Tại Sao Tiền Lại Phá Hoại Nền Tảng Xã Hội Việt Nam Đến Thế?

20 Tháng Bảy 20191:21 SA(Xem: 122)

TẠI SAO TIỀN LẠI PHÁ HOẠI NỀN TẢNG XÃ HỘI VIỆT NAM ĐẾN THẾ?

blank
Mạc Van Trang

TẠI SAO TIỀN LẠI PHÁ HOẠI NỀN TẢNG XÃ HỘI 
VIỆT NAM ĐẾN THẾ?

Sức mạnh của tiền tệ trong thời kỳ tiền tư bản, trong thời kỳ tư bản hoang dã cũng như ở các thể chế xã hội khác nhau hiện nay ra sao, xin nhường cho các nhà chuyên môn phân tích. Từ trải nghiệm thực tế, tôi có vài chia sẻ sau đây.

Cách đây hơn 2 năm, tôi về ăn cỗ đám cưới đứa cháu ở Tiền Trung (Hải Dương), một cựu chiến binh ngoài 70 tuổi, rất sõi đời, nói: Ở quê ta bây giờ chẳng có ai lãnh đạo đâu, TIỀN nó lãnh đạo tuốt! Tôi bảo, thật ư? Ông cho vài dẫn chứng xem nào? Ông dẫn ra ví dụ rành rọt những chuyện ngay trong gia đình, họ hàng, làng xã, không chối cãi vào đâu được. 


Con anh đỗ đại học, người ta gọi đi nghĩa vụ quân sự. Muốn thoát: TIỀN! Con chị hư hỏng, muốn cho đi nghĩa vụ công an cho khuất mắt: TIỀN! Hết nghĩa vụ, muốn ở lại: một TỈ! Hai bên xô sát hay tranh chấp nhau, liệu mà thương lượng với nhau, kiện cáo là 2 anh cùng mất tiền; rồi đâm lao, theo lao, anh nào nhiều tiền hơn là thắng! Biết thằng trộm lấy cái xe máy của mình, cũng sang thương lượng, “chuộc” về, không dám báo công an! Bán ruộng đất mới ăn đẫy, nên “máu” lắm. Chỉ đi gạ bán ruộng của dân thôi. 

Bán ruộng đất ăn từ ba phía: Trả cho dân 1 thì bán gấp nhiều lần cho doanh nghiệp, để ăn chia nhau; doanh nghiệp muốn giải phóng mặt bằng êm xuôi thì phải “nuôi” chính quyền. Ăn vào đất đầu thừa đuôi thẹo cũng lớn lắm. Này nhá, thu hồi 100 ha đất, thì trả tiền cho diện tích những mảnh đất của dân sở hữu, cộng lại chỉ chừng 90, 95 ha là nhiều; còn lại là diện tích bờ ruộng, bờ mương, gò đống, ao hồ chung, họ chia nhau...

Mua quan, bán chức, chạy chỗ làm, chạy chế độ, chạy “phạt cho tồn tại”... không gì là không tiền! Lương cán bộ xã mấy triệu 1 tháng, lấy đâu ra nhà lầu, xe hơi thế kia?

Chủ nhật hôm 13/7 vừa rồi, về quê, tôi cũng nghe những chuyện như trên và có thêm 2 chuyện mới. Đó là cô giáo tiểu học yêu cầu học sinh đi học thêm tuần 1-2 buổi, mỗi buổi đi học, học sinh đem theo 20 nghìn đồng nộp cho cô. Học sinh bảo, học thêm là ngồi học bài cô dạy buổi sáng; nhưng không học thêm, có giỏi cô cũng cho điểm kém...

Thằng cháu nội ông anh tôi học lớp 6 về khoe với mẹ, con cũng kiếm được tiền rồi. Con cho mấy bạn cóp bài, mỗi đứa nộp 10 nghìn...

Một cán bộ nghiên cứu mời tôi viết một mục trong đề tài cô nghiên cứu. Cô ấy bảo thầy thông cảm cho em, em gửi thầy 3 triệu, nhưng thầy ký cho em 5 triệu. Thầy ơi, đề tài được 100 triệu thì phải “cắt” lại 40 triệu; nhưng chủ nhiệm đề tài phải thanh toán chứng từ đủ 100 triệu. Biến báo chứng từ thanh toán còn khổ hơn làm khoa học, thầy ạ! Bây giờ bắt buộc, chứ chẳng ai muốn nhận làm chủ nhiệm hay thư ký đề tài!

