Chúa Nhật I Mùa Vọng, Năm A Các Bài Suy Niệm & Chú Giải Lời Chúa

28 Tháng Mười Một 20193:25 SA(Xem: 163)

CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG, NĂM A
Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa
Lời Chúa: Is 2,1-5; Rm 13,11-14; Mt 24,37-44

blank


Suy niệm của Ủy Ban Kinh Thánh – HĐGMVN

(Trích từ ‘http://www.kinhthanhvn.org’)

Đức Giêsu đã đến xưa kia, sẽ đến vào ngày Quang Lâm và vẫn đang đến mỗi ngày. Cần biết đón tiếp Người đến dưới bất cứ

MỤC LỤC
  1. Canh thức và sẵn sàng chờ đón Chúa – Dã Quỳ
  2. Tỉnh thức chờ Chúa đến – Huệ Minh
  3. Ngày quang lâm – ViKiNi
  4. Tỉnh thức và chờ đợi – Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
  5. Thái độ mong chờ Chúa đến
  6. Dấu chỉ thời đại
  7. Suy niệm của Lm. Carôlô Hồ Bặc Xái
  8. Chúa đến
  9. Hãy sẵn sàng
  10. Thánh hóa từng giây phút sống
  11. Mùa Vọng với hai hy vọng
  12. Đừng ảo tưởng – Lm Ignatiô Trần Ngà
  13. Con hướng về Chúa
  14. Sống tỉnh thức – Lm Giuse Tạ Duy Tuyền
  15. Sống tỉnh thức – Lm. Jos Tạ Duy Tuyền
  16. Tỉnh thức và cầu nguyện
  17. Suy niệm của Lm. Ignatiô Hồ Thông
  18. Suy niệm của Ủy Ban Kinh Thánh – HĐGMVN
  19. Niềm vui bất ngờ
  20. Tỉnh để chờ – Anmai
  21. Để Chúa đến trong cả cuộc đời
  22. Niềm tin yêu phó thác
  23. Âm vang mùa vọng
  24. Một ánh sáng trong đêm tối
  25. Sống tỉnh thức và sẵn sàng
  26. Chúa sẽ đến cho con người hạnh phúc
  27. Suy niệm của ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
  28. Suy niệm của ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt
  29. Bất ngờ và thức tỉnh
  30. Hãy sẵn sàng
  31. Mùa Vọng: Mùa màu xanh
  32. Dấu hiệu thời đại – Achille Degeest
  33. Chống lại thói quen – André Sève
  34. Các con hãy sẵn sàng – R. Veritas
  35. Chờ đợi Chúa đến
  36. Chuẩn bị cho một thời đại mới sắp đến
  37. Sống tỉnh thức
  38. Tai họa khủng khiếp
  39. Hãy sẵn sàng
  40. Tỉnh thức
  41. Suy niệm của JKN
  42. Ngày và đêm – Lm Bùi Quang Tuấn
  43. Có thể đây là năm cuối đời tôi – Lm Hà Ngọc Đoài
  44. Lên tàu hy vọng – Lm Phạm Quốc Hưng
  45. Hãy tỉnh thức
  46. Đứng thẳng
  47. Tỉnh thức
  48. Sẵn sàng
  49. Sẵn sàng
  50. Ngạc nhiên
  51. Chúa đến
  52. Sẵn sàng
  53. Tỉnh thức
  54. Tỉnh thức
  55. Tỉnh thức và sẵn sàng
  56. Tôi vui mừng cùng hoan lạc – Huỳnh Văn Ngọc
  57. Mùa vọng: Người đến để con tim được vui trở lại
  58. Chờ đón Chúa đến thăm
  59. Dọn lòng đón Chúa – Lm Minh Vận
  60. Chú giải của Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt
  61. Không một ai biết giờ
  62. Chú giải của Noel Quesson
  63. Chú giải của Fiches Dominicales
  64. Đợi chờ, nhưng phải hành động

dạng nào.

Năm Phụng vụ mới lại bắt đầu bằng Mùa Vọng với tâm tình chuẩn bị, đón chờ ngày Chúa đến: Chúa đến trong ngày lễ Giáng Sinh sắp tới, nhưng căn bản là ngày Chúa quang lâm: Chúa sẽ trở lại trong vinh quang vào ngày thế tận, như lời tuyên xưng hằng ngày trong Thánh lễ: Lạy Chúa, chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng việc Chúa sống lại cho tới khi Chúa lại đến.

