Làm Thế Nào Để Có Một Hôn Nhân Thoải Mái

26 Tháng Mười 201912:04 SA(Xem: 161)

Dennis và Stephanie * chia sẻ với tôi rằng mối quan hệ của họ dần trở nên lạnh nhạt trong chín năm qua. Họ không thể xác định chính xác một lý do, nhưng họ đồng ý rằng sự thân mật của họ là tất cả nhưng không tồn tại lâu dài, có vẻ như nhất thời. Họ giải thích rằng chín năm trước Dennis đã không chung thủy, nhưng Stephanie đã tha thứ cho anh vì vụ việc. Cả hai đều tham gia tư vấn, và anh gần như còn lấy lại được sự tự tin ban đầu trong hôn nhân.

hon_nhan

Cả Dennis và Stephanie đều không thể hiểu làm thế nào - hoặc tại sao - cuộc hôn nhân của họ đã xấu đi đến mức trở thành bạn cùng phòng thay vì một cặp vợ chồng yêu nhau.

Tôi không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng mặc dù Stephanie đã tha thứ cho anh ta, Dennis đã không tha thứ cho mình. Anh đau khổ vì xấu hổ.

Sự xấu hổ của anh ngày càng lớn đến nỗi nó lấy mất niềm vui của anh, tiếp tục phá hỏng cuộc hôn nhân của anh và suýt phải trả giá cho gia đình anh. Trong tiềm thức, anh tự nhủ, ngay cả khi đối mặt với sự tha thứ, rằng anh đã không xứng đáng với sự thân mật của vợ và anh chắc chắn đã không xứng đáng để chung chăn gối trong trạng thái đó.

Mọi người thường đề cập đến sự xấu hổ và cảm giác tội lỗi cùng nhau, nhưng có một sự khác biệt đáng kể giữa hai người: Cảm giác tội lỗi là cảm thấy tồi tệ về những gì bạn đã làm; xấu hổ là cảm thấy xấu về bạn là ai và đã phạm phải sai lầm.

Sự xấu hổ có thể bắt nguồn từ nhiều nguồn khác nhau - từ những thất bại cá nhân như nghiện ngập, phá sản hoặc ngoại tình, hoặc từ những chấn thương thời thơ ấu như lạm dụng thể xác, tình cảm hoặc tình dục. Sự xấu hổ thường khiến người ta muốn trốn tránh. Trong hôn nhân, điều này tạo nên khoảng cách vợ chồng với nhau. Nhưng Thiên Chúa đã cung cấp thuốc giải độc hoàn hảo: sự tha thứ.

Ba bước để tự do
Để chữa lành, Dennis cần nhận ra rằng sự xấu hổ đã tồn tại trong tâm trí và sự thay đổi đó có thể đi kèm với thực hành và tự nhận thức. Những trải nghiệm trong quá khứ vẫn khắc sâu trong ký ức của anh và có thể được kích hoạt bất cứ lúc nào bằng nhiều cách khác nhau. Khi những suy nghĩ về sự thất bại hoặc hối tiếc tìm cách kéo anh ta xuống, anh ta cần phải tự nhắc nhở mình rằng những suy nghĩ này không xác định anh ta là ai.

Cả tự tha thứ và tự từ bi là chìa khóa để vượt qua sự xấu hổ và phải được thực hành thường xuyên đến mức chúng trở thành một phản ứng tự động. Nếu bạn đau khổ vì xấu hổ, tôi khuyên bạn nên thực hiện quy trình gồm ba bước, tôi gọi là Yếu tố R3.

Tiết lộ: Công nhận rằng sự xấu hổ là có thật và đã đóng góp một phần trong cuộc sống của bạn. Sự xấu hổ đã làm tổn thương bạn và đã gây ra một số mức độ thù hận bản thân. Xác định sự xấu hổ đến từ đâu - xác định chính xác các sự kiện hoặc con người. Bạn không thể thay đổi những gì bạn đã hành động trước khi thừa nhận, nhưng sự chữa lành bắt đầu khi bạn bộc lộ sự xấu hổ của mình.

