Nắng Hạn, Thiếu Ăn Ở Miền Núi Nghệ An

27 Tháng Năm 201512:55 CH(Xem: 1602)
 
Một ngôi nhà tạm gọi là khang trang của người ở miền núi Nghệ An
Một ngôi nhà tạm gọi là khang trang của người ở miền núi Nghệ An
blank RFA

Thành phố Vinh, Nghệ An được xếp vào diện thịnh vượng và sầm uất bậc nhất Việt Nam, là nơi có mặt của những tập đoàn khách sạn, dầu khí, lương thực, địa ốc thuộc hàng mạnh nhất Việt Nam. Nhưng cách Vinh không xa, những huyện miền núi Nghệ An buồn và đẹp đến nao lòng bởi đời sống còn mang dáng dấp nguyên thủy với những con người tưởng chừng mới bước ra từ thế giới cổ sơ. Họ không những lạc hậu mà còn nghèo đói.

Cái đói giáp hạt ám ảnh cuộc đời

Một người tên Hồng, hiện sống tại huyện Quì Châu, chia sẻ: “Thường thường hay hết lúa hết gạo, mùa tháng giêng, tháng hai, tháng ba mùa giáp hạt thì thiếu ăn, mọi ngày thì hay thiếu ăn, lúc này gạo cũ thì hết nhưng gạo mới chưa có, lúc này đói nên mong cứu trợ về..”

Theo ông Hồng, không riêng gì Kỳ Sơn rơi vào cảnh thiếu ăn vào mùa giáp hạt mà các huyện Con Cuôn, Diễn Châu, Quỳnh Lưu, Thanh Chương…, nói chung là các huyện miền núi ở đây đều gặp cảnh đói đến xanh da vào mùa giáp hạt. Nếu như trước đây, sự đói nghèo còn ít rõ nét bởi ai cũng khó khăn như nhau thì hiện tại, sự đói nghèo hiện hình rất rõ. Bởi những người có thế lực, những gia đình có người làm trong bộ máy chính quyền trở nên giàu có nhanh chóng, bù vào đó, những gia đình thuộc diện dân đen ngày càng khó khăn, vất vả.

Thường thì một năm, thời gian an toàn nhất về lương thực của mỗi gia đình ở các huyện miền núi kéo dài từ tháng Giêng đến tháng Tám âm lịch. Bởi đây là khoảng thời gian thời tiết tương đối thuận lợi để sản xuất. Nhưng nghiệt nỗi, với bà con nghèo ở các huyện miền núi, đây là thời gian đói. Cái đói có nhiều nguyên nhân, trong đó có hai nguyên nhân chính là Tết và mùa Đông.

Nghĩa là khoảng thời gian từ tháng Giêng đến tháng Tám, mọi người quần quật làm việc ngoài đồng để có hạt lúa dự trữ cho mùa Đông và Tết. Khi mùa Đông đến, cũng là mùa mà mọi người vừa lo tránh lũ, vừa lo chăm chuốt cái nhà, cánh cửa để phòng khi gió máy, bão bùng. Mùa này ngoài đồng cũng chẳng có gì để làm, đi rừng cũng không được bởi sợ lũ quét, sợ đất lở, sợ sốt rét rừng… Chính vì mọi việc đều co cụm trong nhà, không thể đi làm thêm bên ngoài để mua thức ăn nên lượng gạo, mắm dự trữ trong nhà tiêu hao rất nhanh.

Mùa Đông trôi qua, bà con nông dân lại ra đồng để vỡ đất, lên rừng kiếm củi, lên rẫy để gieo trồng, lượng lương thực dự trữ càng ngày càng vơi đi nhiều hơn bởi phải đợi đến tháng Ba, tháng Tư âm lịch mới đến mùa thu hoạch, mới có hạt lúa mới để mà lấp bụng. Và khi mùa Đông vừa trôi qua, cũng là mùa Tết đến. Nếu như trước đây, khi Tết đến, cùng là cảnh nghèo như nhau, người ta chỉ cần gói vài chiếc bánh chưng, in vài chục chiếc bánh bột nếp và cả xóm rủ nhau mổ thịt một con lợn để chia nhau ăn Tết. Việc chia thịt lợn không làm mọi người phải loay hoay xoay tiền trả ngay tại chỗ mà được ký sổ, đến mùa thu hoạch lúa qui ra ký để trả.

