Lễ hội và các quan chức

16 Tháng Năm 20195:05 CH(Xem: 153)

LỄ HỘI VÀ CÁC QUAN CHỨC

blank
Nguyễn Ngọc Chu

Cơ chế này đã sinh ra quá nhiều đặc quyền đặc lợi cho một số quan chức cấp cao. Đặc quyền đặc lợi ngay cả lúc đã nghỉ hưu. Đặc quyền đặc lợi đến cả lúc chết. Muốn hùng cường không thể không xóa bỏ. 

Hãy để cho các quan chức tại vị đi dự lễ hội bằng chính đồng lương của mình. Hãy để cho các quan chức đã nghỉ hưu tự chi trả chi phí đi dự sự kiện của mình. Lúc đó số lượng các “chính khách” và “cựu chính khách” tham dự lễ hội sẽ đột ngột tụt giảm. 

Đất nước ta có quá nhiều lễ hội. Mỗi lễ hội lại có quá nhiều quan chức Chính phủ và địa phương tham dự. Đã thế lại còn quá nhiều các quan chức về hưu nhưng vẫn thường xuyên hiển diện. Vậy nên không thể không hiến kế. 

I. PHẢI RẠCH RÒI VỀ TÀI CHÍNH 

Tài chính luôn là vấn đề số 1. Bất cứ điều gì cũng phải rõ ràng về tài chính. Nơi nào là công? Nơi nào là tư? Nhân lễ hội Vesak 2019 đang diễn ra, xin có mấy điều lưu ý để làm thí dụ cho các lễ hội khác. 

1. Tự do tôn giáo đã được ghi trong Hiến pháp của nước ta. Việt Nam không có quốc giáo. Ở Việt Nam mọi tôn giáo đều bình đẳng. 

2. Bởi lẽ đó mọi đại lễ riêng của các tôn giáo thì nhà nước sẽ không chi tiền. Đại lễ Vesak 2019 không là ngoại lệ. 

3. Nhưng ở Việt Nam, nhiều khi quy định một đường, thực thi lại một nẻo. Sự vi phạm quy chế tài chính có mặt khắp mọi nơi. Cho nên người dân có quyền được biết biết: Trong Đại lễ Vesak 2019 nhà nước có bị tổn thất đồng bạc nào không? 

4. Theo chỗ hiểu biết của chúng tôi, thì chùa Tam Chúc là của doanh nghiệp Xuân Trường, cho nên Xuân Trường là chủ nhà sự kiện. Từ đó suy ra, Xuân Trường là người chủ chi. Bởi thế cũng cần rạch ròi để tránh tiếng cho Chính Phủ trong chi tiêu tiền công. Chẳng hạn như: 

– Tiền đi lại ăn ở cho khách quốc tế ai chịu? 

– Tiền đi lại cho các quan chức Việt Nam lấy từ đâu? 

– Ai cấp tiền cho chương trình ca nhạc? 

– Nguồn kinh phí nào cho VTV truyền hình trực tiếp? 

Đại lễ Vesak là của tôn giáo, nên không thể dùng tiền thuế của dân để bao phủ chi phí. Xuân Trường có chủ chi thì cũng phải rạch ròi. 

5. Quan sát mức độ “hoành tráng” của Đại lễ Vesak 2019 thì biết được việc tổ chức Đại lễ Vesak là tốn kém. Nhưng lợi ích của Vesak 2019 đưa lại cho quốc gia thì không nhiều. Cho nên, mong muốn được công khai tài chính cũng là điều dễ hiểu. Mọi nguồn kinh phí, suy cho cùng, đều lấy từ túi dân. Doanh nghiệp Xuân Trường không in được ra tiền. 

6. Tiếng là quốc tế, nhưng đăng cai tổ chức và giá trị rất khác nhau. Với một số sự kiện quốc tế, cứ chi tiền nhiều cho ban tổ chức là được đăng cai. Chẳng hạn như các cuộc thi sắc đẹp quốc tế…Nhưng World Cup, Olympic – thì có chi bao nhiêu tiền cho ban tổ chức cũng không được. Không phải cứ có các từ “quốc tế” “thế giới” là quan trọng, là hãnh diện. Có nhiều sự kiện “quốc tế”, “thế giới” mời mà không nước nào tổ chức. 

Việt Nam đang là nước nghèo, nên phải chắt chiu tài chính cho người dân trong nước, trước khi chi tiêu cho các sự kiện quốc tế. Điều này không có nghĩa là chúng ta không đăng cai các sự kiện quốc tế, mà là đăng cai có chọn lọc, rất chọn lọc. 

