Đồ đựng thực phẩm ‘take away’ ở Trung Quốc làm từ rác thải y tế bẩn

14 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 155)

Trong những năm gần đây, ngành công nghiệp thực phẩm mang đi “take away” ở Trung Quốc vô cùng phát triển, tuy nhiên báo chí đại lục phát hiện, những đồ chứa đựng thức ăn thức uống của loại hình này được tái chế từ những ống truyền dịch còn chứa máu và nước tiểu trong bệnh viện, theo CCTV.

blank

Cơm hộp mang về mang đến sự tiện lợi nhanh chóng cho mọi người trong thời đại "thời gian là tiền bạc". (Ảnh: PSA).

Thực phẩm “take away” đang trở thành xu hướng phát triển kinh tế mới ở Trung Quốc, vì tiết kiệm thời gian, và mang đến một số tiện lợi cho thực khách. Lượng tiêu thụ thực phẩm “take away” ở Trung Quốc đã đạt 243 tỷ nhân dân tệ (gần 841 nghìn tỷ đồng) vào năm ngoái, khiến ngành công nghiệp bao bì đóng gói sản phẩm cũng liên đới “hốt bạc”.

CCTV đưa tin, ngành công nghiệp tái chế rác thải y tế “bẩn” tại tỉnh Hà Nam, Sơn Đông, Sơn Tây và những nơi khác rất phát triển. Những cơ sở tái chế đã sử dụng nhiều loại chất thải y tế đã qua sử dụng, như ống truyền dịch, túi truyền dịch còn thuốc dư, túi đựng máu không rõ nguồn gốc, găng tay y tế, thậm chí là túi đựng nước tiểu còn sót của bệnh nhân v.v, và gia công chế biến thành hộp đựng cơm, hộp nhựa, ly nhựa, và muỗng nĩa đũa để “take away”, theo CCTV.

Secert China cho biết, đây không phải là lần đầu tiên các phương tiện truyền thông đại lục phơi bày vấn đề chất thải y tế, tình trạng này sau nhiều năm cải thiện vẫn không có hiệu quả. 

Theo “Quy định về quản lý chất thải y tế” của Trung Quốc, các đơn vị có đủ điều kiện thu gom chất thải y tế cũng không được tái chế, tái sử dụng dù đã qua công đoạn xử lý thiêu đốt và khử trùng sản phẩm.

blank
Liên hoan phim tài liệu lần thứ 67 Green Initiatives, bộ phim “Beijing Besieged by Waste”, (Bắc Kinh bị bao vây bởi rác) tập trung tái hiện những cảnh tượng nghiệt ngã với rác thải và các đống đổ nát. Bộ phim được quay bởi nhiếp ảnh gia Wang Jiuliang. Ông Wang đã đi tới hơn 500 bãi chôn lấp rác thải, ghi lại cảnh tượng các bãi rác cũng như cuộc sống của những người nhặt rác, sống và làm việc trong các bãi rác. (Ảnh: projectpengyou)

Tuy nhiên, cách các nhà máy ngành công nghiệp “đen” đã xử lý các chất thải y tế này là trực tiếp nghiền nát chúng, sau khi vệ sinh đơn giản, họ tẩy trắng và nhuộm, để biến chúng thành cái gọi là “vật liệu tái chế”, bán với giá rẻ cho các nhà máy chế biến đóng gói bao bì thực phẩm mang đi “take away”.

Hầu hết các sản phẩm chứa đựng thực phẩm “take away” này đều chứa vi khuẩn, virus truyền nhiễm và các chất phóng xạ.

Một chủ một nhà máy xử lý chất thải y tế tiết lộ với CCTV, các muỗng, nĩa, đũa, cốc trà sữa, hộp cơm, ly nhựa v.v, được làm từ chất thải y tế, vì nguyên liệu rẻ tiền, cũng trạnh canh được giá thấp, các nhà hàng giá rẻ sẽ đến đây để mua, và việc kinh doanh vẫn “luôn tốt”.

Theo CCTV, mặc dù các “xưởng đen” này có quy mô nhỏ, nhưng đều có năng lực sản xuất khá “tuyệt vời”. Một nhà máy có thể xử lý 20-30 tấn chất thải y tế mỗi tháng và những dụng cụ chứa đựng đồ ăn “take away” được mang đi khắp Trung Quốc.

