Bài Giảng Thiếu Nhi: Chúa Nhật 15 TN, Năm B

09 Tháng Bảy 201811:45 CH(Xem: 352)

Bài giảng thiếu nhi: Chúa Nhật 15 Thường Niên, năm B (+video)

CHÚA NHẬT XV QUANH NĂM

Mc.6,7-13

Thiếu nhi chúng con yêu quí,

Cha hỏi chúng con, trong bài Tin mừng chúng ta vừa nghe, chúng con thấy Chúa làm điều gì nào?

- Dạ thưa cha, Chúa gọi nhóm 12 lại và sai các ngài đi truyền giáo.

- Thế nhóm 12 này là những ai vậy?

- Thưa là những người mà Chúa chọn và gọi họ là các tông đồ.

- Chúng con trả lời rất đúng và rất hay. Cha khen chúng con.

Tin Mừng hôm nay kể: Chúa gọi nhóm 12 lại và sai họ đi rao giảng Tin Mừng. Thực ra phải nói là Chúa sai họ đi thực tập việc rao giảng Tin Mừng mới đúng. Chúa tập cho các ngài để sau này khi Chúa về trời các ngài có thể tiếp tục công việc của Chúa tốt hơn.

 Đây là lần đầu tiên Chúa làm như thế. Và vì là lần đầu tiên cho nên Chúa đã ban cho các ngài những chỉ thị thật rõ rệt và tỉ mỉ, bao gồm những điều phải làm và không được làm. Những chỉ thị ấy như thế nào thì chúng con đã nghe. Ở đây cha chỉ muốn hỏi chúng con một điều: Tại sao mà Chúa là phải căn dặn quá kỹ như vậy? Theo Cha thì Chúa làm như thế để nhắc cho các tông đồ biết: Việc rao giảng là việc của Chúa. Các tông là những người cộng tác với Chúa, cho nên phải biết tin tưởng vào Chúa, đừng quá bận tâm đến những việc mà người đời thường lo lắng. Vì như lời Chúa hứa "Vì thợ thì đáng được nuôi ăn"(Mt 10,10)

Cha kể cho chúng con câu chuyện này: Một hôm, có người lạ mặt tới thăm cha Don Bosco, Người này chào ngài như thường lệ.

- Chào Don Bosco, bây giờ ra sao?

- Vẫn không có xu nào...

- Kỳ quá! Nếu bây giờ cha phải có ngay một số tiền, thì cha sẽ làm gì?

- Tôi sẽ ngửa mặt lên với Chúa Quan Phòng...

- Vâng, Chúa Quan Phòng! Lại Chúa Quan Phòng! Một cách nói quá đẹp, nhưng tôi hỏi cha nếu bây giờ cha phải có một số tiền ngay lập tức thì sao?

- Trong trường hợp đó, tôi sẽ nói với ông: thưa ông xin ông ra phía cổng thì sẽ thấy có một người, lúc này đây đang đem đến cho Don Bosco một món tiền dâng cúng.

- Sao? Cha nói thật không? Mà lúc tôi vào đây, tôi chẳng thấy ai ngoài đó. Ai nói với cha?

- Chẳng ai nói với tôi hết, nhưng tôi biết, và Chúa Quan Phòng cũng biết.

Người lạ mặt đó cũng rất bỡ ngỡ, liền đi ra phòng khách và thấy có một người ngồi chờ ở đó. Người ấy hỏi:

- Có phải ông muốn gặp cha Don Bosco phải không?

- Vâng, tôi mang đến cho ngài một số tiền dâng cúng.

Và thánh nhân cũng vừa bước tới cửa phòng:

- Ông thấy đó, tôi có lý để tin tưởng vào Chúa Quan Phòng.

"Vì thợ thì đáng được nuôi ăn"phải không chúng con? Chúa đã nói như thế mà.

2. Bây giờ cha hỏi tiếp:Thế Chúa có muốn chúng ta làm gì qua bài Tin Mừng hôm nay không?

Cha thấy có nhiều người nghĩ rằng bài Tin mừng hôm nay là bài Tin Mừng Chúa nói riêng với 12 tông đồ thuở xưa hay là với các Đức Giám mục, Linh mục, tu sĩ ngày nay mà thôi chứ đâu phải là Chúa muốn nói với mọi người.

