Cô gái lưu lạc 22 năm kể chuyện bị đọa đày ở Trung Quốc

06 Tháng Bảy 20194:52 SA(Xem: 81)
  • Tác giả :

Cô gái lưu lạc 22 năm kể chuyện bị đọa đày ở Trung Quốc

blank
Chị Nguyễn Kim Hon xum họp với mẹ sau 22 năm lưu lạc. (Hình: Tuổi Trẻ)

BẠC LIÊU, Việt Nam (NV) – Người phụ nữ Bạc Liêu lưu lạc 22 năm ở Trung Quốc đã về tới gia đình trong nước mắt hạnh phúc trùng phùng. Câu chuyện ly hương đầy tủi nhục dần được chị kể lại bằng tiếng Hoa.

Chiều 4 Tháng Bảy, 2019, rất đông hàng xóm đến nhà người anh trai của chị Nguyễn Kim Hon, nơi chị tạm trú sau khi về lại quê nhà, để nhìn thấy chị sau nhiều năm bặt tin và những ngày mong chờ nhằm chung vui cùng gia đình chị.

Báo Tuổi Trẻ tường thuật, bà Nguyễn Thị Hến (82 tuổi), mẹ chị Hon, trong giây phút gặp lại con do quá xúc động đã té ngã và ngất đi. Bà cụ được dìu vào phòng cùng con gái cũng bị xỉu.

Sau khoảng nửa tiếng, mẹ và các anh chị của chị Hon ôm nhau khóc rồi chia sẻ về câu chuyện đã qua. Câu chuyện lưu lạc 22 năm ở xứ người của chị Hon được chị kể lại bằng tiếng Hoa vì chị vẫn chưa thể diễn đạt bằng tiếng Việt.

Thời còn ở Bạc Liêu, chị Hon có chồng tại xóm Lung (thuộc phường Láng Tròn, thị xã Giá Rai), sống với nhau hơn một tháng thì chia tay.

Sau đó, chị Hon lên thành phố Cần Thơ làm thuê, rồi lang bạt tận Cambodia và rồi quay về phụ bán nước mía ở xóm Lung.

blank
Anh chị em và hàng xóm đến nhà thăm hỏi chị Hon. (Hình: Tuổi Trẻ)

Thời gian này, có một ông nói giọng miền Bắc, lớn hơn chị vài tuổi tối nào cũng đến uống nước rồi quen biết như bạn bè. Vài tháng sau, ông này rủ chị Hon về quê mình chơi.

Chị Hon nhận lời và thế là cả hai cùng lên thành phố Bạc Liêu để về quê ông này. Trong lúc đi, ông này có đãi chị Hon ăn cơm và cho uống nước trong một chai nhỏ, thế là chị ngủ luôn từ đây.

Đến khi mở mắt ra đã thấy mình ở tận Quảng Đông (Trung Quốc) trong một căn phòng nhỏ với một phụ nữ khác cùng cảnh ngộ.

Chị kể lúc đó mình bị nhức đầu dữ dội, lơ mơ không còn nhớ gì và không nói chuyện được. Hôm sau, chị bị tách ra, dẫn tới ở nơi khác.

Tại đây, mỗi ngày có 2-3 phụ nữ được dẫn đến, nếu ai chạy trốn là sẽ “bị ăn đòn.” Những ngày đen tối tiếp nối, chị trải qua sáu lần bị đem bán để làm “osin” và làm vợ ở các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây của Trung Quốc.

Chỉ vào những vết thương còn hằn trên cơ thể, chị Hon kể lần gần nhất, chị bị bán về làm vợ một người đàn ông lớn hơn mình 3 tuổi ở vùng nông thôn thuộc tỉnh Quảng Tây. Được một năm đầu yên ắng, sau đó là những trận đòn mà chị phải cắn rang chịu đựng dù không có lý do gì.

“Ông ấy nhậu rượu đế, nhậu hàng ngày và sau mỗi lần nhậu là tôi bị đánh.Sau này thấy ông ấy nhậu là tôi không dám hé răng để tạm được yên thân. Có lần bị đánh vào hông đau dữ dội, tôi năn nỉ được chở vào bệnh viện nhưng không được. Tôi cứ chịu đựng qua cơn đau… Không cha không mẹ, không người thân quen, tôi phải sống một mình, tự làm hết mọi việc. Đó là những cái tôi sợ nhất khi nhớ về những tháng ngày bị đày đọa vừa qua,” chị Hon xúc động nói.

Chị cho biết, trong thời gian này không rõ uống phải loại thuốc gì mà đầu óc chị trở nên “trống trơn,” khoảng ba năm không nói được tựa như bị câm.