Vân Du DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Câu chuyện về con ếch ngồi dưới giếng không biết anh còn nhớ không? Cả đời dưới đáy giếng nên nó nghĩ bầu trời chỉ là một mảng hình tròn sang sáng phía trên. Viết những dòng này, lòng tôi không hề vui gì khi nói tới sự hạn chế về nhận thức quá sức tưởng tượng của anh. Nếu anh là một người nông dân, tôi không mất thời gian chứng minh điều ấy để làm gì, nhưng anh là một bộ trưởng và tiếng nói của anh có sức ảnh hưởng tới những người trẻ ở Việt Nam nên bắt buộc tôi phải lên tiếng.
Chiều nay ngày 12/7/2019 tại cuộc họp hội đồng nhân dân TPHCM, thảo luận về việc chống ngập cho TPHCM. Chị phó giáo sư, tiến sĩ Phan Thị Hồng Xuân, là đại biểu hội đồng nhân dân TPHCM, chủ tịch hội hữu nghị Việt Nam-Đông Nam Á, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký hội dân tộc học-nhân học TPHCM. Chị đã đề xuất với uỷ ban nhân dân TPHCM sáng kiến mỗi gia đình sống tại TPHCM trang bị 1 cái lu hứng nước mưa, thì sẽ chống ngập được tình trạng ngập mùa mưa tại TPHCM. Sáng kiến của PGS.TS. Phan Thị Hồng Xuân thì chị cho rằng đây là cái nhìn ở góc độ khoa học xã hội và nhân văn. Sáng kiến của PGS.TS được bắt nguồn từ việc quan sát ở nông thôn hứng nước mưa uống bằng cái lu nên vận dụng vào TPHCM. Chị cũng cho rằng sáng kiến này ứng dụng từ giá trị văn hoá nhân bản.
Các báo lề đảng đồng loạt tự hào và tự sướng đăng tin HSBC đưa ra báo cáo "Expat 2019 Global Report "trong đó Việt Nam xếp hạng 10 quốc gia "hấp dẫn", "đáng sống" nhất dành cho những người nước ngoài. Theo báo cáo này thì người ngoại quốc đến sống và làm việc tại Việt Nam có mức lương trung bình 90.408 USD / năm và tiết kiệm nhiều hơn mức trung bình trên thế giới 52%. Đa số được trợ cấp nhà ở, y tế. Trong khi đó, dân Việt Nam có mức lương trung bình 2.500 USD một năm. Tuy nhiên con số này còn thấp hơn rất nhiều đối với đại đa số người dân vì mức độ chênh lệch giàu nghèo; thu nhập cao ngất trời lọt vào tay thành phần thiểu số giàu có.
Lái xe gây ra vụ tai nạn khiến 1 người tử vong rồi bỏ chạy ở Bà Rịa- Vũng Tàu được xác định là thiếu tá công an, hiện đang công tác tại Đội CSGT Công an huyện Châu Đức. Chiều 8/7, một lãnh đạo Công an huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu xác nhận với Tuổi Trẻ Online, người lái ôtô gây tai nạn làm ông Dương Văn Tốt tử vong vào tối 6/7 là thiếu tá Thái Văn Hùng – hiện là cán bộ CSGT huyện này.
Chị cho biết, trong thời gian này không rõ uống phải loại thuốc gì mà đầu óc chị trở nên “trống trơn,” khoảng ba năm không nói được tựa như bị câm. Sau đó, chị dần dần nói được tiếng Hoa vì thường xuyên giao tiếp hằng ngày. Lúc đó, chị không có ý niệm nào về việc mình là người Việt Nam, còn là người Trung Quốc hay nước nào khác thì cũng không chắc.
"Cho nên ai nói rằng Biển Đông là của Việt Nam, Trường Sa là của VN thì đó là những cái tuyên truyền, nó đã trái với luật pháp quốc tế". Đó là phát biểu của Bùi Tiến Lợi - Thượng tá, sĩ quan cao cấp, giảng viên, sĩ quan công binh quân đội CSVN.
* Nước Mỹ không có những khẩu hiệu như: "Hoa Kỳ muôn năm" hay: "Washington vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp chúng ta"..., vậy mà vẫn là cường quốc số 1 thế giới, lớp lớp thế hệ người dân Mỹ suốt 243 năm qua vẫn yêu quý vị Tổng thống đầu tiên của họ; Cũng không có "Tinh thần ngày 1/5 bất diệt", dù ngày quốc tế lao động sinh ra từ nơi đây; Không có gì là "bách chiến, bách thắng và vô địch muôn năm", vì mọi thứ (kể cả chân lý) đều có thể thay đổi theo thời gian...
Ý tưởng làm chủ tập thể hấp dẫn một số người, nhưng lợi ích của nó chỉ là ảo ảnh. Người ta kể chuyện có người khách nọ đến thăm một nhà máy Nga. Khách hỏi công nhân, "Ai làm chủ nhà máy này?" Họ trả lời: "Chúng tôi" "Nhà máy xây lên trên đất của ai?" "Đất của chúng tôi." "Ai làm chủ những sản phẩm do nhà máy làm ra?" "Chúng tôi."
Lại cháu gái hôm trước gọi điện: Bác ơi bọn doanh nghiệp nó cho từng đàn xe chở đất về lấp ruộng rồi! Chú Cảnh ra hỏi nó, sao đổ đất? Nó cho người đánh phải đưa đi viện rồi… – Thế sao hơn 100 hộ dân không đồng ý nhận tiền đền bù rẻ mạt, mà nó đã đổ đất vào ruộng người ta? – Nó đánh lẻ. Có một số nhà đã nhận tiền, giờ nó đổ đất đầy những ruộng ấy, nhưng ruộng xen canh, nên ruộng nhà bên chẳng làm gì được. Hôm nọ một chú đem máy cày ra cày ruộng thuê cho mấy nhà, nó cho “xã hội đen” ra dọa nạt, chú ấy sợ không dám cày… Trạm máy bơm thì nó cho người đập, dân phải kéo ra tranh đấu, nó mới để lại. Bây giờ dân phải canh gác, không thì nó đập mất!
Người phụ nữ nằm bất động giữa đường phố Sài Gòn lúc nửa đêm. Cách cô chừng vài mét là người đàn ông cũng nằm sõng soài, thi thoảng lên cơn co giật mạnh. Chỉ trong khoảng hơn chục phút sau, 4 ô tô con, 1 xe tải, 32 xe máy lướt ngang qua. Nhưng chẳng một ai ra tay giúp đỡ…
Bảo Trợ