Mưa Đầu Năm 2018

12 Tháng Hai 20183:41 CH(Xem: 569)

Mưa đầu năm 2018 – thơ Trần Vấn Lệ

Mưa đầu năm 2018

mua thu- yeuLần đầu tiên tôi thấy Tin Thời Tiết không sai!
Hôm nay có mưa bay thành phố Los Angeles…
Mưa như từ trên Bắc theo gió xuống phương Nam.
Người ta đang ngủ ngon nên… mưa không thấy áo?

Mưa nhẹ, không rào rạo mà buồn… sao cũng buồn?
Chắc người ta ngủ ngon? Đang chìm trong giấc mộng?
Mở cửa, nhìn, nghe ngóng… hơi thở người ta… mưa!

Lần đầu tiên bài thơ của tôi như con nít…
lát em dậy chắc thích: anh làm thơ cho em?
Rồi em như tiếng chim làm cho buổi mai nắng,
rồi em như hoa trắng nở trên cành nhớ nhung…
Bây giờ chưa phải Xuân, hoa hồng nhung chưa có
– em là nụ hoa nhỏ màu trắng như lụa mây…

Lần đầu tiên, hôm nay,
tôi làm thơ thật đẹp
tưởng em đôi mắt khép,
tưởng đất trời xanh biếc
từ suối tóc em tung sáng rực một góc rừng,
tung tăng kìa con thỏ… nó chạy trên bờ cỏ,
nó dừng chớp chớp mưa…
và nó kéo bài thơ đắp mền em ngủ tiếp!

Em ơi em ngủ đẹp, đẹp như bài thơ anh!
Đẹp khi em áo xanh trên sân trường nữ cũ…
Đẹp như em áo đỏ lỡ làng cuộc thái hòa…
Mới mà đã bốn ba, bốn ba năm… như gió!
Lạy Trời mưa đừng vỡ trong tim tôi nghẹn ngào…

***

Lần đầu tiên thế nào thì tôi biên chép thế.
Nếu bài thơ đầy lệ, tôi muốn nhờ em lau…
Nếu mưa từng giọt sao, tôi vì em uống hết.
Rồi… góc rừng, tôi chết; con thỏ về với trăng!
Ôi trăng, vầng Giai Nhân mưa mùa Xuân giát ngọc!
Ôi trăng hay là tóc suối huyền mơ hay thơ?



Nhìn Theo Cơn Bão Bay

Cơn bão từ Bắc Cực đổi hướng về Houston.
California mong một giọt mưa không có…

Bão gom bao nhiêu gió…rồi gió đuổi bão đi!
Thương quá đất Cali, ai thương về không nhỉ?

Mười năm nước không chảy, những dòng sông cứ trôi
…những buồn bã ra khơi nhấp nhô từng lượn sóng!

Biển mà còn xúc động, người chỉ biết thở dài
Buồn có bay đến ai, hứng giùm tôi mưa với!

Hỡi những cây những cối,hỡi những đám cỏ vàng…
Hỡi hoa tạ hoa tàn, hỡi em à, buồn quá!

***

Sáng nay, bài thơ, lạ! Không một ý nào vui!
Cơn bão đã đi rồi, qua Houston Texas…
May có chút gió mát phớt qua trên mặt người.
Càng thêm nhớ mà thôi ai đứng bên song cửa.

Đường xa không bóng ngựa. Chiến sĩ bất khứ hồi!
Đất nước cuối chân trời, quê hương nằm góc biển

Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bức tường quen thuộc mọi người đều thấy, Chung quanh tư gia xây chắn rào tường, Giữ yên ổn cho đời sống bình thường, Tránh những kẻ gian đột nhập phá hoại. Bao người giàu có lại càng lo ngại, Ông to bà lớn dinh thự khang trang,
Anh đừng nhìn em nữa Hoa xanh đã phai rồi Còn nhìn em chi nữa Xót lòng nhau mà thôi . Người đã quên ta rồi Quên ta rồi hẳn chứ
Mấy năm trước đây, trên trang binhgia.net có nhiều bài viết bàn về tên gọi của quê hương yêu dấu chúng ta là Bình Giã hay Bình Giả. Chuyện chưa ngã ngũ, thế rồi chẳng ai bàn tiếp nữa. Có lẽ ai trong chúng ta cũng quan tâm và muốn biết về nguồn cội quê hương mình.
Trong thời quân Nguyên sang xâm chiếm nước ta, sau hội nghị quân sự ở Vạn Kiếp để bàn định kế chống giặc Nguyên, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn viết "hịch" cho phổ biến trong dân chúng để hiệu triệu các tướng sĩ và nhân dân hãy cương quyết chống xâm lăng.
Mỗi căn nhà đều có dấu vết của con người cùng đồ vật gắn bó với những kỉ niệm. Mỗi thành phố luôn ẩn chứa trong nó bao nhiêu vết tích tàn dư của lịch sử. Hôm nay, lật lại từng trang ký ức đang dần bị lãng quên bởi thời gian, tôi muốn làm sống lại một con người, để chúng ta lại có dịp gọi tên ông thêm một lần, và rất nhiều lần nữa…
BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN VÀ NHỮNG CẢM NHẬN- * . Quê tôi nghèo lắm Vẫn lác đác nhà tranh Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát Cha cả đời lam lũ Mẹ một đời chắt chiu Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Nhậu say tỏ tình với 4 crush, cô gái đau đầu khi cả 4 người cùng đồng ý TẠ TỘI TRƯỚC TÌNH YÊU Tặng người nữ sinh yêu dấu của đời tôi * Đã xa lắm ! Tình xưa bùng cháy lại Thưở mơ màng đâu còn nữa, em ơi ! Tóc anh nay nhiều sợi bạc rồi
Ông vua tuổi Hợi nước ta Lên ngôi Mồng Một thật là giỏi giang Phủ dụ tôn thất, dân, quan Hoàng Đế Minh Mạng chăm ngàn việc công Đinh điền thuế khoá canh nông Quân sự kinh tế tinh thông trị vì
CHUÔNG CHÙA GIẢI THOÁT VANG NGÂN, MÕ CHÙA THANH THẢN BÂNG KHUÂNG ĐẤT TRỜI.... Ngày xuân trẩy hội Chùa Hương Núi cao trùng điệp, con đường cheo leo Khi vượt dốc, lúc leo đèo Rừng mơ xanh thắm, hoa treo trắng ngần.
Mỗi căn nhà đều có dấu vết của con người cùng đồ vật gắn bó với những kỉ niệm. Mỗi thành phố luôn ẩn chứa trong nó bao nhiêu vết tích tàn dư của lịch sử. Hôm nay, lật lại từng trang ký ức đang dần bị lãng quên bởi thời gian, tôi muốn làm sống lại một con người, để chúng ta lại có dịp gọi tên ông thêm một lần, và rất nhiều lần nữa…
Bảo Trợ