II. QUAN CHỨC CHÍNH PHỦ NÊN BỚT ĐI DỰ LỄ HỘI 

1. Việt Nam có qúa nhiều lễ hội. Dường như ngày nào cũng có lễ hội. Đơn cử mấy ngày gần đây: 

26/4/2018 Lễ hội Cửa Lò. 26/4/2019 Lễ hội Huế. 28/4/2019 Lễ hội Hạ Long. 6/5/2019 Điện Biên kỷ niệm chiến thắng. 7/5/2019 Lễ hội Sơn La. 8/5/2019 Lễ hội 990 năm thành lập Thanh Hóa. 10/5/2019 Lễ hội Hải Phòng. 11/5/2019 Lễ hội Nha Trang. 12/5/2019 Lễ hội Vesak…Còn có thể kéo dài danh sách lễ hội quanh năm. 

2. Có quá nhiều quan chức chính phủ đi dự lễ hội. Không có lễ hội nào là không có quan chức chính phủ và UVTƯ Đảng đến dự. Có lễ hội có đến hàng chục UVTƯ Đảng, bộ Trưởng cùng tham dự. Kéo theo là hàng chục, hàng trăm quan chức địa phương. Chỉ tính riêng tiền nghỉ khách sạn, tiền xe cộ, máy bay, thì không biết cơ man nào là tiền thuế của dân đã phải bỏ ra. 

3. Đi dự sự kiện liên tục như vậy, từ ngày này qua tháng khác, thì còn đâu thời gian giải quyết công việc? Cho nên đến bài phát biểu cũng phải có người viết trước. 

3. Đã đến lúc Chính phủ phải thắt chặt quy định chi phí cho quan chức chính phủ và địa phương đi dự các sự kiện. Vô cùng tốn kém tiền thuế của dân. 

III. QUAN CHỨC ĐÃ VỀ HƯU NÊN THOÁI LUI HOÀN TOÀN 

Ở Việt Nam hiện nay có chứng bệnh nan giải cần phải chữa trị dứt điểm. Đó là các lãnh đạo đã về hưu nhưng vẫn thường xuyên có mặt tại các sự kiện Nhà nước. 

Các ông cựu tổng bí thư, cựu chủ tịch nước, cựu thủ tướng, cựu chủ tịch quốc hội đến dự thì mang lại được những lợi ích gì? Ngoài sự tốn kém tài chính lại còn làm khó cho người đương chức phải thưa gửi. Nếu không tin, thì đặt câu hỏi khác: Nếu các quan chức đã về hưu không đến dự thì sự kiện có bị tổn thất gì không? 

Đã thôi chức thì thôi hẳn. Thời các ông Đỗ Mười, Lê Đức Anh đã qua rồi. Nay cần phải thiết lập một lần và vĩnh viễn. Các cựu TBT như Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh … nên làm gương, từ chối mọi sự hiển diện, dù cho được “mời mọc ân cần”. Còn các người đương chức thì dứt khoát – cờ đến tay ai người đấy phất. Đây là một đề nghị rất xây dựng. Có lợi cho nhà nước. Có lợi cho những người đương lãnh đạo. Và có lợi cho chính cả những lãnh đạo đã về hưu. 

Thời phong kiến vua cha nhường ngôi cho con khi còn sống rồi lui hẳn để cho con toàn quyền quyết định. Mới đây, Nhật hoàng Akihito cũng vừa trao lại ngôi cho con là thái tử Naruhito. Khác hẳn với ở ta hiện nay, thôi chức còn cố bấu víu quyền lực. Bệnh này cũng là do cơ chế này đẻ ra. 

Cơ chế này đã sinh ra quá nhiều đặc quyền đặc lợi cho một số quan chức cấp cao. Đặc quyền đặc lợi ngay cả lúc đã nghỉ hưu. Đặc quyền đặc lợi đến cả lúc chết. Muốn hùng cường không thể không xóa bỏ. 

Những người cộng sản đề cao sự liêm khiết, sự vô tư, sự không màng đến tiền bạc chức tước. Trong thực tế hiện nay, phần nhiều không phải như vậy. 

Hãy để cho các quan chức tại vị đi dự lễ hội bằng chính đồng lương của mình. Hãy để cho các quan chức đã nghỉ hưu tự chi trả chi phí đi dự sự kiện của mình. Lúc đó số lượng các “chính khách” và “cựu chính khách” tham dự lễ hội sẽ đột ngột tụt giảm. 