Quả là có những người nghĩ như thế! Nhưng theo Cha, nghĩ như vậy là sai! Chúng con có biết tại sao không? Thưa vì khi lãnh Bí tích Rửa tội mỗi người chúng ta đã trở thành con cái của Thiên Chúa. Thánh Phaolô còn nói mạnh hơn: "Vậy anh em không còn phải là người xa lạ hay người tạm trú, nhưng là người đồng hương với các người thuộc dân thánh, và là người nhà của Thiên Chúa"(Ep 2,19)

Thánh Phaolô nói hay quá! Người nhà của Thiên Chúa! Vì là người nhà của Thiên Chúa nên phải làm những việc Thiên Chúa muốn. Vậy thử hỏi Thiên Chúa muốn chúng ta làm gì nếu không phải là công tác với Chúa để làm cho mọi người biết Chúa và yêu mến Chúa.

Vào một ngày mùa đông nọ, có một người bộ hành bắt gặp một em bé đang ngồi ăn xin ở bên vệ đường, vừa đói vừa lạnh. Người bộ hành bỗng cảm thấy tội cho em bé quá nên mới thưa với Chúa:

- Lạy Chúa, sao Chúa không làm gì hết để giúp em bé này?

Chúa đáp:

- Ta đã làm rồi!

Người bộ hành ngạc nhiên thưa lại:

- Thưa, con có thấy em bé được Chúa giúp gì đâu? Người bộ hành hỏi.

- Có chứ! Chúa đáp.

- Lạy Chúa! Vậy Chúa đã giúp em bé cái gì vậy?

- Ờ thì Ta đã dựng nên con, dẫn con đi qua đây để cho con nhìn thấy đứa bé đó, và để con giúp đỡ nó!

Vậy ra mỗi người chúng ta chính là dụng cụ mà Chúa muốn dùng để lo cho người khác, những người nghèo khổ và những người chưa biết Chúa.

Một câu hỏi tiếp theo: Chúng con còn nhò chúng con có thể làm được gì?

Chúng con đừng bảo chúng con còn nhỏ không làm được gì! Chẳng thiếu gì việc chúng con có thể làm. Chúng con hãy cho mọi người thấy chúng con là những người tốt...tốt như Chúa. Như thế thôi cũng đủ lắm rồi.

Cha kể cho chúng con câu chuyện này:

 Một người lính già ngồi trên ghế đá trong một công viên. Ông chụm đôi tay run rẩy trên đầu một cây gậy. Đôi mắt mỏi mệt của ông nhìn vào khoảng trống. Bao cùng cực, bao thất vọng và khó khăn đè nặng trên ông đến độ ông chỉ còn có thể lắc đầu than thở: “Không, không còn có người tốt nữa!”

 Vào lúc đó, có một bà ăn mặc sang trọng đi ngang qua trước mặt ông, tay bà dắt một bé gái. Bé nhìn cụ già.

          - Má, ông này làm gì thế ?

          - Ông ngồi nghỉ, con thân yêu.

          -Tại sao ông ngồi nghỉ ?

          - Bởi vì ông mệt.

          - Có phải là một ông ngọi (ngoại ) không ?

          - Đúng, con ạ .

          - Mề đay đeo trên áo ông là cái gì vậy?

          - Đó là một huân chương, bởi vì ông đã đánh trận.

          - Tại sao ông mặc áo cũ rách thế ?

          - Tại ông không thể mua những áo mới.

          - Tại sao ông không thể mua những áo mới ?

          - Vì ông nghèo.

          - Má !!!

          - Gì thế con ?

          - Hôm nay là lễ bổn mạng của con phải không ?

          - Ừ thì con biết đấy !

          - Má, con có gì trong ngày lễ của con không?

          - Con có kẹo, có bánh ngọt, và cái túi nhỏ trong đó có 20 quan Pháp. Con làm mất rồi à?

          - Không, thưa má, còn đây.!. . . Má à !

          - Gì con ?

          - Hai mươi quan này là của con phải không?

          - Chắc chắn rồi !

          - Cả hai mươi quan chứ ?

          - Ừ, cả 20 quan.

          - Con có thể làm những gì con muốn với số tiền này chứ ?

          - Đúng.

          Thế là em bé rời tay mẹ, chạy ngay về phía cụ già, mở cái túi nhỏ của em ra và rút tờ giấy 20 quan đưa cho cụ già vừa làm vừa nói một cách thật dễ thương : “của cụ đấy !”

          Đôi mắt của người lính già khốn khổ bỗng vụt sáng.Ông cầm lấy tờ giấy bạc. Trong giây phút, ông không thể thốt ra được lời nào, rồi bất thình lình, ông nói :

          - Xin Chúa trả công cho cháu, Thiên Thần tốt lành của ông!

Em bé đã trở lại bên mẹ.

          - Má ơi , con có phải là một Thiên Thần không?

          Cảm động, bà mẹ đáp :

          - Phải, con là một Thiên Thần.

          Thế tại sao con lại không có cánh?