Tiền giúp học sinh thi đại học trượt thành thủ khoa. Bằng Tú tài, Cử nhân, Thạc sĩ, Tiến sĩ đều có thể mua bằng tiền. Một nghị viên hay chức quan cũng có thể mua bằng tiền...

Chuyện TIỀN thao túng mọi cơ chế vận hành xã hội này thì nhiều lắm, kể sao hết! Các bạn còn trải nghiệm hơn tôi rất nhiều ấy chứ. Nhưng kể như vậy để rút ra mấy điều sau:

1. TIỀN thực sự làm tha hóa không chỉ bộ máy chính quyền, mà còn làm biến dạng, hư hỏng mọi quan hệ; mọi chức năng của các thiết chế xã hội đều bị rối nhiễu, biến dạng, tồi tệ đi vì TIỀN.

2. Nguyên nhân sâu xa là do ĐỒNG LƯƠNG CHẾT ĐÓI kéo dài từ thời bao cấp, 1960 cho đến nay. Người ta không sống nổi bằng LƯƠNG của nhà nước này, nên ai cũng phải kiếm thêm bằng mọi cách. Mà cách tốt nhất là “làm nghề gì ăn nghề ấy”! “ĂN” đây là ai ở vị trí nào cũng tìm cách “ăn bẩn”, ăn lẫn nhau, nên cả hệ thống xã hội ngày càng tha hóa... Một số người không thể "ăn bẩn" đã rời bỏ cơ quan nhà nước...

3. Nguồn gốc là do cái THỂ CHẾ này tạo ra cơ chế “ăn bẩn” để tồn tại; chỉ hô hào kiểm soát, nhưng bất lực, không sao có cơ chế kiểm soát được một cách khách quan, công khai, minh bạch, công bằng, bình đẳng. Ai cũng biết, với tiền lương hiện hành thì từ Chủ tịch nước đến anh bảo vệ sao sống được như vậy? LƯƠNG một, LẬU phải gấp trăm, gấp triệu lần, thì các quan lớn mới giàu có đến như thế chứ? Biết mà không sao giải quyết được vấn đề, vì nó hỏng từ GỐC thành bệnh trạng THÂM CĂN CỐ ĐẾ RỒI!

Chỉ có cách “dỡ ra, làm lại từ đầu”, xây dựng cơ chế KIỂM SOÁT QUYỀN LỰC một cách hiệu quả, như các nước dân chủ, văn minh đang áp dụng; đồng thời từ đó đảm bảo chế độ SỐNG ĐƯỢC BẰNG LƯƠNG thì xã hội mới trở nên lành mạnh, phát triển bền vững được.

