Đường sắt Cát Linh – Hà Đông: Phải truy cứu trách nhiệm hình sự những người gây hậu quả, chứ sao lại kỷ luật một nhà báo phàn nàn về nó?

17 Tháng Tám 20196:29 SA(Xem: 89)

Hoàng Hải Vân: PHẢI TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ

blank
Đường sắt Cát Linh – Hà Đông: Phải truy cứu trách nhiệm hình sự những người gây hậu quả, chứ sao lại kỷ luật một nhà báo phàn nàn về nó? 

Hoàng Hải Vân

Tôi đã nói nhiều về đường sắt Cát Linh – Hà Đông, định từ từ sẽ nói tiếp, nhưng nghe tin một đồng nghiệp là nhà báo Trần Thanh Tường, Trưởng ban kinh tế xã hội báo Đại Đoàn Kết bị lãnh đạo của mình truy cùng đuổi tận quyết kỷ luật cho bằng được, vì anh đã “phàn nàn” về đoạn đường sắt này (theo Một Thế Giới) thì tôi không thể từ từ được nữa. 

Tôi đã đọc cái tút của anh Tường “phàn nàn” về công trình đường sắt Cát Linh-Hà Đông. Tôi có thể khẳng định, đông đảo người dân Việt Nam, trừ những người được “ăn chia” từ công trình này, chỉ có những người không quan tâm đến thông tin hoặc mù câm điếc không nghe không thấy mới không phàn nàn về nó. Nhà báo Thanh Tường đã kiềm nén cảm xúc để phê phán một cách mực thước, hoàn toàn không có ý gì là kích động dư luận gây hại cho chế độ. Chỉ có những kẻ hùa theo cái bẫy tín dụng của Trung Quốc, ngậm miệng dung túng cho sự ngang ngược của các nhà thầu Trung Quốc và sự tắc trách của những người quản lý dự án mới là những kẻ mong cho đất nước này sớm tan hoang. 

Tôi đã từng viết cái tútAI ĐƯA ĐẤT NƯỚC CHUI VÀO THÒNG LỌNG TÍN DỤNG ĐEN CỦA TRUNG QUỐC?”. 

Cai tut trên đề cập đến công trình này. Vay vốn của Trung Quốc, chấp nhận điều kiện do Trung Quốc áp đặt, nhà thầu do Trung Quốc chỉ định, tư vấn giám sát do Trung Quốc chỉ định, thiết bị và vật tư chủ yếu cũng bị áp đặt phải mua của Trung Quốc. Nợ thì dân Việt Nam phải nộp thuế để trả, nhưng nhà nước Việt Nam lại không có một chút chủ quyền nào. Công trình đội vốn lên cao ngất ngưởng nhưng đến giờ này vẫn chưa biết khi nào thì xong. Đó là thực tế không một người có lương tri nào không phẫn nộ. 

Trong báo cáo gửi các đại biểu Quốc hội mới đây, Bộ Giao thông còn hé lộ một chi tiết rất đáng chú ý: “Sự kiện Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD 981 trong thềm lục địa của Việt Nam đầu tháng 5-2014 ảnh hưởng trực tiếp đến thực hiện dự án (mất hơn 1 năm hạn chế các hoạt động xây dựng của tổng thầu)” (Theo Tuổi Trẻ online, 10-8). Như vậy nghĩa là như thế nào? Bộ Giao thông không nói rõ vì sao có chuyện như vậy, nhưng nó có nghĩa là các dự án của Trung Quốc tại Việt Nam không tách rời với các hành vi Trung Quốc xâm lấn biển đảo nước ta. Cho nên nó không chỉ là cái thòng lọng về tín dụng ăp cướp mà còn là cái thòng lọng gây sức ép để hỗ trợ cho các hoạt động quân sự của Trung Quốc. 

Điều đó chứng minh nguy cơ tôi từng đề cập: Nếu vay vốn của Trung Quốc hoặc giao cho nhà thầu Trung Quôc thực hiện dự án đường cao tốc Bắc Nam thì Trung Quốc chắc chắn sẽ biến dự án này thành một cái thòng lòng vô cùng nguy hiểm hỗ trợ cho các hoạt động quân sự thâu tóm biển đảo nước ta. Hiện nay, chưa thỏa mãn với việc xâm chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa của ta, biến khu vực này thành vùng tranh chấp, Trung Quốc còn ngang nhiên xâm chiếm bãi Tư Chính, là thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế phía nam nước ta, hoàn toàn không dính dáng gì khu vực mà Trung Quốc đưa vào vùng tranh chấp. 

