Thư Gởi Em: Những Vị Thánh Trẻ

30 Tháng Mười Một 201911:16 SA(Xem: 197)

THƯ GỞI EM: Những Vị Thánh trẻ 

blankCó khi nào em đặt câu hỏi: Mục đích em cần phải đạt đến trong cuộc đời em là gì? Chắc em sẽ trả lời ngay. Có chứ! Mục đích của cuộc đời em là làm bác sĩ, làm kỹ sư, làm kiến trúc sư, làm chủ một doanh nghiệp, phấn đấu để vươn đến chức vị giám đốc một công ty. Hoặc có thể những mơ ước nhỏ hơn: Làm chủ một shop nhỏ, làm chủ một quán ăn, xây được căn nhà, có thu nhập ổn định và có một vài đứa con, gia đình hạnh phúc… Chỉ vậy thôi.

Em có những mục đích và ước mơ như vậy, thật đáng để ngưỡng mộ. Nhưng có bao giờ em nghe ai đó nói với em: Mục đích cuộc đời em là phải trở thành thánh. Quá xa lạ đối với em? Và dường như, chuyện trở thành thánh chỉ dành cho những bậc tu hành, chuyên tâm kinh kệ, tụng niệm… Chẳng liên quan gì đến em.

Không! Không phải như vậy em à! Việc em trở thành bác sĩ, kỹ sư hay giám đốc, chủ cả… cũng chỉ nhằm mục đích cuối cùng là trở thành thánh. Em trở nên thánh trong nghề nghiệp bác sĩ của em. Em trở nên thánh trong cương vị giám đốc hay chủ cả của em. Em trở nên thánh trong vai trò cha mẹ trong gia đình của em.

Em đừng nghĩ chuyện trở thành thánh là xa vời, ảo tưởng, không thiết thực. Không phải như vậy, trái lại rất gần gũi, sát sườn với cuộc sống hiện tại của em. Trong Hội thánh luôn có những con người trẻ trung như em, và đã trở thành thánh ngay chính trong nghề nghiệp của mình.

Nếu em đang tham gia trong quân đội. Hãy nghĩ ngay đến thánh Sebastianô sống vào thế kỷ III, là chỉ huy trẻ trong lực lượng Cận vệ Hoàng đế, đi đâu cũng làm cho người đồng đội của mình theo đạo.

Nếu cuộc sống em đang chật vật, thiếu trước hụt sau, em đừng thất vọng, vì đã có thánh Phanxicô Assisi là người trẻ đầy mơ ước, ngài dùng chính đời sống nghèo khó của mình để cải tổ Hội thánh.

Nếu em là một người trẻ sống ở vùng quê, nông thôn hẻo lánh, chân lấm tay bùn, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Cơm ăn còn chưa no mà nghĩ đến chuyện thành thánh. Không! Em đừng nghĩ tiêu cực như vậy, đã có thánh Jeanne dArc sinh năm 1412 là một thiếu nữ nông dân, đã trở thành thánh nhờ vào lòng yêu quê hương đất nước.

Và nếu em có lòng hăng say nhiệt thành, tham gia vào những sinh hoạt ở nhà thờ nơi em đang sinh sống. Em hãy nhớ đến Chân phước Anrê Phú Yên là thanh niên Việt Nam sống vào thế kỷ 17 là Giáo lý viên, cộng tác hăng say với các cha sở trong việc dạy giáo lý.

Cũng trong thế kỷ 17, xa hơn đất nước Việt Nam, ở mãi tận vùng Bắc Mỹ, đã có thánh Kateri Tekakwitha một thiếu nữ thổ dân, một người trẻ dám can đảm chết cho đức tin của mình.

Và còn rất nhiều, rất nhiều những con người trẻ đã trở thành thánh bằng chính đời sống hết sức bình thường, giản dị. Như thánh Đaminh Saviô nên thánh bằng đời sống vui vẻ. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu nên thánh bằng những việc làm bé nhỏ với lòng tín thác và yêu Chúa.