           - Cũng có những Thiên Thần không có cánh, con ạ !

          Người mẹ ôm mạnh con vào lòng. . . Và trên chiếc ghế đá lạnh nước mắt của người lính già chảy thành giòng ướt đẫm cả bộ râu rậm của ông, bởi vì ông đã tìm lại được niềm tin vào con người. Amen.
Tgpsaigon.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
9 bức tranh cổ xưa nhất về Đức Mẹ
Cách đây dăm năm, mang trong mình những hoài bão của tuổi trẻ, tôi quyết tâm bỏ học đại học để bắt đầu sự nghiệp của mình. Lúc ấy, mọi thứ đối với tôi đều rất mới. Chân ướt, chân ráo, tôi bước vào chốn Sài Gòn phồn hoa, bước vào cuộc sống đầy những khó khăn. Cảm giác lúc đó khiến tôi thích thú, tôi bước ra thế giới đó với niềm hăng say và đầy sự tự tin. Tôi chẳng mấy quan tâm đến những thứ xung quanh mình ngoại trừ sự nghiệp, nên tôi cũng không có quá nhiều mối quan hệ tình cảm.
BAN MỤC VỤ VĂN HÓA GIÁO PHẬN QUI NHƠN THƯ MỜI SÁNG TÁC TRUYỆN TRANH
Sau những ngày Tết Nguyên Đán, mọi người trở lại với công việc, các công ty xí nghiệp cửa hàng khai trương vào khoảng mùng 6, 8 Tết. Thế nhưng nhiều người cảm thấy hương vị Tết vẫn còn đâu đây, họ vẫn thong dong du lịch, hành hương, nhất là với những chị em buôn bán. Khỏi phải nói, quý bà quý chị buôn bán lên Facebook than trời than đất cho bầu khí chợ tháng Giêng vắng vẻ như chùa bà Đanh, thưa thớt người mua kẻ bán.
Hồi nhỏ, tôi rất ít khi nói “cảm ơn” cho những chuyện nhỏ nhặt. Chỉ dùng tiếng “cảm ơn” khi được cho quà hoặc ai đó làm điều gì to tát cho mình. -Tiếng “cảm ơn” không mất mát gì, mà làm cho người đối diện có thiện cảm với mình
Sự phổ biến của trò chơi điện tử đã mang đến một vấn đề to lớn khác cho các chuyên gia sức khỏe tâm thần – chứng nghiện trò chơi điện tử. Trong một nghiên cứu được thực hiện trên hơn 3.000 trẻ em và thanh thiếu niên, người ta thấy rằng gần 72% hộ gia đình Mỹ chơi trò chơi điện tử, với thời lượng chơi game trung bình là 20 giờ mỗi tuần.
CÙNG CHÚA GIÊSU BUỔI SÁNG - Lạy Cha yêu dấu, như xưa khi các tông đồ trở về với Cha mang dáng vẻ mệt mỏi sau khi thi hành sứ mệnh, Cha đã nói với các ông: "Hãy lánh riêng ra và nghỉ ngơi đôi chút", xin Cha cũng giúp con biết học hỏi từ Cha biết quảng đại chào đón, trao ban bình an và an ủi cho những nạn nhân của tệ nạn buôn người, cưỡng bức mại dâm và bạo lực.
THƯ GỬI CÁC SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP TẾT NGUYÊN ĐÁN KỶ HỢI - 2019 - Các con rất thân mến, Trong bầu khí hân hoan của mùa Xuân Kỷ Hợi, Cha muốn gửi đến các con những lời cầu chúc tốt đẹp mà bất cứ ai cũng muốn dành cho những người thân yêu của mình trong dịp Tết Nguyên Đán. Hơn thế nữa, Cha còn muốn chúc cho các con những điều chính Thiên Chúa đã truyền cho Aaron cầu chúc cho con cái Israel: “Nguyện xin Đức Chúa chúc lành và gìn giữ anh chị em! Nguyện xin Đức Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh chị em và dủ lòng thương anh chị em! Nguyện xin Đức Chúa ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh chị em!” (Ds 6,24-26).
GIỚI THIỆU Tên phim gốc: Baby's day out. Đạo diễn: Patrick Read Johnson. Kịch bản: John Hughes. Diễn viên chính: Joe Mantegna, Lara Flynn Boyle, Joe Pantoliano. Quốc gia: USA. Năm sản xuất: 1994. Thời lượng: 99 phút.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên trong Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới Panama giữa Đức Thánh Cha và các bạn trẻ tại Cánh đồng Santa Maria la Antigua vào lúc 5 giờ 30 chiều ngày 24/1/2019.
Bảo Trợ