Bí mật mỏ Bauxite

21 Tháng Sáu 20194:34 CH(Xem: 103)

Bí mật mỏ Bauxite

blank
Trần Mai Trung (Danlambao) - Sau khi đảng CSVN ký kết Hiệp định biên giới Việt Nam - Trung Quốc vào cuối năm 1999 và Hiệp định vịnh Bắc bộ vào cuối năm 2000, người ta để ý đến thái độ kỳ lạ của Tổng bí thư ĐCSVN Lê Khả Phiêu. Tại sao ông ta muốn nhượng bộ để ký Hiệp định trước ngày cuối năm? Người ta tìm ra là Phiêu bị tình báo TQ chụp hình lúc đang ngũ với một nữ điệp viên TQ vào năm 1988, từ đó Phiêu bị tình báo TQ nắm tóc. Trong 12 năm sau đó, bên ngoài Phiêu là đảng viên CS Việt Nam nhưng bên trong Phiêu làm việc cho đảng CS Trung Quốc.
Con bài Phiêu bị cháy, Đại sứ TQ tại VN Tề Kiến Quốc chọn ra con bài mới, họ muốn một người đang làm lớn và có khả năng kém để dễ ra lệnh. Quốc đến gặp Nông Đc Mạnh, đang là Chủ tịch Quốc hội. Quốc cho biết là TQ sẽ ủng hộ Mạnh làm Tổng bí thư CSVN, Mạnh mừng rỡ cám ơn. Quốc đưa cho Mạnh một danh sách những đòi hỏi của TQ, Mạnh đọc qua và đồng ý. Trong bản danh sách đó có một điều là VN sẽ cho TQ vào khai thác bauxite ở Tây nguyên.


Tháng 4 năm 2001, mặc dù có khả năng kém, Mạnh được làm Tổng bí thư ĐCSVN. Một trong những việc làm đầu tiên của Mạnh ở chức TBT là thông qua dự án Bauxite tây nguyên và cho nó là chủ trương lớn của Bộ chính trị. Mấy tháng sau, Mạnh sang trình diện Tổng bí thư TQ Giang Trạch Dân và ký Tuyên bố chung VN-TQ, trong đó có những đòi hỏi của TQ với riêng Mạnh thì nay chính thức trở thành cam kết của đảng CSVN.


Bauxite là một loại quặng nhôm có màu hồng/nâu, nó được dùng trong kỹ nghệ luyện nhôm, luyện thép. Trước 1975, người Mỹ có đến tìm tòi, đo đạc, nhưng giữ kín không nói gì. Sau 1975, Liên xô đến nghiên cứu và khuyên không nên khai thác lúc này vì lợi ít hơn hại, nên để dành cho các thế hệ mai sau. Những năm 1990, người TQ đến tìm hiểu và sau đó thúc đẩy đảng CSVN khai thác nó cho TQ.


Cộng sản thường nói đảng CS là đảng của nhân dân, bộ chính trị là những người con ưu tú nhất của đảng CS. Vậy mà chủ trương lớn của bộ chính trị là dự án Bauxite tây nguyên lại bị nhân dân phản đối kịch liệt, và đảng CSVN cũng cương quyết đi ngược lại ý muốn của nhân dân, thực hiện nó cho bằng được theo yêu cầu của TQ.


Dự án Bauxite tây nguyên đem lại nhiều thiệt hại cho VN hơn là lợi ích. Vốn đầu tư dự án là vay của TQ và sẽ phải trả lại. Sản phẩm của dự án không có hiệu quả cao với nền kinh tế VN, đa số được chở sang TQ. Đi vào sản xuất, dự án sẽ bị lỗ trong 10 năm đầu (hay lâu hơn), nhân dân VN phải chi tiền bù lỗ. Dự án nằm ở thượng nguồn các dòng sông (như sông Đồng Nai), nếu có sự cố môi trường thì sẽ ảnh hưởng đến nước uống của hàng triệu người. Dự án dùng nhiều điện, VN phải bỏ tiền túi xây nhà máy điện cho dự án. Dự án dùng nhiều nước, sẽ ảnh hưởng xấu đến bà con VN làm nông lâm nghiệp tại Tây nguyên, nhất là mùa khô. Hàng ngàn lao động TQ đến sống và làm việc tại dự án trong thời gian dài.


Lúc bấy giờ, Thủ tướng là Phan Văn Khải, khác phe với Mạnh. Các chuyên viên kinh tế, kỹ thuật cho Khải biết dự án Bauxite không có lợi ích cho VN, chỉ có lợi ích cho TQ. Khải biết là ĐCSTQ muốn khai thác bauxite ở VN để cung cấp cho kỹ nghệ của TQ nên Khải không dám chống lại, nhưng Khải cố ý làm lơ. Sự làm lơ đã giúp Khải không mang tội với tổ tiên VN trong vụ bauxite này. Tham thì thâm, TQ muốn có tay sai kém khả năng để dễ sai bảo thì hắn ta cũng không làm được việc gì. Mạnh chạy tới chạy lui, dùng chức Tổng bí thư, dùng Bộ chính trị của đảng CS để ra lệnh, nhưng dự án Bauxite vẫn dậm chân tại chỗ.


