Khi Nào Thì Tới Chính Chúng Ta?

27 Tháng Hai 20194:19 CH(Xem: 175)
  • Tác giả :

Khi nào thì tới chính chúng ta?

Cánh Cò
Ảnh minh họa: Trẻ em chơi trên đường ở ven một con kênh Sài Gòn 10/2018
Ảnh minh họa: Trẻ em chơi trên đường ở ven một con kênh Sài Gòn 10/2018
blank AFP

Nếu bạn đang theo dõi vụ án “ly dị ngàn tỷ” với những tình tiết rất hấp dẫn, quan tòa cùng hai nhân vật chính diễn đi diễn lại “tấn trò đời” đã làm bạn quên đi phần nào cuộc sống khó khăn, đầy dẫy những trăn trở trước chiếc hầu bao của gia đình ngày một teo tóp…

Nếu bạn đang tự hỏi hai ông cựu Bộ trưởng Bộ 4T rồi đây sẽ lãnh án bao nhiêu năm và còn bao nhiêu đồng phạm nữa sẽ ra tòa, thì bạn đang theo dõi dòng chảy chính trị ở thượng tầng, nơi mà người trong cuộc đấu đá nhau rất khiếp đảm để trừng phạt kẻ đã chống lại mình…

Và nếu bạn chưa nghe tin về một tài xế vì ngừng xe mang một bé trai hai tuổi lên xe mình trước đôi mắt chia sẻ của hơn chục hành khách vì lo rằng em sẽ bị tai nạn, bị lạc đường về nhà và kết quả là anh tài xế tốt bụng ấy bị bắt, bị cáo buộc về tội “Giữ người trái pháp luật”. Bạn nên theo dõi vụ này, nếu không một ngày nào đó không xa lắm bạn sẽ là anh tài xế tốt bụng này. Ngược lại, nếu vì lo xa cho tính mệnh của mình mà bạn bỏ qua mọi sự thì đó cũng là lúc bạn nên suy nghĩ lại tại sao tòa án lại tước đi thiên lương trong mỗi con người chúng ta qua một vụ án bất nhân, trái với tinh thần pháp luật như thế.

Anh tài xế là Nguyễn Ngọc Dũng thường trú tại phường EaTam, TP.Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk bị tòa sơ thẩm Buôn Hồ tuyên phạt 24 tháng tù giam về tội giữ người trái pháp luật. Anh Dũng kháng án và  ngày 21 tháng 2 năm 2019 vừa qua phiên phúc thẩm đã giảm cho anh Dũng xuống còn 15 tháng tù giam.

Theo lời khai của anh Dũng trong hồ sơ vụ án thì vào ngày 18/3, khi đang chở 11 hành khách qua phường Thiện An, thị xã Buôn Hồ anh Dũng phát hiện 1 cháu bé khoảng 2 tuổi đang khóc, chạy ra giữa đường. Đúng lúc này có một chiếc xe giường nằm màu đỏ chạy ngược chiều theo hướng Buôn Ma Thuột đến Buôn Hồ, suýt va chạm với cháu bé. Lo lắng cho sự an toàn của đứa trẻ, anh Dũng nói phụ xe xuống bế cháu bé.

Trước mặt 11 hành khách trên xe anh Dũng nói rằng sẽ chở cháu bé tới trình báo với công an nơi gần nhất để công an tìm thân nhân của cháu. Rất không may cho anh, khi tới một chốt công an kiểm tra giao thông trên đường thì xe anh bị chặn lại, công an lên xe khám xét thấy anh đang bế cháu bé và thế là anh bị bắt vì tình nghi bắt cóc trẻ em.

Tại cơ quan điều tra, lái xe, phụ xe cùng tất cả hành khách đều tường trình đúng lại sự việc. Tuy nhiên, cơ quan công an cho rằng đã có sự câu kết giữa nhà xe và hành khách để bắt cóc trẻ em...

Theo ý kiến của nhiều chuyên gia pháp lý, việc truy tố anh Dũng là hoàn toàn sai trái và cơ quan điều tra, Viện kiểm sát đã bỏ qua động cơ phạm tội của bị can. Cơ quan điều tra đã không màng tới 11 nhân chứng và phụ xế trên xe khi xảy ra vụ việc, Đây là yếu tố quan trọng bật nhất có thể kết tội hoặc minh chứng cho anh Dũng vô tội. Nếu kết luận rằng đây là sự cấu kết của hành khách cùng nhà xe để bắt cóc trẻ em thì những người cấu kết này cũng phải bị truy tố như anh Dũng.

