Cứ mỗi cuối Thu là sinh nhật tôi. Lòng chạnh nhớ một mùa Thu dĩ vãng. Sáng nay, sương mù lơ lững giăng giăng một sớm mai lành lạnh với làn gió khẽ lướt qua kéo theo chiếc lá vàng nhẹ rơi, hơi sương hôn lên mặt tôi lạnh giá. Ngày sinh nhật lại đến. Đã bao mùa Thu hạnh phúc. Đã bao mùa Thu lặng lẽ ngang trời. Đã bao mùa Thu đã chết. Bao lần tôi ngắm Thu qua. Từng ngày từng tháng từng năm trôi đi. Tôi đã sống bình yên trong sự an bày của số phận mặc cho lòng ...
Chẳng biết mưa buồn nắng gì đây Nên mưa dai dẵng chảy sông đầy Tối trời mưa tạnh không còn nắng Để lòng áo ướt chợt mênh mang Chắc là mưa lại thấy buồn trăng Đêm rằm mưa lại cứ lăn phăn Hình như trong gió mưa thầm kể Lỡ mùa trăng tỏ với đêm rằm Dạo này mưa lại thấy buồn mây Không mưa không nắng cứ hây hây Chen trong hơi nắng vài giọt nước Em mắc mưa cảm suốt mấy ngày. Mưa lại buồn chi nữa mưa ơi Suối nguồn đã ngập nước mưa rơi Phố phường cống không còn lối thoát Thiên hạ buồn lây với mưa trời Mưa buồn mưa chảy khắp nơi nơi Ai có buồn mưa phải cầu trời Người buồn đành phải chôn chặt dạ Khóc thầm lặng lẽ nước mắt rơi Làm mưa sung sướng quá đi thôi Nhưng mà mưa khóc lạnh than ôi Nước mắt của người thì mặn, nóng
bước qua cái tuổi sáu mươi Tóc xanh thời đã muối tiêu ngã màu Ta gom ký ức qua mau Ươm vào thơ gởi cho nhau tuổi già Chuyện ngày xưa đẹp như hoa Một thời tuổi trẻ " Thứ ba học trò" Ngọt ngào sách vở trong ta Bao nhiêu kỷ niệm chan hoà tuổi thơ Tâm hồn bay bổng ước mơ Trống trường dục dã đợi chờ chân ai Tung tăng đường nhỏ sớm mai Những bậc tam cấp so vai đến trường Tuổi già gửi lại yêu thương Bao nhiêu bè bạn bốn phương đất trời Một đời xin tạ ơn Người Đã cho con biết thẳm sâu lòng mình Vẫn còn những ký ức xinh Một khung trời đẹp mông mênh tuyệt vời Trường xưa tuổi trẻ quê tôi Bạn bè thủa ấy một thời không quên Tâm hồn mở rộng vươn xa Không hờn không giận không ra lo phiền Vứt bỏ ganh tức tị hiềm Yêu thương nhân ái nỗi niềm bao dung Mong là hoa thắm mặn mà Dù chỉ cánh mỏng vẫn là hoa tươi Cao quang chân lý mọi nơi Tuổi già vẫn cứ yêu đời thơm hương
Năm 2016, tôi đến Huế. Đấy là lần đầu tiên tôi đến thăm lăng Gia Long. Tôi đã đi Huế rất nhiều, đã đi lăng Tự Đức, Khải Định vài lần. Nhưng lăng Gia Long hầu như tôi không hề đặt chân đến, chỉ vì … tôi không biết. Ngài được mặc định là nhân vật phản diện trong sách giáo khoa, trong những tài liệu chính thống, và vì thế, lăng của ngài cũng bị đưa vào quên lãng. Dịp đó là lần đầu tiên tôi đưa bạn gái ra Huế chơi. Trong vé tham quan các điểm di tích lăng tẩm, thì chỉ có lăng Minh Mạng, Tự Đức, Khải Định và thăm Đại Nội, không có lăng Gia Long. Chiều đó, tôi chở bạn gái đi thăm lăng Minh Mạng. Nhưng không hiểu sao tôi chạy lố đến một cây cầu mới xây và có biển hiệu chỉ dẫn "Lăng Gia Long". Vừa lạc, vừa tìm mãi chưa ra lăng Minh Mạng mà thấy biển chỉ lăng Gia Long.