Muốn tiến bộ không thể chối bỏ sự thật.
Theo Blog Teu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trong khoảng thời gian 2 tháng 16 ngày Trung Quốc gây hấn trên Biển Đông, để đối phó với tình hình này thì tam trụ triều đình đã chia nhau hành động. Thông thường khi ngoại bang vô cớ gây hấn, thì chắc chắn những người có trách nhiệm cao nhất trong chính quyền sẽ họp nhau lại và bàn kế sách đối phó tình hình. ĐCS cũng không ngoại lệ, họ vẫn họp và phân công mỗi người thực hiện mỗi việc. Như ta biết, ngày 03/07 Trung Quốc kéo tàu đến Bãi Tư Chính thì ngày 08/07 bà Nguyễn Thị Kim Ngân lên đường sang Bắc Kinh gặp Tập Cận Bình. Theo báo chí nhà nước nói thì mục đích của chuyến đi là “mở rộng và nâng cao chất lượng hợp tác trên các lĩnh vực, duy trì xu thế phát triển tích cực của quan hệ hai nước”. Nó đánh cướp nhà mình, nhưng mình sang nhà nó nâng cao quan hệ hợp tác. Đây là điều vô cùng phi lí.
Nếu chỉ theo dõi các báo lớn ở Việt Nam hôm 18 Tháng Chín mà không đọc các báo tiếng Việt ở hải ngoại, người đọc trong nước sẽ không biết đến sự kiện Joshua Wong, lãnh đạo phong trào Dù Vàng, tổng thư ký đảng Demosito, vừa điều trần trước Quốc Hội Mỹ vào nửa đêm (giờ Việt Nam). Đây là sự kiện mà tất cả các hãng truyền thông uy tín hàng đầu của thế giới như CNN, BBC, Reuters, RFA, AFP, AP… đều tường thuật cặn kẽ, thậm chí phát video trực tiếp để người đọc tiện theo dõi và bình luận.
ĐẠI TÁ NGUYỄN VĂN MINH, ÔNG ĐẠI DIỆN CHO AI, NHÂN DANH AI ĐỂ CHẾ GIỄU PHỈ BÁNG KHÁT VỌNG THOÁT TRUNG CỦA TOÀN DÂN TỘC? Trần Đình Thu Liên tiếp trong nhiều ngày qua, đại tá Nguyễn Văn Minh đăng nhiều status trên trang cá nhân nhằm bôi nhọ nhà hoạt động Hong Kong Hoàng Chi Phong. Với mạng xã hội thì ông ta nêu lý do là có nhiều người Việt Nam “rắp tâm du nhập thứ hình mẫu khốn nạn mặt dơi mõm chuột ấy về VN để kích động giới trẻ”, với báo chí thì ông ta quy kết là “muốn cổ súy cho một kẻ vớ vẩn như Hoàng Chi Phong”, “muốn điều tương tự xảy ra ở Việt Nam”, nên ông ta dùng mọi lời lẽ miệt thị nhà hoạt động nước ngoài Hoàng Chi Phong.
Câu nói của bà Thatcher đã rõ ràng cả rồi: tôi thật lấy làm vui mừng khi một người nào đó tìm cách tấn công hay nhục mạ cá nhân, vì khi đó, họ đã chẳng còn bất cứ luận cứ chính trị nào nữa. Một nhà báo, của quân đội, được cho là đã có chút tuổi tác, lại chẳng thể hiểu một vấn đề đơn giản nhất về quyền con người và quyền công dân: không được dùng hình thể để miệt thị hoặc xúc phạm và bất kỳ một công dân nào cũng có thể bày tỏ hoặc thực hiện các hành động của mình trước một vấn đề chính trị. Toà án ở Hồng Kông đã tuyên rằng Hoàng Chí Phong (黃之鋒 Joshua Wong) không vi phạm vào điều khoản nào và được tự do xuất cảnh. Vậy cớ gì một nhà báo ở Việt Nam lại tấn công nhục mạ về hình thể (khuôn mặt) của chàng trai này và còn coi cậu ấy là “một tên nhãi ranh”, trong khi anh ta đã 21 tuổi và đủ năng lực thực hiện mọi quyền công dân theo Hiến định?
Cả cộng đồng mạng ngỡ ngàng bởi nhận thức của cậu thượng tá quân đội, được gọi là "Nhà báo áo lính trên mặt trận không khói súng”. Cậu bảo Hoàng Chi Phong là thằng nhóc mặt dơi, mõm chuột, sỉ vả biểu tượng của giới trẻ Hồng Kông, biểu tượng của tự do dân chủ, biểu tượng của tinh thần chống độc tài Trung Cộng. Người có văn hoá không bao giờ mang hình thức người khác ra để sỉ nhục. Hình thức là trời sinh, mỗi người không làm gì để thay đổi được, điều quan trọng là tư tưởng của họ thế nào.