Nhân đây xin nói thêm về dự án đường sắt Cát Linh-Hà Đông: Những người quyết định vay vốn, thực chất là tròng đất nước vào thòng lọng tín dụng đen của Trung Quốc, những người phê duyệt dự án chấp nhận đánh mất toàn bộ chủ quyền của đất nước đối với dự án này và những người có trách nhiệm quản lý làm ngơ cho nhà thầu Trung Quốc tự tung tự tác, tất cả đều phải được đưa ra ánh sáng và phải bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Đó mới là lẽ phải, chứ sao lại làm ngơ cho lãnh đạo một cơ quan báo chí đi truy cùng đuổi tận để kỷ luật cho được một nhà báo lương thiện hòng bịt miệng truyền thông?
 Blog Teu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
1. Phát triển quan hệ láng giềng hữu nghị với CHND Trung hoa là điều phải làm. Nhưng đó là quan hệ láng giềng hữu nghị giữa hai quốc gia, chứ không phải là quan hệ đồng chí anh em của các ĐCS. 2. Đến bây giờ, khi ĐCS Trung Quốc xâm lược Bãi Tư Chính của Việt Nam lại còn vu cáo Việt Nam xâm phạm chủ quyền lãnh hải Trung Quốc, thì bộ mặt xâm lược của ĐCS Trung quốc đã phơi bày toàn bộ. Quan hệ ĐCS anh em hiện nguyên hình là vỏ bọc xấu xa đê tiện. Từ khi nước CHND Trung hoa ra đời, chính ĐCS Trung quốc là kẻ duy nhất chiếm đoạt lãnh thổ Việt Nam, chứ không phải Pháp, Nhật, Mỹ.
Trong khoảng thời gian 2 tháng 16 ngày Trung Quốc gây hấn trên Biển Đông, để đối phó với tình hình này thì tam trụ triều đình đã chia nhau hành động. Thông thường khi ngoại bang vô cớ gây hấn, thì chắc chắn những người có trách nhiệm cao nhất trong chính quyền sẽ họp nhau lại và bàn kế sách đối phó tình hình. ĐCS cũng không ngoại lệ, họ vẫn họp và phân công mỗi người thực hiện mỗi việc. Như ta biết, ngày 03/07 Trung Quốc kéo tàu đến Bãi Tư Chính thì ngày 08/07 bà Nguyễn Thị Kim Ngân lên đường sang Bắc Kinh gặp Tập Cận Bình. Theo báo chí nhà nước nói thì mục đích của chuyến đi là “mở rộng và nâng cao chất lượng hợp tác trên các lĩnh vực, duy trì xu thế phát triển tích cực của quan hệ hai nước”. Nó đánh cướp nhà mình, nhưng mình sang nhà nó nâng cao quan hệ hợp tác. Đây là điều vô cùng phi lí.
Nếu chỉ theo dõi các báo lớn ở Việt Nam hôm 18 Tháng Chín mà không đọc các báo tiếng Việt ở hải ngoại, người đọc trong nước sẽ không biết đến sự kiện Joshua Wong, lãnh đạo phong trào Dù Vàng, tổng thư ký đảng Demosito, vừa điều trần trước Quốc Hội Mỹ vào nửa đêm (giờ Việt Nam). Đây là sự kiện mà tất cả các hãng truyền thông uy tín hàng đầu của thế giới như CNN, BBC, Reuters, RFA, AFP, AP… đều tường thuật cặn kẽ, thậm chí phát video trực tiếp để người đọc tiện theo dõi và bình luận.
ĐẠI TÁ NGUYỄN VĂN MINH, ÔNG ĐẠI DIỆN CHO AI, NHÂN DANH AI ĐỂ CHẾ GIỄU PHỈ BÁNG KHÁT VỌNG THOÁT TRUNG CỦA TOÀN DÂN TỘC? Trần Đình Thu Liên tiếp trong nhiều ngày qua, đại tá Nguyễn Văn Minh đăng nhiều status trên trang cá nhân nhằm bôi nhọ nhà hoạt động Hong Kong Hoàng Chi Phong. Với mạng xã hội thì ông ta nêu lý do là có nhiều người Việt Nam “rắp tâm du nhập thứ hình mẫu khốn nạn mặt dơi mõm chuột ấy về VN để kích động giới trẻ”, với báo chí thì ông ta quy kết là “muốn cổ súy cho một kẻ vớ vẩn như Hoàng Chi Phong”, “muốn điều tương tự xảy ra ở Việt Nam”, nên ông ta dùng mọi lời lẽ miệt thị nhà hoạt động nước ngoài Hoàng Chi Phong.
