Nỗi Niềm Ước Mơ

25 Tháng Chín 20192:00 CH(Xem: 5886)

thieunhi__1_-contentCũng như bao bạn bè cùng trang lứa trong Giáo xứ, tôi gia nhập phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể từ nhỏ, theo bước các anh chị tôi. Được sinh hoạt trong Thiếu nhi, chứng kiến các anh chị Huynh Trưởng đứng trên bục giảng hay ở giữa vòng tròn khi cho chúng tôi chơi những trò chơi sinh động, tôi thấy các anh chị mới "oai" làm sao! Oai từ những kiến thức khi truyền đạt cho chúng tôi, oai từ cái khăn quàng đỏ với những viền vàng khoác trên cổ, oai cả khi có được cái còi, mà mỗi lần thổi lên là chúng tôi phải cắm đầu cắm cổ mà chạy...

Hình ảnh của các anh chị Huynh trưởng, trong đó có cả những anh chị lớn của tôi, cứ đậm dần trong trí và trở thành niềm mong ước. Tôi mong được mau lớn để tiếp bước các anh chị, được khoác lên cổ chiếc khăn quàng đỏ, được cầm cái còi trên tay để điều khiển các em...Niềm mong ước ấy theo tôi lớn lên từng ngày, cho đến năm 1983, tôi có tên trong danh sách tham gia lớp huấn luyện Dự trưởng ( lớp huấn luyện để đào tạo ra những Huynh Trưởng ...dự bị, chứ chưa được làm Huynh Trưởng thực thụ), điều đó đã khiến cho tôi cảm thấy vô cùng sung sướng, vì mong ước từ thuở bé của tôi đang dần đến.

Nhưng niềm vui chưa trọn thì nỗi lo lắng lại tới, khi tôi nghĩ đến công việc thường ngày của mình. Số là các buổi huấn luyện trong Giáo xứ thường được tổ chức vào các ngày Chủ nhật, mà công việc "trường kỳ kháng chiến" của tôi là đi...chăn bò, là phải dắt chúng ra đồng kiếm ăn. Tôi có thể nhịn ăn ngày Chủ nhật để tham dự khóa Huấn luyện, nhưng bò thì không thể...Nỗi lo làm thế nào để có thể tham dự huấn luyện khi không có ai làm thay công việc chăn bò của mình, vì các em tôi còn nhỏ cả, đã khiến tôi suy nghĩ nát óc. Cuối cùng, chuyện gì đến thì phải đến, tôi quyết định : Mỗi Chủ nhật, tôi sẽ ở nhà để được dự khóa Huấn luyện mà tôi đã hằng mong ước. Dĩ nhiên, tôi ở nhà thì lũ bò kia cũng ở nhà, miễn sao tôi có thể lo được cho chúng có cái để tống vào bụng chúng.

Thế là, tôi âm thầm chuẩn bị cho mình một đôi gánh và một cái liềm để mỗi thứ bảy đi cùng bạn tôi vào ruộng. Lần đầu tiên đi cắt cỏ cho bò, thấy đám cỏ "kê" xanh tươi, tôi bứt lấy bứt để, lòng háo hức khi nghĩ đến ngày mai sẽ không phải lùa cái lũ bò đáng ghét kia ra đồng, mà được cùng chúng bạn đến Nhà Thờ dự huấn luyện, tôi quên cả mệt nhọc. Cắt được một đống lớn, tôi cặm cụi bó thành từng bó nhỏ và xếp vào đôi gánh, mỗi bên 10 bó. Tôi ướm thử lên vai và cảm thấy...nhẹ nhàng thôi, tôi hăng hái quảy gánh ra về. Nhưng chỉ đi được một quãng thì gánh cỏ trên vai như mỗi lúc mỗi nặng thêm, đè lên đôi vai gầy gò của tôi. Thế là cái đòn gánh được tôi trở liên tục trên vai, hết từ trái qua phải, rồi lại từ phải qua trái, da tôi như muốn "dộp" lên, đau rát khủng khiếp, còn sống lưng tôi như muốn sụm xuống và rời ra từng đốt, tôi cố gắng lê từng bước một, nhưng cuối cùng thì cũng đành...Hai bó, rồi...bốn bó...tôi cứ rút ra và quăng dần xuống đường mà cái vai vẫn chưa thôi đau nhức. Phía trước, bạn tôi đang đứng chờ vì thấy tôi đi chậm quá. Đến được chỗ bạn đứng thì mồ hôi đã ướt đẫm cả chiếc áo, mặt tôi thì nóng bừng bừng. Thấy dáng đi thiểu não của tôi và gánh cỏ đã vơi gần một nửa, bạn tôi lên tiếng hỏi, tôi đành thú thật : "nặng quá nên...thảy bớt rồi". Nhìn nét mặt buồn rầu và mệt nhọc của tôi, bạn tôi đã an ủi rồi cùng tôi quay lại lượm những bó cỏ đã quăng, hai đứa thay nhau gánh, và bạn tôi đã từng chặng, giúp tôi đưa gánh cỏ về đến nhà.

