Đẹp trai không bằng chai mặt

15 Tháng Chín 202012:25 CH(Xem: 85)

Đẹp trai không bằng chai mặt

blank

Từng nghe nhiều truyện cổ tích, từng xem nhiều phim về chuyện tình lãng mạn, nhưng đây là lần đầu tiên tôi trực tiếp nghe và nói chuyện với người thật việc thật. Cô miên man thích thú kể, một cách sống động, như thể vẫn là em của ngày hôm qua. Còn Chú  thì vừa nghe vừa hẩy hẩy cái tay như thể không muốn cho Cô kể tiếp. Cô thì cứ đập đập cái tay: Mình cứ để tớ kể cho mọi người nghe. Cô Chú đã có nhiều con nhiều cháu, thế mà cái tuổi xuân ấy vẫn sống động và xanh tươi!

Hồi đó, Chú là con trai một, nhà giàu nhất vùng. Thế nên, suốt ngày anh chàng đi chơi hết chỗ này đến chỗ khác, hết đám bạn này đến đám bạn kia, chẳng phải động tay đến chút gì. Ngày nọ, anh chàng không thèm đi chơi nữa, cứ trụ lại một chỗ, ngồi như đợi sung rụng.

Bạn bè không hiểu. Sau nhiều lần, mọi người mới khám phá ra: chàng ấy, đang ngồi nhìn xuyên qua bờ rào. Bên kia có bọn con gái đang chơi nhảy dây. Có nhiều lắm, nhưng không hiểu sao, anh ta đã để ý được một người. Thế là ngày qua ngày, cứ cái giờ đó, anh chàng lại trồng cây sung.

Thời gian trôi qua, tin tức cũng đến tai tụi con gái bên kia. Cô ấy, điểm nhắm của anh ta, cũng biết, và giật mình. Chẳng là cô bé ấy nhìn lớn tướng, cũng xinh đẹp, và nhảy dây rất giỏi. Chẳng là vì, cô bé là con gái lớn trong nhà, nên rất đảm đang tháo vát mọi chuyện. Cái gì cũng nhanh nhẹn, tính tình lại rất cởi mở tươi vui. Nhưng cô chẳng bao giờ nghĩ là có anh chàng đang “nhòm ngó” mình.

Biết tin, cô bé không đi chơi nhảy dây với các bạn nữa. Thế là anh chàng bị mất mục tiêu. Chàng ta không chịu thua. Giờ ngồi chờ sung, mà biết chắc sung không có, nên khỏi cần chờ.

Anh chàng dò la tin tức để tiếp cận mục tiêu. Chàng ta, vốn công tử con nhà giàu, nhưng rất tốt tính, thẳng thắn làm luôn: đi hỏi vợ.

Đại diện gia đình nhà trai tới, đặt cau trầu, mới tá hỏa: cô bé mới có mười mấy tuổi thôi, còn nhiều năm nữa mới đến tuổi cưới. Thế là hụt!

Cứ tưởng, tiếng sét ái tình làm mờ mắt chàng công tử. Nhưng không, không hiểu sao anh ta không chịu bỏ cuộc. Cô bé cũng không hiểu nổi: Làm sao trên đời lại có một kẻ lỳ đến thế.

Cứ hết ngày ngày đến ngày khác, dịp này đến dịp khác, năm này đến năm khác, anh ta cứ đến, cứ ngồi đó. Đuổi về thì không được, vì cũng chẳng có lý do. Mà thực sự, có đuổi, anh ta cũng nhất định không chịu về, rồi nhất định lần sau vẫn tới như thường.

Tình yêu nhiều khi kể cũng rất khó hiểu. Hỏi anh ta: Tại sao anh thích tôi? Anh bảo: Chẳng biết nữa, nhìn là thích. Tại sao anh không tìm người khác đi, mà cứ lì ở đây cả nhiều năm rồi? Thì tôi thích nên tôi cứ ở, tôi không thích tìm người khác.