  1. Israel mong chờ Đấng Thiên Sai (Messia)

Do-Thái, dân tuyển chọn, lúc ấy đang sống trong thời kỳ bi thảm về chính trị, xã hội lẫn tôn giáo. Phương Bắc đã hoàn toàn bị đế quốc Assyri tiêu diệt (721), Phương Nam, tức đất nước Giuđa, sống dưới sức ép của đế quốc Babylone đang hăm he thôn tính. Xã hội đầy những bất công, áp bức và chèn ép: người giàu cứ phè phỡn hưởng thụ trong khi dân nghèo bị bỏ rơi và khốn khổ. Tôn giáo lỏng lẻo, pha trộn, vụ hình thức. Chính trong thời buổi nhiễu nhương và thất vọng ấy, sấm ngôn Nathan (2S 7,14) về việc Thiên Chúa hứa sẽ bảo đảm cho vương triều Đavít được miên trường khơi dậy trong lòng người nỗi mong chờ một vị Thiên Sai thuộc dòng tộc Đavít xuất hiện để giải cứu và phục hưng đất nước. Ngôn sứ Isaia cổ võ thêm cho sự mong chờ ấy bằng lời sấm đầy tràn hy vọng về đấng Emmanuel: “Này đây một trinh nữ sẽ thụ thai và hạ sinh một con trai, đặt tên là Emmanuel” (Is 7,14). Vị ngôn sứ còn loan báo một cuộc hành hương vĩ đại vào thời thiên sai: mọi dân nước trên mặt đất sẽ tiến về Giêrusalem, tập trung quanh Israel, để nhận biết và phụng thờ Giavê (Is 2,2-5; x. Mk 4,1-5). Niềm hy vọng vội tan biến khi Israel bị Babylone xâm lăng và bị lưu đày (587). Nếu trước đây Thiên Chúa đã giải thoát họ khỏi ách nô lệ Ai-Cập, giờ đây Người lại giải thoát họ khỏi cảnh lưu đày để họ được hồi hương tái thiết Đền Thờ và đất nước. Một lần nữa, hy vọng lại dâng cao với sự mong chờ vị Thiên Sai Ngôn sứ mà trước đây Môsê đã từng loan báo (Đnl 18,18). Đấng Thiên Sai Ngôn sứ này là người Tôi trung của Giavê mà Isaia II đã phác hoạ là người được Thiên Chúa tuyển chọn và ban tràn đầy Thần Khí, sẽ phải chịu nhiều đau khổ và chịu chết để cứu độ dân Người. Hy vọng và mong chờ vẫn kéo dài cho đến lúc người ta lại chuyển sang việc mong đợi Con Người, một nhân vật thiên quốc mà Daniel mô tả là Đấng ngồi bên hữu Thiên Chúa, được Thiên Chúa trao cho toàn quyền chung thẩm nhân loại (Dn 7,13-14). Trong từng giai đoạn, Israel lại mong chờ vị Thiên Sai cứu tinh. Niềm hy vọng mong chờ đó đã nâng đỡ dân trong suốt thời kỳ đầy thảm hoạ. Sống là hy vọng và mong chờ. Suốt thời kỳ đầu của Giáo Hội tiên khởi, giữa trăm chiều thử thách, các tín hữu hằng mong chờ ngày Chúa trở lại và tha thiết kêu xin: Maranatha, lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến!

  1. Đức Giêsu là Đấng Thiên Sai đã đến hoàn tất niềm mong đợi Cựu Ước

Giữa lúc nhân loại đang chìm sâu trong đêm tối của lầm lạc và tội lỗi, khát mong ơn cứu độ. Khi Israel đang mòn mỏi mong chờ vị Thiên sai đến giải thoát. Một vì sao sáng xé ngang màn đêm. Ánh sáng xuất hiện. Thiên Chúa đã nhập thể đến giữa loài người, mang tên gọi Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta (Mt 1,23). Loài người khát khao cứu độ, nhưng nhận biết mình hoàn toàn bất lực, chỉ còn biết trông đợi ở Chúa. Con người không thể lên được với Thiên Chúa thì Thiên Chúa lại xuống với con người. Thánh Gioan viết: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Người Con một ấy chính là Ngôi Lời vĩnh cữu đã trở nên người phàm (Ga 1,1.14), sinh bởi một người nữ và sống dưới Lề Luật để cứu những ai đang sống dưới Lề Luật, hầu cho họ được ơn làm nghĩa tử (Gl 4,4-5). Đó là lần thứ nhất Thiên Chúa xuống trong lịch sử mà ta vui mừng tưởng niệm trong ngày lễ Giáng Sinh. Lễ Giáng Sinh sắp đến, hãy chuẩn bị tâm hồn để đón nhận Chúa đến với ta, mang niềm vui, an bình và cứu độ.

