Facebooker Selena Zen Vẫn Biệt Tăm Tích - Đã đốn mạt đến mức này rồi ư?

19 Tháng Hai 201912:28 SA(Xem: 294)
  • Tác giả :

Facebooker Selena Zen vẫn biệt tăm tích

blank
Facebooker Selena Zen, chủ hai trang cá nhân Selena Zen và Diệu Hằng. Bà bị Công an đến chỗ làm bắt ngày 28/1/2019. (Hình: FB Bảo Nhi Lê)

SÀI GÒN 17-2 (NV) .- Ba tuần lễ đã trôi qua, thân hữu trông tin nhưng Facebooker có hai trang cá nhân Selena Zen và Diệu Hằng trên mạng xã hội, vẫn biệt tăm tích kể từ ngày bà bị công an bắt đi.

Theo thông tin trên các trang facebook của Bảo Nhi Lê và Người Đà Lạt Xưa hôm Chủ Nhật, Công an đã đến bệnh viện Nguyễn Tri Phương ở Sài Gòn buổi chiều ngày 28/1/2019 bắt bác sĩ Huỳnh Thị Tố Nga, nơi bà là bác sĩ khoa xét nghiệm. Từ hôm đó đến nay, không ai biết tình trạng của bà ra sao hoặc bị giam giữ ở đâu, bị bắt về tội gì.

Bà Huỳnh Thị Tố Nga có hai trang facebook cá nhân Selena Zen và Diệu Hằng, trên đó bà có những bài viết “vừa mạnh mẽ vừa sâu sắc” về các vấn đề liên quan đến thời sự tại Việt Nam.

“Cô thường lên án những trò bẩn vi phạm quyền con người hay tệ nạn tham nhũng, ăn hối lộ của các quan chức nhà sản. Cô luôn thẳng thắn nói thay tiếng nói của người dân trước bất công và oan trái mà nhà cầm quyền gây ra cho họ. Phía sau những bài viết ấy là một tình yêu vô cùng sâu đậm dành cho quê hương, cho dân tộc Việt Nam.” Theo nhận xét của Facebooker Bảo Nhi Lê.

Theo Facebooker Người Đà Lạt Xưa “Cả hai trang Selena Zen và Diệu Hằng trên Facebook có thể đang bị khống chế bởi người đã bắt giữ cô ấy. Tính mạng của cô cho đến hôm nay vẫn chưa thể xác định được. Theo nguyên tắc an ninh cơ quan nhà nước, gương mặt của những người đã bắt giữ cô có thể được thâu vào hệ thống camera giám sát an ninh và ghi hình CCTV bên trong bệnh viện; và sự lưu trữ dữ kiện ghi nhận phải thuộc về trách nhiệm của bệnh viện Nguyễn Tri Phương.”

Theo Bảo Nhi Lê, bà Huỳnh Thị Tố Nga năm nay 36 tuổi, là một bà mẹ đơn thân với hai con nhỏ, con út mới có 4 tuổi. Chỉ hai ngày trước khi bà bị bắt thì anh ruột của bà là ông Huỳnh Minh Tâm (tức Facebooker Huỳnh Trí Tâm) bị bắt ở Đồng Nai. Sau khi đưa tin về vụ người anh bị bắt thì tới phiên bà cũng bị bắt theo.

Không thấy bộ Công an Hà Nội hay Sở Công an ở Sài Gòn và cả công an Đồng Nai nói gì về những vụ bắt giam gần một chục người ở nhiều nơi trước tết Kỷ Hợi, trong đó có anh em Huỳnh Minh Tâm và Huỳnh Thị Tố Nga. Cả hai đều hoạt động hoàn toàn độc lập và dùng Facebook bày tỏ quan điểm cá nhân trước các vấn nạn xã hội.

Theo Facebooker Người Đà Lạt Xưa “Cách đây hơn 8 tháng, một thân nhân đã cảnh báo cô em Huỳnh Thị Tố Nga hãy ngừng viết những bài kêu gọi dân chủ và nhân quyền trên Facebook vì sợ bị ảnh hưởng đến bản thân và gia đình. Cô đã trả lời nguyên văn: ai cũng bảo toàn thì ai làm”.