Thời gian trôi qua, cô bé cũng siêu lòng. Cô bé tự nhủ: Mình tốt thì tốt thật, xinh thì cũng xinh, dễ thương cũng có, nhưng mà sao cái anh này lại thích mình “ghê gớm” như thế chứ! Kể cũng tội nghiệp thật… Từ chỗ thấy “tội nghiệp” cho anh ta, cô bé cảm thấy cũng “chấp nhận” được: Thôi thì mặc kệ anh ta, thích đến lúc nào thì đến, thích đi khi nào thì đi, mình “chẳng thèm quan tâm”.

Có lúc, cô bé tự hỏi: Chẳng lẽ anh ta “thương mình” thật sao? Vì nếu có đùa, sao mà có người đùa dai đến thế, đến cả mấy năm rồi. Còn nếu hỏi anh ta, câu trả lời trước sau vẫn như một: Tôi thích thế!

Cuối cùng, gia đình cô bé nói: Cũng chấp nhận được, vì anh ta tỏ ra tử tế, gia đình anh ta cũng tốt, nên tùy con thôi. Cô bé năm nào, giờ đã đến tuổi lớn: Cô gật đầu chấp nhận cái đồ “chai mặt”. Vì kỳ thực anh ta không “đẹp trai” chút nào. Nói không ngoa chứ, mang tiếng là công tử con nhà giàu nhất vùng, mà nhìn mặt “bẩn bẩn xấu xấu” khó ưa.

Vì không có lý do để từ chối, nên sự đồng thuận đã đến: đẹp trai không bằng chai mặt. Cô bé, đã thử thách đủ chàng trai, và cô cũng sẵn sàng liều lĩnh cho phần còn lại của cuộc đời mình.

Thời cuộc đầy khó khăn, chiến tranh cướp bóc loạn lạc xảy ra… Sau bao nhiêu biến động, cô bé ngày xưa vẫn tươi cười gật gù: Đúng là mình không nhầm người, anh ta chai mặt thật, xấu xí thật, nhưng rất tốt tính, rất thương vợ con, dù là công tử bột, nhưng đảm đang mọi chuyện.

Vừa nghe chuyện, chàng trai ngày ấy, giờ cứ ngồi cười tít mắt: Mẹ nó kể khúc này ngay từ đầu có phải hay không, cứ kể luyên thuyên nhiều chuyện dài dòng.

Cô đứng lên xoay một vòng, cười thích thú: Mọi người nhìn em giờ mập thế này, chứ ngày xưa em đẹp lắm. Cô đưa cả hình hồi trẻ cho xem: Hồi đó, em đẹp thế, mới làm hoa mắt anh ta chứ! Đúng là cô bé ngày xưa đẹp thật. Cô kết luận: Chết thật, giờ mình mập nặng gấp đôi hồi đó.

Kể thêm: Lần kia Cô đi xưng tội, vào tòa giải tội. Quỳ xuống một cái, cha giải tội giật mình thót tim. Vì khi cô quỳ xuống, như một quả cân nặng đặt lên một bên đòn bẩy, nâng tòa giải tội bật lên! Cô kể mà thích thú: Ồ, không ngờ mình lại nặng đến thế! Tội nghiệp cho cha xứ quá!