Năm 2006 Khải về hưu, Nguyễn Tấn Dũng lên làm Thủ tướng CSVN. Đại sứ TQ tại VN ra chiêu mới, nói sẽ cho Mạnh và Dũng một số tiền lớn nếu dự án Bauxite được tiến hành. Tham tiền, Dũng hợp tác với Mạnh thực hiện yêu cầu của Đại sứ TQ. Năm 2007, Dũng ra quyết định tiến hành dự án Bauxite tại Nhân Cơ và Tân Rai, bất chấp sự phản đối của nhân dân VN, của hàng ngàn trí thức, chuyên viên.


Vốn đầu tư ở Nhân Cơ ban đầu tính là hơn 3 ngàn tỉ đồng, năm 2013 đội lên gần 7 ngàn tỉ, sau đó thay đổi công suất nhà máy đội lên gần 17 ngàn tỉ (900 triệu USD). Vốn đầu tư ở Tân Rai ban đầu tính là gần 8 ngàn tỉ đồng, năm 2013 đội lên hơn 15 ngàn tỉ (800 triệu USD). Số tiền đó vay của TQ và người dân VN sẽ phải trả lại. Đi vào sản xuất, trong 3 năm 2013-2016, dự án Bauxite được... lỗ hơn 3 ngàn tỉ, nhân dân VN phải chi tiền bù lỗ. Tổ hợp điều hành cho biết là dự án sẽ tiếp tục lỗ thêm 5 năm nữa (hay lâu hơn).


Lấy tài nguyên của đất nước đem đi bán mà bị lỗ thì lấy lên làm gì?
Một người ngoại quốc lạ bước vào ngôi nhà VN, ông ta muốn chủ nhà đào đất lấy quặng mỏ cho ông ta. Ông ta không trả tiền để làm việc đó, chủ nhà phải vay tiền của ông ta để mua dụng cụ đào đất. Chủ nhà bắt người dân trong nhà phải đào đất, quặng mỏ lấy lên được chở về nước của ông ta. Hàng năm, chi phí sản xuất cao hơn số tiền bán được, những người đào đất phải bỏ tiền túi ra bù lỗ. Nếu bị đau bệnh vì chất độc của quặng mỏ thì phải tự chữa bệnh. Sau đó, ông ta đòi những người đào đất trả lại số tiền mà thằng chủ nhà đã vay của ông ta. Trường hợp này rất kỳ lạ, thằng chủ nhà có thể là rất ngu hoặc là việt gian tay sai của ngoại bang.