Viết lại: Để viết lại sự xấu hổ và thay thế nó bằng những cảm xúc lành mạnh hơn, sẽ cần phải nhìn thấy chính bạn - và những người đã làm tổn thương bạn - thông qua một lăng kính khác. Để chữa lành, bạn sẽ phải nhìn qua lăng kính từ bi, bác ái.

Đổi mới: Cuộc sống không có sự mặc cảm, xấu hổ là tự do thực sự. Adam và Eva đã mất tự do bằng cách không vâng lời, nhưng sau đó họ đã giải quyết vấn đề bằng cách trốn tránh Chúa vì sự xấu hổ của họ. Hôm nay, bạn có thể ngừng trốn chạy. Bạn có thể làm mới cuộc sống của mình bằng cách lấp đầy tâm trí của bạn bằng sự thật được tìm thấy trong Lời Chúa (Lu-ca 12: 6-7, Rô-ma 5: 8, 2 Cô-rinh-tô 5:17).

Nó cũng đơn giản như vậy khi nói đến việc tha thứ cho chính mình - hoặc tha thứ cho những người đã làm tổn thương chúng ta. Dennis gặp khó khăn trong việc chấp nhận sự thật rằng anh đã được cứu chuộc trong Chúa Kitô nhờ quyền năng của ân sủng và sự tha thứ. Thay vào đó anh tiếp tục nhìn mình qua con mắt xấu hổ.

Kết quả tích cực của Yếu tố R3 đến từ việc thú nhận những gì là đúng và đưa ra quyết định viết lại và làm mới.

Nó làm tôi nhớ đến câu chuyện về người phụ nữ bị bắt quả tang ngoại tình (Gioan 8: 1-11). Người phụ nữ này có lẽ nhìn xuống đất, cúi đầu xấu hổ, vì chờ đợi sự trừng phạt đến với mình. Chúa Giêsu nói rằng Ngài sẽ không kết án cô. Nhưng thay vì chỉ đơn thuần là đưa ra những lời khẳng định tử tế của cô, Ngài đưa cho cô một kế hoạch hành động: Hãy Đi, và từ giờ trở đi cố gắng đừng phạm tội nữa!

Chuyện gì đã xảy ra với Dennis? Sự xấu hổ đã cố gắng hết sức để tiêu diệt anh ta, nhưng với sự giúp đỡ của một kinh nghiệm tư vấn chuyên sâu về hôn nhân - và quan trọng hơn, nhờ ân sủng của Chúa, và lòng trắc ẩn của vợ - anh ta đã vượt qua được sự xấu hổ của mình. Họ vẫn hạnh phúc trong hôn nhân đến ngày hôm nay.

Tự tha thứ: Khi bạn là nạn nhân.
Khi sự xấu hổ nảy sinh từ một điều gì đó đối với bạn, chẳng hạn như lạm dụng tình dục, việc tự tha thứ càng trở nên khó khăn hơn. Nhiều nạn nhân trẻ em của tội phạm tình dục mang theo sự xấu hổ và tự trách mình thời thơ ấu quá khứ. Họ tin rằng sự kiện này phải là lỗi của họ. Để thuyết phục một nạn nhân về vấn đế này thật là vô cùng khó khăn. 

Ký ức về việc đụng chạm thể xác không phù hợp thực sự  là một trong những điểm xấu hổ lớn nhất mà nạn nhân gặp phải và là một trở ngại lớn để họ vượt qua. Trong trường hợp này, tự tha thứ đóng một vai trò rất lớn. Sự đụng chạm, đặc biệt là đụng chạm tình dục, có nghĩa là để cảm thấy một cảm giác. Sự đụng chạm thể xác được cho là tự nhiên, hoàn toàn không phải là bẩn thỉu. Nạn nhân cảm thấy những cảm xúc tốt đẹp đó. Những cảm giác đó là tự nhiên và không có gì phải xấu hổ. Điều quan trọng là người đó hiểu rằng mình thực sự là nạn nhân. Điều này có thể sẽ phải đưa ra lời khuyên nhẹ nhàng, tinh tế bởi vì nạn nhân không chỉ tha thứ cho anh ta - cho bản thân về những cảm xúc mà sau đó chuyển sang xấu hổ, mà anh ta hoặc cô ta cũng phải tha thứ cho người đó.