Đầu Tháng Hai vừa qua, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) lên án chế độ Hà Nội đã dối trá trắng trợn về tình hình nhân quyền tại Việt Nam trong cuộc kiểm định của Hội đồng Nhân Quyền LHQ ngày 22 tháng Giêng năm 2019.(TN)
Nguoi Viet


ĐÃ ĐỐN MẠT ĐẾN MỨC NÀY RỒI Ư?

blank
Đoàn Bảo Châu
Đã đốn mạt đến mức này rồi ư? 

Tôi đã không tin khi đọc tin chính quyền tp HCM cho cẩu đi chiếc lư hương dưới chân tượng Trần Hưng Đạo, nơi người dân thường ra thắp hương những ngày quan trọng trong lịch sử để tỏ tấm lòng với những bậc tiền nhân, những anh hùng đã ngã xuống vì dân vì nước.

Đến khi đọc nhiều stt và kiểm tra thông tin thì máu tôi sôi lên và tôi không thể không chửi.

Chính quyền thành phố HCM đã không ngần ngại cẩu chiếc đỉnh hương đi chỉ vì nỗi sợ người dân sẽ ra thắp hương để tưởng nhớ những người đã ngã xuống vì cuộc chiến xâm lăng của Trung Cộng vào ngày 17.2.1979.

Đốn mạt hơn nữa là bọn chúng còn dùng xe rác để chắn lối vào.

Đứa con hoang nào trong chính quyền dám ra cái lệnh mất dạy đến nhường này?

Việc này là vô cùng nghiêm trọng và tôi đề nghị những nhà lãnh đạo cao nhất ở Việt Nam phải làm rõ sự việc.

Một thằng giết người cướp của, ăn thịt uống máu người nhưng khi đứng bàn thờ tổ tiên, cha mẹ cũng phải khoanh tay kính cẩn, trong cái cá thể quái dị ấy, vẫn còn một góc nhỏ nhoi của con người.

Còn kẻ nào ra cái lệnh đốn mạt kia thì đã không còn là con người. Nó không còn là người Việt và tổ tiên của nó chắc hẳn phải là bên Trung Quốc.

Nhưng điều đáng buồn là một thằng con hoang ra lệnh thì thằng cấp dưới có chút não, có chút tính người Việt thì phải phản đối, nhưng không, lũ con hoang đã tìm được nhau và chúng cùng lập thành một bầy quỷ bán nước.

Khả năng ngôn ngữ của tôi có hạn, ý tưởng của tôi cạn kiệt nhưng dòng máu trong tôi sôi sùng sục trước sự khốn nạn vô luân này.

Tôi mà biết chính xác thằng nào đã ra cái lệnh ấy, tôi sẽ coi hắn là kẻ thù của đời mình.

Đồ con hoang vô loài, thật đau khổ cho bà mẹ Việt Nam nào đã mang nặng đẻ đau ra mày, thật hổ nhục cho ông bà tổ tiên nhà mày.

Mày đã làm một hành động để tỏ lòng kính cẩn với bố Tầu nhà mày và mày đã thách thức cả dân tộc này rồi đấy.

Chưa bao giờ mình viết một stt mà đến dòng cuối cổ họng vẫn tức nghẹn lại như thế này.


