Công Bằng Với Lịch Sử

17 Tháng Hai 20192:06 SA(Xem: 376)

CÔNG BẰNG VỚI LỊCH SỬ

biengioi tau viet war
Luân Lê
CÔNG BẰNG VỚI LỊCH SỬ
Chính vì vấn đề không trung thực và đối xử bình đẳng với lịch sử mới đem tới những phẫn nộ của người dân.

Một đoạn trường lịch sử đau thương và hào hùng để chiến đấu bảo vệ tổ quốc trước cuộc xâm lăng của Trung Quốc, một cuộc chiến phi nghĩa và với nhiều mục đích chính trị, kinh tế riêng của Đảng cộng sản nước này. Nhưng khoảng lịch sử này lại vắng mặt trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, gần 40 năm bị lãng quên và không hiểu lý do nào khiến những xương máu của đồng bào chết cho quê hương, đất nước phải bị đối xử như vậy?

Nhiều thế hệ đã có một khoảng trắng trong cuộn phim lịch sử. Ngay những bia tưởng niệm các liệt sỹ trong cuộc chiến vệ quốc này cũng không ghi tên kẻ bá quyền xâm lược mà ghi “trong thời kỳ biên giới”, một khái niệm vô nghĩa về mặt định danh và liên kết, vì không có thời kỳ nào là thời kỳ biên giới, mà phải là một đại từ chủ thể chứ không thể thay thế bằng một danh từ địa giới. Đây là cuộc chiến lịch sử đau thương nhưng hào hùng, nhưng không được gọi tên và không được nhắc đến như một sự cấm kỵ. Không tài liệu, chứng tích nào được công khai và cũng không một nhân vật nào viết về giai đoạn này để truyền dạy, nhắc nhở con cháu tưởng nhớ, ghi ơn và làm bài học cho mình.

blank

blank


Sự đối xử không công bằng không chỉ đối với giai đoạn lịch sử đó, với những hy sinh và mất mát của đồng bào, với lãnh thổ có thể bị xê dịch, lấn chiếm, mà còn là đối với những giai đoạn lịch sử khác của chính dân tộc mình.

Đó là những dòng sử luôn được hô vang và tự hào, ngợi ca một cách không ngơi nghỉ và bằng những cặp nghịch từ đối lập với đủ các sắc thái. Vừa tụng ca chiến thắng, vừa miệt thị, xúc phạm, sỉ nhục một nửa dân tộc trong chế độ cộng hoà ở phía Nam. Vừa ăn mừng chiến thắng kỳ diệu và thần thánh của chính mình, nhưng lại hạ bệ, rủa xả, nhạo báng những người ở bên kia chiến tuyến nhưng là người trong cùng một đất nước, một dân tộc. Những ngôn từ, thơ, ca, những dòng sử dạy trong các trường học gây chia rẽ, hận thù, hiềm khích, phỉ báng...vẫn được lặp đi lặp lại quá nhiều và liên tục không ngơi nghỉ, khiến bao nhiêu năm vết thương chiến tranh trong lòng dân tộc vẫn tổn thương, rỉ máu.

Không chỉ vậy, những dòng sử sỉ nhục, miệt thị thậm tệ nhất cũng được dành cho cả quân Mỹ, người Mỹ, với những tội ác không thể nào dung thứ, không thể nào man rợ hơn được nữa. Những kẻ viết sử, dạy sử, làm thơ, viết nhạc, vẫn kết tội Mỹ bằng những ngôn từ kinh hãi và ác độc nhất, họ vẫn đối xử với chính quyền Mỹ bằng một con mắt hằn học, đầy ác cảm, phẫn nộ, ghẻ lạnh. Họ không ngại chỉ mặt đặt tên và phán xét hoặc so sánh họ với những thứ ghê gớm nhất.

Trong khi đó, 40 năm như cố lãng quên lịch sử vệ quốc của dân tộc, đến nay họ còn không dám gọi tên một chính quyền đã hung hãn xâm lăng đất nước mình mà chẳng vì một lý do gì cụ thể. Họ kêu gọi hoà hợp, hoà giải với cả những mối quan hệ quốc tế, đặt vào trong tương quan hai quốc gia láng giềng chung biên giới, nhưng họ quên đi cuộc hoà giải vĩ đại nhất, đó chính là người trong cùng một dân tộc thông qua lịch sử đã từng bị phân chia trong quá khứ và với những nền văn minh phát triển vượt bậc khác.

