Người Mẹ

15 Tháng Mười 20212:00 CH(Xem: 6761)

Người Mẹ

Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ. Lòng thương con của một bà Mẹ khó có bút mực nào tả hết được, mặc dù có những trường hợp dị biệt, nhưng tự trong thâm tâm bà Mẹ nào cũng có lòng thương con vô bờ bến.

blank

Các dân tộc Á-đông hầu hết ảnh hưởng văn hoá Trung Hoa đều có những ngày lễ tết để tỏ tình cảm với nhau, như ngày Tết Đoan ngọ, do những tập quán lâu đời trở thành ngày tết để dành riêng bày tỏ tình cảm với Cha Mẹ, và với truyền thống trọng đạo Hiếu, rất nhiều gia đình đã lưu giữ được tập tục con trưởng hoặc con út lo việc bảo dưỡng Cha Mẹ lúc về già, cho đến lúc các cụ "cỡi hạc quy tiên"!



Tây phương mặc dù văn hoá khác với Đông phương, vẫn có ngày Mother's day và Father's day để con cái có dịp tỏ lòng tri ân Cha mẹ. Văn hoá có khác biệt, nhưng tình cảm vẫn giống nhau và vẫn có những ngày lễ, mỹ tục hướng về tình cảm thiêng liêng đó.


Biết bao thơ văn đã được gợi hứng từ "Công đức sinh thành dưỡng dục"! Biết bao câu ca dao, tục ngữ Cổ nhân để lại đề cao đạo Hiếu của người làm con, những tấm gương "hiếu tử" về việc phụng dưỡng Cha Mẹ trong tuổi già và cũng không ít Cha Mẹ đã hy sinh suốt cuộc đời, ngay cả mạng sống để cứu đứa con của mình.

Người Mẹ như món một quà vô giá mà Thượng Đế trao ban cho nhân loại, mà món quà cuối cùng vĩ đại nhất là Đức Maria.



Thượng Đế sau khi đã hoàn tất công việc sang tạo vũ trụ, và tuyệt đỉnh của công trình là sang tạo nên Adam, nhưng có lẽ Ngài thấy còn thiếu sót quá. Adam chỉ là biểu hiệu của sức mạnh, của sự cai quản. Ngài đã tạo nên Eve, một người phụ nữ, đúng hơn là một người Mẹ, biểu hiệu của tình thương, của sự ngọt ngào tình cảm...và không riêng gì con người là tạo vật được ban cho trí khôn ngoan hiểu biết, ngay cả loài vật cũng đã có được tình mẫu tử dù không sâu sắc như con người, nhưng cũng vẫn thấy được rõ ràng. Hình ảnh con gà mẹ "giương đông kích tây" bảo vệ đàn con cố gắng núp dưới cánh mẹ là một hình ảnh tầm thường gợi lên một tình mẫu tử mạnh mẽ. Một nguời thợ săn kể lại, một con khỉ mẹ trúng đạn trong tay còn ôm một khỉ con, trước khi rơi xuống đất đã cố gắng đặt đứa con của mình lại trên cành cây để khỏi cùng bị bắt.



Tất cả tạo vật như cùng hoà ca bài ca Tình Mẫu tử mà nguồn phát sinh chắc chắn là từ bàn tay của Thượng Đế, Đấng cũng đã vì tình thương mà tạo dựng nên vũ trụ. Thánh Phanxicô Assisi trong sáng tác "Bài ca mặt trời”, ngài cũng đã ca ngợi kỳ công của Thượng Đế đã tác tạo muôn loài và địa cầu này như một bà Mẹ đã sinh ra nuôi sống các tạo vật khác:



"Lạy Chúa, tôi ngợi khen Chúa,

Vì Chúa dựng nên mặt đất Mẹ chúng tôi,

Mẹ bồng bế, Mẹ dưỡng nuôi,

Mẹ sinh hoa đồng cỏ nội

Và bốn mùa sinh trái đẹp tươi..."



Đức Ky Tô khi xuống thế để thực hiện sứ mạng cứu độ nhân loại, Ngài cũng đã được cưu mang trong cung lòng của một người phụ nữ, một bà Mẹ.



Chắc hẳn Đấng Sáng Tạo đã muốn nhắc lại cho con người về cội nguồn của sự sáng tạo: "Tình thương",và không gì có thể sánh bằng tình thương của một người Mẹ. Từ khởi đầu và đến tận cùng của Lịch sử con người, Thượng Đế vẫn luôn đặt vị trí người Mẹ lên một chỗ quan trọng .Gia đình là nền tảng của Đạo lý,và Đạo lý được duy trì hay không phần lớn do người Mẹ. Có lẽ cũng chính vì vậy mà Đức KyTô đã chọn lựa cách xuống trần đơn giản như bao nhiêu người khác, nghĩa là đuợc cưu mang, sinh ra bởi một người Mẹ, chỉ khác ở Mầu nhiệm nhập thể qua Trinh Nữ Maria.



Cho đến lúc sắp từ giã trần thế, trên Thánh Giá, Đức KyTô cũng vẫn nghĩ đến một bà Mẹ cho nhân loại, Ngài đã nhắc cho Thánh Gioan :"Đây là Mẹ con!" Bình thường ai cũng có ý nghĩ là Đức KyTô muốn nhờ Thánh Gioan lo cho Mẹ Ngài, nhưng có thể ngược lại, chính Thánh Gioan và các môn đệ khác có được niềm tin vững mạnh, có được những hành động phi thường để tiếp nối sứ mạng của Ngài là do sự nâng đỡ của Mẹ Maria qua sự tiếp nhận của Thánh Gioan.



