Mưa Đầu Năm 2018

12 Tháng Hai 20183:41 CH(Xem: 322)

Mưa đầu năm 2018 – thơ Trần Vấn Lệ

Mưa đầu năm 2018

mua thu- yeuLần đầu tiên tôi thấy Tin Thời Tiết không sai!
Hôm nay có mưa bay thành phố Los Angeles…
Mưa như từ trên Bắc theo gió xuống phương Nam.
Người ta đang ngủ ngon nên… mưa không thấy áo?

Mưa nhẹ, không rào rạo mà buồn… sao cũng buồn?
Chắc người ta ngủ ngon? Đang chìm trong giấc mộng?
Mở cửa, nhìn, nghe ngóng… hơi thở người ta… mưa!

Lần đầu tiên bài thơ của tôi như con nít…
lát em dậy chắc thích: anh làm thơ cho em?
Rồi em như tiếng chim làm cho buổi mai nắng,
rồi em như hoa trắng nở trên cành nhớ nhung…
Bây giờ chưa phải Xuân, hoa hồng nhung chưa có
– em là nụ hoa nhỏ màu trắng như lụa mây…

Lần đầu tiên, hôm nay,
tôi làm thơ thật đẹp
tưởng em đôi mắt khép,
tưởng đất trời xanh biếc
từ suối tóc em tung sáng rực một góc rừng,
tung tăng kìa con thỏ… nó chạy trên bờ cỏ,
nó dừng chớp chớp mưa…
và nó kéo bài thơ đắp mền em ngủ tiếp!

Em ơi em ngủ đẹp, đẹp như bài thơ anh!
Đẹp khi em áo xanh trên sân trường nữ cũ…
Đẹp như em áo đỏ lỡ làng cuộc thái hòa…
Mới mà đã bốn ba, bốn ba năm… như gió!
Lạy Trời mưa đừng vỡ trong tim tôi nghẹn ngào…

***

Lần đầu tiên thế nào thì tôi biên chép thế.
Nếu bài thơ đầy lệ, tôi muốn nhờ em lau…
Nếu mưa từng giọt sao, tôi vì em uống hết.
Rồi… góc rừng, tôi chết; con thỏ về với trăng!
Ôi trăng, vầng Giai Nhân mưa mùa Xuân giát ngọc!
Ôi trăng hay là tóc suối huyền mơ hay thơ?



Nhìn Theo Cơn Bão Bay

Cơn bão từ Bắc Cực đổi hướng về Houston.
California mong một giọt mưa không có…

Bão gom bao nhiêu gió…rồi gió đuổi bão đi!
Thương quá đất Cali, ai thương về không nhỉ?

Mười năm nước không chảy, những dòng sông cứ trôi
…những buồn bã ra khơi nhấp nhô từng lượn sóng!

Biển mà còn xúc động, người chỉ biết thở dài
Buồn có bay đến ai, hứng giùm tôi mưa với!

Hỡi những cây những cối,hỡi những đám cỏ vàng…
Hỡi hoa tạ hoa tàn, hỡi em à, buồn quá!

***

Sáng nay, bài thơ, lạ! Không một ý nào vui!
Cơn bão đã đi rồi, qua Houston Texas…
May có chút gió mát phớt qua trên mặt người.
Càng thêm nhớ mà thôi ai đứng bên song cửa.

