Cha Xứ Và Con Chiên

14 Tháng Ba 20194:15 SA(Xem: 441)

Cha xứ và con chiên

blank

Có lẽ không hình ảnh nào đẹp bằng người chăn chiên và đàn chiên khi nói về tương quan giữa cha xứ và giáo dân. Bởi thế trong khi rao giảng Nước Trời, Đức Giêsu thường ví mình là mục tử tốt lành, và những người tin theo Người là những con chiên cần được bảo vệ chăm sóc. Chính Đức Giêsu đến để cho từng con chiên được sống và sống dồi dào. (Ga10, 10). Rồi sau khi về trời, Đức Giêsu trao đoàn chiên là Giáo Hội cho các Tông đồ tiếp tục sứ mạng ấy. Lời căn dặn của Đức Giêsu dễ thương và quan trọng vô cùng. Thương vì trước khi trao sứ mạng, Đức Giêsu hỏi ông Phêrô đến ba lần “con có yêu mến Thầy không?”, sau ba lần ông thưa có, Đức Giêsu tin tưởng trao cho ông sứ mạng: “Hãy chăm sóc chiên con của Thầy.” (Ga21, 15-17). Bởi đó sau này người ta thường gọi những người tin theo Đức Giêsu là những con chiên. Quan trọng vì đó là chương trình cứu độ của Thiên Chúa.

Nhiều bạn trẻ thắc mắc sao lại lấy hình ảnh con chiên để biểu tượng cho giáo dân? Trước hết, giáo dân là những ai đã lãnh nhận bí tích rửa tội, nhưng không chịu chức thánh, họ ở trong Hội Thánh và tin vào Thiên Chúa. Giáo sĩ hay linh mục (mục tử) là những người có chức thánh. Cũng giống như người Việt vốn là “con rồng, cháu tiên”, người giáo dân là “con chiên, đàn chiên của Chúa”.

Nếu các bạn có dịp đi đến Đất Thánh, nơi đó chúng ta dễ bắt gặp những người chăn chiên và những đàn chiên. Con chiên thuộc vào loài động vật hiền từ và luôn nghe theo tiếng chủ. Chúng hiền đến nỗi dễ bị sói giữ rình rập ăn thịt. Bởi đó, vai trò của người chăn chiên hay mục tử thật quan trọng biết bao. Không chỉ bảo vệ, người mục tử biết chỗ nào có đồng cỏ xanh, suối nước mát để dẫn đàn chiên của mình đến nghỉ ngơi. Từ thời xa xưa trong Cựu Ước, dân Do Thái xem Đức Chúa như là mục tử chăn dắt họ, và họ không còn thiếu thốn chi. (Tv 22).

Một hình ảnh thật đẹp khi ta có dịp về những làng quê Công giáo Việt Nam, nơi đó có người mục tử và đoàn chiên. Con chiên luôn tin tưởng và cộng tác với mục tử của Chúa để làm cho đoàn chiên ngày càng lớn mạnh. Họ đoàn kết và yêu thương nhau, nhờ đó con chiên có sức chống lại những bách hại của thế lực bài xích đạo. Chúng ta xúc động nghe lại câu nói của Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp trước quan lính: “Tôi sống giữa đàn chiên và nếu có chết cũng chết giữa đàn chiên, không đi đâu cả”. Đức Giêsu, vị mục tử tốt lành luôn cần những mục tử như thế, dám hy sinh mạng sống để cho chiên được sống dồi dào.

Đó là câu chuyện của nhiều năm về trước, của thế hệ ông bà chúng ta. Hoàn cảnh hôm nay dường như khác xưa rất nhiều. Người mục tử cần tìm nhiều cách thế phù hợp để chăm sóc con chiên của mình. Số là đoàn chiên sống giữa nền kinh tế trị trường, giữa thế giới phẳng, nên không thể quy tụ thành một đoàn nhỏ hẹp nơi giáo xứ mình nữa. Người trẻ theo dòng người tha phương kiếm sống, để lại nơi nhiều giáo xứ thôn quê người mục tử cùng với người già và trẻ em. Từ đó, dường như mọi sinh hoạt giáo xứ cũng khó khăn. Khi con chiên ra khỏi môi trường xóm đạo, đương nhiên họ sẽ gặp những thách đố trong đời sống đức tin. Cuộc sống xô bồ cướp mất thời gian để con chiên phụng thờ Thiên Chúa. Không ít bạn trẻ như những con chiên đi lạc giữa cuộc sống thị thành. Đó là thực trạng luôn khiến các mục tử của Chúa canh cánh trong lòng. Làm sao để giúp cho con chiên xa xứ luôn có được sức sống thần linh?

