Người Con Gái Xứ Bình.

22 Tháng Mười Hai 20176:14 SA(Xem: 244)
  • Tác giả :
Người con gái xứ Bình.     
Mưa lâm râm ướt dầm vùng đất đỏ
langque01Ướt mái tóc mẹ ướt áo em tôi
Xin hỏi em sao vắng những nụ cười
Em trả lời đang chờ mùa xuân đến


Xuân không đến tại em không hò hẹn
Trăng tròn rồi trăng lại khuyết em ơi
Xuân năm nay lại đến nơi xứ người
Bản tình ca anh gởi về quê mẹ


Gởi đến em nơi bụi mù đất đỏ
Màu yêu thương hay màu của đâu thương
Đường quê hương có hạnh phúc không em
Cho anh gởi chút nỗi niềm thương nhớ


Đường ta đi bây giờ chia đôi ngã
Lối hao gầy nơi quê mẹ xanh xao
Sớm nắng chiều mưa hơi thở nghẹn ngào
Đôi chân bước mỏi mòn bên cuộc sống


Chiều đã tàn ngày trôi qua mưa nắng
Đêm lại về mong giấc ngủ bình yên
Chờ No-en kỷ niệm Chúa xuống trần
Để dưng hết những nỗi niền trăn trở


Xin thời gian đợi chờ nhau lần nữa
Tháng năm dài nợ vay trả chưa xong
Chút tình yêu cất dấu mãi trong lòng
Muốn trao gởi mà lòng còn e ngại


Ta vẫn thương người em đời ruộng rẫy
Son phấn nhạt nhòa năm tháng xót xa
Những đóa hoa đồng nội nơi quê nhà
Chờ ông bướm đi về tô nhân sắc...
T8
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nàng là người Việt gốc Hoa. Tên nàng là Trịnh Tiểu Mi, một cái tên rất... "tài tử Hồng Kông". Mà thật sự, nàng cũng có nét tài tử Hồng Kông, bởi vì nàng đẹp. Ở nhà gọi nàng là "A Xíu", một cái tên có âm thanh thật dễ thương. Và cũng hạp với con người của nàng: nhỏ nhỏ thon thon, cân đối gọn gàng như con búp-bế.
Kính thưa Việt Bào, Hiện nay, theo nhận xét của tôi, tuyệt đại đa số Việt Bào trong và ngoài Nước, kẻ cả rất nhiều người có học vị cao, đặc biệt Thầy-Cô dạy Việt văn cũng sơ ý phạm những lỗi (như đã nêu ở tựa đề) là điều thật đáng tiếc. Chính vì thế, nhắm đóng góp vào việc giữ gìn sự trong sáng của tiếng Mẹ Đẻ, tôi xin nêu từng câu phạm lỗi về dấu và, sau đó, xin chỉnh lại (các câu ấy) cho đúng với văn phạm.
Nhân cái vụ đánh thuế nhà ở có giá trị trên 700 triệu, làm tôi nhớ đến bài viết Nợ Cứt của Phạm Thế Việt. Nát lắm, nếu điều dự thảo đó thật sự xảy ra! Bởi tài sản đó là từ tích cóp của mỗi cá nhân bằng tiền lương, tiền công lao động mới có được; trong quá trình lao động trước đó, người lao động đã được thực hiện đầy đủ quyền lợi và nghĩa vụ về thuế.
Nhà văn Cung Tích Biền tên thật Trần Ngọc Thao, sinh năm 1937 tại Thăng Bình, Quảng Nam. Từ 1970 là giảng viên Trường Sĩ Quan Hành Chánh Sài Gòn. Ông giải ngũ năm 1973 với cấp bậc Đại úy. Sau đó làm Giáo Sư Thỉnh Giảng Viện Đại Học Cộng Đồng Quảng Đà, Đà Nẵng. Là một nhà văn độc lập, ông có truyện và thơ đăng trên các báo từ Năm 1958, với nhiều bút hiệu khác nhau lúc ban đầu như Chương Dương, Việt Điểu, Uyên Linh trước khi có bút hiệu Cung Tích Biền. Bút hiệu Cung Tích Biền xuất hiện lần đầu tiên trên tuần báo Nghệ Thuật tháng 3-1966 tại Sàigòn, với truyện ngắn Ngoại Ô Dĩ An và Linh Hồn Tôi.
Giải viết văn đường trường 2018 - Lm. Trăng Thập Tự - BẢN TIN 06 Thưa quý độc giả và quý tác giả, Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, “cuộc đua văn chương” của Giải Viết Văn Đường Trường lần VI và cũng là lần cuối, đã khóa sổ nhận bài đúng nửa ngày sau hạn chót, vào lúc 12g00 trưa ngày 16-4-2018, đề phòng có chuyến thư nào bị trở ngại kỹ thuật vào phút chót. Tổng cộng có 81 tác giả dự thi với 167 bài, kém thua năm ngoái 8 bài.
Mấy năm trước đây, trên trang binhgia.net có nhiều bài viết bàn về tên gọi của quê hương yêu dấu chúng ta là Bình Giã hay Bình Giả. Chuyện chưa ngã ngũ, thế rồi chẳng ai bàn tiếp nữa. Có lẽ ai trong chúng ta cũng quan tâm và muốn biết về nguồn cội quê hương mình.
Cải lương (改良) có nghĩa ban đầu là cải cách, đổi mới nghệ thuật hát bội. Điều này xuất phát từ hoàn cảnh ra đời của môn nghệ thuật này. Cái tên "cải lương" xuất hiện lần đầu tiên trên bảng hiệu gánh hát Tân Thịnh vào năm 1920 với câu đối như sau:
Chant d'amour VI-Lamartine (Tình Khúc Thứ Sáu-Hương Lửa Ba Sinh) Ngày mai ấy thở hơi em lạnh giá Vì thời gian ghen phá một đời hoa Môi vẫn tươi mà tay gửi nhạt nhoà Sớm dứt sữa nụ hôn thời xuân thắm
Về nguồn gốc của Trống cơm, An Nam Chí Lược của Lê Tắc - bộ sử được xem là xưa nhất do một cá nhân người Việt soạn ra viết về Việt Nam, đã nói khá rõ về trống cơm. Theo đó, trống cơm nguyên là nhạc khí của người Chiêm Thành (tức người Chăm)(1), sau đó du nhập vào nước ta.
Mình hãy kiếm bóng đêm về đồng loã Cho đến khi hoa đoá hết lả lơi Bóng chiều tà mệt mỏi muốn nghỉ ngơi Sao anh hiện trên vùng trời em đó
Bảo Trợ