Cứ thế, mỗi thứ bảy hằng tuần, tôi lại ra ruộng làm một gánh cỏ như vậy cho đến hết khóa huấn luyện, và dần dần, những gánh cỏ nặng nề ban đầu đã trở nên nhẹ nhàng hơn trên vai tôi.

Bằng những nỗ lực không ngừng của bản thân, tôi đã vượt qua được lớp Dự trưởng, rồi từng bước lên đến Huynh Trưởng. Ngày tuyên hứa để nhận tấm bằng Huynh Trưởng , chính thức được mang trên cổ chiếc khăn quàng đỏ hằng mong ước, tôi vô cùng xúc động và tự hào. Tự hào vì để có được ngày hôm nay, tôi đã phải chịu nhiều vất vả, hy sinh nhiều thứ của bản thân.

Những khóa huấn luyện Dự Trưởng, rồi Huynh Trưởng đầy gian khổ đã giúp tôi trưởng thành lên rất nhiều, trong cả suy nghĩ lẫn việc làm. Tôi đem tất cả những điều đã được học hỏi, những kinh nghiệm từng trải của mình để truyền đạt lại cho các em Thiếu Nhi, và bản thân tôi cũng đã cố gắng sống xứng đáng với vai trò và sứ mệnh của một Huynh Trưởng : Giáo dục các em thành những con người tốt, những con người hữu ích cho Giáo Hội và xã hội. Tôi cũng từng bước hoàn thiện bản thân mình với mong ước trở nên hạt muối, hạt men nhỏ bé giữa đời, như những gì mà tôi đã từng được giáo huấn.

Không có một thành công nào đến với ta cách dễ dàng mà không đòi hỏi sự hy sinh. Tôi kể lại câu chuyện nhỏ này của mình để chia sẻ với các bạn trẻ hôm nay, chỉ mong sao các bạn biết nắm bắt, hoặc tạo ra cơ hội cho mình để đến với các buổi học hỏi, huấn luyện...nhằm củng cố thêm lòng đạo đức, bổ sung những kiến thức mới cho bản thân để có thể đem những điều đã được học hỏi vào cuộc sống hằng ngày, trở nên những gương sáng giữa đời và cho lớp đàn em sau này noi theo. Chúc các bạn thành công, thành công trong cuộc sống và thành công trong sứ mạng đem Chúa đến với mọi người chung quanh.