Thượng Đế vẫn muốn duy trì nền tảng Đạo lý qua tình thương của người Mẹ, và tất cả những bà Mẹ trên thế giới này có bổn phận cộng tác với Ngài trong công việc đó. Thế nhưng thế giới hôm nay, với lòng ích kỷ hưởng thụ, với cái gọi là nền văn minh tân tiến đã đầu độc, phá vỡ cả một truyền thống tốt đẹp từ nguyên thuỷ dưới nhãn hiệu bình quyền, quyền tự do cá nhân! Dòng sữa Mẹ tinh tuyền đã không được tận dụng cho những trẻ sơ sinh, vòng tay Mẹ thương yêu trìu mến đã không còn sưởi ấm những tâm hồn thơ ngây con trẻ.



Nhân loại hầu như quên đi tình thương được phát sinh từ người Mẹ, sự sống được truyền sinh qua người Mẹ là một Hồng ân, đã đặt cho người Mẹ cái quyền: được sát sinh chính đứa con của mình! Người Mẹ là nguồn tình thương, là hiện thân của Thượng Đế. Người Mẹ không thể nào là "đao phủ" của chính con mình. Chắc chắn những người Mẹ đích thực sẽ không bao giờ phản ngược lại chức năng cao quí mà Thượng Đế đã dành cho người phụ nữ: làm Mẹ!



Những trẻ em bơ vơ,những thai nhi vô tội đang kêu gào: Mẹ ơi! Sao Mẹ bỏ con! Thượng Đế sẽ đáp lại lời kêu gào ấy, nếu chính những người Mẹ nhẫn tâm không màng đến. Thế giới sẽ ra sao, nếu những người Mẹ không muốn thấy chính đứa con mình cưu mang được sinh ra, và cũng không muốn nuôi duỡng đứa con mình đã sinh ra! Thế giới này sẽ ra sao, nếu Thượng Đế một khi phải ra tay đáp lại lời van xin đầy khẩn thiết đó!

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG, NĂM C Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Gr 33,14-16; 1Tx 3,12–4,2; Lc 21,25-28.34-36
Khám phá những qui luật, điều khó hiểu, bí mật là những tố chất cần có của những nhà tri thức, học giả, những con người may mắn sở hữu các bộ óc có chỉ số thông minh cao. Điều này không những đúng trong khoa học mà còn cả trong tôn giáo. Có hai mẫu truyện sau minh họa cho ý trên...
Lá xanh hay lá vàng có thể “rụng” bất kỳ lúc nào, dù gió to hay gió thoảng; trái xanh hay trái chín cũng có thể được (hay “bị”) người ta “hái” bất cứ lúc nào, dù sáng hay chiều. Không ai muốn nói đến sự chết.
(1) Thấy đám đông, Đức Giêsu lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. (2) Người mở miệng dạy họ rằng: (3) "Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. (4) Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp. (5) Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an./post 01 Tháng Mười Một 2016 (Xem: 938)/
Yêu tha nhân như chính mình. Thiên Chúa là Đấng vô hình vô ảnh ta không thấy được. Ta nói yêu mến Thiên Chúa, điều đó khó mà kiểm chứng được. Nên Thiên Chúa đã ràng buộc điều răn mến Chúa vào điều răn yêu người. Yêu Chúa thì phải yêu tha nhân. Yêu tha nhân là bằng chứng yêu mến Chúa.Chú giải và chia sẻ Tin mừng Chúa Nhật XXXI TN – năm BNguon Lamhong.org
ĐTC PHANXICÔ: TỰ DO XUẤT PHÁT TỪ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA VÀ LỚN LÊN TRONG TÌNH BÁC ÁI
Không có Ngài đời trở nên trống vắng- Lúc buồn vui hay lúc đơn côi- Chẳng có gì giữa đất trời- Để hồn con nương tựa- Không có Ngài lòng con hóa tối đen- Chẳng có sao đêm chẳng một ánh đèn-Không có Ngài là không có tất cả- Vì chính Ngài: Thượng Đế, nguồn Tình Yêu/09 Tháng Ba 2014 (Xem: 2433) /
CHÚA NHẬT XXIX THƯỜNG NIÊN, NĂM B Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Is 53,10-11; Dt 4,14-16; Mc 10,35-45
Một ngày nọ tại thành Athens cổ đại, các học trò của triết gia Plato thảo luận với nhau về một câu hỏi hóc búa: “Con người là gì?” Sau khi chưng ra rất nhiều lí lẽ, họ tiến đến một kết luận thế này: “Con người là động vật có hai chân và không có lông.” Dường như ai cũng lấy làm hài lòng về định nghĩa này, mãi cho đến khi Diognens bước vào cuộc tranh luận với một con gà tuy còn sống nhưng bị vặt trụi lông. Ông này la lớn lên rằng: “Nhìn đi thưa quí vị! Tôi gửi đến quí vị này đây một con người!” Ai ai trong cuộc họp cũng sửng sốt bàn tán xôn xao. Đợi đến khi không khí cuộc thảo luận tạm lắng xuống, các triết gia của chúng ta mới ngồi lại với nhau để cùng đưa ra một định nghĩa tốt hơn. Lần này, họ khẳng định: Con người là động vật có hai chân, không có lông nhưng có móng khá lớn.
CHÚA NHẬT XXVIII THƯỜNG NIÊN, NĂM B Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Kn 7,1-7; Dt 4,12-13; Mc 10,17-30
Bảo Trợ