học, số 64, tháng 5/2014, tr. 187-211) - 1. CHỦ THỂ VĂN HOÁ VÙNG NAM BỘ Không kể vùng thềm cao nguyên tiếp giáp Tây Nguyên, vùng văn hoá Nam Bộ hôm nay là nơi sinh tụ của người Việt và đông đủ các đại diện của 53 tộc người thiểu số. Tất cả đều là những tộc người di dân đến đồng bằng Nam Bộ trong khoảng 500 năm trở lại: di dân lớp trước là các tộc người Khmer, Việt, Hoa, Chăm; di dân lớp sau là các tộc người Việt, Tày, Nùng, Dao, Mường, Thái, Thổ…
Tôi không ở Hà Nội, chỉ là thực đơn của quán cà phê này viết bằng giấy xi măng, thô ráp nhưng rất dịu dàng. Tôi không ở Hà Nội, chỉ là trên bàn có lọ hoa khô tím nhạt, bám bụi và cũ kĩ. Anh không hề ở đây, anh đang lọt thỏm giữa bình yên Hà Nội…
RÉT BÂN NHỚ MẸ - NGÀY 8 THÁNG 3 * RÉT BÂN NHỚ MẸ . Rét Bân vương má con hạt mưa Kiểu mưa Bân này dễ ho, mẹ ạ Chân mẹ ấm không / rét Đài sương giá? Tay mẹ cóng không / rét Lộc buốt tê? . Mẹ ơi! Từ hồi Mẹ đi quanh con hơ hoác trống. .
Theo dòng sử Việt từ thời lập nước đầu tiên cho đến nay, một số vùng đất đã được chọn để làm kinh đô qua các thời kỳ, có thể kể tới như: Thời An Dương Vương kinh đô ở Cổ Loa (nay thuộc Đông Anh, Hà Nội).
Chiều Tuyết Ven Rừng Rừng đầy tuyết này của ai tôi biết Ông ấy tuy chỉ ở miệt làng đây Sẽ chẳng nghi chiều lạnh tối nhất này Tôi lại ngắm ngàn cây nằm phủ trắng Con ngựa nhỏ nghe tôi ghìm cương thắng Chắc ngỡ ngàng nên hắn lắc lư đầu Sao lại dừng tại một chỗ đâu đâu Nơi mà phải còn lâu tới nông trại Rồi con vật như tỏ lòng ái ngại Khẻ động chuông như hỏi lại cùng tôi Chủ tớ mình sao cảnh vắng đơn côi Lại tìm đứng ven đồi bên hồ lạnh Nơi đây thật tĩnh yên và cô quạnh Cõi lòng ta thoáng chạnh nghĩ vô cùng Gió dịu dàng làm bông tuyết nhẹ rung Rừng thẳm đẹp kêu người chung tâm tưởng... Tuy tân khổ ngọt bùi đà nếm hưởng Nhưng còn đây ngất ngưởng việc phải làm Đời nhẹ nhàng hay mệt nhọc cũng kham. Lời tạm biệt để chiều lam gió cuốn... Thái Huy Long Trong bài thơ Stopping by Woods on a Snowy Evening, câu “ The woods are lovely, dark and deep.” cho ta thấy Frost nhìn thiên nhiên là một nơi đẹp yên lặng trong lành nhưng cũng là nơi bí hiểm sâu thẳm đó
Bà tôi mất khi tôi mới lên 10. Ngày ấy trẻ trâu, tôi chẳng hiểu nhiều về sự đời, lại còn sợ khi ở gần người mới qua đời. Bố mẹ bảo trẻ con biết cái gì, ở nhà lo coi nhà, học hành đi. Ngày ấy cũng muốn đến thăm bà lắm. Ngày bà mất, tôi cứ nghĩ đến bà suốt, cả đêm không ngủ được. Chỉ vì muốn đến nhìn bà lần cuối. Vậy mà tôi cứ sợ. Đến sau này, mỗi lần gặp những bà cụ, ông cụ chạc tuổi bà tôi khi trước, mỗi khi thấy bạn bè kể về những người bà, người ông của mình, tôi mới thấy đời mình thiếu cái gì đó. Bà cứ khó khó thế nào ấy, và tôi cảm thấy khó gần bà ghê gớm. Bà hay chép miệng, hay thở dài và đôi khi khó tính.
Trong tiểu thuyết Nửa chừng xuân của Khái Hưng, trước giây phút từ trần, cụ Tú Lãm thì thầm dặn dò hai con của mình là Mai và Huy: “Lẽ tất nhiên, ai cũng phải chết. Các con không nên buồn. Lúc nào cũng phải vui thì mới đủ can đảm, đủ nghị lực mà sống ở đời. Hai con nên theo gương cha.
Bảo Trợ