Trước câu hỏi trên đây, như Giáo Hội mời gọi: “Người giáo dân có ơn gọi sống dấn thân trong đời sống xã hội để làm cho Nước Thiên Chúa lớn mạnh nơi trần thế.” Hơn nữa, Giáo Hội nhắc nhở những người trẻ cần suy nghĩ đến địa vị, vai trò mà Thiên Chúa muốn họ phải đảm nhiệm trong Giáo Hội. Thiết tưởng dù sống nơi đâu, họ luôn có giáo xứ để tìm về, để sinh hoạt. Xin đừng sợ những linh mục của Chúa. Một trong những nhu cầu của con người là thuộc về một nhóm nào đó. Khi tách ra khỏi giáo xứ, người trẻ có nguy cơ bơ vơ đến khủng hoảng trong đời sống đức tin. Tôi biết không ít bạn trẻ chẳng màng gì đến đạo nghĩa. Họ để Thiên Chúa ở lại nhà xứ. Dĩ nhiên vắng Chúa, vắng mục tử, họ quay cuồng mất định hướng trong chốn thị thành. Ước gì người trẻ chúng ta đừng rơi vào con đường ấy. Ngược lại mình cần giữ liên lạc với vị mục tử để được chăm sóc chở che. 

Hơn nữa, là mục tử tốt lành, các ngài muốn chăm sóc đời sống thiêng liêng của con chiên. Về phần các linh mục, chúng ta thấy các ngài đã, đang và sẽ có nhiều sáng kiến để giúp đoàn chiên của mình. Có lần ĐTC Phanxicô “yêu cầu những mục tử hãy mang nặng mùi con chiên của mình”. Để được như thế, mục tử phải là con người của cầu nguyện, có kinh nghiệm về Thiên Chúa để hướng dẫn đoàn chiên đến với nguồn sống là Đức Giêsu. Hơn nữa, trong hoàn cảnh hiện nay, nhiều người cần mục tử nuôi dưỡng đoàn chiên bằng những lương thực của Lời Chúa, của bí tích và ủi an.

Con chiên cần những mục tử có trái tim đồng cảm và lắng nghe. Hơn nữa, con chiên phấn khởi khi nghe ĐTC Phanxicô chia sẻ với những mục tử của thời đại hôm nay với những cụm từ đầy ý nghĩa: cầu nguyện, tiến bước, chia sẻ, đừng khó tính, giảng ngắn lại, nên linh mục đường phố, gần gũi với những người trẻ, nên khí cụ của lòng thương xót của Thiên Chúa. Tóm lại, người mục tử lý tưởng theo Đức Thánh Cha Phanxicô là “người gần gũi với dân chúng, là người cha, người anh em, với sự hiền dịu, kiên nhẫn và thương xót. Là những người yêu sự khó nghèo, sự khó nghèo nội tâm như sự tự do trước mặt Chúa, cũng như sự khó nghèo bên ngoài như sự đơn sơ và khắc khổ của cuộc sống.”

Như thế thật thách đố cho cả con chiên và mục tử biết bao. Nhưng nhờ ơn Chúa và nỗ lực của con người, chúng ta ước mong Giáo Hội luôn có nhiều mục tử tốt lành và đoàn chiên có nhiều sức sống.  