Câu nói của bà Thatcher đã rõ ràng cả rồi: tôi thật lấy làm vui mừng khi một người nào đó tìm cách tấn công hay nhục mạ cá nhân, vì khi đó, họ đã chẳng còn bất cứ luận cứ chính trị nào nữa. Một nhà báo, của quân đội, được cho là đã có chút tuổi tác, lại chẳng thể hiểu một vấn đề đơn giản nhất về quyền con người và quyền công dân: không được dùng hình thể để miệt thị hoặc xúc phạm và bất kỳ một công dân nào cũng có thể bày tỏ hoặc thực hiện các hành động của mình trước một vấn đề chính trị. Toà án ở Hồng Kông đã tuyên rằng Hoàng Chí Phong (黃之鋒 Joshua Wong) không vi phạm vào điều khoản nào và được tự do xuất cảnh. Vậy cớ gì một nhà báo ở Việt Nam lại tấn công nhục mạ về hình thể (khuôn mặt) của chàng trai này và còn coi cậu ấy là “một tên nhãi ranh”, trong khi anh ta đã 21 tuổi và đủ năng lực thực hiện mọi quyền công dân theo Hiến định?
Cả cộng đồng mạng ngỡ ngàng bởi nhận thức của cậu thượng tá quân đội, được gọi là "Nhà báo áo lính trên mặt trận không khói súng”. Cậu bảo Hoàng Chi Phong là thằng nhóc mặt dơi, mõm chuột, sỉ vả biểu tượng của giới trẻ Hồng Kông, biểu tượng của tự do dân chủ, biểu tượng của tinh thần chống độc tài Trung Cộng. Người có văn hoá không bao giờ mang hình thức người khác ra để sỉ nhục. Hình thức là trời sinh, mỗi người không làm gì để thay đổi được, điều quan trọng là tư tưởng của họ thế nào.
Một chính quyền tội phạm, nhưng lại luôn nhân danh điều tốt đẹp và bắt nhân dân phải phục tùng, nó đơn giản chỉ là một toán cướp bóc có tổ chức mà thôi. Nhân loại cần phải loại bỏ tổ chức phi nhân này ra khỏi đời sống xã hội, như đám Polpot hay Hitler đã từng tồn tại trong lịch sử trước đây. Hãy nhìn kỹ vào đôi tay của người đàn ông này, để giơ đôi tay mình lên mà tranh đấu để các thế hệ con cháu chúng ta tránh được những thảm cảnh tương tự từ bọn diệt chủng tàn bạo bậc nhất mà người ta có thể biết (mặc dù chưa thể hình dung hết giới hạn nào cho sự tàn ác mà chúng có thể tạo nên) cho tới nay.
Nguyễn Ngọc Chu 1. Nhân dân mọi nước đều yêu chuộng hòa bình. Chỉ có kẻ cầm quyền mới là nguồn gốc của chiến tranh. 2. Không phải nhân dân Trung Quốc mà ĐCS Trung Quốc mới là kẻ tiến hành cuộc xâm lược biển đảo Việt Nam hiện nay. ĐCS Trung Quốc dưới chính thể Mao Trạch Đông đã đánh chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa của Việt Nam. Và hiện nay, bọn chúng đang không ngừng xâm chiếm từng phần biển đảo của Việt Nam ở Bãi Tư Chính. ĐCS Trung Quốc từ thời Mao Trạch Đông đến nay, là kẻ thù xâm lược của Việt Nam. 3. Không chỉ mang lại tai họa cho nhân dân Việt Nam, mà ĐCS Trung Quốc từ thời Mao Trạch Đông lên cầm quyền đã mang đến cho nhân dân Trung Quốc vô vàn đau thương mất mát. Chính nhân dân Trung Quốc cũng không muốn chung sống với chính thể Mao Trạch Đông. Phong trào biểu tình của hàng triệu người Hong Kong trong mấy tháng qu
Có thể nói “nhị vị đại nhân” Nguyễn bắc Son và Trương Minh Tuấn nay không còn thời cơ để rút kinh nghiệm cho cuộc đời mình. Tuy nhiên, “tấm gương” của hai ông lại là bài học quý cho những kẻ đang vênh vang, mũ cao áo dài. 1.SỰ GIẢ DỐI VỀ NHÂN CÁCH: Khi đang chót vót trên ghế, ông Tuấn cho ra đời cuốn sách “Phòng, chống tự diễn biến, tự chuyển hóa” thì quần chúng nhân dân không ai nói gì, người ta chỉ cười khẩy.
TƯỞNG NÓI ĐÙA, MÀ HOÀN TOÀN LÀ CHUYỆN THẬT - Về việc Mỹ có thể đòi Bắc Kinh trả nợ cách đây 108 năm: TƯỞNG NÓI ĐÙA, MÀ HOÀN TOÀN LÀ CHUYỆN THẬT. TƯỞNG ĐÒI NỢ "VÔ LÝ", MÀ LẠI ĐÚNG VỀ PHÁP LÝ Nguyễn - Chương Mt 1/ Nhà Thanh, vào năm 1911, phát hành trái phiếu để có tiền xây dựng tuyến đường sắt nối Hán Khẩu với Tứ Xuyên. Một số nước mua trái phiếu, trong đó có người Mỹ. Theo tính toán gộp vốn lẫn lời cùng một số chi phí khác (có liệt kê trong trái phiếu giao dịch), tổng số tiền mà Bắc Kinh nợ các trái chủ (chủ trái phiếu) bên Mỹ là hơn 1.000.000.000.000 tức hơn một ngàn tỷ USD!
Bảo Trợ