Khi người phối ngẫu của bạn là người đang mang mặc cảm.
Làm thế nào khi bạn là  người phối ngẫu của một người luôn mang mặc cảm với sự xấu hổ, trở thành một chiến binh bên cạnh chồng hoặc vợ của bạn? Có một số cách bạn có thể tích cực tham gia vào cuộc chiến này. Hãy từ bi trong khi hiểu rằng đây là cuộc chiến nội tâm của vợ / chồng của bạn và mọi người phải đối mặt với các vấn đề của riêng mình. 

Chống lại sự xấu hổ, không phải của nhau. Nếu vợ bạn lạc đường, hãy giúp cô ấy lấy lại sự tập trung. Nếu chồng bạn chùn bước, hãy nâng đỡ an ủi cho anh ta và cùng nhau chiến đấu không chống lại anh ta, nghĩa là luôn hỗ trợ đừng thất vọng. Khi chồng hoặc vợ biết tình yêu của bạn có thể chịu đựng bất cứ điều gì đến, anh ấy hoặc cô ấy sẽ có thêm sức mạnh cần thiết để vượt qua sự mặc cảm, đặc biệt là trong thời điểm tiêu cực, trầm cảm nhiều hơn khi trận chiến dường như vô vọng. Tư vấn và hội thảo chuyên sâu đã được chứng minh rất hữu ích cho những người khác trong tình huống của bạn.

* Tên đã được thay đổi.

