Tại Sao Nhiều Người Học Giỏi Ra Đời Lại Không Thành Công Bằng Học Sinh Cá Biệt?

15 Tháng Năm 20183:38 CH(Xem: 1002)

Vì sao nó "học dốt" thế vẫn thành công hơn mình? Câu hỏi khiến bao nhiêu học sinh xuất sắc đau đầu tìm lời giải. Phải chăng vì quá mải mê học tập, nên họ nghĩ các quy tắc ở trường học cũng được trường đời sử dụng?

Chúng ta thường bị "ảo tưởng" rằng cứ học giỏi rồi tấm vé thành công sẽ trao tay. Ta tin rằng cứ đạt thật nhiều điểm mười, được thầy cô yêu quý, tốt nghiệp với tấm bằng ưu, thì trường đời sẽ đưa trao mình một vị trí xứng đáng.

Nhưng nhiều khi, có một chuyện vô cùng lạ lùng xảy ra: chúng ta gặp những người đội sổ trên lớp nhưng lại trở thành triệu phú, nhà cao, cửa rộng, vợ xinh, còn bạn, sau 10 năm vật lộn, căn phòng vẫn không có gì ngoài giấy khen xuất sắc.

Chúng ta thường bị
Chúng ta thường bị "ảo tưởng" rằng cứ học giỏi rồi tấm vé thành công sẽ trao tay.

Vì sao nó "học dốt" thế vẫn thành công hơn mình?

Chúng ta không nên sửng sốt vì sự thật ngược đời này lắm: bởi vì nội dung học trên trường không được thiết kế bởi những giáo viên có nhiều kinh nghiệm hay tài năng... ở trường đời.Giáo trình học không được đúc kết từ những người thành đạt trong cuộc sống và rồi truyền tải lại cho học sinh.

Trái lại, người học được dạy làm sao để "thành đạt" trong các kì thi cuối kì, vậy nên cô cậu nào càng điểm cao, thì họ lại càng sốc trong trường đời, nơi thước đo thành công không phụ thuộc vào: "Bạn được bao nhiêu điểm?" mà là: "Bạn kiên trì đến đâu?", "Bạn hiểu sếp đến mức nào?", "Bạn dám chấp nhận rủi ro không?"...

Điều này giải thích rất nhiều thói quen tư duy không tốt mà trường học đã vô tình “tiêm nhiễm” cho người học, bao gồm:

  • Trường học cho rằng mọi thứ cần phải biết đều đã được ghi trong sách giáo khoa; mọi thứ cần phải nghĩ được được nghĩ hết rồi. Tư duy khác biệt trong lớp học dường như không được khuyến khích.
  • Trường học muốn chúng ta giơ tay phát biểu và đợi giáo viên gọi. Họ muốn chúng ta tiếp tục đợi ý kiến người khác rồi mới dám làm.
    Trường học dạy chúng ta sắp xếp lại các ý tưởng, thay vì nghĩ ra những thứ độc đáo.
  • Trường học dạy ta rằng những người đứng đầu (giáo viên) kiểm soát được tình hình và biết mọi chuyện đang xảy ra, thế nên ta chỉ việc đợi "lệnh". Nhưng ngoài đời, nhiều khi chính các "sếp" lại là những người mơ hồ nhất về công việc.
  • Trường học dạy ta kì vọng các thầy cô giáo, hiệu trưởng sẽ đặt lợi ích lâu dài của học sinh lên hàng đầu; mà không thừa nhận rằng thực ra họ chỉ quan tâm đến những thành tích của người học trong một phạm vi rất hẹp mà họ có thể kiểm soát: điểm số.

Trường học không dạy ta làm sao để chọn công việc phù hợp và làm sao để tạo ra những mối quan hệ hạnh phúc.
Trường học không dạy ta làm sao để chọn công việc phù hợp và làm sao để tạo ra những mối quan hệ hạnh phúc.

Các giáo viên không thể dạy chúng ta cách để đương đầu với thất bại và không bao giờ được khuyến khích để làm thế.

  • Trường học dạy chúng ta rất nhiều thứ trừ hai kĩ năng thực sự quyết định chất lượng cuộc sống của người trưởng thành: làm sao để chọn công việc phù hợp và làm sao để tạo ra những mối quan hệ hạnh phúc.


Họ dạy ta giải phương trình và đọc bản đồ trước khi dạy chúng ta hai môn học cốt lõi của đời người: Công việc và Tình yêu.

Nói vậy không có nghĩa là tất cả những gì chúng ta cần để thành công ở cuộc sống là trở thành một học sinh cá biệt.