Thử nhìn xem, những người lính đã hy sinh, những người dân lành vô tội, cả phụ nữ, người già và trẻ em, đều bị tàn sát một cách man rợ không thương tiếc. Những cảnh giết chóc, cướp bóc, cưỡng hiếp, trên chính mảnh đất máu thịt của quê hương, sau những luỹ tre, trên những đồi trống, hầm trú, nhà tranh, bờ ruộng, nương rẫy. Ở đâu cũng vấy máu và chất chứa tội ác của chúng. Nhưng ta không dám nhắc đến tên của kẻ xâm lăng cướp đi tương lai và bình yên, cuộc sống của hàng vạn người của dân tộc và trên lãnh thổ nước mình.

Những đám người này họ sợ gì vậy? Họ ám ảnh và nhục hèn với quá khứ hào hùng, với sự hy sinh cao cả và thiêng liêng của những người lính anh dũng, những đồng bào bất hạnh? Họ cần tình hữu nghị trong hiện tại được xây dựng trên những nấm mồ tập thể và dòng sông tang thương bị lãng quên và không được nhắc tới? Thậm chí họ cần phải được bàn bạc và thảo luận với kẻ đã gieo rắc chết chóc cho dân ta trước rồi mới dám viết ra? Chúng đang mặc cả với lịch sử và sự hy sinh của đồng bào, của dân tộc.

Tình bạn nếu có, phải được xây dựng và giao tế bằng sự công bằng với cả hai, và dựa trên sự tôn trọng dành cho nhau, trong đó có cả quá khứ như nó phải là mà nó đã từng xảy ra.

Người Mỹ và Nhật vẫn cùng nhau tưởng niệm những người đã chết trong trận chiến Trân Châu Cảng năm 1941 cũng như cuộc thế chiến thứ 2 vô nghĩa được kết thúc bằng 2 quả bom nguyên tử của Mỹ và người Nhật vẫn cúi đầu thừa nhận lỗi lầm và tội ác do mình gây ra, và do đó, họ nhận được sự tôn trọng cao nhất và thiện tâm nhất từ người Mỹ. Và vào đúng ngày diễn ra sự kiện mỗi năm, người Mỹ lại cùng người Nhật tưởng niệm lịch sử đau thương này để răn mình và làm tốt đẹp hơn mối quan hệ của hai quốc gia trong hiện tại.