Một chính quyền tội phạm, nhưng lại luôn nhân danh điều tốt đẹp và bắt nhân dân phải phục tùng, nó đơn giản chỉ là một toán cướp bóc có tổ chức mà thôi. Nhân loại cần phải loại bỏ tổ chức phi nhân này ra khỏi đời sống xã hội, như đám Polpot hay Hitler đã từng tồn tại trong lịch sử trước đây. Hãy nhìn kỹ vào đôi tay của người đàn ông này, để giơ đôi tay mình lên mà tranh đấu để các thế hệ con cháu chúng ta tránh được những thảm cảnh tương tự từ bọn diệt chủng tàn bạo bậc nhất mà người ta có thể biết (mặc dù chưa thể hình dung hết giới hạn nào cho sự tàn ác mà chúng có thể tạo nên) cho tới nay.
Nguyễn Ngọc Chu 1. Nhân dân mọi nước đều yêu chuộng hòa bình. Chỉ có kẻ cầm quyền mới là nguồn gốc của chiến tranh. 2. Không phải nhân dân Trung Quốc mà ĐCS Trung Quốc mới là kẻ tiến hành cuộc xâm lược biển đảo Việt Nam hiện nay. ĐCS Trung Quốc dưới chính thể Mao Trạch Đông đã đánh chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa của Việt Nam. Và hiện nay, bọn chúng đang không ngừng xâm chiếm từng phần biển đảo của Việt Nam ở Bãi Tư Chính. ĐCS Trung Quốc từ thời Mao Trạch Đông đến nay, là kẻ thù xâm lược của Việt Nam. 3. Không chỉ mang lại tai họa cho nhân dân Việt Nam, mà ĐCS Trung Quốc từ thời Mao Trạch Đông lên cầm quyền đã mang đến cho nhân dân Trung Quốc vô vàn đau thương mất mát. Chính nhân dân Trung Quốc cũng không muốn chung sống với chính thể Mao Trạch Đông. Phong trào biểu tình của hàng triệu người Hong Kong trong mấy tháng qu
Có thể nói “nhị vị đại nhân” Nguyễn bắc Son và Trương Minh Tuấn nay không còn thời cơ để rút kinh nghiệm cho cuộc đời mình. Tuy nhiên, “tấm gương” của hai ông lại là bài học quý cho những kẻ đang vênh vang, mũ cao áo dài. 1.SỰ GIẢ DỐI VỀ NHÂN CÁCH: Khi đang chót vót trên ghế, ông Tuấn cho ra đời cuốn sách “Phòng, chống tự diễn biến, tự chuyển hóa” thì quần chúng nhân dân không ai nói gì, người ta chỉ cười khẩy.
TƯỞNG NÓI ĐÙA, MÀ HOÀN TOÀN LÀ CHUYỆN THẬT - Về việc Mỹ có thể đòi Bắc Kinh trả nợ cách đây 108 năm: TƯỞNG NÓI ĐÙA, MÀ HOÀN TOÀN LÀ CHUYỆN THẬT. TƯỞNG ĐÒI NỢ "VÔ LÝ", MÀ LẠI ĐÚNG VỀ PHÁP LÝ Nguyễn - Chương Mt 1/ Nhà Thanh, vào năm 1911, phát hành trái phiếu để có tiền xây dựng tuyến đường sắt nối Hán Khẩu với Tứ Xuyên. Một số nước mua trái phiếu, trong đó có người Mỹ. Theo tính toán gộp vốn lẫn lời cùng một số chi phí khác (có liệt kê trong trái phiếu giao dịch), tổng số tiền mà Bắc Kinh nợ các trái chủ (chủ trái phiếu) bên Mỹ là hơn 1.000.000.000.000 tức hơn một ngàn tỷ USD!
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Tin cho hay, hôm Tháng Chín, bà Nguyễn Thị Vững, cựu thượng úy thuộc Cục Cảnh Sát Phòng Chống Tội Phạm Buôn Lậu, Bộ Công An CSVN, bị đề nghị truy tố về các tội “Vu khống” và “Tàng trữ trái phép chất ma túy.” Bà Vững được biết đến trong vụ giúp bà Nguyễn Thị Vân, ngụ ở quận Tây Hồ, gài ma túy vào xe hơi để hãm hại Nguyễn Văn Thiện, bạn trai bà Vân, do cả hai “thường xuyên mâu thuẫn, tranh chấp tài sản”.
Bảo Trợ