Sau đó, chị dần dần nói được tiếng Hoa vì thường xuyên giao tiếp hằng ngày. Lúc đó, chị không có ý niệm nào về việc mình là người Việt Nam, còn là người Trung Quốc hay nước nào khác thì cũng không chắc.

Cho đến một ngày chị Hon xem một chương trình trên ti vi, tình cờ họ phát một tiết mục có tiếng Việt, vô tình nghe được những tiếng như “ăn cơm,” “một, hai, ba bốn,” “hai ngàn đồng”…

“Lúc đó tôi quả quyết mình là người Việt Nam, cố tìm đường về Việt Nam. Tôi quyết định ra đi khi không có tiền trong túi, không biết phải bắt đầu đi từ đâu và đến đâu. Đi đến đâu, tôi làm thuê đến đó, rồi tìm các đồn cảnh sát bên đó giúp đỡ. Qua ba đồn cảnh sát, cuối cùng tôi tới gần biên giới Việt Nam. Rất may, lúc ở gần biên giới nhất, tôi nhờ được một người xe ôm chở thẳng tới khu vực biên giới tìm đường đến đồn cảnh sát Việt Nam. Đến đây, tôi gặp được những người ở Lạng Sơn cứu giúp,” chị Hon thuật lại hành trình tìm về quê hương của mình.

Về đến nhà, chị Hon gọi chính xác tên anh, chị ruột của mình. Chị cũng kể được anh, chị nào có mấy người con, các cháu tên gì.

Tin cho biết, trên đường về nhà, người chị thứ 9 (chị Hon thứ 10) ra đón bằng xe gắn máy. Từ xa, chị Hon đã nhận ra và bật khóc nức nở khi gặp chị mình. Ngang qua những căn nhà lá trên đường quê, chị Hon nói: “Nhà của tôi trước đây giống vậy đó.”

Ở giữa người thân, chị Hon nhắc đi nhắc lại cả chục lần “được gặp mẹ, anh chị em và hàng xóm, thấy ai cũng khỏe mạnh là điều chị cảm thấy hạnh phúc, mãn nguyện bởi chị đã sống thiếu thốn tình cảm đó 22 năm rồi.

Mỗi khi có người hỏi “con nhớ nhà không?” thì chị Hon khóc nức nở rồi mới trả lời. Và chị cũng tiếc cuộc trùng phùng hôm nay chưa thể gặp được đủ 10 anh chị em trong gia đình mình.

