Hạ Khúc

08 Tháng Chín 202111:54 CH(Xem: 2038)

Hạ Khúc

Hong hanh nắng đổ tràn trên khắp nẻo
blankBình minh trong, rộn rã tiếng chim ca
Một sớm mai hoa nở trước hiên nhà
Lòng mát rượi: ngọn gió lành lùa qua khung cửa sổ


Âm thanh ngày mới hoà vào lòng thành phố
Những chuyến tàu lại hối hả đi xa
Đã cũ lắm rồi chuyện con tàu với sân ga
Sao vẫn cứ bồi hồi những nỗi niềm ly biệt.


Không quê hương mà sao nghe thân thiết
Nắng Ca-li vàng như nắng quê nhà.


Mùa hạ,
Những rừng sồi lay động,
Triền đồi xa dờn dợn cỏ non
Tung vó câu tiếng ngựa hí vang dòn
Trong đồng nội chợt mơ về muôn dặm


Ngày hạ,
Tiếng máy dòn trên lưng
Nhịp sống mới tuôn tràn theo tiếng máy
Suối mồ hôi tự nhiên tha hồ chảy
Miếng ăn nào không nước mắt với mồ hôi.


Hạ ơi!
Xa rồi lại chạnh nhớ quê tôi
Cơn mưa xanh chợt lùa qua vòm lá
Đường phố chập chùng tha hồ khói xả
Tiếng xích-lô náo động cả phố phường
Khàn hơi vé số bên đường
Nhịp song loan, khúc cải lương thiệt mùi.


Đoàn ăn xin rách rưới tả tơi
Đội cái nắng vang trời của trời gửi đất
Dầm mình trong lê thê mưa gió gửi người
Lê lết qua những làng quê quá nghèo dưỡng chất
Những góc phố rẻ khinh, nghi kỵ và tiết kiệm nụ cười
Bao tấm thân già trẻ, gái trai, tàn tật
Dù bao chiến dịch quyết tâm quét sạch ăn xin ra khỏi phố phường


Đồng hành trên một con đường
Mà sao số phận lại thường nghich nhau
Hố sâu chia cách ngèo giàu
Rộng hoác vực thẳm lấp sao cho đầy
Trẻ thơ da cháy thân gầy
Cõng em qua chợ chìa tay xin tiền
Nhận rồi đâu được giữ riêng
Côn đồ cươp hết chỉ chiềng vài trăm
Lòng người chao! Xiết oái ăm
Học đường dạy dỗ oán căm hận thù 1


Em thơ thẩn trứơc cổng trường mùa học
Thầm ước ao được cắp sách tới mỏi mòn
Dõi mắt về tương lai vô định
Tai vẳng nghe tiếng hát: “Em là búp măng non”


Về đâu hỡi em giữa cảnh đời vô vọng?


Phòng trà, khách sạn, nhà hàng hằng đêm xập xình, hở hang, nóng bỏng
Nhạc giật, thuốc lắc, rượu bia, đập đá kích thích thần kinh


Còn đâu tha thiết giọng ca năm nào Sỹ Phú, Thái Thanh
Lời ca ai hoài, da diết Trầm tử Thiêng
Chạnh lòng sao với Khánh Ly, Lệ Thu, Elvis Phương
và bao nỗi niềm u uẩn


Lặng bước tha hương không vướng gì oán hận
Mỗi sáng tạ ơn Trời còn có được hôm nay
Mỗi bình minh là mỗi ơn lành hồng phúc
Gắng sống sao cho xứng phẩm giá làm người


Quê hương ơi! Xa tận phương trời
Bao nhung nhớ cứ đong đầy mưa nắng
Mùa hạ rồi qua như miệt mài năm tháng
Còn nơi đây chút nắng ấm gửi về.