Cách làm này vừa đỡ gây khó khăn cho người dân lại vừa tạo ra không khí Tết vui vẻ, ấm áp, xóm làng có nhau, đảm bảo đủ lương thực đến mùa giáp hạt. Nhưng hiện tại, người ta không thể làm thế bởi có muốn làm cũng không được. Thời đại kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, nhìn chung bên ngoài xã hội là một mặt bằng kinh tế tuy không giàu có cho mấy nhưng mức độ chi tiêu luôn cao ngất và đồng tiền trượt giá liên tục.

Đường phố ở thành phố Vinh (RFA)
Đường phố ở thành phố Vinh (RFA)

Giới quan chức giàu có ăn chơi xa xỉ, đẩy thị trường đến chỗ quay cuồng, vòng xoáy đồng tiền liên tục tăng tốc. Đây cũng là lúc mà kẻ giàu hay người nghèo gì rồi cũng cuốn theo vòng xoáy đồng tiền, quần quật làm lụng. Chính vì vậy, những tập tục, thói quen vừa mang hồn vía xưa cũ lại vừa đỡ gây tốn kém dần mất đi. Người ta không còn đủ thời gian và bình tĩnh để ngồi lại gói một chiếc bánh chưng Tết hay rủ nhau mổ lợn cho đỗ tốn kém. Trong một nghĩa nào đó, vì sĩ diện, người ta mua sắm vượt quá khả năng chi tiêu cho ngày Tết để khỏi xấu mặt. Và hậu quả của chuyện này là cứ đến mùa giáp hạt lại đói, lại ngửa tay nhận mấy ký gạo còm từ nhà nước.

Đói khổ là chuyện riêng, tham nhũng là công thức chung

Một người khác tên Hùng, sống ở Quì Châu, buồn bã chia sẻ với chúng tôi: “Đói khổ, nghèo nàn, năn cơm độn, không có khái niệm bữa ăn sáng đâu! Ngày mùa thì đi làm nông, hết mùa lại đi hái măng, xuống đồng bằng, thị xã để đi làm phụ hồ. Nói chung là trẻ em ở đây không có bữa ăn sáng đâu. Nghèo lắm!”.

Theo ông Hùng, mức thu nhập hiện tại của người dân miền núi Nghệ An rất thấp, cả ngày làm thuê cuốc mướn cũng chỉ được trả 120 ngàn đồng, cao nhất cũng chỉ 150 ngàn đồng. Tuy thu nhập thấp nhưng cũng không phải dễ kiếm ra chỗ để làm bởi ai cũng nghèo, cũng đi kiếm việc làm thuê như nhau.

Phần đông người trong độ tuổi lao động tìm ra Hà Nội, vào Sài Gòn để làm thuê, những người ở nhà toàn người già và trẻ con. Nhưng những người lao động chính trong nhà vào Nam, ra Bắc làm thuê cũng bữa được, bữa mất nên người ở nhà cũng tự cày xới để kiếm chén cơm. Và phần đông những người cày xới ở nhà đều rơi vào thiếu thốn, đói khổ, đôi khi phải chờ đến bàn tay cứu tế, cứu trợ.

Cũng theo ông Hùng, chuyện cứu tế, cứu trợ, nếu nhìn từ những gói quá của chính phủ hay của các nhà hảo tâm, các nhà tài trợ thì nó rất lớn, rất y nghĩa. Nhưng khi về đến tay người dân, nó chỉ còn bé tẹo bởi người ta đã chấm mút từ bên trên, từ khi gạo xuất kho.

Cái lối làm việc chung của các cơ quan nhà nước khi phân phát gạo cứu trợ, cứu tế thường là ghi tên người nhà cán bộ vào diện cứu trợ mặc dù họ không hề đói khổ. Mà số lượng nhà cán bộ thì lúc nào cũng đông đúc, họ cố gắng moi trí nhớ để ghi mặc dầu nhiều gia đình đói đang đứng trước mặt họ mà không phải bà con họ hàng thì họ vẫn quên mất.

Chính vì gói cứu trợ phải gánh quá nhiều miệng ăn nhà cán bộ nên nó trở nên nhỏ lẻ, chẳng đâu vào đâu. Đó là chưa nói đến chuyện trước khi chia, ông cán bộ, bà thư ký, chị bí thư đoàn cũng chấm mút gần hết trong đó, số chẵn các vị chia nhau, số lẻ các vị dành cho dân. Chính vì vậy mà con số 1.560 tấn gạo của chính phủ có nhân lên gấp mười lần thì dân đói vẫn cứ đói.