Hiện nay có một dự án cũng vô lý như vậy và xấu hơn đến ngàn lần, đó là dự án Đặc khu. Đảng CSVN vay tiền của TQ làm đặc khu (1,5 triệu tỉ VND / 70 tỉ USD) và người trả nợ là nhân dân VN. Một số đảng viên CSVN đã được hứa hẹn chức quyền, tiền bạc, giống như Mạnh và Dũng trước kia, sẳn sàng làm việt gian tay sai cho TQ. Cho nên Phó chủ tịch QH Uông chu Lưu đã thô bỉ nói là Dọn tổ đón phượng hoàng (Tàu) đến ở. Ban điều hành đặc khu sẽ là những đảng viên CS có mặt mũi Việt Nam nhưng ăn tiền và làm việc cho ĐCS Trung Quốc, họ có quyền cho người TQ nào được vào và người VN nào không được vào đặc khu. Đó là một dự án bán nước.
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sức mạnh của tiền tệ trong thời kỳ tiền tư bản, trong thời kỳ tư bản hoang dã cũng như ở các thể chế xã hội khác nhau hiện nay ra sao, xin nhường cho các nhà chuyên môn phân tích. Từ trải nghiệm thực tế, tôi có vài chia sẻ sau đây.
Câu chuyện về con ếch ngồi dưới giếng không biết anh còn nhớ không? Cả đời dưới đáy giếng nên nó nghĩ bầu trời chỉ là một mảng hình tròn sang sáng phía trên. Viết những dòng này, lòng tôi không hề vui gì khi nói tới sự hạn chế về nhận thức quá sức tưởng tượng của anh. Nếu anh là một người nông dân, tôi không mất thời gian chứng minh điều ấy để làm gì, nhưng anh là một bộ trưởng và tiếng nói của anh có sức ảnh hưởng tới những người trẻ ở Việt Nam nên bắt buộc tôi phải lên tiếng.
Chiều nay ngày 12/7/2019 tại cuộc họp hội đồng nhân dân TPHCM, thảo luận về việc chống ngập cho TPHCM. Chị phó giáo sư, tiến sĩ Phan Thị Hồng Xuân, là đại biểu hội đồng nhân dân TPHCM, chủ tịch hội hữu nghị Việt Nam-Đông Nam Á, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký hội dân tộc học-nhân học TPHCM. Chị đã đề xuất với uỷ ban nhân dân TPHCM sáng kiến mỗi gia đình sống tại TPHCM trang bị 1 cái lu hứng nước mưa, thì sẽ chống ngập được tình trạng ngập mùa mưa tại TPHCM. Sáng kiến của PGS.TS. Phan Thị Hồng Xuân thì chị cho rằng đây là cái nhìn ở góc độ khoa học xã hội và nhân văn. Sáng kiến của PGS.TS được bắt nguồn từ việc quan sát ở nông thôn hứng nước mưa uống bằng cái lu nên vận dụng vào TPHCM. Chị cũng cho rằng sáng kiến này ứng dụng từ giá trị văn hoá nhân bản.
Các báo lề đảng đồng loạt tự hào và tự sướng đăng tin HSBC đưa ra báo cáo "Expat 2019 Global Report "trong đó Việt Nam xếp hạng 10 quốc gia "hấp dẫn", "đáng sống" nhất dành cho những người nước ngoài. Theo báo cáo này thì người ngoại quốc đến sống và làm việc tại Việt Nam có mức lương trung bình 90.408 USD / năm và tiết kiệm nhiều hơn mức trung bình trên thế giới 52%. Đa số được trợ cấp nhà ở, y tế. Trong khi đó, dân Việt Nam có mức lương trung bình 2.500 USD một năm. Tuy nhiên con số này còn thấp hơn rất nhiều đối với đại đa số người dân vì mức độ chênh lệch giàu nghèo; thu nhập cao ngất trời lọt vào tay thành phần thiểu số giàu có.
Lái xe gây ra vụ tai nạn khiến 1 người tử vong rồi bỏ chạy ở Bà Rịa- Vũng Tàu được xác định là thiếu tá công an, hiện đang công tác tại Đội CSGT Công an huyện Châu Đức. Chiều 8/7, một lãnh đạo Công an huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu xác nhận với Tuổi Trẻ Online, người lái ôtô gây tai nạn làm ông Dương Văn Tốt tử vong vào tối 6/7 là thiếu tá Thái Văn Hùng – hiện là cán bộ CSGT huyện này.
Chị cho biết, trong thời gian này không rõ uống phải loại thuốc gì mà đầu óc chị trở nên “trống trơn,” khoảng ba năm không nói được tựa như bị câm. Sau đó, chị dần dần nói được tiếng Hoa vì thường xuyên giao tiếp hằng ngày. Lúc đó, chị không có ý niệm nào về việc mình là người Việt Nam, còn là người Trung Quốc hay nước nào khác thì cũng không chắc.
"Cho nên ai nói rằng Biển Đông là của Việt Nam, Trường Sa là của VN thì đó là những cái tuyên truyền, nó đã trái với luật pháp quốc tế". Đó là phát biểu của Bùi Tiến Lợi - Thượng tá, sĩ quan cao cấp, giảng viên, sĩ quan công binh quân đội CSVN.
* Nước Mỹ không có những khẩu hiệu như: "Hoa Kỳ muôn năm" hay: "Washington vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp chúng ta"..., vậy mà vẫn là cường quốc số 1 thế giới, lớp lớp thế hệ người dân Mỹ suốt 243 năm qua vẫn yêu quý vị Tổng thống đầu tiên của họ; Cũng không có "Tinh thần ngày 1/5 bất diệt", dù ngày quốc tế lao động sinh ra từ nơi đây; Không có gì là "bách chiến, bách thắng và vô địch muôn năm", vì mọi thứ (kể cả chân lý) đều có thể thay đổi theo thời gian...
Ý tưởng làm chủ tập thể hấp dẫn một số người, nhưng lợi ích của nó chỉ là ảo ảnh. Người ta kể chuyện có người khách nọ đến thăm một nhà máy Nga. Khách hỏi công nhân, "Ai làm chủ nhà máy này?" Họ trả lời: "Chúng tôi" "Nhà máy xây lên trên đất của ai?" "Đất của chúng tôi." "Ai làm chủ những sản phẩm do nhà máy làm ra?" "Chúng tôi."
Lại cháu gái hôm trước gọi điện: Bác ơi bọn doanh nghiệp nó cho từng đàn xe chở đất về lấp ruộng rồi! Chú Cảnh ra hỏi nó, sao đổ đất? Nó cho người đánh phải đưa đi viện rồi… – Thế sao hơn 100 hộ dân không đồng ý nhận tiền đền bù rẻ mạt, mà nó đã đổ đất vào ruộng người ta? – Nó đánh lẻ. Có một số nhà đã nhận tiền, giờ nó đổ đất đầy những ruộng ấy, nhưng ruộng xen canh, nên ruộng nhà bên chẳng làm gì được. Hôm nọ một chú đem máy cày ra cày ruộng thuê cho mấy nhà, nó cho “xã hội đen” ra dọa nạt, chú ấy sợ không dám cày… Trạm máy bơm thì nó cho người đập, dân phải kéo ra tranh đấu, nó mới để lại. Bây giờ dân phải canh gác, không thì nó đập mất!
Bảo Trợ