Tứ Quyết SJ
Theo Dongten.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Radio Tâm ca: Thư gửi Bố
Phải công nhận văn hóa tang lễ ở Việt Nam phong phú hơn nhiều so với các nước Phương Tây. Nhiều nước ở Châu Âu, người nhà chỉ có thể gặp người quá cố trong vài giờ. Họ không được phép để thi thể người thân trong gia đình. Dĩ nhiên, phần lớn họ không được đưa quan tài vào nhà thờ để cử hành thánh lễ an táng. Họ cũng không thể đọc kinh cầu nguyện theo đoàn thể trong giáo xứ.
*** Thân xác con người: một tặng phẩm của Thiên Chúa Tình Yêu Kinh Thánh là câu chuyện tình yêu mà Thiên Chúa, Đấng Tạo Thành muốn gửi đến cho mọi người và từng người, và riêng cho bạn, thụ tạo cao quý của Ngài. Thiên Chúa đã làm cho mầu nhiệm của Ngài trở nên hữu hình khi tạo dựng con người là nam, là nữ, theo “hình ảnh và họa ảnh” của Thiên Chúa (x. St 1, 27). Trách nhiệm của con người phải phản chiếu được dung mạo Thiên Chúa, Thiên Chúa Ba Ngôi với sự hiệp thông sâu thẳm khôn dò giữa các Ngôi vị.[1]
✅Mục đích khoá học Khoá học “Hỏi Đáp về Đức Tin” được tổ chức bởi quý thầy thuộc Học Viện Dòng Tên. Khoá học nhằm giúp các bạn trẻ giải đáp các thắc mắc trong đời sống đạo; từ đó, giúp học viên sống tốt đức tin của mình giữa một xã hội đa dạng và thách đố với nhiều quan điểm và lối sống. ✅ Đối tượng học viên Khoá học Hỏi Đáp về Đức Tin dành cho tất cả các bạn trẻ Công Giáo đang thao thức muốn hiểu rõ hơn về đời sống đức tin. Bạn là sinh viên, bạn đã ra trường hoặc đang đi làm – nếu bạn có nhiều thắc mắc muốn được giải đáp cách rõ ràng và có hệ thống, mời bạn đến với khoá học này.
[Radio Người Trẻ] Khi tu sĩ phải lòng ...
WHĐ (4.8.2020) – Sáng ngày 26-7-2020 vừa qua, 650 giáo lý viên (GLV) giáo phận Long Xuyên đã hành hương về nhà thờ chính tòa Long Xuyên, trung tâm của giáo phận nhân dịp kỷ niệm 60 năm thành lập giáo phận và mừng kính thánh bổn mạng Á thánh Anrê Phú Yên tử đạo. Giáo Lý Viên Gp Long Xuyên hành hương mừng 60 năm thành lập giáo phận 26-7-2020
Anh em ta về cùng nhau ta sum họp này 1 2 3 4 5 ...Một đều chân bước nhé.... Hai quay nhìn nhau đi...Ba cầm tay chắc nhé không muốn ai chia lìa...Bốn nhớ rằng bốn bể anh em một nhà....Năm nhớ mãi.../post 19 Tháng Tư 2013 (Xem: 3820) Kephas st/
Ở lứa tuổi Khối Xưng tội, Rước lễ (Sơ cấp) (7t-8t) các em chỉ có thể cầm trí được 20 phút, tối đa là 30 phút. Do đó, sau khi các em đã gặp Chúa trong phần cầu nguyện giữa giờ, nghĩa là đã học nửa giờ Giáo lý, Giáo lý viên cho các em sinh hoạt để tâm trí các em được thư giãn, thoải mái hầu có thể tiếp tục học hỏi tốt hơn ở nửa giờ Giáo lý còn lại./post 18 Tháng Tám 2012 (Xem: 7799) Phêrô Nguyễn Minh Hoàng - XudoanPhuocQua.com /
Samuel Langhorne Clemens, được biết đến với bút hiệu Mark Twain. Ông sinh ngày 30.11.1835 – Mất ngày 21.04.1910, là một nhà văn khôi hài, tiểu thuyết gia và là nhà diễn thuyết nổi tiếng của Mỹ. Ông sinh ra vào chính ngày sao chổi Halley xuất hiện năm 1835 và mất đúng vào lần sao chổi xuất hiện lần sau, năm 1910. Ông đã từng nói một câu rất thời danh: Chẳng có cảnh nào đáng buồn hơn là thấy một người bi quan trẻ tuổi. Em! Em là một người trẻ, cầu mong tuổi trẻ của em luôn là thời mộng mơ, khắc khoải cho những lý tưởng và mục đích cao đẹp, dám mạo hiểm dấn thân và kiên trì cho những ước mơ của mình. Đừng bi quan, buồn tủi. Vì tuổi trẻ là hồng phúc, là tài sản quý báu Chúa ban cho em, đừng đánh mất và lãng phí một cách vô ích. Tại sao phải nói với em điều này?
“Bạn sẽ không gặp điều ác hại, và tai ương không bén mảng tới nhà, bởi chưng Người truyền cho thiên sứ giữ gìn bạn trên khắp nẻo đường, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng cho bạn khỏi vấp chân vào đá” (Tv 91:10-12)./post 28 Tháng Chín 2013 (Xem: 1849)/
Bảo Trợ