18/7/2018
Mạc Văn Trang
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dự án đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông là một sự sỉ nhục tới nhân dân Việt Nam. Nó chẳng khác một bãi cứt khổng lồ thối um ngay giữa thủ đô. Nó là một sỉ nhục rõ ràng khi mà ngay trên một đoạn đường ngắn nó đã lên xuống như trò chơi tầu lượn gây cảm giác mạnh roller coaster. Không có một lý luận nào về kết cấu xây dựng, vật lý hay thẩm mĩ có thể giải thích được điều phi lý này.
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Trong khi giới trẻ Hồng Kông đang ngày đêm biểu tình tranh đấu đòi dân chủ, thì các bạn trẻ Việt Nam sẵn sàng ăn ngủ ngoài trời hơn 10 ngày ở Sài Gòn chỉ để mua được đôi giày Adidas. Theo báo Zing, mới 4-5 giờ sáng ngày 17 Tháng Tám, 2019, hàng chục thanh niên đã có mặt ở Tòa Nhà Bitexco (quận 1, Sài Gòn), nơi Adidas rao bán giày Yeezy Boost 700 phiên bản giới hạn với giá 8 triệu đồng ($345).
Tại một công viên, căng thẳng tăng cao khi một người biểu tình ủng hộ dân chủ Hong Kong len vào giữa những người biểu tình ủng hộ Trung Quốc, khiến họ trở nên kích động.
Hôm 17 Tháng Tám, người dân phố cổ Hà Nội xôn xao bàn tán trước tin một cây sưa đỏ trên đường Thuốc Bắc, quận Hoàn Kiếm, có đường kính thân khoảng 30 cm bỗng nhiên bị nhà chức năng chặt vào giữa đêm. Nguyên do được báo Dân Trí giải thích: “Cây sưa này bị bật gốc, nghiêng 60 độ, gây mất an toàn cho người đi đường.”
Đường sắt Cát Linh – Hà Đông: Phải truy cứu trách nhiệm hình sự những người gây hậu quả, chứ sao lại kỷ luật một nhà báo phàn nàn về nó? - Tôi đã nói nhiều về đường sắt Cát Linh – Hà Đông, định từ từ sẽ nói tiếp, nhưng nghe tin một đồng nghiệp là nhà báo Trần Thanh Tường, Trưởng ban kinh tế xã hội báo Đại Đoàn Kết bị lãnh đạo của mình truy cùng đuổi tận quyết kỷ luật cho bằng được, vì anh đã “phàn nàn” về đoạn đường sắt này (theo Một Thế Giới) thì tôi không thể từ từ được nữa.
“Khi bắt đầu thành lập, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã có nhiều liên hệ với các nhân vật xã hội đen và họ lợi dụng lẫn nhau. Do đó, Đặng Tiểu Bình đã từng công khai tuyên bố: ‘Xã hội đen cũng có người yêu nước’. Câu nói này từng khiến trăm họ Hồng Kông kinh ngạc”, ông Trịnh mở đầu bài viết. Sau vụ thảm sát Thiên An Môn 4/6/1989, Bắc Kinh đã thành lập một tổ chức xuyên quốc gia tham gia vào mặt trận thống nhất ở nước ngoài, và thực sự đã thuê người đứng đầu thế giới ngầm ở Hồng Kông để giữ vị trí chủ chốt, ông Trịnh cho hay.
Ngày 27/7/2019 khi được tin khoảng 500 cảnh sát Công an Hải Phòng bắt giữ 380 tội phạm Trung Quốc trong đường dây đánh bạc ở khu đô thị Our City (Thành phố của chúng ta (của người Tàu)) dư luận xã hội tỏ thái độ vừa buồn vừa an ủi. Buồn vì trên đất Việt Nam mà bọn tội phạm Trung Quốc đến hành nghề tự do hơn cả đất Trung Quốc của chúng. An ủi vì Công an Việt Nam cũng bắt được một số ít băng nhóm. Buồn nhiều hơn an ủi.
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – “Thực tế đang diễn ra ở nhiều bệnh viện công, dẫn đến lo ngại phòng dịch vụ được ‘ưu ái’ tăng cường trong khi giường phục vụ số đông người bệnh còn khó khăn thì bị bó hẹp, bỏ bê.” Tờ Thanh Niên hôm Thứ Hai, 12 Tháng Tám, 2019, mở đầu bản tin “Bệnh viện tận thu giường dịch vụ?” như ở trên khi nêu ra tình trạng các bệnh viện công ở Sài Gòn tăng số lượng các phòng bệnh nhân mỗi người hoặc hai người một phòng với giá từ 2 triệu đồng ($86) đến 4 triệu đồng ($172) và giảm dần loại “phòng dịch vụ” có giá bình dân dành cho người nghèo ở khoảng 200,000 đồng ($8.6) đến 500,000 đồng ($21.50) một ngày.
Bộ Giao Thông Vận Tải CSVN đổ lỗi phần lớn cho nhà thầu Trung Quốc nhưng đồng thời cho thấy cái kém cỏi các quan chức nhà nước khi xây dựng tuyến đường sắt Cát Linh Hà Đông ở thành phố Hà Nội. Một bản báo cáo do Bộ Giao Thông Vận Tải gửi “Đoàn đại biểu Quốc Hội thành phố Hà Nội” (trong đó có cả ông Nguyễn Phú Trọng là đại biểu) để giải thích lý do không biết bao giờ tuyến đường sắt trên cao đầy tai tiếng Cát Linh-Hà Đông có thể chạy thật, nêu cả “nguyên nhân chủ quan” cũng như “khách quan.”
Theo luật thì chẳng có gì sai. Nếu Facebook, Twitter, Minds... tồn tại được ở Việt Nam thì Weibo cũng thế. Quyền lựa chọn là ở người sử dụng. Chỉ khác ở chỗ, Weibo là mạng của Trung Quốc. Người Việt sẽ nhìn nhận nó, cảnh giác, e dè nó ở khía cạnh chính trị, như một công cụ xâm lăng văn hóa nhiều hơn một trang mạng xã hội hay một phương tiện kết nối. Đó là đường dẫn để tư tưởng, văn hóa Hán thâm nhập sâu vào đời sống người Việt; kèm theo là nguy cơ người dùng bị kiểm soát, đánh cắp, chi phối thông tin cá nhân và xã hội, phục vụ cho ý đồ bành trướng. Xa hơn, người Việt sẽ nhìn nó như một thứ vũ khí tấn công vào chủ quyền và độc lập dân tộc trước nguy cơ Hán hóa.
Bảo Trợ