Công Bằng Với Lịch Sử

17 Tháng Hai 20192:06 SA(Xem: 628)

CÔNG BẰNG VỚI LỊCH SỬ

biengioi tau viet war
Luân Lê
CÔNG BẰNG VỚI LỊCH SỬ
Chính vì vấn đề không trung thực và đối xử bình đẳng với lịch sử mới đem tới những phẫn nộ của người dân.

Một đoạn trường lịch sử đau thương và hào hùng để chiến đấu bảo vệ tổ quốc trước cuộc xâm lăng của Trung Quốc, một cuộc chiến phi nghĩa và với nhiều mục đích chính trị, kinh tế riêng của Đảng cộng sản nước này. Nhưng khoảng lịch sử này lại vắng mặt trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, gần 40 năm bị lãng quên và không hiểu lý do nào khiến những xương máu của đồng bào chết cho quê hương, đất nước phải bị đối xử như vậy?

Nhiều thế hệ đã có một khoảng trắng trong cuộn phim lịch sử. Ngay những bia tưởng niệm các liệt sỹ trong cuộc chiến vệ quốc này cũng không ghi tên kẻ bá quyền xâm lược mà ghi “trong thời kỳ biên giới”, một khái niệm vô nghĩa về mặt định danh và liên kết, vì không có thời kỳ nào là thời kỳ biên giới, mà phải là một đại từ chủ thể chứ không thể thay thế bằng một danh từ địa giới. Đây là cuộc chiến lịch sử đau thương nhưng hào hùng, nhưng không được gọi tên và không được nhắc đến như một sự cấm kỵ. Không tài liệu, chứng tích nào được công khai và cũng không một nhân vật nào viết về giai đoạn này để truyền dạy, nhắc nhở con cháu tưởng nhớ, ghi ơn và làm bài học cho mình.

blank

blank


Sự đối xử không công bằng không chỉ đối với giai đoạn lịch sử đó, với những hy sinh và mất mát của đồng bào, với lãnh thổ có thể bị xê dịch, lấn chiếm, mà còn là đối với những giai đoạn lịch sử khác của chính dân tộc mình.

Đó là những dòng sử luôn được hô vang và tự hào, ngợi ca một cách không ngơi nghỉ và bằng những cặp nghịch từ đối lập với đủ các sắc thái. Vừa tụng ca chiến thắng, vừa miệt thị, xúc phạm, sỉ nhục một nửa dân tộc trong chế độ cộng hoà ở phía Nam. Vừa ăn mừng chiến thắng kỳ diệu và thần thánh của chính mình, nhưng lại hạ bệ, rủa xả, nhạo báng những người ở bên kia chiến tuyến nhưng là người trong cùng một đất nước, một dân tộc. Những ngôn từ, thơ, ca, những dòng sử dạy trong các trường học gây chia rẽ, hận thù, hiềm khích, phỉ báng...vẫn được lặp đi lặp lại quá nhiều và liên tục không ngơi nghỉ, khiến bao nhiêu năm vết thương chiến tranh trong lòng dân tộc vẫn tổn thương, rỉ máu.

Không chỉ vậy, những dòng sử sỉ nhục, miệt thị thậm tệ nhất cũng được dành cho cả quân Mỹ, người Mỹ, với những tội ác không thể nào dung thứ, không thể nào man rợ hơn được nữa. Những kẻ viết sử, dạy sử, làm thơ, viết nhạc, vẫn kết tội Mỹ bằng những ngôn từ kinh hãi và ác độc nhất, họ vẫn đối xử với chính quyền Mỹ bằng một con mắt hằn học, đầy ác cảm, phẫn nộ, ghẻ lạnh. Họ không ngại chỉ mặt đặt tên và phán xét hoặc so sánh họ với những thứ ghê gớm nhất.

Trong khi đó, 40 năm như cố lãng quên lịch sử vệ quốc của dân tộc, đến nay họ còn không dám gọi tên một chính quyền đã hung hãn xâm lăng đất nước mình mà chẳng vì một lý do gì cụ thể. Họ kêu gọi hoà hợp, hoà giải với cả những mối quan hệ quốc tế, đặt vào trong tương quan hai quốc gia láng giềng chung biên giới, nhưng họ quên đi cuộc hoà giải vĩ đại nhất, đó chính là người trong cùng một dân tộc thông qua lịch sử đã từng bị phân chia trong quá khứ và với những nền văn minh phát triển vượt bậc khác.

Thử nhìn xem, những người lính đã hy sinh, những người dân lành vô tội, cả phụ nữ, người già và trẻ em, đều bị tàn sát một cách man rợ không thương tiếc. Những cảnh giết chóc, cướp bóc, cưỡng hiếp, trên chính mảnh đất máu thịt của quê hương, sau những luỹ tre, trên những đồi trống, hầm trú, nhà tranh, bờ ruộng, nương rẫy. Ở đâu cũng vấy máu và chất chứa tội ác của chúng. Nhưng ta không dám nhắc đến tên của kẻ xâm lăng cướp đi tương lai và bình yên, cuộc sống của hàng vạn người của dân tộc và trên lãnh thổ nước mình.

Những đám người này họ sợ gì vậy? Họ ám ảnh và nhục hèn với quá khứ hào hùng, với sự hy sinh cao cả và thiêng liêng của những người lính anh dũng, những đồng bào bất hạnh? Họ cần tình hữu nghị trong hiện tại được xây dựng trên những nấm mồ tập thể và dòng sông tang thương bị lãng quên và không được nhắc tới? Thậm chí họ cần phải được bàn bạc và thảo luận với kẻ đã gieo rắc chết chóc cho dân ta trước rồi mới dám viết ra? Chúng đang mặc cả với lịch sử và sự hy sinh của đồng bào, của dân tộc.

