Mưa Đầu Năm 2018

12 Tháng Hai 20183:41 CH(Xem: 463)

Mưa đầu năm 2018 – thơ Trần Vấn Lệ

Mưa đầu năm 2018

mua thu- yeuLần đầu tiên tôi thấy Tin Thời Tiết không sai!
Hôm nay có mưa bay thành phố Los Angeles…
Mưa như từ trên Bắc theo gió xuống phương Nam.
Người ta đang ngủ ngon nên… mưa không thấy áo?

Mưa nhẹ, không rào rạo mà buồn… sao cũng buồn?
Chắc người ta ngủ ngon? Đang chìm trong giấc mộng?
Mở cửa, nhìn, nghe ngóng… hơi thở người ta… mưa!

Lần đầu tiên bài thơ của tôi như con nít…
lát em dậy chắc thích: anh làm thơ cho em?
Rồi em như tiếng chim làm cho buổi mai nắng,
rồi em như hoa trắng nở trên cành nhớ nhung…
Bây giờ chưa phải Xuân, hoa hồng nhung chưa có
– em là nụ hoa nhỏ màu trắng như lụa mây…

Lần đầu tiên, hôm nay,
tôi làm thơ thật đẹp
tưởng em đôi mắt khép,
tưởng đất trời xanh biếc
từ suối tóc em tung sáng rực một góc rừng,
tung tăng kìa con thỏ… nó chạy trên bờ cỏ,
nó dừng chớp chớp mưa…
và nó kéo bài thơ đắp mền em ngủ tiếp!

Em ơi em ngủ đẹp, đẹp như bài thơ anh!
Đẹp khi em áo xanh trên sân trường nữ cũ…
Đẹp như em áo đỏ lỡ làng cuộc thái hòa…
Mới mà đã bốn ba, bốn ba năm… như gió!
Lạy Trời mưa đừng vỡ trong tim tôi nghẹn ngào…

***

Lần đầu tiên thế nào thì tôi biên chép thế.
Nếu bài thơ đầy lệ, tôi muốn nhờ em lau…
Nếu mưa từng giọt sao, tôi vì em uống hết.
Rồi… góc rừng, tôi chết; con thỏ về với trăng!
Ôi trăng, vầng Giai Nhân mưa mùa Xuân giát ngọc!
Ôi trăng hay là tóc suối huyền mơ hay thơ?



Nhìn Theo Cơn Bão Bay

Cơn bão từ Bắc Cực đổi hướng về Houston.
California mong một giọt mưa không có…

Bão gom bao nhiêu gió…rồi gió đuổi bão đi!
Thương quá đất Cali, ai thương về không nhỉ?

Mười năm nước không chảy, những dòng sông cứ trôi
…những buồn bã ra khơi nhấp nhô từng lượn sóng!

Biển mà còn xúc động, người chỉ biết thở dài
Buồn có bay đến ai, hứng giùm tôi mưa với!

Hỡi những cây những cối,hỡi những đám cỏ vàng…
Hỡi hoa tạ hoa tàn, hỡi em à, buồn quá!

***

Sáng nay, bài thơ, lạ! Không một ý nào vui!
Cơn bão đã đi rồi, qua Houston Texas…
May có chút gió mát phớt qua trên mặt người.
Càng thêm nhớ mà thôi ai đứng bên song cửa.

Đường xa không bóng ngựa. Chiến sĩ bất khứ hồi!
Đất nước cuối chân trời, quê hương nằm góc biển

Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có lần, bố đi chợ phiên hỏi hai con của vợ kế muốn xin quà gì. Một cô xin quần áo đẹp, một cô xin ngọc. Bố lại hỏi: – Thế Lọ lem con muốn gì nào? – Thưa bố, trên đường về, có cành cây nào va vào mũ bố thì xin bố bẻ cho con. Bố mua về cho hai con vợ kế quần áo đẹp và ngọc. Trên đường về, khi đi qua một bụi cây xanh, có cành cây dẻ va phải ông và lật mũ ông. Ông bẻ cành ấy mang về. Tới nhà, ông cho hai con của vợ kế quà chúng xin và đưa cành dẻ cho Lọ lem. Lọ lem cảm ơn bố, đến mộ mẹ trồng cành dẻ lên, khóc lóc thảm thiết, nước mắt rơi xuống tưới ướt hết cành lá.
Tuyển Tập 20 Bài Thơ Tình Mùa Thu Bất Hủ, Nổi Tiếng Và Hay Nhất
Hans Christian Andersen là nhà văn nổi tiếng thế giới người Đan Mạch chuyên viết truyện cổ tích. Truyện của Andersen vừa mơ mộng tưởng tượng lại vừa hiện thực. Thế giới nhân vật trong truyện của ông vừa có những con người trong đời thực ở mọi tầng lớp, vừa có những nhân vật tưởng tượng hoặc lạ lùng như: nàng tiên cá, Bà Chúa Tuyết…, vừa có những đồ vật, đồ chơi ngộ nghĩnh như chú lính chì, đồng silinh bạc, con lợn ống tiền…, lại có cả động thực vật như chim họa mi, chim thiên nga, cây lúa mạch, cây thông…
Anh nằm xuống dưới chân em thiếp ngủ Ngọn cỏ thầm hứng gió mùa thu Vái ma quỉ, nàng thơ thần diệu quá! Ta đã yêu em suốt cuộc đời mơ... Kia, lá vàng rơi xuống đầu ta đã thẫm Và mặt trăng và bão tố tơi bời
Chiều rơi vọng khúc quê hương Bâng khuâng, nỗi nhớ, niềm thương góc trời Mênh mang câu hát nhẹ rơi Ầu…ơ, tiếng mẹ bên nôi ấm nồng
Giường anh nằm thật cứng và thức ăn thì ít ỏi nhưng anh đã học được cách bằng lòng với điều ấy, anh không còn ao ước trở thành thứ gì khác nữa. Và khi anh không còn đòi hỏi những gì anh không có hoặc ao ước được trở nên mạnh hơn, vĩ đại hơn mọi người, cuối cùng anh đã cảm thấy hạnh phúc.
Đất nước ngàn năm Hiếm kẻ bán nước Có nhiều nhặn gì đâu, Một Trần Ích Tắc Một Lê Chiêu Thống Một Hoàng Văn Hoan.
Ngày ấy, vào thời Tây Sơn, có một chàng trẻ tuổi người vùng Đồng-nai. Chàng là người tài kiêm văn võ, đã từng vung gươm hưởng ứng cái bất bình của mọi người. Chàng từng cầm quân mấy lần làm cho tớ thầy chúa Nguyễn chạy dài.
Nói Lời Tạm Biệt (Từ bài Time To Say Goodbye) - Lòng cô quạnh mơ chân trời xa thẳm Biết nói gì khi chìm đắm nỗi niềm Phòng vắng như thiếu nắng lạnh vào đêm Vì người đã quên thềm hay lảng gót ?! Nhớ ngày ấy thăng hoa tình lảnh lót Người đã đem từng giọt ấm trường đời Dội vào lòng khao khát mãi chẳng ngơi Rồi chiếm hữu tình sáng ngời nhân thế …
“Anh hãy về cưới em, khi em mười tám tuổi…” Giọt lệ nàng rơi vào lòng tôi nóng hổi Giọng nghẹn ngào xúc động trong đêm Ngỡ trời đất nghiêng mình lặng lẽ nghe em… Em có biết con tim anh vừa nứt vỡ Lòng ngổn ngang buông trĩu trái sầu thương
Bảo Trợ