Tina Konkin
Theo https://www.focusonthefamily.com/marriage/how-to-have-a-shame-free-marriage/
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười 2012 (Xem: 3640)/ 1. QUÊN ĐI BA THỨ LẺ TẺ - + Mặc kệ tuổi tác, cao thấp, béo gầy … + Hãy để chuyên viên lo + Họ ăn lương để làm chuyện đó 2. THÂN THIỆN VỚI NHỮNG GÌ ĐANG XẢY RA - Cáu kỉnh, giận dỗi mau già Ghen tương, b ực bội chi mà thiệt thân…
Xét về mặt nhân quả báo ứng trong nhà Phật, cố tình hãm hại người khác đã là việc sai và nếu không may hãm hại nhầm 4 người dưới đây thì cái sai ấy còn nhân lên gấp trăm vạn lần, phúc báu nhanh chóng tiêu tan. Ảnh minh họa. Ảnh minh họa. Cuộc sống đua chen không hiếm khi đẩy chúng ta phải rơi vào bước đường lầm lỡ và cứ thế va chạm, làm tổn thương hết người này đến người kia. Tuy nhiên, các bạn đã biết hay chưa, xét về mặt nhân quả báo ứng trong nhà Phật, cố tình hãm hại người khác đã là việc sai và nếu không may hãm hại nhầm 4 người dưới đây thì cái sai ấy còn nhân lên gấp trăm vạn lần, kéo theo phúc báu tiêu tan, cuộc đời mãi mãi không như ý.
04 Tháng Sáu 2012(Xem: 5101) Chúng ta thường nghe những câu phê bình châm biếm: “Anh chàng nầy giống đàn bà. Cô kia y như đàn ông.” Những câu nói đó phản ảnh cho thấy quan niệm của chúng ta về phái tính rất là rõ ràng. Hầu hết mọi người đều cho rằng... Lm. Lê văn Quảng - Tinmung.net
Người trẻ ngày nay thường hay lấy hình ảnh những người có được thành công lớn mà bỏ học hoặc không học đại học để “chặn họng” những lời tận tình khuyên bảo của các bậc phụ huynh trong nhà. Nhưng trên thực tế những số lượng của những người như trên rất ít. Phần nhiều những đứa trẻ học theo, sau khi lớn lên mới phát hiện ra: Bản thân đã dùng những năm tháng điên cuồng của tuổi trẻ để đổi lấy cả đời người thấp hèn.
02 Tháng Tám 2012 Xem: 4252)...Nếu chỉ ngồi chờ hạnh phúc đến với mình thì có lẽ suốt đời bạn sẽ phải chờ đợi. Bởi vậy, hãy chủ động tạo nên điều đó với một số gợi ý dưới đây. - Khi có những ý nghĩ và nỗi buồn, hãy xua chúng ra khởi đầu và nhớ rằng...
Ngồi nghỉ ngơi lướt facebook, tôi đọc được câu chuyện khiến không chỉ bản thân mình mà nhiều người cũng sẽ tự hỏi: “Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ bao nhiêu lần nữa?” Có người mỗi năm về nhà được 2 lần, 1 lần hoặc thậm chí là vài năm mới về 1 lần. Vậy nếu bố mẹ còn sống khoảng 20 năm nữa thì chúng ta sẽ được gặp bao nhiêu lần? Còn với nhiều người, bố mẹ chỉ có thể sống trên đời khoảng 10 năm hoặc ngắn hơn nữa thì sao? Chắc có người chúng ta không dám nghĩ tiếp
“Anh biết không, tôi dùng tất cả những gì mình có, từ khả năng, vật chất, cho đến tiền tài để giúp đỡ cậu bạn thân đang gặp rắc rối. Nhưng kết quả thì… anh đoán xem cuối cùng thế nào? Một lời cảm ơn cũng không có! Thế mà anh ta còn nói đùa với tôi rằng hãy làm nhiều thêm một chút. Tốt xấu gì cũng là do tôi bỏ tiền túi, vận dụng các mối quan hệ quen biết, hết sức mình giúp đỡ anh ta. Tôi không cầu mong anh ta phải mang ơn, nhưng ít nhất cũng phải nói một câu cảm kích chứ!”. Tôi an ủi anh bạn: “Có thể với cậu ấy anh là người quá thân thiết, nói lời cảm ơn thì dường như khách khí. Chẳng phải cậu ta đã nói đùa là anh hãy giúp lâu hơn chút nữa sao?”.
Cuộc sống vội vã, kiếp người bé nhỏ, ngoảnh đầu lại đã hơn nửa đời người. Thời gian trôi nhanh như bóng cây lướt ngoài cửa sổ. Hôm qua còn vui vầy cùng bè bạn mà hôm nay đã đôi ngả lìa tan. Người cũ lâu không gặp, chuyện cũ lâu không bàn. Chớp mắt một cái, nhìn quanh mình chẳng còn lại mấy ai. Thời gian không đợi một ai, một sớm soi gương thấy tóc Ta điểm bạc, hồng trần có khác nào cõi mộng vậy thôi Đôi khi buồn phiền, hãy nghĩ cuộc sống là phép trừ, gặp một lần bớt một lần, còn có gì phải khổ não đây. Không quên ơn người giúp mình, không trách móc người xử tệ với mình, không giữ mãi trong lòng hận thù người khác, tự khắc Ta sẽ thấy cuộc đời sao mà an nhiên, bình lặng đến vậy!
26 Tháng Sáu 2012 (Xem: 3936)... Người Việt đã nhìn nhận gia đình có một giá trị rất cao. Tất cả đều cho gia đình. Từ danh dự cá nhân cho đến đời sống vật chất, con người đều hướng vào đó mà hành động. Hành vi cá nhân được coi là mang lại danh dự hay gây ra mối nhục cho gia đình. Danh dự hay mối nhục đó như vậy không phải là của cá nhân. Thành công của cá nhân mang lại danh dự cho cả gia đình. Vì thế có những trường hợp cá nhân hy sinh tính mạng để bảo vệ uy danh của gia đình. Thường cá nhân chịu đựng thiếu thốn, khó khăn vật chất để ông bà cha mẹ được sống dễ dãi hơn. Đây là lý do con người Việt trung thành với gia đình.
Chúng ta thường thích sống và kết bạn với những người hào phóng, biết cho đi và nghĩ cho người khác trước. Tuy nhiên, nếu chúng ta càng hào phóng trong những phương diện dưới đây thì lại càng trở nên nghèo khó. 1. Ăn uống Thỉnh thoảng chúng ta có thể bắt gặp những người yêu thích vui chơi giải trí và nhậu nhẹt. Họ có thể dành cả ngày dài trong quán nhậu và nói những chuyện trên trời dưới biển, hay xếp hàng dài dằng dặc để mua được món ăn ngon. Chọn thưởng thức món ngon không phải là điều xấu nhưng vì nó mà lãng phí thời gian thì có lẽ không nên làm.
Bảo Trợ