  1. Hướng về ngày Quang Lâm

Tưởng niệm không phải chỉ là một hoài niệm quá khứ, nhưng căn bản là hiện tại hoá việc Chúa đến hôm nay trong mỗi giây phút cuộc sống và nhất là hướng lòng về ngày Chúa quang lâm khi niên cùng nguyệt tận để phán xét toàn nhân loại. Lúc ấy Người sẽ phân định sự sống đời đời cho những người lành và án phạt muôn đời cho những kẻ dữ là những ai khi sống nơi dương thế đã chối từ Thiên Chúa để đặt mình dưới quyền thống trị của ma quỷ và tội lỗi.

Ngày Chúa quang lâm thật bất ngờ, không ai biết trước được sẽ xảy đến lúc nào. Vì thế, Chúa dạy phải sẵn sàng tỉnh thức như người đầy tớ khôn ngoan chờ đợi chủ về vào lúc đêm khuya, hoặc như các trinh nữ khôn ngoan chờ đợi chàng rễ đến chậm, như người quản gia trung tín luôn biết chu toàn bổn phận khi chủ vắng nhà. “Hãy cầm đèn cháy sáng trong tay và hãy thắt lưng như người chờ đợi chủ về ”. Hình ảnh Hồng thuỷ và Sôđôma luôn là một cảnh tỉnh con người trong cuộc sống cần biết hướng về ngày thế tận, chứ không phải sống như thể trần gian và hiện tại là tất cả. Cuộc sống hiện tại là một chuẩn bị và xác định cho định mệnh cuối cùng. Chúa Giêsu đã có lần cảnh cáo qua dụ ngôn người giàu khờ dại: “Không phải sự sung túc của cải đời này đảm bảo hạnh phúc đời đời” (Lc 12,15). Thánh Phaolô khuyên: “Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Hãy loại bỏ mọi hành vi ám muội và mang lấy khí giới ánh sáng để chiến đấu…” (Rm 13,11-14).

  1. Chúa vẫn đến mỗi ngày

Ngày Quang Lâm vào lúc thế tận sẽ rất bất ngờ. Sự chuẩn bị sẵn sàng được xác định qua tư cách biết đón Chúa đến mỗi ngày trong cuộc sống hiện tại. Sách Khải huyền viết: “Phúc cho ai chết trong ân nghĩa của Chúa”. Nhưng để chết trong ân nghĩa thì phải biết sống trong ân nghĩa. Chúa đứng ngoài cửa và gõ; ai sẵn lòng mở, Người sẽ vào và dự bàn tiệc với người ấy.

– Chúa đến và đối thoại với ta trong Kinh Thánh. Hãy biết lắng nghe, suy niệm và thực hành Lời Chúa.

– Chúa đến và ở giữa chúng ta trong Thánh Thể bằng tất cả tình yêu tự hiến, và trở nên Bánh hằng sống nuôi dưỡng ta trên bước đường lữ thứ tiến về nhà Cha. Hãy siêng năng tham dự thánh lễ và rước lễ, hãy chiêm ngắm, tôn thờ và sống bí tích Thánh Thể.

– Chúa đến trong anh em: “Sự gì các ngươi làm cho một anh em bé mọn là làm cho chính Ta” (Mt 25,40). Trọn cuộc đời trần thế của Chúa Giêsu là yêu thương và phục vụ hết tình và hết mình. Người đã rửa chân cho các môn đệ trong bữa Tiệc ly như mẫu gương của sự phục vụ khiêm tốn và vô vị lợi (Ga 13,14-15). Người đã yêu thương đến tận cùng, đến chết trên thập giá. Hãy sống yêu thương và phục vụ vì đó là lề luật quan trọng nhất và là dấu chỉ của người môn đệ Chúa Giêsu (Ga 13,34-35). 