Không ai bị truy tố ngoại trừ một mình anh Nguyễn Ngọc Dũng cho thấy sự xem thường thủ tục tố tụng của phiên tòa. Phải xử cho ra tội để được tiếng là phát hiện và xử phạt một vụ bắt cóc trẻ em trong khi hiện tượng này đang phổ biến khắp nơi, là hành động vừa xem thường luật pháp vừa khắc nghiệt với người dân mà một tòa án không nên có.

Tòa án cũng chạy theo thành tích chăng? Có lẽ. Vì ở Việt Nam không gì là không thể xảy ra.

Nếu tòa án công chính như vai trò luật pháp đặt trên vai nó thì sẽ không có, hoặc rất ít án oan sai như hiện nay. Người dân nghe nói ra tòa là tâm lý của họ hiện ra ngay hai chữ “vào tù” hay nếu có tiền họ sẵn sàng “chạy án” kể cả họ vô tội vì ai cũng biết rằng chốn công đường là nơi chung chi để không vào tù. Mỗi vụ án đều có cái giá của nó và người dân cũng biết rằng nếu anh Dũng đủ tiền để chung chi thì sẽ thoát tội một cách dễ dàng vì anh không có động cơ phạm tội, không có đồng lõa và được hơn mười nhân chứng trước tòa rằng anh vô tội.

Nhưng anh vẫn phải ở tù, vì thiếu tiền và thiếu “động cơ” chạy án.

Sau 15 tháng mất tự do anh Dũng sẽ về lại với đời sống bình thường nhưng tâm lý của anh chắc chắn là không còn bình thường như trước nữa. Anh sẽ không bao giờ cứu người dù người đó có chết trước mắt. Anh sẽ không bao giờ bồng một em bé con nhà người khác kể cả để nựng nịu, một thuộc tính của con người vì anh đã bị tòa án xóa sổ lòng thiện lương trong ý thức. Anh sẽ không cho bất cứ ai lỡ đường lên xe chở giùm một đoạn vì anh biết công an sẽ tiếp tục săn đuổi anh và sẽ tiếp tục cho anh vào tù nếu làm như vậy. Anh cũng sẽ nói không với bất cứ ai cần anh giúp đỡ vì sự sợ hãi đang đeo đuổi anh đến suốt cuộc đời.

Còn chúng ta thì sao? Có cần phải suy nghĩ về vụ án này hay không vì thông thường chúng ta không để ý chuyện của người khác.

Nhưng đây chính là chuyện của chúng ta. Một hôm nào đó con chúng ta trên đường đi học về bị tai nạn nhưng không ai giúp đỡ vì họ sợ liên lụy như anh tài xế Nguyễn Ngọc Dũng, vì cứu người phải bị 15 tháng tù giam. Khi việc này xảy ra chúng ta sẽ đối phó như thế nào nếu hôm nay chúng ta im lặng trước vụ án của Dũng?