Chân phước Isidore Bakanja là một giáo dân người Congo hăng say giới thiệu Chúa cho các bạn trẻ. Chân phước Ceferino Namuncurá là thanh niên người Argentina, con trai của một thủ lãnh lớn của một bộ tộc bản địa, đã hăng hái đưa những người trong bộ tộc mình đến với Chúa. Chân phước Pier Giorgio Frassati, qua đời năm 1925, ngài đáp lại tình yêu của Chúa bằng cách đi thăm và giúp đỡ những người nghèo.

Gần đây là chân phước Marcel Callo thanh niên người Pháp qua đời năm 1945 bị giam trong trại tập trung ở Áo, ngài đã củng cố đức tin cho các bạn tù giữa môi trường lao động khổ sai.

Gần đây nhất là Chân phước trẻ Chiara Badano qua đời năm 1990, đã cảm nghiệm rằng: đau khổ có thể được biến đổi nhờ tình yêu, và ngài đã đón nhận bệnh tật như biểu lộ huyền nhiệm ý Chúa.

Em! Có những vị thánh, những chân phước, em chưa hề nghe đến tên bao giờ. Nhưng không sao. Em đừng lo. Đừng bối rối. Đừng suy nghĩ nhiều. Chỉ muốn nói với em: Trong mọi hoàn cảnh sống của cuộc đời này, tất cả đều có những nẻo đường để trở thành thánh. Và cho dù nẻo đường em chọn để đi là bác sĩ, kỹ sư, giám đốc, chủ cả, công nhân, làm thuê, nông dân… Thì những nẻo đường này, phải dẫn đưa em đến đích cuối cùng là trở thành thánh.

Em! Cuộc đời này rồi sẽ phải kết thúc. Đau khổ, vui sướng, hạnh phúc, hỉ nộ, ái, ố, giàu sang phú quý, chức quyền, địa vị, tiền bạc, danh vọng… tất cả phải qua đi. Chỉ có… tên của em là còn mãi. Tên của em còn mãi với một điều kiện: Em phải trở thành thánh. Một vị thánh được mừng lễ cùng với các thánh nam nữ vào ngày 01 tháng 11 hằng năm.