Nhưng thử hỏi: Trung Quốc đã khi nào cúi đầu xin lỗi người Việt chúng ta chưa?
Blog Teu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Cơ chế này đã sinh ra quá nhiều đặc quyền đặc lợi cho một số quan chức cấp cao. Đặc quyền đặc lợi ngay cả lúc đã nghỉ hưu. Đặc quyền đặc lợi đến cả lúc chết. Muốn hùng cường không thể không xóa bỏ. Hãy để cho các quan chức tại vị đi dự lễ hội bằng chính đồng lương của mình. Hãy để cho các quan chức đã nghỉ hưu tự chi trả chi phí đi dự sự kiện của mình. Lúc đó số lượng các “chính khách” và “cựu chính khách” tham dự lễ hội sẽ đột ngột tụt giảm.
Chỉ sau tám năm đưa vào lưu hành, Ngân Hàng Nhà Nước CSVN đã cho bán phế liệu hơn 600 tấn tiền kim loại (tiền xu) do “trượt giá và xuống cấp.” Ngày 14 Tháng Năm, 2019, truyền thông trong nước đồng loạt dẫn thông báo từ Cục Phát Hành Kho Quỹ thuộc Ngân Hàng Nhà Nước CSVN cho biết: “Ngân Hàng Nhà Nước sẽ bán đấu giá hơn 601 tấn tiền kim loại sau khi tiêu hủy thành phế liệu, với giá khởi điểm hơn 48 tỷ đồng ($2.05 triệu), tương đương 80,000 đồng ($3.4) cho mỗi kg.”
Tiền cũ hỏng - bị cháy, ướt, hay thậm chí bị cắt thành từng mảnh - cũng có thể được đổi một cách hợp pháp tại Cục In Ấn Bộ Ngân khố Hoa Kỳ. Điều kiện tiên quyết đó chính là hơn 50% diện tích tờ tiền còn đủ điều kiện để xác nhận là tiền Hoa Kỳ.
Yêu cầu công khai tình trạng sức khỏe của Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng Kính gởi: Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCNVN Hiến pháp và Luật về tổ chức Nhà nước CHXHCNVN thể hiện chế độ chính trị của nước ta gồm 3 yếu tố: “Đảng lãnh đạo; Nhân dân làm chủ; Nhà nước quản lý”, theo đó chế định Chủ tịch nước là nguyên thủ quốc gia có nhiệm vụ rất quan trọng về đối nội và đối ngoại (theo Điều 88 HP 2013): Thống lĩnh lực lượng vũ trang nhân dân, giữ chức Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh Việt Nam. Khi tình trạng khẩn cấp, Chủ tịch nước công bố tình trạng chiến tranh, ra lệnh Tổng động viện hoặc động viên cục bộ…
Các quan chức Hoa Kỳ phụ trách nhập cư phát hiện, chị Lâm từng khai báo mình đã lẩn trốn ở Tây Tạng hơn 10 năm sau khi chị có mang đứa con thứ hai vào năm 2000. Nhưng thực tế, chị và chồng đã chung sống cùng tỉnh, cùng điều hành công ty xây dựng, cùng mua căn hộ chung cư, đi cập nhật hộ chiếu, đi du lịch nước ngoài, thậm chí đăng ký giấy tờ nhập học cho đứa con thứ 3 của mình.
Vào tháng 4/2016 cá chết hàng loạt tại bờ biển các tỉnh miền Trung: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế... Nguyên nhân chính được xác định là do nguồn thải chứa độc tố từ nhà máy nhiệt điện Formosa Hà Tĩnh. Thảm họa này đã gây ảnh hưởng rất lớn đến đời sống của cả chục ngàn ngư dân đến tận hôm nay. Sau thảm họa môi trường biển, nhiều gia đình lâm vào cảnh túng thiếu. Tiền hỗ trợ người dân bị cắt xén. Nhiều người bỏ nghề biển đi làm công việc khác xa xứ.
SONOMA, California (AP) – Một thẩm phán ở California mới đây tuyên phạt một cặp vợ chồng số tiền gần $600,000 vì đã bứng và dời đi cây sồi 180 năm tuổi, khiến cây sồi này chết cũng như gây các thiệt hại khác cho khu đất được bảo vệ, nằm cách San Francisco chừng 1 giờ lái xe về hướng Bắc. Thiệt hại gây ra cho khu đất này được phát giác năm 2014, khi một người láng giềng báo cáo thấy có các xe cơ khí nặng đào bới trong khu đất được bảo vệ.
Mùa hè năm 1989, cách đây 30 năm tại quảng trường Thiên An Môn, từng diễn ra một phong trào dân chủ yêu nước của giới sinh viên Trung Quốc. Nhưng sự kiện này đã kết thúc trong một cuộc tàn sát đẫm máu. Lưu Kiến, một sinh viên Đại học Bắc Kinh, khi đó anh 19 tuổi, là một nhân chứng, là người đã tham gia sự kiện này, anh đã dùng ống kính của mình ghi lại những khoảnh khắc lịch sử thể hiện tình yêu nước nhiệt tình của giới trí thức trẻ. Sau 30 năm cất giấu trong im lặng, mới đây Lưu Kiến đã đưa ra những bức ảnh minh chứng rằng đó không phải là “cuộc nổi loạn” như chính quyền Trung Quốc loan tin.
Cảnh sát Môi trường tỉnh Hà Tĩnh vừa công bố với báo chí nhà máy Formosa không cung cấp các kết quả phân tích chất thải độc hại vượt ngưỡng cho cơ quan chức năng để theo dõi, quản lý. Vậy Formosa thuộc quyền quản lý của ai khi đơn vị quản lý chức năng tại địa phương thừa nhận “bó tay” với hàng triệu tấn chất thải từ nhà máy nhiệt điện này?! Bất cập trong quản lý, hạn chế trong công tác thông tin từ sau thảm hoạ môi trường biển năm 2016 đến nay, Formosa Hà Tĩnh (FHS) chính thức là món nợ mà đảng Cộng sản phải trả lời với người dân Việt Nam.
Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh 104 tuổi lên tiếng về Dự án Đường Cao tốc Bắc - Nam. Ông kêu gọi các tướng lĩnh trận mạc hãy quan tâm trước nguy cơ đặc biệt nghiêm trọng nếu Chính phủ Việt Nam giao cho Trung Quốc thực hiện dự án này.
Bảo Trợ