Blog Teu

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước những cảnh báo về viễn cảnh Việt Nam sẽ trở thành một tỉnh của Trung Quốc, trí thức trong nước đành giữ sự im lặng bởi lo sợ bị đàn áp, trù dập hay thậm chí giam giữ. Chính quyền đã tỏ ra rất cứng rắn trong việc giữ vững lập trường của mình, dù lập trường này sẽ gây thiệt hại cho đất nước bất kể Việt Nam sẽ trở thành Tây Tạng hay Duy Ngô Nhĩ thứ hai không còn xa vời như người ta nghĩ.
Cô Lô Thanh Thảo, người bị bắt từ tháng 3/2012, vừa bị mang ra xét xử tại TP.HCM với cáo buộc "Tuyên truyền chống phá nhà nước" theo điều 88 Bộ luật hình sự. Trong phiên tòa sơ thẩm gói gọn trong một buổi sáng vào hôm 8/1, Tòa Án Nhân dân TP.HCM kết án cô Lô Thanh Thảo 3 năm 6 tháng tù giam, cùng 2 năm quản chế sau khi ra tù.
Chuyện nghe theo phần lớn là lời kể lại : Nhà nước thu hồi đất ruộng của dân. Với giá : 48 tr / sào (Cái này tra google có) Đem bán lại cho tư nhân 5-600 tr / suất (Cái này nghe dân nói) Một số hộ dân đã nhận đền bù. Một số thì không. Vác đơn đi kiện (Cái này chuẩn 100% vì đã từng nhìn thấy tận mắt)
Nội dung các bản tin cải táng hài cốt Lê Đình Chinh có những nét chính rất giống nhau có vẻ như dựa theo một nguồn cung cấp phần căn bản. Các chi tiết riêng không bao nhiêu khác nhau nhưng có điều lạ là cách gọi tên “kẻ xâm lược”. Chỉ có tờ Thanh Niên nói Lê Đình Chinh “đã hy sinh tại biên giới phía Bắc khi đang chiến đấu chống lại quân xâm lược Trung Quốc”.
“Tôi muốn gởi những dòng cuối này đến anh Nguyễn Phú Trọng, với tư cách là đồng môn – tôi học trước anh hai khoá. Tuy là học một trường, nhưng tôi và anh có hai cách tiếp cận khác về CNXH. Tôi nghiêng về CNXH dân chủ của Lassall, còn anh theo CNXH bạo lực của Lénin.” “Bạn bè chúng ta thời đại học nói với tôi rằng kể từ khi anh lên chức TBT đã có hơn 50 người yêu nước bị làm khó dễ, bị bắt, bị giam cầm vì nhiều lý do vu vơ.”
Rita Klimova là người đặt tên "Cách mạng Nhung". Bà từng làm giảng viên chính trị học tại Đại học Charles cổ kính ở thủ đô Praha, và cũng là phát ngôn viên vô cùng uyên bác của phe đối lập, lực lượng đã truất phế quyền lực của những người cộng sản Tiệp Khắc. Vóc nhỏ nhắn, tóc vàng óng, Klimova nói tiếng Anh cực chuẩn với giọng Manhattan có đôi chỗ chèn thành ngữ West Side. Số là vì lúc còn bé, bà đã từng đi học ở New York, nơi người cha, nhà văn cánh tả Batya Bat, đến định cư sau khi đào thoát khỏi Đức Quốc xã năm 1938. Khi thế chiến kết thúc, gia đình bà trở về Praha.
Hà Nội – Thượng tuần tháng 10/1962, Giáo Hội Công Giáo sống trong bầu khí phấn khởi, vui tươi, hòa ái. Công Đồng Vatican II khai mạc. Mọi người đều hy vọng Công Đồng, theo chỉ đạo của Đức Gioan XXIII, sẽ về nguồn Đức Tin và từ đó đến với người thời đại (aggiornamento). Giáo Hội sẽ trẻ trung và đầy sức sống, góp phần quan trọng làm cho thế giới tốt đẹp hơn, đáng sống hơn.
Kết thúc năm 2012, không khí chính trị ở Việt Nam tăng độ nóng với nhiều phát biểu ở cấp cao thể hiện sự lo ngại về nguy cơ ‘tự diễn biến’ và sự tan rã của mô hình ‘xã hội chủ nghĩa’.
Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt đã thật sự bối rối trước sự bành trướng và sức mạnh của các trang báo cá nhân đang lấn át và làm mất uy tín các báo chính thức không còn xứng đáng làm nhiệm vụ thông tin nữa.
Bốn thập niên đã trôi qua kể từ chiến dịch không kích tàn khốc của Hoa Kỳ vào Hà Nội và Hải Phòng vào tháng 12/1972 nhưng hiện vẫn còn nhiều đánh giá không đồng nhất về con số phi cơ B-52 bị bắn rơi.
Bảo Trợ