 Giuse Phạm Đình Ngọc SJ
Dongten VN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH, NĂM C Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Cv 15,1-2.22-29; Kh 21,10-14.22-23; Ga 14,23-29 - Đức Giêsu đến để mang lại cho chúng ta sự sống và giải phóng chúng ta khỏi chính mình. Người trấn an những nỗi sợ hãi của chúng ta, và chữa lành những lo âu cùng thù hận của chúng ta, nhờ thế Người làm chúng ta có thể nhìn thế giới với một tấm lòng bình thản và một tâm hồn rộng mở.
Chúa nhật Ngày 26 Tháng 5 năm 2019 - Chúa Nhật 6 Phục Sinh Năm C....Lẽ Sống Hôm Nay: Chết Vì Niềm Tin - Một sĩ quan trong quân đội Nga Hoàng đến gặp một vị Linh mục Chính Thống Giáo Hungari và xin được được nói chuyện riêng với ông. Viên sĩ quan là một chàng trai trẻ, tướng khí hung hãn và đang tự đắc trong tư thế của kẻ chiến thắng. Khi cửa phòng khách đã được đóng lại rồi, viên sĩ quan chỉ cây thánh giá treo trên tường và nói với vị linh mục rằng: "Ông biết không, cái đó là sự dối trá do các linh mục bày đặt ra để làm mê hoặc đám dân nghèo, để giúp những người giàu dễ dàng kiềm hãm họ trong tình trạng ngu dốt. Bây giờ chỉ có tôi và ông, ông hãy thú nhận với tôi rằng: ông không hề bao giờ tin rằng Chúa Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa".
Cảm tạ hồng ân Chúa Ngài đã gọi con vào đời Cho con nhìn thấy ánh mặt trời Và muôn điều kỳ diệu Của địa cầu đầy sức sống Thật tuyệt vời Lời mời gọi của Ngài là hồng ân - Ngài chỉ cho con những con đường- Đàng sau những cánh cửa- Và con đã chọn lựa- Trong tình yêu thương- Trong hồng phúc lạ thường
Một cha lớn tuổi trong dòng thường nói với quý thầy trẻ: “Nhà dòng là con đường để dẫn chúng con đến với Thiên Chúa.” Sau đó, cha không quên nhắn nhủ với những tu sĩ trẻ rằng: tương quan với Giêsu thật quan trọng biết bao! Quan trọng vì nói cho cùng, đi tu là bước theo Đức Giêsu (sequela Christi), bắt chước cuộc sống của Giêsu và muốn trở nên giống Giêsu trong mọi tương quan của đời sống.
Kể từ sau những năm hậu bán thế kỷ XX, có thể nói vấn đề văn hóa đang là một thách đố lớn đối với sứ vụ loan báo Tin Mừng của Giáo Hội Công giáo. Chính trong bối cảnh đó, chúng ta thấy xuất hiện thuật ngữ “hội nhập văn hóa,” điều đó diễn tả mối tương quan giữa Tin Mừng và văn hóa đang được quan tâm hàng đầu. Sự xuất hiện nhiều văn kiện của Giáo Hội cũng như của các Hội đồng Giám mục, trình bày về vai trò của văn hóa trong sứ vụ loan báo Tin Mừng của Giáo Hội chứng minh điều đó. Trong đó có một ý tưởng có thể được coi là trọng tâm: Tin Mừng không lệ thuộc trực tiếp vào một nền văn hóa đặc thù nào, đồng thời, Tin Mừng đến với các dân tộc qua con đường văn hóa. Để khai triển ý tưởng trên, người viết sẽ trình bày theo lược đồ sau: (1) Một số khái niệm, (2) Tin Mừng không lệ thuộc trực tiếp vào một nền văn hóa nào, (3) Tin Mừng đến với các dân tộc qua con đường văn hóa.
Chúa Giêsu yêu cầu chúng ta yêu thương nhau với tình yêu của Ngài. Và chính điều đó làm cho chúng ta trở thành những con người mới. Thực vậy, Tình yêu của Chúa Giêsu làm cho chúng ta có khả năng tha thứ và yêu thương kẻ thù, tạo nên những cây cầu và vượt qua những rào cản.
Trong tình yêu, điều phức tạp trở thành đơn giản, và điều giản đơn bỗng hóa phức tạp. Do đó, tôi mời bạn đi vào câu chuyện đơn sơ này theo lối giới thiệu phức tạp. Nói đến tình yêu, không chỉ có đôi lứa, mà còn có gia đình. Cũng thế, nói đến ơn gọi, ngay lập tức nói đến Thầy Giêsu và Giáo Hội là Dân Chúa. Thầy Giêsu kêu gọi bạn để phục vụ Dân Chúa. Lẽ sống và ý nghĩa của Giáo Hội là ở nơi một con người cụ thể, với một cái tên cụ thể: đó là Chúa Giêsu Kitô[1]. Nếu như trong cuộc tình, người ta tìm hiểu đối phương kỹ lưỡng thế nào, thì trong ơn gọi, người môn đệ cũng tìm hiểu Thầy của mình chẳng hề thua kém.
CHÚA NHẬT V PHỤC SINH, NĂM C Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Cv 14,21b-27; Kh 21,1-5a; Ga 13,31-33a.34-35
- Lẽ Sống Hôm Nay: Cái Hôn - Hãng thông tấn AFP của Pháp trong bản tin ngày 23/01/1991 đã ghi một mẩu chuyện lạ như sau: Một phụ nữ Brazil đã lợi dụng cái hôn để cắn và nuốt mất khúc lưỡi của người yêu. Bà cho biết: làm như thế là để trả thù người đàn ông vì đã đánh đập, hành hạ bà.
Tông huấn Niềm Vui Yêu Thương (Amoris Laetitia) là thành quả nhiều năm lắng nghe và bàn thảo của các Giám Mục trên toàn thế giới. Sau cùng, ngày 19 tháng 03 năm 2016, Đức Giáo Hoàng Phanxicô chính thức công bố bản văn cuối cùng của Thượng Hội đồng về gia đình trong tông huấn Niềm Vui Yêu Thương.[1] Đức Thánh Cha muốn gửi thông điệp này đến mọi thành phần trong Giáo Hội. Theo đó, chúng ta có thể đọc những điểm quan trọng về:
Bảo Trợ