“Tấm Gương” Lớn Của Hai Vị Bộ Trưởng

08 Tháng Chín 20193:23 CH(Xem: 157)

“TẤM GƯƠNG” LỚN CỦA HAI VỊ BỘ TRƯỞNG

Nguyễn Ngọc Dương

Có thể nói “nhị vị đại nhân” Nguyễn bắc Son và Trương Minh Tuấn nay không còn thời cơ để rút kinh nghiệm cho cuộc đời mình. Tuy nhiên, “tấm gương” của hai ông lại là bài học quý cho những kẻ đang vênh vang, mũ cao áo dài.
blank
1.SỰ GIẢ DỐI VỀ NHÂN CÁCH: Khi đang chót vót trên ghế, ông Tuấn cho ra đời cuốn sách “Phòng, chống tự diễn biến, tự chuyển hóa” thì quần chúng nhân dân không ai nói gì, người ta chỉ cười khẩy. Sau khi ‘ngã ngựa’ thì có nhiều người bảo vứt mẹ cái cuốn sách dạy đời đi, dạy chó nó nghe. Nhưng Thiếu tướng Lê Văn Cương (nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược Bộ Công an) thì cho rằng: “…Không có cơ chế nào để thu hồi cuốn sách này cả nhưng chính cuốn sách đã thể hiện sự nói một đằng, làm một nẻo. Cuốn sách là minh chứng cho thái độ thiếu trung thực, lừa dối của ông Trương Minh Tuấn, bộc lộ trước đảng viên và người dân. Theo tôi, không cần thiết phải thu hồi, cứ để như vậy bởi chẳng có ai đọc làm gì và tự khắc cuốn sách sẽ chết," (1).


2. DÙNG QUYỀN LỰC ĐỂ DỌA DÂN và HÃM HẠI CẤP DƯỚI: Ông Nguyễn Bắc Son phát biểu: “Dùng facebook nói xấu Đảng, Nhà nước phải bị nghiêm trị”. Giống y thời Phong kiến, nói xấu vua (phạm húy) thì bị nghiêm trị. Trong khi ở chế độ dân chủ, văn minh, người dân được nói hết những gì mà mình không vừa lòng đối với Tổng thống, Bộ trưởng, Chính phủ…, nhưng không ai bị coi là nói xấu, là phạm pháp, những ý kiến “trái tai” mà đúng, đều được lắng nghe và điều chỉnh, nhờ đó mà người lãnh đạo và Chính phủ ngày càng hoàn thiện. Còn nói sai thì không chấp, bởi bộ máy công quyền được xác định là tổ chức làm thuê cho dân.

Cái bộ TTTT mới được sinh ra chưa lâu, do yêu cầu quản lý báo chí, truyền thông trong tình hình mới, chứ trước kia những chức năng ấy chỉ là những bộ phận của các bộ khác. Rõ ràng là bây giờ nó quan trọng, nó có vị thế, nhất là đối tượng quản lý của nó là cả hệ thống báo chí, phát thanh, truyền hình, internet. Người ta bảo cái hệ thống ấy là “quyền lực thứ tư”, thì cái bộ do những ông này làm bộ trưởng còn ngồi trên đầu quyền lực thứ tư. Được quyền phán xét, trừng trị, quyền để cho một Tổng biên tập, một Thư ký tòa sọan, một phóng viên của bất kỳ tờ báo nào trong số gần 800 tờ báo của cả nước, hay một bloger, một facebooker có được yên ổn hay phải “lên bờ xuống ruộng”.

