Khí hậu âm u, bầu trời ảm đạm buồn tẻ. Sự vắng lặng của đêm Giáng Sinh, mà không có gì có thể so sánh được, đang từ từ phủ xuống trên miền đất hoang vu, không có lối cho xe chạy qua được. Những đống tuyết đã tan chảy trong mấy ngày qua làm cho con đường mòn trở nên sũng ướt lầy lội.
Ngày nọ Thái Tử Sĩ Đạt Ta đi dạo và chứng kiến bốn cảnh tượng nơi bốn cổng thành mà từ trước tới nay chưa bao giờ được chứng kiến vì sắc lệnh của đức vua không muốn Hoàng nhi trông thấy những cảnh tượng đó . Bốn cảnh Tượng đó là : người già, người bệnh, và người chết.. .
Những hành khách, dù đã từng vượt mây xanh với trên các loại máy bay khác nhau, hay chưa một lần trải nghiệm cảm giác lâng lâng, nao nao khi được bay vút lên trời cao, đều nghiêng đầu nhìn vào cửa sổ máy bay để ngắm nhìn cảnh vật. Thật là một trải nghiệm lý thú...
Tôi về mảnh đất này ở đã được vài năm nay. Ngày mới về, mấy người xung quanh gặp ai cũng nói : may quá là anh về. Dẫu sao hàng xóm toàn người làm cơ quan cả, hiểu nhau dễ hơn. Có gì còn trông coi cho nhau. Chủ căn nhà này trước đây là một người đàn bà
Cha Andrew Pinsent, tác giả của bài viết này, là một Linh Mục của giáo phận Arundel và Brighton và là Giám Đốc Nghiên Cứu của Trung tâm Khoa Học và Tôn Giáo Ian Ramsey tại Đại học Oxford. Cha nguyên là một nhà vật lý phân tử tại CERN
Khi nói về lịch sử Việt Nam, người ta thường hay nhắc đến cụm từ “Việt Nam có bốn nghìn năm văn hiến” mà văn hiến là truyển thống văn hóa lâu đời. Người ta cũng nói đến hai chữ văn vật vốn là truyền thống văn hóa biểu hiện ở nhiều nhân tài và nhiều di tích lịch sử...
Câu chuyện cho thấy cái nhìn của chúng ta về người khác không luôn luôn chính xác, thậm chí nhiều khi còn nhầm lẫn nữa. Vì thế đừng vội xét đoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng thay đổi cái nhìn của mình khi chúng không còn đúng với sự thật nữa.
Mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt con xuất hiện giữa đám đông đó, nhất là khi từ trong trường Trân lủng lẳng chiếc cặp ngước mắt về phía nàng tìm kiếm. Nhìn thấy nàng , Trân mở tròn mắt niềm vui như vỡ òa, mĩm cười , rồi chạy nhanh về phía nàng.
Vừa qua mười một tháng năm - Hướng về Tắc Sậy để thăm mộ phần - Cha Trương Bửu Diệp đôi lần - Từ khi Ngài mất tỏ phần mến yêu - Ngày giờ dương thế chẳng nhiêu - Xin Cha phù hộ cà tiêu được mùa
Em muốn nói với anh - lời thầm thì yêu dấu - Ghé sát tai nũng nịu - “Em yêu anh vô cùng!”- Em muốn nói với anh - Dù cách xa nghìn trùng - rằng em thương em nhớ -
Bảo Trợ