Ngọc Mai | DKN....Lương Thế Vinh sinh ngày 1 tháng 8 năm Tân Dậu (tức ngày 17/8/1441) tại làng Cao Hương, huyện Thiên Bản, Trấn Sơn Nam (nay thuộc Vụ Bản, Nam Định). Ông vẫn được người đời gọi là “Trạng Lường”, lý do là vì từ nhỏ ông đã rất giỏi đo lường, tính toán. Chưa đầy 20 tuổi, tài học của ông đã nổi tiếng khắp vùng Sơn Nam. Năm 1463, Lương Thế Vinh đỗ trạng nguyên khoa Quý Mùi niên hiệu Quang Thuận thứ 4, đời Lê Thánh Tông.
Tâm từ ái biển xanh... đôi mắt Mẹ Bé vừa sinh, âu yếm ngẩng nhìn, xem... Hằng mong mỏi... con mình cho trọn vẹn Mắt hân hoan... ngắm bé ngủ ngoan hiền...!! Mẹ dạy nói... à... ơi... lời cổ tích Mắt mẹ cười... dìu bé khẽ tập đi Vào tuổi học sắm đủ điều...vở, sách... Mắt mẹ mừng con đậu mỗi kỳ thi ! Con dần lớn, Mẹ, cội mai dần cỗi Mắt mẹ chờ... con trẻ chóng thành đôi Đời bận rộn; ngược, xuôi... đường muôn lối Mắt Mẹ buồn... trông bóng nhạn nổi trôi...!! Con đi xa rầu lo... tràn mắt mẹ ! Khi con về, Mẹ, mắt ánh, ấm niềm vui... Con ốm đau hay có điều hờn tủi... Trải tâm can, Mẹ, mắt trĩu ngậm ngùi...!! Ôi, cao cả trời cao... Đôi Mắt Mẹ Dõi theo con tấm bé...đến thành nhân Đi chập chững... ngại chim non ngã té Con trưởng thành lòng mẹ vẫn bâng khuâng...!!
Em đi qua mùa hạ- Lượm gió thu se hồn- Anh ngồi nhìn chiếc lá- Lòng những luống cô đơn - Lá vàng đưa vọng tiếng- Hồi chuông bên nhà thờ- Ru hồn anh trống vắng- Đầy những lời kinh thơ / post 07 Tháng Mười 2013 (Xem: 2297) Sa Mạc Hồng /
1. Lương tâm . Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm? 2. Xứ lạ quê người . Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm. Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ”Suốt ngày tích- cực lao-ôộng, làm thêm "over time", đâu rảnh để chơi internet!" 3. Chung Riêng. Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên… Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung t
Hoàn toàn vô ích khi hy vọng rằng cách mạng có thể cải tạo bản chất con người, tuy nhiên đó là điều mà cuộc cách mạng của quý vị, và đặc biệt cuộc cách mạng Nga của chúng tôi đã hy vọng rất nhiều. Cách mạng Pháp khai màn dưới lá cờ của khẩu hiệu mà tự mâu thuẫn và bất khả thi, “tự do, bình đẳng, bác ái”. Nhưng trong cuộc sống xã hội, tự do và bình đẳng là những khái niệm không dung hòa nhau, thậm chí còn chống đối nhau. Tự do tiêu diệt bình đẳng xã hội vì đó là bản chất của tự do. Còn bình đẳng cản trở tự do-vì nếu không như thế không thể nào có bình đẳng
Biển lung linh biển tình biển nhớ. Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc. Biển thông lộ cho đoàn con vượt thoát. Đường Tự Do rộng mở cuối chân trời. Nắng cao lên lồng lộng gió căng hơi. Vững tay lái ta xa rời cõi chết. Biển Mẹ đó bắt nguồn từ Móng Cái Chảy về Nam xuôi đến Bến Vân Đồn. Cửa Ông ơi ta nhớ những người thương. Than Cẩm Phả sắc đen màu quê mẹ. Hạ Long Vịnh nước trong xanh như ngọc. Rồng ở đây nằm ngủ rất yên bình. Cánh buồm nâu tất tả cuộc mưu sinh. Sao thương quá những cuộc đời trôi nổi.
Bảo Trợ