"Thằng Vũ" cũng còn là truyện của các em học sinh. Tôi không muốn nói đến danh từ công thức như "lành mạnh" hay "trong sạch". Tôi tin rằng các em sẽ tìm thấy ở "Thằng Vũ" một tình bạn vui nhộn, thành thực. Các em có thể "hỗn" như nó, nếu các em cũng chịu học cho giỏi và yêu thầy, mến bạn như nó. Con đường đi của "Thằng Vũ" không biết đến thế nào là cùng...
Khi tôi nhỏ, mẹ tôi buôn hàng xén- Với đôi bồ, mẹ đi khắp chợ quê- Từ tinh sương đến sẩm tối mới về- Đôi bồ lớn so người mẹ mảnh khảnh Hai tháng sau sắp bắt đầu mùa lạnh- Thầy tôi bàn nên mướn đỡ chị Qui- Chị khoẻ, cao bồ sẽ chẳng nặng gì
Một nhà thơ ở hải ngoại ghi nhận rằng, những con chữ hôm nay của Lâm Chương đã chạm, đụng tới các đầu giây thần kinh vong thân của vài ba thế hệ Việt Nam, cọc còi nhân tính. Có dễ vì thế, dường không ai lấy làm lạ, khi Lâm Chương là một trong vài nhà văn, được độc giả hải ngoại tìm đọc nhiều nhất, với khá nhiều xót xa và trân trọng. Nhà văn Lâm Chương hiện cư ngụ tại thành phố Boston, tiểu bang Massachussetts.
Có tiếng con mực sủa ngoài ngõ, Lên ở trần, nằm lơ mơ trên chõng chống tay ngồi dậy nhìn qua khung cửa sổ. Nắng trưa chói, Lên phải chớp mắt mấy cái liền. Chợt nó reo lên mừng rỡ : “Ý, thầy Tuyên tới”. Rồi vùng dậy, chạy ù ra ngoài ngõ, đụng cả vào võng anh Kéo nó nằm ngủ. Anh Kéo choàng mắt, càu nhàu : “Gì vậy mày ?”. Lên quay cười không đáp, chạy thẳng.
Lão đã già, một mình một thuyền câu cá trên dòng Nhiệt lưu và đã tám mươi tư ngày qua lão không bắt được lấy một mống cá nào. Bốn mươi ngày đầu thằng bé đi với lão. Nhưng sau bốn mươi ngày không câu được cá, cha mẹ thằng bé bảo nó rằng rốt cuộc bây giờ ông lão đã hoàn toàn salao, cách diễn đạt tệ nhất của vận rủi, rồi buộc nó đi theo thuyền khác và ngay trong tuần lễ đầu tiên chiếc thuyền ấy đã câu được ba con cá lớn.
Nguyễn Bắc Sơn tên thật là Nguyễn Văn Hải. Sinh quán tại Phan Thiết. Ông có nhiều thơ trên các tạp chí xuất bản ở sài Gòn trước năm 1975. Năm 1972, tập thơ Chiến Tranh Việt Nam & Tôi của Nguyễn Bắc Sơn ra đời, tập thơ chỉ dày 80 trang, có 26 bài thơ nhưng đã tạo tiếng vang trong lòng độc giả thời đó. Nguyễn Bắc Sơn hiện nay đang sinh sống tại Việt Nam.
Nhà thơ tiêu biểu nhất của tình yêu và tình sầu lại là hai người Hà Tĩnh (Xuân Diệu và Huy Cận). Hình như có một cái mạch tình thơ theo dòng chảy quanh núi Hồng (không thuộc đất Nghệ An song vẫn được xem là của Nghệ An). Bên Nghệ An ít thấy hiện tượng này, trừ một Hồ Xuân Hương thì đã là Xuân Hương của phường Khán Xuân, nhiều hơn là Xuân Hương cầu Giát.
Ráng đỏ trời Tây phản chiếu cao- Nhớ nhung chiều tắt nắng phương nào- Quốc Gia nhiệt huyết phô tinh sắc- Lửa đạn binh đao phả chiến bào- Tuổi trẻ hồn nhiên: đà mất vút
Phía Tây, mặt trời đã lặn. Ở đó, chân mây vẫn còn những tia nắng hừng sáng với mầu vàng da cam của nó. Mầu vàng da cam là cái nền lót làm nổi bật hình thù những cái chum trên cánh đồng cỏ cói của buổi hoàng hôn yên tĩnh ở vùng Bắc nước Lào. Cái vùng ông Sousath Phetrasy đến lần đầu vào năm 1990, và kể từ đó, ông đã bị những cái chum có ma lực ám ảnh ông đến nỗi Sousath Phetrasy chẳng lúc nào quên được chúng trong bất cứ lúc nào.
Lên chùa Từ Hiếu dạo chơi- Bướm vàng bắt được, đến nơi có nàng- Đang cùng với bạn đồng trang- Sinh viên Sư Phạm ca vang giữa đồi- Tim như trống đập liên hồi- Khi trao chú bướm vào đôi tay nàng- Bướm bay giữa tiếng cười vang- Trong khi hai đứa ngỡ ngàng nhìn nhau
Bảo Trợ