    Oakland, California hè 92

………………………………………………………..
1. Trong bài “Đi đi em” của thi nô Tố Hữu có câu: “Nuôi đi em cho đến lớn đến già, Mầm hận ấy trong lồng xương ống máu” được giảng dạy trong học đường. Mỗi sang thứ Hai học sinh phải nhai câu: “Thề phanh thây uống máu quân thù” mà lợm giọng. Giao cây nào gặt trái ấy. Xã hội bây giờ sao qua dã man.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Lời nói “Ta yêu con” cứ vang mãi trong những bước chân nhịp nhàng đầy hy vọng. Hai bên đường những cánh đồng lúa chín vàng, mùa gặt đến! Hồn nhỏ với tâm tình yêu mến người chết trên giá gỗ, đã hòa nhập với dòng người lên đường gặt hái những vụ mùa trên đồng lúa bao la!/18 Tháng Tư 2014(Xem: 3873)/
Con tàu cứu hoạ!  Sau khi Cain hãm hại em mình, rồi rời khỏi gia đình đi đến một miền đất xa.  Chẳng bao lâu, loài người càng ngày càng sinh sôi nảy nở đông đảo trên mặt đất, và khi sống chung trong một cộng đồng bao gồm cả những người hiền kẻ dữ, đã nảy sinh ra rất nhiều tệ đoan xấu. Nạn cướp bóc, dùng sức mạnh bạo lực để trấn áp người khác tràn lan. Con người mặc dù Trời sinh tự nhiên đã có những cảm nhận lẽ phải từ trong tâm trí, nhưng trước những cám dỗ, những lôi cuốn của dục vọng ham muốn bất chính, đã để lòng ngã theo điều xấu. Thiên Chúa, Đấng Thượng Đế đã tạo dựng lên vũ trụ và tất cả những gì hiện hữu trên mặt đất, Ngài lấy làm buồn lòng! Chính quyền năng của Ngài đã tạo dựng nên họ, nhưng cũng chính lòng nhân lành bao dung của Ngài đã để họ được tự do.
Ông Chiếng trầm ngâm bên cái chuồng gà trống không, tối hôm qua không biết thằng ăn trộm vô lương tâm nào đã tới nẫng nguyên bầy gà của ông. Đâu ít gì, cả thảy cũng gần hai chục con gà lớn nhỏ. Ông cảm thấy buồn trong lòng vô cùng, mới mấy ngày trước đây, thằng cháu nội mà ông cưng nhất, nó xin ông một con gà trống con, ông đã hứa cho nó, mà nó chỉ dám xin con nhỏ./30 Tháng Sáu 2012(Xem: 4600) Đặng Xuân Hường/
Trong các cha xứ về ở làng Ba, Vinh Trung lâu nhất là Cha Phêrô Trần Đình Trọng, khoảng mười tám năm, từ năm 1967 cho đến khi ngài qua đời vào năm 1985. Lâu như vậy cũng có thể vì thời cuộc vào thời điểm đó, và cũng nhờ đó Cha Trần Đình Trọng đã để lại nhiều ký ức, nhiều kỷ niệm trong lòng giáo dân Vinh Trung cho đến tận bây giờ./05 Tháng Chín 2014(Xem: 5563) Đặng Xuân Hường/
Kính nhớ Linh Mục Hiệu Trưởng Phêrô Trần Đình Trong và Thầy Giám học Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi - Trung Học Hồng Lĩnh + Thắp nén hương lòng nhớ trường xưa - Còn ai còn nhớ tận bây giờ - Vật đổi sao dời, lòng không đổi - Hồng Lĩnh trường xưa vẫn trong thơ
Năm 1954, Duyên Anh di cư vào Nam. Để kiếm sống, ông đã làm mọi công việc của một thanh niên hè phố, chẳng có nghề ngỗng nào nhất định. Khi thì theo một nhóm sơn đông mãi võ, khi tháp tùng đoàn cải lương lưu diễn đây, mai đó./17 Tháng Năm 2012(Xem: 5357) Đoàn Thạch Hãn/
Theo các công trình nghiên cứu thì cư dân Hòa Bình đã định cư thành từng xóm làng, trồng rau, củ như khoai mỡ ở thung lũng đồi và chế tạo đồ gốm. Đó là thời kỳ văn hóa nương rẫy của cư dân Hòa Bình. Di tích hang Tham Fi là hang ma (spirit cave) tại Đông Bắc Thái Lan có niên đại khoảng từ 8 đến 10 ngàn năm. Tại đây, nhà khảo cổ Mỹ Chester Gorman đã tìm thấy nhiều hóa thạch lớn của các loại cây trồng như trám, cau, bàng và một số loại rau như rau sắng chùa Hương nửa hoang dại nửa trồng trọt. Thời kỳ này, cư dân đã chuyển hẳn sang chăn nuôi trồng trọt nhỏ tuy vẫn còn hái lượm và săn bắt cá và nghề trồng lúa nước đã bắt đầu từ vùng thung lũng rồi phát triển lên vùng cao.
Dù bao năm xa cách, cảnh cũ quê xưa vẫn thao thức trong tim. Gửi bạn nỗi niềm xứ sở. Quê Nhà (Tặng anh Đặng Xuân Hường). Gieo câu thơ cánh đồng quê Hai mùa mưa nắng đi về ghé thăm Bàn tay lao nhọc tháng năm Ruộng nương, đồng bãi, bón chăm ngóng chờ. Mướt xanh sóng lúa đôi bờ Cánh cò bay lả vu vơ giữa đồng Vàng tươi ruộng bí đơm bông Chiền chiện vút tiếng mênh mông đất trời. Ngọn cau, ngõ trúc, giếng khơi Liếp cà bên dậu mồng tơi mỡ màng Mồ hôi thấm cánh đồng làng Tiếng cười mùa gặt rộn ràng bước chân. Rào rào quạt lúa ngoài sân Trời lên cao vút trong ngần mắt em Cánh chim nương cánh gió mềm Hồn quê nương nhẹ êm êm mây ngàn. Lời kinh chiều hôm miên man Tình Ngài ghi dấu yên hàn sớm hôm. Tháng 8-2014 Phạm Toàn
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:/18 Tháng Mười Một 2018(Xem: 3472)/
Bảo Trợ