Có không ít vụ kỷ luật, phạt, đình bản báo này, báo nọ không được nhân dân tâm phục, khẩu phục. Nên nhớ, khi Tòa xử án phải lấy pháp luật làm căn cứ, nhưng vẫn có tranh biện để làm rõ việc áp vào luật có đúng không, có bị lợi dụng luật để xử oan cho đối tượng không. Đằng này, lẽ phải cứ thuộc cấp trên, dân biết dù không phạm luật nhưng nó “đụng chạm” vào những nơi cấm kỵ, nên coi như “tai nạn nghề nghiệp”. Thực ra, không một phóng viên nào, Tổng biên tập nào, nhất ở những tờ báo danh tiếng như Tuổi trẻ chẳng hạn lại ấu trĩ đến mức đưa tin trái pháp luật. Luật báo chí chỉ cấm nói sai sự thật, bịa đặt…, chứ không thấy có điều khoản nào “trừ vùng cấm”. Tuy nhiên, khi “chạm vào vùng cấm”, thì họ cũng phải ngậm bồ hòn, vì thấp cổ bé họng.

3.THAM LAM VÔ ĐỘ: Đã lên đến “quan thượng thư” là trải qua nhiều chức tước quan trọng lắm rồi. Với quá trình ấy, cuộc sống thiết tưởng đã vương giả rồi. Thế mà vẫn “quyết liệt chỉ đạo” để bán cho bằng được 95% cổ phần AVG cho Mobifone làm thiệt hại nhiều ngàn tỷ của nước, của dân, chỉ vì để được nhận hối lộ. Có người tính nhẩm, với số tiền hơn 3 triệu đô la ông Son nhận hối lộ thì với mức lương bộ trưởng (khoảng 15 triệu đồng/tháng), sẽ tương đương 400 năm lương! Không biết ông ấy sống được mấy trăm năm?

Khi cái bóng quyền lực quá lớn thì pháp luật cũng chả là cái đinh.