Hẹn gặp em trong thư sau: Thế giới này là của em

Ban Văn hóa Giáo dục – Giáo phận Mỹ Tho
Nguồn: Giáo phận Mỹ Tho

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Giây phút lắng nghe từng lời khấn, nín thinh đọc từng tên tập sinh, ký ức chợt ùa về trong tôi. Vẫn nguyên vẹn khoảnh khắc ấy, nó dẫn tôi đến bến bờ của hạnh phúc, chân trời của cảm xúc đan xen lẫn lộn. Cảm giác rạo rực, tâm tình tạ ơn, nỗi sợ hãi lắng lo, niềm vui hòa lẫn băn khoăn trăm chiều… Mọi thứ kéo đến trong giây lát. Nó đưa tôi về ngày lễ tuyên khấn của mình, nó dẫn tôi lại với những tâm tình thuở xưa, những nỗi lòng ngày trước.
TThế hệ 8–9x chúng tôi, chuyện quay cóp bài là điều xảy ra như cơm bữa. Nhất là vào mùa thi, xem bài có hệ thống là điều chúng tôi có thể cảm nhận được. Không chỉ trong lớp, ngoài hành lang, tiếc là nhiều thầy cô cũng bao che cho thí sinh xem bài. Thành tích làm mờ đi tất cả những trong sáng của thi cử[1]. Thú thực tôi không thoát khỏi những cám dỗ ghê gớm ấy. Có khi tôi cho đứa khác xem bài, và tôi cũng xem bài của chúng bạn.
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội (Lễ Chúa Thăng Thiên), Kitô hữu chúng ta được mời gọi tìm hiểu và suy tư về chủ đề này, hầu có thể sử dụng hợp lý phương tiện truyền thông theo tinh thần Tin Mừng. Bài viết này mang nặng tính ‘đặt móng’, với hy vọng chỉ ra một định hướng nền tảng, dưới nhãn quan Kitô giáo, cho truyền thông xã hội Việt Nam. Cụ thể, bài viết trình bày ba điểm chính: thứ nhất, lược lại bản chất và ý nghĩa truyền thông theo Kitô giáo; thứ hai, nhìn lại thực trạng truyền thông xã hội của Việt Nam hiện nay và những thách đố của nó; thứ ba, nghĩ về một định hướng căn bản để trả lời cho những thách đố đó qua việc suy gẫm về Mẹ Maria như một gương mẫu tuyệt vời của truyền thông theo tinh thần Tin Mừng.
ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO DỊP LỄ THĂNG THIÊN VÀ VỀ WEBSITE/APP CỦA ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO Các con thân mến, Cùng với Giáo Hội, chúng ta mừng Đại Lễ Phục Sinh năm nay trong hoàn cảnh hết sức đặc biệt vì đại dịch Covid – 19. Tạ ơn Chúa, Lễ Chúa Thăng Thiên năm nay chúng ta mừng với Thánh Lễ và sinh hoạt mục vụ trở lại bình thường sau nhiều ngày cách ly.
Rất nhiều người trong Giáo hội nói: “Tôi nên thánh ư ? Không, việc đó dành cho người khác, không phải tôi”. Như thể họ không tin rằng Chúa có thể đổi mới mọi sự, rằng đối với Ngài không có gì là không thể. Nếu điều này có thể đi vào lòng trí của thánh Augustinô và thánh Phanxicô, thì cũng có thể đi vào tâm hồn bạn.
THỂ LỆ CUỘC THI PHIM NGẮN Chủ Đề “ SỐNG ĐẠO” Cuộc thi phim ngắn Sống Đạo do Ban Văn Hoá & Truyền Thông Giáo Phận Xuân Lộc tổ chức. Cuộc thi kêu gọi các nhóm/cá nhân có đam mê làm phim và sự quan tâm dành cho hoạt động Truyền thông Công Giáo. 1. Đối tượng tham gia Tất cả những cá nhân, nhóm làm phim có cùng hoặc không cùng Tôn giáo trên toàn quốc đều có quyền dự thi.
14 Chặng đàng Thánh Giá dành cho Thiếu Nhi
(realtor.com) – Nhà ở thường được coi như một nơi trú ẩn an toàn và dễ chịu để người ta trở về sau một ngày làm việc bận rộn. Nhưng với dịch bệnh COVID-19 đang lan tràn, và hầu hết mọi người được lệnh ở yên trong nhà để ngừa virus lan rộng, căn nhà bây giờ cảm thấy như là nơi giam hãm. Tình trạng này có thể sẽ không thay đổi sớm sủa, vậy làm thế nào chúng ta có thể duy trì sự tỉnh táo và lại cảm thấy đó là một nơi trú ẩn an toàn và dễ chịu? Một chuyên gia về tâm thần, bà Ann Park, trụ sở tại Tampa, Florida, đã đưa ra những lời khuyến cáo sau đây để tránh sự căng thẳng khi phải ở nhà trong một thời gian dài. Tôn trọng việc phân vùng trong nhà Trước khi dịch bệnh lan tràn vào tháng trước, chỉ có một tỉ lệ nhỏ người Mỹ làm việc toàn thời gian tại nhà. Nhưng con số đó đã tăng vọt trong mấy tuần lễ vừa qua, điều đã khiến lằn ranh giữa nơi làm việc và nơi sinh sống bị mờ nhạt. Sự phân định ranh giới liên quan đến địa điểm và thời gian rất khó. Nói khác đi, có thể bạn làm việc
Cuộc Khổ Nạn Của Đức Kitô
11 Tháng Giêng 2014 (Xem: 2346) Pr. Lê Hoàng Nam, SJ - Vietvaticannet ...Từ khi biết mình được đỗ vào một trường đại học, ta tự hào là từ đây mình đã không còn nhỏ nữa. Mình sẽ tập tành bước vào cuộc sống mới đòi hỏi phải tự lập hơn, trưởng thành hơn.
Bảo Trợ