Người Con Gái Xứ Bình.

22 Tháng Mười Hai 20176:14 SA(Xem: 446)
  • Tác giả :
Người con gái xứ Bình.     
Mưa lâm râm ướt dầm vùng đất đỏ
langque01Ướt mái tóc mẹ ướt áo em tôi
Xin hỏi em sao vắng những nụ cười
Em trả lời đang chờ mùa xuân đến


Xuân không đến tại em không hò hẹn
Trăng tròn rồi trăng lại khuyết em ơi
Xuân năm nay lại đến nơi xứ người
Bản tình ca anh gởi về quê mẹ


Gởi đến em nơi bụi mù đất đỏ
Màu yêu thương hay màu của đâu thương
Đường quê hương có hạnh phúc không em
Cho anh gởi chút nỗi niềm thương nhớ


Đường ta đi bây giờ chia đôi ngã
Lối hao gầy nơi quê mẹ xanh xao
Sớm nắng chiều mưa hơi thở nghẹn ngào
Đôi chân bước mỏi mòn bên cuộc sống


Chiều đã tàn ngày trôi qua mưa nắng
Đêm lại về mong giấc ngủ bình yên
Chờ No-en kỷ niệm Chúa xuống trần
Để dưng hết những nỗi niền trăn trở


Xin thời gian đợi chờ nhau lần nữa
Tháng năm dài nợ vay trả chưa xong
Chút tình yêu cất dấu mãi trong lòng
Muốn trao gởi mà lòng còn e ngại


Ta vẫn thương người em đời ruộng rẫy
Son phấn nhạt nhòa năm tháng xót xa
Những đóa hoa đồng nội nơi quê nhà
Chờ ông bướm đi về tô nhân sắc...
T8
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Người ta vẫn thường nói “Nước mắt chảy xuôi”. Trên đời chỉ có cha mẹ luôn là người yêu thương chúng ta một cách vô điều kiện. Họ cho chúng ta rất nhiều thứ và chúng ta vô tư đón nhận như thể đó là điều hiển nhiên và bình thường. Hãy cùng đọc câu chuyện dưới đây, bạn có thấy hình bóng mình trong đó không?
VÀI SUY NGHĨ KHI ĐỌC "THUYỀN THEO BẾN LẠ" CỦA PHÚC TOẢN * Chiều 19 tháng 01 năm 2019, nhẩn nha dạo facebook, tôi "gặp" bài thơ "Thuyền Neo Bến Lạ" của nhà thơ Phúc Toản: - ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Nguồn: Carl O. Schuster, “Battle for Paracel Islands”, Historynet, 06/2017. - Biên dịch: Lê Đỗ Huy | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp - Ngày 11/01/1974, các sĩ quan Nam Việt Nam nhận được báo cáo về những động thái của Trung Quốc trên hai hòn đảo của Nam Việt Nam thuộc quần đảo Hoàng Sa. Hai ngày sau, Bộ tư lệnh Hải quân Sài Gòn phái hai tàu khu trục Lý Thường Kiệt HQ-16 và Trần Khánh Dư HQ-4 tới thám sát.
Mẹ hỏi con có thích ngành y không. Có và không. Con rất vui được chữa trị cho những người đến nhờ con khám, nhưng con không muốn biến y học thành một cái nghề, nghĩa là con sẽ không bao giờ có thể đòi một người bệnh trả tiền vì đã chữa bệnh cho người đó. Con coi y học là thiên chức, là mục vụ. Đòi tiền để chữa trị cho bệnh nhân thì chẳng khác nào nói với người đó rằng: tiền hay mạng sống. (Trích Thư gửi mẹ của bác sĩ Alexandre Yersin)
CHÙM THƠ ĐỜI PHẠM NGỌC THÁI - Chuyện ly kỳ về ngôi miếu, cây dầu đôi 350 tuổi ở Khánh Hòa - NGÔI MIẾU TRÊN VỆ ĐƯỜNG Con chim tình đã bay đi Không còn kêu xé trời, xé đất
Sau khi mạo nhận ngày 11.1.1974 chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng – Sa và Trường-Sa của Việt Nam Cộng-Hòa, Trung cộng đã đưa Hải-quân tới khu vực Hoàng- Sa, và đổ bộ quân lính lên các đảo Cam -Tuyền, Quang -Hòa và Duy -Mộng.
Sếu từng đàn đã bay xa Hơi sương như đã thấm da lạnh lùng Mông lung mây giữa không trung Xóa tan ánh nắng mưa lùn phùn rơi
Đặc điểm cơ bản của thể chế Trung Quốc là hạn chế sự tự do của con người, bóp chết tính sáng tạo, bóp chết tinh thần doanh nhân. Thời đại người Trung Quốc có sức sáng tạo nhất là thời Xuân Thu Chiến Quốc và thời nhà Tống. Đây không phải là sự ngẫu nhiên. Hai thời đại này cũng là những thời đại người Trung Quốc được tự do nhất.
Chúng tôi thường đi cạnh nhau hàng giờ mà không ai nói một lời. Nhất là trong những buổi đi chơi đêm, và những đêm nay, mới ở nhà chiếu bóng ra. Không gì thích hợp cho sự suy nghĩ, trầm ngâm bằng những cuộc đi chơi đêm ngoài phố. Mấy bức tường không ngăn cản tầm con mắt, cảnh bất di bất dịch của đồ vật chung quanh không làm lắm lúc đến bực mình, tâm hồn như được thỏai mái, rộng rãi, đi được xa hơn.
Mậu Tuất quy hồi khổ vẫn vương Hè nhau lãnh đạo ác không lường Nhân quyền đội sổ nghe hoài ngán Quốc thể cầm đuôi nghĩ lại thường
Bảo Trợ