Xuân đã về đây khắp nẻo đường Sao lòng thổn thức mãi vấn vương Nhớ trời quê cũ xa xôi thẳm Cách biệt ngàn khơi biển chập chùng Trời cao cao vút ngó mông lung
Diễn văn tại Gettysburg (The Gettysburg Address) được tổng thống Abraham Lincoln đọc tại Nghĩa trang liệt sỹ quốc gia ở Gettysburg, Pennsylvania trong cuộc Nội chiến Mỹ vào ngày 19/11/1863 – hơn 4 tháng sau khi quân đội Liên bang miền Bắc chiến thắng quân đội Liên minh miền Nam tại trận Gettysburg. Mặc dù chỉ gói gọn trong vòng vài phút đồng hồ, và được tổng thống Abraham Lincoln đọc trong một trạng thái mỏi mệt do bị ốm, nhưng Diễn văn tại Gettysburg đã trở thành một trong những bài diễn văn nổi tiếng nhất và có ảnh hưởng mạnh mẽ nhất của lịch sử nước Mỹ, được nhiều thế hệ người Mỹ học thuộc lòng trong trường học. Đáng tiếc thay, toàn văn chính xác của nó lại chưa được các sử gia Mỹ thống nhất, và 5 phiên bản khác nhau của nó hiện vẫn đang được lưu hành.
Hắn lượn qua lượn lại đến lần thứ ba. Vẫn chưa biết làm cách nào bắt chuyện với con nhỏ. Con nhỏ ngồi vắt vẻo trên lan can. Váy ngắn. Đùi to. Ngực nở. Áo thun chật, hai núm vú nhu nhú sau lớp vải. Con nhỏ không mặc áo lót ngực.
Mùa xuân – em chải tóc Môi ngọt thơm hồng đào Tôi nhìn sao mới mọc Mơ – một ngày có nhau. Ngày em – trăng mười sáu Mắt xanh màu ngây thơ. Tình trổ ngồng hoa cải Vàng bến sông đợi chờ.
Chen chúc trước ngôi Tam Bảo Tiền lẻ giăng khắp mọi ban Gài cả trong tay Đức Phật Ồn ào khấn vái, cầu xin. Đi buôn, cầu mua được rẻ Cầu bán đắt như tôm tươi Kẻ trót đam mê cờ bạc Cầu sao trúng số đổi đời. Khoá sinh cầu xin đỗ đạt Nam thanh nữ tú cầu duyên Hiếm muộn cầu xin con cái Chữ Tâm liệu có ai xin?
Áo biếc xưa về qua bến tạnh Ngày xuân tóc mới chớm ngang vai Chị đi thoáng chút hương xoan muộn Sóng sánh nghiêng lòng bao gã trai.... Mường Mán
Mỗi căn nhà đều có dấu vết của con người cùng đồ vật gắn bó với những kỉ niệm. Mỗi thành phố luôn ẩn chứa trong nó bao nhiêu vết tích tàn dư của lịch sử. Hôm nay, lật lại từng trang ký ức đang dần bị lãng quên bởi thời gian, tôi muốn làm sống lại một con người, để chúng ta lại có dịp gọi tên ông thêm một lần, và rất nhiều lần nữa…
Bức tường quen thuộc mọi người đều thấy, Chung quanh tư gia xây chắn rào tường, Giữ yên ổn cho đời sống bình thường, Tránh những kẻ gian đột nhập phá hoại. Bao người giàu có lại càng lo ngại, Ông to bà lớn dinh thự khang trang,
Anh đừng nhìn em nữa Hoa xanh đã phai rồi Còn nhìn em chi nữa Xót lòng nhau mà thôi . Người đã quên ta rồi Quên ta rồi hẳn chứ
BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN VÀ NHỮNG CẢM NHẬN- * . Quê tôi nghèo lắm Vẫn lác đác nhà tranh Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát Cha cả đời lam lũ Mẹ một đời chắt chiu Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Bảo Trợ