(1): https://vtc.vn/ong-truong-minh-tuan-nhan-hoi-lo-cuon-sach-p…
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hiệp Định Paris 1973 được thỏa hiệp tại Bắc Kinh, chứ không phải tại Paris. Từ trái: Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Henry Kissinger, Thủ Tướng Chu Ân Lai, và Chủ Tịch Mao Trạch Đông, Bắc Kinh, 1972. - Ngày 27-1-2013 sắp đến sẽ đánh dấu 40 năm ký kết Hiệp Định Paris 1973, một biến cố lịch sử vô cùng quan trọng đối với Việt Nam vì những hậu quả của nó áp đặt trên mảnh đất này trong gần bốn thập niên cho tới ngày nay.
Để có được sự nhất trí toàn dân của Miền Bắc, cs đã phải thanh toán hơn hai trăm ngàn thường dân vô tội trong “Cải cách ruộng đất” và vụ án “Nhân Văn Giai phẩm” tạo nên một sự nghi kỵ, sợ hãi, tố cáo nhau rộng khắp ngay cả những người trong cùng một gia đình; và để vận động người dân Miền Nam trong những thôn ấp xa xôi hẻo lánh theo “cách mạng” là những vụ khủng bố, thanh toán tràn lan vô tội vạ sau năm 1956.
Lịch sử của dân tộc nào cũng có những khúc quanh bi thảm, thậm chí ánh sáng hy vọng của tự do không có chỗ ngay cả ở đoạn cuối của đường hầm tối tăm, nhân dân tưởng chừng đã bị đánh gục, không còn sức đứng lên.
Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải đã nhanh nhảu ký thay cả Chính phủ, cả Thủ tướng cho phép Hà Tĩnh thực hiện dự án trên (Quyết định 323/Ttg-QHQT ngày 4/3/2008). Lưu ý là chỉ trong vòng 1 tháng rưỡi từ 16/1 đến 4/3/2008 (trừ thời gian nghỉ Tết gần nửa tháng), các Bộ, Ban Ngành chức năng của Việt Nam đã hoàn tất mọi đánh giá, báo cáo khả thi, kể cả đánh giá môi trường, đánh giá an ninh quốc phòng, thẩm định dự án để “phụ họa” thuyết phục Thủ tướng đồng ý cho phép Hà Tĩnh thực hiện ngay dự án trên.
“Rất nhiều thế hệ, kể cả con em của những người đã từng phục vụ trong chế độ Việt Nam Cộng hòa, sau ngày 30-4-1975 đã trở thành sản phẩm của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa. Nhiều người không biết một cách chắc chắn điều gì đã thực sự xảy ra thậm chí với ngay chính cha mẹ mình. Cuốn sách của tôi đơn giản chỉ kể lại những gì đã xảy ra ở Sài Gòn, ở Việt Nam sau ngày 30-4: cải tạo, đánh tư sản, đổi tiền… Cuốn sách của tôi cũng nói về hai cuộc chiến tranh cuối thập niên 1970, một với Khmer Đỏ và một với người Trung Quốc. Cuốn sách của tôi cũng nói về làn sóng vượt biên sau năm 1975, và về sự “đồng khởi” của nông dân, của các tiểu chủ, tiểu thương để dành lấy cái quyền được tự lo lấy cơm ăn áo mặc. Đây là công trình của một nhà báo mong mỏi đi tìm sự thật.”
Người Việt Nam hôm nay chỉ còn một phương cách duy nhất để thực hiện là: Hãy đứng dậy, bước ra khỏi nhà thay vì đứng sau cửa nhìn ra bên ngoài xem đã đến phiên mình chưa. Hơn thế, hãy bước ra đường, tràn xuống phố, cùng nhau đi dọc theo các con đường làng. Đi trong ý chí bất khuất. Đi trong thinh lặng vì Tổ Quốc. Cùng nắm lấy tay người đồng thôn, đồng xóm, đồng nghĩa đồng bào để chúng ta cùng nương nhau mà sống. Sống trong nghĩa đồng bào. Sống trong tinh thần tự lập nhân bản dân tộc và không sợ hãi...
...các học giả TQ chưa hề chứng minh được « quyền lịch sử » của nước họ tại biển Đông.Trong khi trên quan điểm quốc tế công pháp, quyền này không hề được thừa nhận. Hiện nay, căn bản pháp lý của phía TQ là dựa lên tuyên bố đơn phương 1958 của ông Phạm Văn Đồng cũng như các tài liệu sách báo, bản đồ v.v...
Tôi chuẩn bị sẵn 2 băng ron "PHẢN ĐỐI TRUNG QUỐC XÂM CHIẾM HOÀNG SA-TRƯỜNG SA CỦA VIỆT NAM". Một băng ron sau đó bị những người 'hỗ trợ an ninh' lấy giấu mất. Cái băng ron tôi cầm giơ cao thường xuyên có an ninh theo sờ vào bóp cho nhăn nhào đi. Tôi phải cố giữ để không bị lừa lấy. Một lát sau có một anh 'áo xanh' xông tới giật mạnh băng ron từ tay tôi liền bị mọi người hô phản đối và tôi đã giành lại được. Hàng rào an ninh chặn lại không cho tuần hành tiếp. Vài phút sau lại có nhiều người 'lạ' giành giật băng ron của tôi. Mọi người tuần hành được 15 phút nhưng chưa giải tán ngay mà còn đứng trước nhà hát đến hơn 9h30 mới tự giải tán
"Càng ca ngợi cái gọi là "tình hữu nghị" càng biểu tỏ sự lúng túng trong đối sách, hơn nữa, đó chính là sự xúc phạm tinh thần dân tộc, làm cho người dân không hiểu thực chất thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam là thế nào."
Biết về anh qua lời giới thiệu một người bạn, “Anh ấy có tấm lòng với đất nước, em thử đọc những gì anh ấy viết, nếu có dịp em lên thăm”. Gõ tên anh, Google hiện kết quả không nhiều lắm. Một lúc sau, tôi hỏi “Anh ấy hiện giờ sao anh?” - "Bị bắt rồi em, bây giờ không biết ở đâu nữa, với lại cũng lâu anh không gặp anh ấy”
Bảo Trợ