Một viên gạch liệng xuống ao sẽ không gây ra hiệu quả  nào nhưng mỗi người trong chúng ta góp một viên gạch không lẽ cái ao ấy biết chạy đi để tránh? Nó sẽ bị vùi lấp và khi ấy trên đống gạch đá lấp chiếc ao ấy công lý sẽ mọc lên và chúng ta không còn ai phải bị vùi dập bởi loại tòa án như ở Buôn Hồ nữa.
congly toaan
Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Cơ chế này đã sinh ra quá nhiều đặc quyền đặc lợi cho một số quan chức cấp cao. Đặc quyền đặc lợi ngay cả lúc đã nghỉ hưu. Đặc quyền đặc lợi đến cả lúc chết. Muốn hùng cường không thể không xóa bỏ. Hãy để cho các quan chức tại vị đi dự lễ hội bằng chính đồng lương của mình. Hãy để cho các quan chức đã nghỉ hưu tự chi trả chi phí đi dự sự kiện của mình. Lúc đó số lượng các “chính khách” và “cựu chính khách” tham dự lễ hội sẽ đột ngột tụt giảm.
Chỉ sau tám năm đưa vào lưu hành, Ngân Hàng Nhà Nước CSVN đã cho bán phế liệu hơn 600 tấn tiền kim loại (tiền xu) do “trượt giá và xuống cấp.” Ngày 14 Tháng Năm, 2019, truyền thông trong nước đồng loạt dẫn thông báo từ Cục Phát Hành Kho Quỹ thuộc Ngân Hàng Nhà Nước CSVN cho biết: “Ngân Hàng Nhà Nước sẽ bán đấu giá hơn 601 tấn tiền kim loại sau khi tiêu hủy thành phế liệu, với giá khởi điểm hơn 48 tỷ đồng ($2.05 triệu), tương đương 80,000 đồng ($3.4) cho mỗi kg.”
Tiền cũ hỏng - bị cháy, ướt, hay thậm chí bị cắt thành từng mảnh - cũng có thể được đổi một cách hợp pháp tại Cục In Ấn Bộ Ngân khố Hoa Kỳ. Điều kiện tiên quyết đó chính là hơn 50% diện tích tờ tiền còn đủ điều kiện để xác nhận là tiền Hoa Kỳ.
Yêu cầu công khai tình trạng sức khỏe của Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng Kính gởi: Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCNVN Hiến pháp và Luật về tổ chức Nhà nước CHXHCNVN thể hiện chế độ chính trị của nước ta gồm 3 yếu tố: “Đảng lãnh đạo; Nhân dân làm chủ; Nhà nước quản lý”, theo đó chế định Chủ tịch nước là nguyên thủ quốc gia có nhiệm vụ rất quan trọng về đối nội và đối ngoại (theo Điều 88 HP 2013): Thống lĩnh lực lượng vũ trang nhân dân, giữ chức Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh Việt Nam. Khi tình trạng khẩn cấp, Chủ tịch nước công bố tình trạng chiến tranh, ra lệnh Tổng động viện hoặc động viên cục bộ…
Các quan chức Hoa Kỳ phụ trách nhập cư phát hiện, chị Lâm từng khai báo mình đã lẩn trốn ở Tây Tạng hơn 10 năm sau khi chị có mang đứa con thứ hai vào năm 2000. Nhưng thực tế, chị và chồng đã chung sống cùng tỉnh, cùng điều hành công ty xây dựng, cùng mua căn hộ chung cư, đi cập nhật hộ chiếu, đi du lịch nước ngoài, thậm chí đăng ký giấy tờ nhập học cho đứa con thứ 3 của mình.
Vào tháng 4/2016 cá chết hàng loạt tại bờ biển các tỉnh miền Trung: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế... Nguyên nhân chính được xác định là do nguồn thải chứa độc tố từ nhà máy nhiệt điện Formosa Hà Tĩnh. Thảm họa này đã gây ảnh hưởng rất lớn đến đời sống của cả chục ngàn ngư dân đến tận hôm nay. Sau thảm họa môi trường biển, nhiều gia đình lâm vào cảnh túng thiếu. Tiền hỗ trợ người dân bị cắt xén. Nhiều người bỏ nghề biển đi làm công việc khác xa xứ.
SONOMA, California (AP) – Một thẩm phán ở California mới đây tuyên phạt một cặp vợ chồng số tiền gần $600,000 vì đã bứng và dời đi cây sồi 180 năm tuổi, khiến cây sồi này chết cũng như gây các thiệt hại khác cho khu đất được bảo vệ, nằm cách San Francisco chừng 1 giờ lái xe về hướng Bắc. Thiệt hại gây ra cho khu đất này được phát giác năm 2014, khi một người láng giềng báo cáo thấy có các xe cơ khí nặng đào bới trong khu đất được bảo vệ.
Mùa hè năm 1989, cách đây 30 năm tại quảng trường Thiên An Môn, từng diễn ra một phong trào dân chủ yêu nước của giới sinh viên Trung Quốc. Nhưng sự kiện này đã kết thúc trong một cuộc tàn sát đẫm máu. Lưu Kiến, một sinh viên Đại học Bắc Kinh, khi đó anh 19 tuổi, là một nhân chứng, là người đã tham gia sự kiện này, anh đã dùng ống kính của mình ghi lại những khoảnh khắc lịch sử thể hiện tình yêu nước nhiệt tình của giới trí thức trẻ. Sau 30 năm cất giấu trong im lặng, mới đây Lưu Kiến đã đưa ra những bức ảnh minh chứng rằng đó không phải là “cuộc nổi loạn” như chính quyền Trung Quốc loan tin.
Cảnh sát Môi trường tỉnh Hà Tĩnh vừa công bố với báo chí nhà máy Formosa không cung cấp các kết quả phân tích chất thải độc hại vượt ngưỡng cho cơ quan chức năng để theo dõi, quản lý. Vậy Formosa thuộc quyền quản lý của ai khi đơn vị quản lý chức năng tại địa phương thừa nhận “bó tay” với hàng triệu tấn chất thải từ nhà máy nhiệt điện này?! Bất cập trong quản lý, hạn chế trong công tác thông tin từ sau thảm hoạ môi trường biển năm 2016 đến nay, Formosa Hà Tĩnh (FHS) chính thức là món nợ mà đảng Cộng sản phải trả lời với người dân Việt Nam.
Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh 104 tuổi lên tiếng về Dự án Đường Cao tốc Bắc - Nam. Ông kêu gọi các tướng lĩnh trận mạc hãy quan tâm trước nguy cơ đặc biệt nghiêm trọng nếu Chính phủ Việt Nam giao cho Trung Quốc thực hiện dự án này.
Bảo Trợ