Người Con Gái Xứ Bình.

22 Tháng Mười Hai 20176:14 SA(Xem: 354)
  • Tác giả :
Người con gái xứ Bình.     
Mưa lâm râm ướt dầm vùng đất đỏ
langque01Ướt mái tóc mẹ ướt áo em tôi
Xin hỏi em sao vắng những nụ cười
Em trả lời đang chờ mùa xuân đến


Xuân không đến tại em không hò hẹn
Trăng tròn rồi trăng lại khuyết em ơi
Xuân năm nay lại đến nơi xứ người
Bản tình ca anh gởi về quê mẹ


Gởi đến em nơi bụi mù đất đỏ
Màu yêu thương hay màu của đâu thương
Đường quê hương có hạnh phúc không em
Cho anh gởi chút nỗi niềm thương nhớ


Đường ta đi bây giờ chia đôi ngã
Lối hao gầy nơi quê mẹ xanh xao
Sớm nắng chiều mưa hơi thở nghẹn ngào
Đôi chân bước mỏi mòn bên cuộc sống


Chiều đã tàn ngày trôi qua mưa nắng
Đêm lại về mong giấc ngủ bình yên
Chờ No-en kỷ niệm Chúa xuống trần
Để dưng hết những nỗi niền trăn trở


Xin thời gian đợi chờ nhau lần nữa
Tháng năm dài nợ vay trả chưa xong
Chút tình yêu cất dấu mãi trong lòng
Muốn trao gởi mà lòng còn e ngại


Ta vẫn thương người em đời ruộng rẫy
Son phấn nhạt nhòa năm tháng xót xa
Những đóa hoa đồng nội nơi quê nhà
Chờ ông bướm đi về tô nhân sắc...
T8
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Giường anh nằm thật cứng và thức ăn thì ít ỏi nhưng anh đã học được cách bằng lòng với điều ấy, anh không còn ao ước trở thành thứ gì khác nữa. Và khi anh không còn đòi hỏi những gì anh không có hoặc ao ước được trở nên mạnh hơn, vĩ đại hơn mọi người, cuối cùng anh đã cảm thấy hạnh phúc.
Đất nước ngàn năm Hiếm kẻ bán nước Có nhiều nhặn gì đâu, Một Trần Ích Tắc Một Lê Chiêu Thống Một Hoàng Văn Hoan.
Ngày ấy, vào thời Tây Sơn, có một chàng trẻ tuổi người vùng Đồng-nai. Chàng là người tài kiêm văn võ, đã từng vung gươm hưởng ứng cái bất bình của mọi người. Chàng từng cầm quân mấy lần làm cho tớ thầy chúa Nguyễn chạy dài.
Nói Lời Tạm Biệt (Từ bài Time To Say Goodbye) - Lòng cô quạnh mơ chân trời xa thẳm Biết nói gì khi chìm đắm nỗi niềm Phòng vắng như thiếu nắng lạnh vào đêm Vì người đã quên thềm hay lảng gót ?! Nhớ ngày ấy thăng hoa tình lảnh lót Người đã đem từng giọt ấm trường đời Dội vào lòng khao khát mãi chẳng ngơi Rồi chiếm hữu tình sáng ngời nhân thế …
“Anh hãy về cưới em, khi em mười tám tuổi…” Giọt lệ nàng rơi vào lòng tôi nóng hổi Giọng nghẹn ngào xúc động trong đêm Ngỡ trời đất nghiêng mình lặng lẽ nghe em… Em có biết con tim anh vừa nứt vỡ Lòng ngổn ngang buông trĩu trái sầu thương
Võ Hương An - Vua Gia Long vốn không phải là con người hiếu sát, ngay cả việc đối với họ Trịnh, hai bên đánh nhau ròng rã 45 năm trời, vậy mà khi đã lấy được nước (1802), vẫn đối xử tốt với con cháu họ Trịnh chứ đâu đến cạn tàu ráo máng như với Tây Sơn?
Một lần, khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đang ở vườn Kỳ Thụ Cấp Cô Độc ở thành Xá Vệ, vua Ba Tư Nặc đã đến thăm Đức Phật. Vừa gặp Đức Phật, nhà vua cung kính đảnh lễ rồi ngồi sang một bên. Lúc đó có mấy người xuất gia của tôn giáo cổ Ấn Độ khác ở địa phương, họ đều có tướng mạo khôi ngô kỳ vỹ.
Nguyễn Bảo Tuấn:"Tại sao Bố không giữ lời hứa với Mẹ?" - BÀI VIẾT CỦA NGUYỄN BẢO TUẤN CON ÚT CỐ ĐẠI TÁ NGUYỄN ĐÌNH BẢO -
Gửi Gắm Mùa Thu - (Từ bài To Autumn của John Keats) - Sương về tiết dịu ươm màu quả Ấp ủ Mùa Thu với nắng lành Chung sức làm nho đầy trái mọng Dây bò phủ kín máng nhà tranh Vườn táo cong oằn với trái thơm Chín ngon vào giữa ruột thêm hườm Căng phồng bầu bí dòn nâu dẻ Nhụy mật nuôi ong cứ vẫn tươm
THÁNG TÁM Tháng tám có hẹn đâu. Tự thu về chứ bộ Giọt nắng ngang tàng làm khổ lá trên cây Năm tháng mòn vơi cho cái tuổi thêm đầy Tài sản của ta là tấm thân gầy mang nỗi đau tròn trịa Thu lãng mạn gì đâu? Tại hàng cây ru khúc sầu thấm thía Kỷ niệm quật mồ lao trở về mai mỉa tiếng thời gian Tình thu cướp nỗi nhớ trong ta chỉ để lại chiếc lá vàng Ta bảo với hàng cây. Thôi bỏ đi! Thở than gì cho mệt Người Thi Sĩ rầu rầu với vần thơ bê bết Tranh thủ đứng lên nhặt tình Thu xâu kết tặng cho đời
Bảo Trợ