Bởi đói khổ, khó khăn, thiếu ăn thiếu mặc là chuyện riêng của mỗi cá nhân, mỗi gia đình, còn tham nhũng là công thức hoạt động chung của guồng máy nhà nước. Giờ biết làm sao?! Nói đến đây, ông Hùng lắc đầu.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.
Theo RFA

Ý kiến bạn đọc
27 Tháng Năm 20152:36 CH
Khách
tham nhũng là công thức chung/ thiếu ăn thiếu mặc đói rung dân làng/ dù ta có nói có bàn/ cũng không lay chuyển các quan chút nào/ tội cho cảnh khổ đồng bào/ phần nhiều cứu trợ nó vào tay quan ...
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÌNH ĐỊNH, Việt Nam (NV) – Không chỉ lấy đất có chủ quyền của người dân cấp cho người khác, ông cựu bí thư thôn Ngọc Sơn Nam, xã Hoài Thanh Tây, huyện Hoài Nhơn, còn thu tiền giữ chỗ chôn cất tại nghĩa trang địa phương cho người còn đang sống.
Nông dân trồng khoai môn ở huyện Phú Tân điêu đứng vì doanh nghiệp hẹn ngày đến thu mua nhưng sau đó “lặn biệt tăm.” Nguyên nhân do phía đối tác Trung Quốc hủy hợp đồng nên họ bị thua lỗ nặng.
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Theo Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO), trung bình một người ở Việt Nam từ 15 tuổi trở lên uống 8.3 lít cồn nguyên chất, tương đương 21 lít rượu hoặc 170 lít bia mỗi năm, tiêu tốn hơn 63,000 tỷ đồng (hơn $2.7 tỷ)/năm chi cho bia và hơn 16,000 tỷ đồng (hơn $702 triệu)/năm cho rượu.
PORTLAND, OREGON— Cho dù đó là món sâu bướm rán ở Tanzania hay châu chấu nướng ớt ở Mexico hay món bọ nước khổng lồ giòn tan ở Thái Lan, tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hiệp Quốc ước tính côn trùng là một phần trong chế độ dinh dưỡng của ít nhất hai tỷ người trên khắp thế giới.
Chuyện Suy Tư - Câu chuyện của cậu bé Josiah Duncan trở thành tin hot trên nhiều tờ báo của Mỹ. Tấm lòng nhân ái và lời chúc phúc của cậu đã khiến 11 thực khách bật khóc… Cậu bé Josiah Duncan, 5 tuổi, đi tiệm ăn với mẹ – Ava Faulk . Bước vào tiệm cậu để ý thấy 1 người đàn ông ăn mặc rách rưới, nghèo khổ ngồi ở trước cửa tiệm với bảng đề chữ: “Tôi không có nhà ở, không có gia đình, tôi bị bệnh, xin hãy giúp tôi”
Thông tin về kế hoạch của Bộ Giáo dục- Đào tạo sẽ chính thức đưa môn tiếng Hoa vào giảng dạy từ cấp tiểu học, trung học cơ sở tại Việt Nam gây xôn xao dư luận; vì theo nhiều nhà giáo dục và các bậc phụ huynh trong nước thì cách làm đó là chưa phủ hợp.
Đây là bảng xếp hạng trong điều tra World Happiness Report lần thứ ba của nhóm chuyên gia quốc tế, trong có kinh tế gia nổi tiếng của Mỹ Jeffrey Sachs và ông Richard Layard, người đứng đầu Chương trình Hạnh phúc của Trường Kinh tế London (London School of Economics). Lần trước, năm 2013, Việt Nam đứng thứ 63/156.
Một nhóm ngư dân Quảng Ngãi cho biết họ đã bị một “tàu lạ đâm va mạnh” tại quần đảo Hoàng Sa hôm 16/4, làm nhiều người bị thương, trong đó có một người bị nặng.
BÀI VIẾT GÂY SỬNG SỐT TRÊN FACEBOOK CỦA 1 THANH NIÊN VIỆT NAM 25 TUỔI. Bài viết sau khi được đăng tải lên Facebook đã gây một hiệu ứng lan truyền cực nhanh và nhận được hơn 2050 lượt like, 1000 lượt share, và hàng chục comment, chưa kể đến các bạn đã đọc và không click like hay bình luận điều gì. Điều gì làm nên một sự lan truyền mạnh mẽ đến vậy. Hãy cũng đọc xem bài viết này nhé.
Mấy hôm nay dư luận liên tục “nóng” lên sau vụ 17.000 lô đất tái định cư cho người dân thành phố Đà Nẵng bị “ém nhẹm” một cách “tím gan tím mật”. Báo chí đua nhau giật tít tựa theo kiểu “ém 17.000 là một kỳ tích” khiến dân chúng ai nấy đều “đau và thấm thía”. “17.000 chứ có phải 17 lô đâu!” – Một tờ báo đặt vấn đề mà ai đọc cũng tâm đắc.
Bảo Trợ