Mưa Đầu Năm 2018

12 Tháng Hai 20183:41 CH(Xem: 180)

Mưa đầu năm 2018 – thơ Trần Vấn Lệ

Mưa đầu năm 2018

mua thu- yeuLần đầu tiên tôi thấy Tin Thời Tiết không sai!
Hôm nay có mưa bay thành phố Los Angeles…
Mưa như từ trên Bắc theo gió xuống phương Nam.
Người ta đang ngủ ngon nên… mưa không thấy áo?

Mưa nhẹ, không rào rạo mà buồn… sao cũng buồn?
Chắc người ta ngủ ngon? Đang chìm trong giấc mộng?
Mở cửa, nhìn, nghe ngóng… hơi thở người ta… mưa!

Lần đầu tiên bài thơ của tôi như con nít…
lát em dậy chắc thích: anh làm thơ cho em?
Rồi em như tiếng chim làm cho buổi mai nắng,
rồi em như hoa trắng nở trên cành nhớ nhung…
Bây giờ chưa phải Xuân, hoa hồng nhung chưa có
– em là nụ hoa nhỏ màu trắng như lụa mây…

Lần đầu tiên, hôm nay,
tôi làm thơ thật đẹp
tưởng em đôi mắt khép,
tưởng đất trời xanh biếc
từ suối tóc em tung sáng rực một góc rừng,
tung tăng kìa con thỏ… nó chạy trên bờ cỏ,
nó dừng chớp chớp mưa…
và nó kéo bài thơ đắp mền em ngủ tiếp!

Em ơi em ngủ đẹp, đẹp như bài thơ anh!
Đẹp khi em áo xanh trên sân trường nữ cũ…
Đẹp như em áo đỏ lỡ làng cuộc thái hòa…
Mới mà đã bốn ba, bốn ba năm… như gió!
Lạy Trời mưa đừng vỡ trong tim tôi nghẹn ngào…

***

Lần đầu tiên thế nào thì tôi biên chép thế.
Nếu bài thơ đầy lệ, tôi muốn nhờ em lau…
Nếu mưa từng giọt sao, tôi vì em uống hết.
Rồi… góc rừng, tôi chết; con thỏ về với trăng!
Ôi trăng, vầng Giai Nhân mưa mùa Xuân giát ngọc!
Ôi trăng hay là tóc suối huyền mơ hay thơ?



Nhìn Theo Cơn Bão Bay

Cơn bão từ Bắc Cực đổi hướng về Houston.
California mong một giọt mưa không có…

Bão gom bao nhiêu gió…rồi gió đuổi bão đi!
Thương quá đất Cali, ai thương về không nhỉ?

Mười năm nước không chảy, những dòng sông cứ trôi
…những buồn bã ra khơi nhấp nhô từng lượn sóng!

Biển mà còn xúc động, người chỉ biết thở dài
Buồn có bay đến ai, hứng giùm tôi mưa với!

Hỡi những cây những cối,hỡi những đám cỏ vàng…
Hỡi hoa tạ hoa tàn, hỡi em à, buồn quá!

***

Sáng nay, bài thơ, lạ! Không một ý nào vui!
Cơn bão đã đi rồi, qua Houston Texas…
May có chút gió mát phớt qua trên mặt người.
Càng thêm nhớ mà thôi ai đứng bên song cửa.

Đường xa không bóng ngựa. Chiến sĩ bất khứ hồi!
Đất nước cuối chân trời, quê hương nằm góc biển

Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Viết theo lời kể của nghĩa quân Nguyễn Văn Đề, sau khi được CS tha về. *** Tôi Nguyễn Văn Đề sinh ra là một ngôi sao xấu trong những ngôi sao xấu nhất của bầu trời đất Việt. Cha mẹ tôi nghèo lại phải sinh sống trong một miền quê hẻo lánh gần một vùng núi rừng heo hút, xa xôi, đất cày lên sỏi đá. Tôi chưa bao giờ được cắp sách đến trường. Do đó, từ lúc mới lên bảy, tôi được một nhà phú hộ mướn chăn dê.
Trần Trung Sáng- Buổi sáng, đang ngồi một mình ở quán cà phê đợi người quen, bỗng dưng từ bàn bên cạnh, một phụ nữ lớn tuổi, sang trọng bước đến niềm nở chào tôi: “ Chào anh, anh còn nhớ tôi không?”. Thoáng bất ngờ trong chốc lát, rồi tôi lập tức nhớ ra: đó là bà Hoàng Ngọ, chủ một doanh ngiệp kinh doanh khách sạn khá tầm cở trong thành phố, mà tôi từng giao tiếp vài lần trong nhiều năm trước.
Một đời xuôi ngược long đong Một đời vai lệch lưng còng vì ai? Một đời mưa nắng sần chai Một đời củ sắn củ khoai, một đời! Môt đời khản tiếng ru hời Một đời không rứt những lời bảo răn
Lê Thanh Hùng - Vệt nắng trôi qua lời hẹn cũ Dập dờn trong nắng chảy mùa thu Rơi đâu đó, một thời hoa nụ Bên nhánh sông, sương khói mịt mù * Tiếng cháu gọi bi bô bên cửa Vội vàng la con gái vụng về Giữ con trẻ, lơ ngơ, lần lựa Ngóng trông chiều, nắng quái rủ rê * Bổng xao động điều gì khỏa lấp Dằng dặc chìm trôi bốn mươi năm Tiếng cười vỡ, niềm vui giả lập Lóng lánh tình, say đắm xa xăm ...
Lúc này Hà Nội đang vào hè, đã mấy đêm rồi mưa to tràn về cố để làm dịu cái nóng cái oi đầu mùa. Nếu một mình đứng trong mưa bạn sẽ cảm được cái mùi vị mưa rất riêng không sao tả được thành lời. Mỗi người ở vào mỗi lúc khác nhau lại có những cảm xúc riêng khác hẳn lần trước. Bởi vây ta chỉ có thể ghi lại những khoảnh khắc ấy chứ không có thể vẽ ra thế nào là mọt trận mưa đêm hè Hà Nội. Chí xin các bạn một điều, đọc chậm và… chậm, thế thôi….
Thiệt tình là tiếng Má lâu lắm rồi tôi không gọi, nhắc tới tự nhiên nước mắt trào ra, bởi Má ruột tôi thì khuất bóng đã lâu, mà Má chồng thì cũng gần chục năm rồi. Buồn nữa là tiếng Má hình như cứ vắng dần, vắng dần ở xung quanh. Mà chính tui, hồi sinh con, cũng bắt chước kêu Mẹ, rồi con quen mất, giờ tiếc!
Anh được chấm thời em còn mười bảy Ô Môi này thầm cháy một tình ai Anh thì yêu chỉ có mỗi chị hai Nhờ em chuyện làm mối mai ...tàn nhẫn ! Vu quy chị ngày em buồn luẩn quẩn Khóc mùi vô vọng vẩn đục hồn em
Tôi nghĩ người được nhiều người gọi là mẹ nhất trên thế giới khi còn tại thế phải là mẹ Têrêsa (Mother Teresa). Con người nhỏ bé, ốm yếu, đứng trong đám đông nào cũng lọt thỏm hầu như mất tích, lại là một trong những con người lớn lao nhất thế giới. Sự lớn lao tạo thành bởi những điều nhỏ bé của mẹ: chăm sóc những người nghiện ngập ma túy, người hấp hối, cô nhi, người vô gia cư, những người bị bỏ rơi. Toàn những loại người bị người đời lánh xa, khinh rẻ, không muốn động tới.
Vợ buồn mà nói: ''Anh không Làm thơ cho vợ má hồng đã phai! Chỉ tìm thi hứng nơi ai Cho nên làm được những bài thơ hay...!'' Chồng cười, nói với vợ ngay: Bên em, anh thấy mỗi ngày là thơ!
HÈ VỀ NHỚ MÁI TRƯỜNG XƯA, VẪN CÒN IN BÓNG NGƯỜI TRÔNG MỘT NGƯỜI… ...Hôm nay chớm nắng đầu hè. Mà sao lại vắng tiếng ve sân trường!!! Bâng khuâng chiếc lá nhẹ vương Hàng cây gió động con đường lao xao.
Bảo Trợ