Một cuộc đời tươi đẹp đòi hỏi chúng ta phải hoàn thiện hai thứ: trở thành một cậu học sinh cực kì tốt trong 20 năm đầu đời; và đồng thời tuyệt đối không bao giờ đặt niềm tin mù quáng vào sự nghiêm túc và tính chắc chắc vào tấm bằng cử nhân loại "ưu" của mình.
Theo Trí Thức Trẻ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Khi nhàn rỗi nói chuyện với các bậc phụ huynh, tôi thấy bà mẹ nào cũng hào hứng kể về con mình, trong lời nói đều hé lộ niềm hạnh phúc xen lẫn lo âu. Các mẹ đều hy vọng sắp đặt thật tốt cuộc đời cho con cái, để đảm bảo cho con một đời yên ổn.
Nhìn chung tất cả gia đình, nhà nào hạnh phúc nhà nào không, rất dễ phát hiện ra… Gia đình hạnh phúc, các thành viên trong nhà đó ai nấy đều tâm bình khí hòa, nói năng ôn hòa nhã nhặn, mang lại cho người ta một bầu không khí thoải mái dễ chịu; còn gia đình nào không hạnh phúc, thường thì mọi thành viên trong nhà, người nào người nấy đều trong tâm trạng buồn bực khó chịu, luôn có một hoặc hai người cảm thấy căm phẫn bất bình, cằn nhằn nói kháy lẫn nhau, bầu không khí “thù sâu như biển” bao trùm khắp cả gia đình.
Đứng trước khoảnh khắc đẹp, hay đơn giản chỉ là được gặp thần tượng bằng xương bằng thịt, bạn sẽ “sống” với khoảnh khắc đó hay giơ máy lên chụp càng nhiều hình càng tốt? “Đừng quay phim nữa, hãy nhìn tôi này” Với giới nghệ sĩ, được biểu diễn trước đám đông khán giả bao giờ cũng khiến họ thăng hoa hơn, nhưng trước một rừng cánh tay lăm lăm điện thoại thì họ nghĩ gì? Có nghịch lý lắm không khi ta đã bỏ thời gian và tiền bạ
Bạn và tất cả những người bạn từng biết một ngày nào đó đều sẽ phải giã từ thế giới. Theo một số nhà tâm lý học, sự thật phũ phàng này luôn luôn lẩn khuất ở một góc kín trong đầu óc của chúng ta và cuối cùng sẽ xui khiến tất cả những gì chúng ta làm, từ việc quyết định đi nhà thờ, ăn rau củ, đi tập thể hình cho đến tạo động lực cho ta có con cái, viết sách hay mở công ty.
Việc " làm ra tiền" không có gì là sai. Nếu người giàu có bằng cách làm việc một cách chăm chỉ đê đạt đến thành công, và họ coi đó như là điều cần thiết để tích lũy của cãi, nhưng rồi họ chợt nhận ra, tiền không thể, và sẽ chẳng bao giờ là câu trả lời để làm cho một người trở nên hạnh phúc". Có hạnh phúc nhiều khi bằng tiền nhưng tiền không không mang lại hạnh phúc".
Sống trong một xã hội đề cao chủ nghĩa cá nhân, trong đó, cái tôi là trung tâm, thì dường như lời xin lỗi chỉ dành cho những người yếu thế và mất tự tin vào cuộc sống. Con người cảm thấy một sự xúc phạm nặng nề khi nói lời xin lỗi, và nếu có sự cố gì xảy ra, cũng là do hoàn cảnh, thời thế…chứ không phải do tôi.
Kiếp người ngắn ngủi mấy chục năm, thoáng chốc đã chỉ là cát bụi. Con người đối với nhau lại thường xuyên ganh đua, đấu đá, trong “tình – danh – lợi” mà ngày đêm hao tâm tổn chí, CUỐI CÙNG MANG THEO ĐƯỢC GÌ?
- Một ngày rất ngắn, ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn. - Một năm thật ngắn, ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu. - Một cuộc đời rất ngắn, ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi. - Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn, cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại ...
Đây là 15 chân lý cuộc sống, đôi khi rất ngược đời nhưng chúng phản ánh vô cùng chính xác tâm lý của con người. Hiểu rồi thì bạn nên bớt o ép mình vào những nguyên tắc hà khắc mà cứ thả ra, duỗi ra để sống cho khỏe nhé.
Với các bậc cha mẹ, giúp đỡ con cái là một trong những nhiệm vụ cao cả nhất mà mỗi người tự nguyện nhận lãnh. Tuy nhiên, trước tình trạng thế hệ trẻ đang ngày càng lười biếng, ỷ lại, được biết đến là thế hệ “gà công nghiệp” mù mờ trước tương lai của chính mình, liệu các bậc cha mẹ có nên xem lại cách giúp đỡ con của bản thân. Sự hỗ trợ ấy có thực sự đúng hướng và giúp những đứa trẻ học được sự trưởng thành?
Bảo Trợ