Giaophanvinh.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười Hai 2014 (Xem: 2659)....Con chẳng được như là căn lều nhỏ- Cho Chúa Hài đồng nghỉ đỡ giữa đêm đông- Gió rét căm căm lạnh lẽo nơi cánh đồng- Nhưng cũng đủ ấm lòng Hài nhi thơ bé- Con chẳng được như là căn lều vắng- Giữa đêm trường đợi Chúa đến nghỉ chân
Trong bài giáo lý, Đức Thánh Cha nhắc lại ý nghĩa của hang đá Giáng sinh: Thiên Chúa đã trở nên gần gũi với con người. Ngài mời gọi các tín hữu chuẩn bị cho Chúa Giáng sinh bằng cách thế đơn giản là làm hang đá tại gia đình và các nơi sinh hoạt, làm việc, như dấu chỉ về sự hiện diện của Thiên Chúa. Hang đá nói rằng Thiên Chúa hiện diện trong cuộc sống cụ thể của chúng ta.
Chúa nhật Ngày 22 Tháng 12 năm 2019 - Chúa Nhật IV Mùa Vọng - Năm A...Lẽ Sống Hôm Nay - Cái Nhìn Của Một Tướng Lãnh - Rạn Nứt Trong Tâm Hồn
Thiên Chúa đang yêu bạn ư? Có lẽ bạn đã từng một lần đắm say trong cảm giác đê mê, ê chề trong bản tình ca Giê-su. Mỗi tâm hồn, từng trái tim sẽ có cách cảm nhận riêng trong những biến cố khác nhau, dập dềnh theo những giai điệu khác nhau, đẩy đưa theo cung đàn nhịp sáo. Nhưng bản tình ca ấy, nơi TÌNH YÊU ấy, vẫn âm vang theo những giai điệu rất đặc trưng lạ thường. Trong những thanh âm đồng điệu nơi mỗi con tim, tính chất lịch sử dường như không dám lộ mặt, dường như không dễ thẩm thấu, nhưng nếu không có nó, nếu thiếu chất sử ấy, bản tình ca sẽ không trọn vẹn, không vuông tròn.
\\ Đời sống xã hội hiện đại được đặc trưng bởi sự ồn ào, náo nhiệt, và vội vàng. Ồn ào của cãi vã, của xe cộ, của nhạc hội xập xình; náo nhiệt của mua sắm, của tiệc tùng, của giải trí; và vội vã trong cạnh tranh công việc, trong ‘lướt sóng’ thông tin, trong gặp gỡ thoáng qua. Vui thì vui đó, nhưng nhịp sống này cũng có nguy cơ dìm con người vào một sự trống trải và cô đơn. Trống trải ngay giữa ồn ào, và cô đơn từ giữa đám đông! Khắc Bá, SJ - CTV Vatican News\
CHÚA NHẬT III MÙA VỌNG, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Is 35,1-6a.10; Gc 5,7-10; Mt 11,2-11
22 Tháng Mười Hai 2012 (Xem: 3618) Đây ta đến báo tin mừng cho nhân loại- Đấng Cứu Tinh đã xuất hiện ở gian trần- Ngài đến như bao người trong cảnh khó khăn- Ngài cảm thông với kẻ thân phận nghèo hèn- Và muôn người đang trông chờ phúc thật- Hãy đến thờ lạy Ngài nơi hang lừa đêm lạnh- Một Hài nhi nhỏ bé bọc trong khăn
Lẽ Sống Hôm Nay: Xin Một Chút Ánh Sáng – Lucia, Danh Hiệu Của Ánh Sáng! Triết gia Diogène nổi tiếng là người hạnh phúc nhất trên đời, thế nhưng cuộc sống của ông lại rất đơn sơ nghèo nàn. Ông sống trong một cái thùng, ngày ngày nằm đọc sách nhờ ánh sáng qua lỗ hỏng ở vách thùng. Cơ nghiệp của ông vỏn vẹn chỉ có một cái bát gỗ dùng để múc nước sông mà uống.
Mỗi năm phụng vụ dẫn chúng ta đến lễ Giáng sinh với ba người hướng dẫn: tiên tri Isaia, Thánh Gioan Tiền Hô và Đức Maria, như thế, chúng ta có một tiên tri, một người loan báo, và một người mẹ. Vị đầu tiên tuyên bố Đấng Cứu Thế từ xa, vị thứ hai chỉ cho chúng ta thấy Người có mặt trên thế giới, và vị thứ ba mang Người trong cung lòng mình. Mùa Vọng này tôi nghĩ chúng ta sẽ giao phó hoàn toàn cho Mẹ của Chúa Giêsu.
CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Is 11,1-10; Rm 15,4-9; Mt 3,1-12...CÁC SỨ ĐIỆP CỦA GIOAN TIỀN HÔ Các nước đang phát triển có hướng đô thị hóa rất mạnh. Dân quê bỏ đồng ruộng ra thành thị. Chính phủ lo đô thị hóa nông thôn. Càng phát triển, người ta càng có khuynh hướng tiêu thụ rất mạnh: ăn sang, mặc đẹp. Vậy mà Phúc Âm hôm nay đưa ra hình ảnh thánh Gioan Tiền Hô, một người sống trong sa mạc, ăn châu chấu, uống mật ong rừng, mặc áo da thú. Phải chăng là Phúc Âm đã lỗi thời, đi ngược với đà tiến hóa của nhân loại?
Bảo Trợ