Cùng ngày, Công An tỉnh Bạc Liêu đã đến ghi nhận thông tin của chị Hon. Nội dung xoay quanh việc chị Hon bị bán sang Trung Quốc như thế nào? Ai bán? Chị tìm đường về ra sao?… (Tr.N)
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dự án đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông là một sự sỉ nhục tới nhân dân Việt Nam. Nó chẳng khác một bãi cứt khổng lồ thối um ngay giữa thủ đô. Nó là một sỉ nhục rõ ràng khi mà ngay trên một đoạn đường ngắn nó đã lên xuống như trò chơi tầu lượn gây cảm giác mạnh roller coaster. Không có một lý luận nào về kết cấu xây dựng, vật lý hay thẩm mĩ có thể giải thích được điều phi lý này.
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Trong khi giới trẻ Hồng Kông đang ngày đêm biểu tình tranh đấu đòi dân chủ, thì các bạn trẻ Việt Nam sẵn sàng ăn ngủ ngoài trời hơn 10 ngày ở Sài Gòn chỉ để mua được đôi giày Adidas. Theo báo Zing, mới 4-5 giờ sáng ngày 17 Tháng Tám, 2019, hàng chục thanh niên đã có mặt ở Tòa Nhà Bitexco (quận 1, Sài Gòn), nơi Adidas rao bán giày Yeezy Boost 700 phiên bản giới hạn với giá 8 triệu đồng ($345).
Tại một công viên, căng thẳng tăng cao khi một người biểu tình ủng hộ dân chủ Hong Kong len vào giữa những người biểu tình ủng hộ Trung Quốc, khiến họ trở nên kích động.
Hôm 17 Tháng Tám, người dân phố cổ Hà Nội xôn xao bàn tán trước tin một cây sưa đỏ trên đường Thuốc Bắc, quận Hoàn Kiếm, có đường kính thân khoảng 30 cm bỗng nhiên bị nhà chức năng chặt vào giữa đêm. Nguyên do được báo Dân Trí giải thích: “Cây sưa này bị bật gốc, nghiêng 60 độ, gây mất an toàn cho người đi đường.”
Đường sắt Cát Linh – Hà Đông: Phải truy cứu trách nhiệm hình sự những người gây hậu quả, chứ sao lại kỷ luật một nhà báo phàn nàn về nó? - Tôi đã nói nhiều về đường sắt Cát Linh – Hà Đông, định từ từ sẽ nói tiếp, nhưng nghe tin một đồng nghiệp là nhà báo Trần Thanh Tường, Trưởng ban kinh tế xã hội báo Đại Đoàn Kết bị lãnh đạo của mình truy cùng đuổi tận quyết kỷ luật cho bằng được, vì anh đã “phàn nàn” về đoạn đường sắt này (theo Một Thế Giới) thì tôi không thể từ từ được nữa.
“Khi bắt đầu thành lập, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã có nhiều liên hệ với các nhân vật xã hội đen và họ lợi dụng lẫn nhau. Do đó, Đặng Tiểu Bình đã từng công khai tuyên bố: ‘Xã hội đen cũng có người yêu nước’. Câu nói này từng khiến trăm họ Hồng Kông kinh ngạc”, ông Trịnh mở đầu bài viết. Sau vụ thảm sát Thiên An Môn 4/6/1989, Bắc Kinh đã thành lập một tổ chức xuyên quốc gia tham gia vào mặt trận thống nhất ở nước ngoài, và thực sự đã thuê người đứng đầu thế giới ngầm ở Hồng Kông để giữ vị trí chủ chốt, ông Trịnh cho hay.
Ngày 27/7/2019 khi được tin khoảng 500 cảnh sát Công an Hải Phòng bắt giữ 380 tội phạm Trung Quốc trong đường dây đánh bạc ở khu đô thị Our City (Thành phố của chúng ta (của người Tàu)) dư luận xã hội tỏ thái độ vừa buồn vừa an ủi. Buồn vì trên đất Việt Nam mà bọn tội phạm Trung Quốc đến hành nghề tự do hơn cả đất Trung Quốc của chúng. An ủi vì Công an Việt Nam cũng bắt được một số ít băng nhóm. Buồn nhiều hơn an ủi.
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – “Thực tế đang diễn ra ở nhiều bệnh viện công, dẫn đến lo ngại phòng dịch vụ được ‘ưu ái’ tăng cường trong khi giường phục vụ số đông người bệnh còn khó khăn thì bị bó hẹp, bỏ bê.” Tờ Thanh Niên hôm Thứ Hai, 12 Tháng Tám, 2019, mở đầu bản tin “Bệnh viện tận thu giường dịch vụ?” như ở trên khi nêu ra tình trạng các bệnh viện công ở Sài Gòn tăng số lượng các phòng bệnh nhân mỗi người hoặc hai người một phòng với giá từ 2 triệu đồng ($86) đến 4 triệu đồng ($172) và giảm dần loại “phòng dịch vụ” có giá bình dân dành cho người nghèo ở khoảng 200,000 đồng ($8.6) đến 500,000 đồng ($21.50) một ngày.
Bộ Giao Thông Vận Tải CSVN đổ lỗi phần lớn cho nhà thầu Trung Quốc nhưng đồng thời cho thấy cái kém cỏi các quan chức nhà nước khi xây dựng tuyến đường sắt Cát Linh Hà Đông ở thành phố Hà Nội. Một bản báo cáo do Bộ Giao Thông Vận Tải gửi “Đoàn đại biểu Quốc Hội thành phố Hà Nội” (trong đó có cả ông Nguyễn Phú Trọng là đại biểu) để giải thích lý do không biết bao giờ tuyến đường sắt trên cao đầy tai tiếng Cát Linh-Hà Đông có thể chạy thật, nêu cả “nguyên nhân chủ quan” cũng như “khách quan.”
Theo luật thì chẳng có gì sai. Nếu Facebook, Twitter, Minds... tồn tại được ở Việt Nam thì Weibo cũng thế. Quyền lựa chọn là ở người sử dụng. Chỉ khác ở chỗ, Weibo là mạng của Trung Quốc. Người Việt sẽ nhìn nhận nó, cảnh giác, e dè nó ở khía cạnh chính trị, như một công cụ xâm lăng văn hóa nhiều hơn một trang mạng xã hội hay một phương tiện kết nối. Đó là đường dẫn để tư tưởng, văn hóa Hán thâm nhập sâu vào đời sống người Việt; kèm theo là nguy cơ người dùng bị kiểm soát, đánh cắp, chi phối thông tin cá nhân và xã hội, phục vụ cho ý đồ bành trướng. Xa hơn, người Việt sẽ nhìn nó như một thứ vũ khí tấn công vào chủ quyền và độc lập dân tộc trước nguy cơ Hán hóa.
Bảo Trợ