Mai Phương

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Anh bạn cùng quê vô Bà Rịa dạy học từ thời bao cấp. Hôm qua anh về quê và vợ chồng anh ghé đến nhà thăm tôi. Ngồi nói chuyện, bất giác anh nhìn lên bàn thờ cha tôi và hỏi: – Ba mày hồi trước là ngụy quân hay ngụy quyền vậy?. Tôi hỏi: – Ngụy quân là sao? Ngụy quyền là sao? Anh ngạc nhiên: – Ơ, mày không biết à? Ngụy quyền là người làm trong chính quyền ngụy, ngụy quân là lính trong chính quyền ngụy. Có thế mà không biết à? Tôi lắc đầu trả lời: Cha tui chỉ là một công chức của chính phủ Miền Nam thôi, chứ ổng có theo Cộng Sản đâu mà ngụy quân với ngụy quyền!. Anh đưa mắt nhìn sang vợ rồi ngước mặt lên trần nhà cười lớn: – Mày nói cái gì thế? Ngụy là chính phủ Miền Nam đó! Những người làm việc cho Miền Nam là ngụy quyền, ai đi lính là ngụy quân. Hiểu chưa?.
Ngày nay khi tôi rong ruổi đến bất cứ nơi nào trên mảnh đất Việt này, mọi người đều cần có nước khoáng, nước đóng chai, nước đun sôi để uống, liệu còn dòng sông nào được tinh khiết như dòng sông tuổi thơ quê hương? Những mái nhà tranh đơn sơ, cánh đồng nhuộm màu vàng óng, những chú trâu chầm chậm về chuồng dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, dòng sông phẳng lặng như tờ khoác lên mình chiếc áo trắng thanh tao của chị Hằng… Dòng sông quê tôi ngày xưa ấy, nó đã từng mang lại những niềm vui, khát vọng, bí ẩn chen lẫn những nỗi buồn, nó vẫn không ngừng chảy, một mạch đằng đẵng đến tận chân trời.
Vương Long là con nhà nông, cả đời sống trong làng sát thành phố Nam Kinh. Hàng ngày anh đi bán rau cải ở chợ nên anh cũng được mở mang. Cho nên anh là người đầu tiên trong làng hay tin hoàng đế thoái vị. Biến cố này không hề xảy ra trước đó một năm. Chàng Vương liền báo tin cho cha anh và cha anh học lại chú anh làm biện trong làng, thế rồi những ai đến nhà viết thơ đều hay tin này. Trong thời gian ngắn, ai cũng biết tin nhà vua thoái vị. Trong ít nhất là ba ngày, dân làng chỉ nói thì thầm. Người ta buồn rầu, lo ngại sẽ có tai biến xảy ra. Cố nhiên là trong làng, không có ai trông thấy nhà vua. Nhưng ai cũng xem nhà vua là một sức mạnh muôn đời. Thiên Tử là người sắp đặt mọi việc với các thần thánh trên trời. Tóm lại, người ta có thể giao tất cả tài sản quốc gia và những tội lỗi nho nhỏ vào tay Thánh thượng trong khi họ lo công việc riêng nhờ bán hàng bông vào mùa xuân, bán vịt vào mùa thu. <Post 18 Tháng Tư 2019 (Xem: 870)>
Nửa khuya thức giấc thường hay trằn trọc Nhìn em vào mộng ngà ngọc an bình Khẻ tắt đèn nằm lại chỉ làm thinh Rồi vương vấn những ý tình ngã nghiệt Nếu sáng dậy thình lình ta đã chết Dấu tình thương đã dành hết cho nàng Còn mơ hồ nàng tự hỏi băn khoăn Rồi quên lãng trong chiều hoang nhạt nắng ?!
Không biết tự bao giờ mà người dân ở thành phố có cái kiểu buôn bán, làm việc với “tiếng rao”. Tiếng rao được coi là loại “đặc sản” của thành phố. Trước đây ở Sài Gòn chỉ nghe tiếng rao về đêm, nhưng dạo này tiếng rao lanh lảnh đã bắt đầu từ tờ mờ sáng – không chỉ để bán những thức ăn nhanh, tiện lợi, mà còn để bán cá, thịt, rau củ quả… và cả những dụng cụ: chổi lau bụi, lau nhà, chiếu, chăn… Trước đây, giữa đêm khuya tiếng rao của những người phụ nữ nghe buồn đến não lòng. Bao nhiêu con đường, ngõ hẻm đều in những dấu chân nhọc nhằn của họ. Tiếng rao, lúc trầm bổng khi lắng dịu của những người mẹ, người chị tần tảo kiếm miếng cơm manh áo. “Bánh mì nóng giòn đê”,
Cụ Phan Chu Trinh đã chỉ ra 10 điều bi ai của Dân Tộc như sau:...Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.
Con sẽ không đợi một ngày kia - có người cài cho con lên áo một bông hồng - mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ - mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng- hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ ?- Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ - Sống tự do như một cánh chim bằng' 10 Tháng Tám 2012 (Xem: 5818)
Maria cảm thấy vui trong lòng với cuộc đời mới, chẳng phải niềm vui như bao cô gái xuân thì khác, khi đến tuổi lấy chồng tạo dựng được một gia đình riêng cho mình. Nàng vui vì từ đây ý định thực sự dâng mình cho Thiên Chúa đã trọn vẹn. Nàng cũng cảm thấy vui vì người chồng của nàng, Giuse cũng đã có cùng ước nguyện. . Post 21 Tháng Mười Hai 2012 CH(Xem: 4528)
TIẾNG CHUÔNG CHIỀU Vẳng tiếng chuông ngân buổi chiều tà Buồn lòng lữ khách nẻo đường xa Xa quê lưu lạc nơi viễn xứ Sống cảnh tha phương thấy nhớ nhà Nỗi khổ cõi lòng rời bỏ nước , Đắng cay trong dạ lánh quê cha ! Cùng nhau chung sức lo phục quốc Giải phóng quê hương cứu nước ta Nguyễn Bá Tứ
28 Tháng Sáu 2012 (Xem: 2070) Phạm Cao Dương - VanchuongViet “Từ Lĩnh Nam Chích Quái Đến Các Tài Liệu Bị Quân Minh Tịch Thu Đem Về Tàu”...năm 2004 khác với năm 2012. Năm 2004 hiểm họa xâm lăng nước ta của người Tàu chưa lộ rõ và chưa thật sự nguy hiểm như trong năm 2011 và bây giờ là năm 2012.
Bảo Trợ