Đường xa không bóng ngựa. Chiến sĩ bất khứ hồi!
Đất nước cuối chân trời, quê hương nằm góc biển

Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chúng ta quen nhau từ khi nào nhỉ? Em không nhớ! Chúng ta yêu nhau từ khi nào nhỉ? Từ cái lúc anh ngồi trong quán kem xôi đối diện nhà em, gọi em sang và tỏ tình bằng một ly kem. Em nhớ hoài tối ngày 17 tháng 1 năm đó, trời đêm rằm sáng trăng nhưng trăng lại bị tất cả mây đen che lại, trời đổ mưa và chỉ có anh với em ngồi trong quán.
Tài liệu đặc biệt: CỤ TRẦN TRỌNG KIM NHẬN ĐỊNH VỀ VIỆT MINH Thủ bút Trần Trọng Kim Thư gửi Hoàng Xuân Hãn năm 1947 Nguyễn Đức Toàn (Viện Nghiên cứu Hán Nôm)
Hát ru là hình thức diễn xướng quen thuộc của Việt Nam, mang đậm chất quê hương, được truyền từ đời này qua đời khác, từ thế hệ này sang thế hệ khác, là sự ngọt ngào không thể thiếu của tuổi ấu thơ, như ký ức mãi mãi đi theo mỗi người về những khoảnh khắc yên bình nhất trong vòng tay của mẹ.
Nói về nguồn gốc ngày lễ Rằm tháng bảy, phải nói đến nguồn gốc của lịch âm dương, mà chúng ta ngày nay gọi là lịch âm. Theo các tài liệu lịch sử ghi chép lại thì lịch âm dương được cho là do Hoàng Đế sáng chế ra. Hoàng Đế là ông vua đầu tiên thời Ngũ Đế cách hiện nay khoảng 4700 năm.
Lúc còn ở cấp tiểu học, tôi rất thích chơi đá dế. Mỗi ngày đi học được cho tiền quà bao nhiêu đều cúng cho mấy ông bán dế trước cổng trường, vì vậy nên tôi có cả một “sở thú”, năm, sáu con đủ loại dế than, dế lửa, con nhỏ, con lớn đủ cả. Ngày nào đi học về là xách hộp dế chạy chơi cáp độ với mấy thằng trong xóm. Mấy thằng bạn tôi thì cũng như tôi, dế của nó cũng cùng lò từ mấy ông bán ở trường nên chúng tôi đá với nhau lúc ăn lúc thua không có thằng nào đủ sức làm bá chủ võ lâm cả.
Từ ngày còn nhỏ, chúng ta đã được nghe biết bao câu chuyện cổ tích qua giọng kể của bà, của mẹ. Từ những lâu đài của nàng công chúa và hoàng tử, cho đến cánh rừng rậm rạp nơi mụ phù thủy cư ngụ, vẻ đẹp hiền từ của Ông Bụt, Bà Tiên…, tất cả đã trở thành một phần không không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ. Đã bao năm tháng trôi qua, những câu chuyện dân gian ấy vẫn còn nguyên sức hút, tuy giản dị, nhẹ nhàng mà gửi gắm bao lời răn dạy vô cùng trân quý của cha ông.
Ngày nay, những gia đình có điều kiện thường cho con em trong nhà ăn ngon, mặc đẹp. Nhưng những bậc hiền nhân trong lịch sử lại dạy con sinh hoạt tiết kiệm đạm bạc, mà Nguyễn Trãi là một trong số đó. Nguyễn Trãi (1380 – 1442), hiệu Ức Trai, là khai quốc công thần nhà Lê sơ và cũng là một nhà văn hoá lớn. Phan Huy Chú nhận xét: “Ông Nguyễn Trãi tuổi trẻ đã văn chương nổi tiếng. Kinh sử, bách gia, binh thư thao lược, đều am hiểu cả” (Lịch triều hiến chương loại chí, 1961).
(Gởi người anh em bên kia giới tuyến)- Ngô Minh Hằng.- Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy Cây trơ cành buồn bã hứng trời sương Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy Chút lòng người vong quốc gởi quê hương!
Trong một phố nghèo có người vợ trẻ Vẫn đón con đi, về… như thường lệ Vóc em thanh cũng thể mùa xuân Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen. Ngôi nhà nhỏ bên đền
Sài Gòn đêm nay trở gió Lòng tôi để ngỏ không cài Em không hẹn ngày trở lại Vui buồn biết ngỏ cùng ai.
Bảo Trợ