Tình bạn nếu có, phải được xây dựng và giao tế bằng sự công bằng với cả hai, và dựa trên sự tôn trọng dành cho nhau, trong đó có cả quá khứ như nó phải là mà nó đã từng xảy ra.

Người Mỹ và Nhật vẫn cùng nhau tưởng niệm những người đã chết trong trận chiến Trân Châu Cảng năm 1941 cũng như cuộc thế chiến thứ 2 vô nghĩa được kết thúc bằng 2 quả bom nguyên tử của Mỹ và người Nhật vẫn cúi đầu thừa nhận lỗi lầm và tội ác do mình gây ra, và do đó, họ nhận được sự tôn trọng cao nhất và thiện tâm nhất từ người Mỹ. Và vào đúng ngày diễn ra sự kiện mỗi năm, người Mỹ lại cùng người Nhật tưởng niệm lịch sử đau thương này để răn mình và làm tốt đẹp hơn mối quan hệ của hai quốc gia trong hiện tại.

Nhưng thử hỏi: Trung Quốc đã khi nào cúi đầu xin lỗi người Việt chúng ta chưa?
Blog Teu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chẳng cần phải đợi đến sau này nhìn lại, mà ngay hôm nay, trong chính giờ phút này, người dân Hồng Kông luôn tin vào một điều tất yếu: Trời diệt Trung Cộng – Phật độ Hồng Kông! Trên khắp mọi ngả đường, khắp các con phố lớn nhỏ, bốn chữ “Trời diệt Trung Cộng” tung bay đầy quyết đoán. Người Hồng Kông viết khẩu hiệu của mình lên cờ, in lên biểu ngữ, sơn lên tường, viết xuống lòng đường, hay treo lên những toà cao ốc. Ở mọi nơi, mọi chốn, đâu đâu cũng thể hiện ý chí sắt đá ấy — mà không chỉ là ý chí, đó còn là niềm tin: Thiên lý sẽ không dung!
ĐANG YÊN ĐANG LÀNH, SAO LẠI LUYỆN TẬP CHỐNG KHỦNG BỐ? Trần Đình Thu Tôi thực sự không hiểu nổi ai đã lên kế hoạch luyện tập chống khủng bố rầm rộ ở TP.HCM để gieo một tâm lý bất ổn lên như vậy. Mà luyện tập chống khủng bố là chống ai? Một kịch bản được vẽ ra nghe thật mắc cười: - Đầu tiên, các thành phần xấu lợi dụng không gian mạng để kích động, thành lập các tổ chức, hội nhóm để thông tin xuyên tạc, âm mưu kích động, gây rối an ninh trật tự trên địa bàn TP. - Thứ 2, các đối tượng tụ tập giăng băng rôn, biểu ngữ gây rối tại Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất. - Thứ 3, các đối tượng tụ tập gây rối, diễu hành bằng hình thức đi xe máy, đi bộ tuần hành gây rối, bạo loạn trước trụ sở cơ quan lãnh sự để yêu sách về chính trị.
Qua những gì mình nghe được thì đây là những công trình, dự án lớn biểu tượng của tình hữu nghị dài lâu giữa quốc gia và nhân dân hai nước: 1. Khu gang thép Thái Nguyên: chỉ làm ra gang, không làm ra thép 2. Phân đạm Hà Bắc: ra đạm nước không ra đạm hạt, đất đai quanh vùng ô nhiễm, lúa ra bông nhưng không ra hạt 3. Cầu Thăng Long: do Trung Quốc thi công lấy thiết kế cầu Trường Giang do Nga làm, làm từ 1976 đến 1978 được 9 trụ cầu thì bỏ, rút công nhân về nước. 4. Nhà máy điện Ninh Bình chạy bằng than, khói tạt khu dân cư 5. Nhà máy đạm Ninh Bình mỗi năm thua lỗ 30 - 50 tỷ VNĐ 6. Khu liên hiệp công nghiệp giấy Việt Trì: chỉ làm được giấy bổi bao bì, không làm được giấy kẻ ca rô học sinh, càng không làm được giấy báo.
AI GIỚI THIỆU ĐỂ THỦ TƯỚNG BỔ NHIỆM NGUYỄN ĐỨC KIÊN? Trần Đình Thu AI ĐẠO DIỄN MỘT ÔNG THÂN TRUNG QUỐC TỪ QUỐC HỘI QUA NGỒI TẠI VĂN PHÒNG THỦ TƯỚNG ĐỂ LÈO LÁI VẬN MỆNH QUỐC GIA? Văn bản dưới đây lấy từ Cổng thông tin điện tử chính phủ, cho thấy việc điều động căn cứ vào: - Ý kiến của Ban bí thư - Đề nghị của ông Bộ trưởng Chủ nhiệm văn phòng chính phủ. Và dĩ nhiên ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải chấp nhận. Đó là về mặt giấy tờ văn bản, còn trên thực tế ai làm việc này chúng ta không thể biết.
"Không can thiệp nội bộ" là cái lý cùn nhất của chính trị, ngoại giao, mặc dù lịch sử nhân loại chưa bao giờ áp dụng cái lý đó. Tôi không biết nguyên văn câu này còn thiếu gì không. Chẳng hạn, lợi dụng can thiệp để trục lợi, phá hoại, kích động bạo lực hoặc xâm lược. Còn vì các vấn để nhân loại phổ quát như môi trường, nhân quyền, hòa bình, kể cả tự do thương mại... mà bảo "không can thiệp" thì chỉ có thể nói là lý cùn.
Cảnh sát đang tìm kiếm 164 sinh viên Việt Nam theo học tại Viện Ngôn ngữ Hàn Quốc thuộc Đại học Quốc gia Incheon sau khi họ vắng mặt 15 ngày, theo báo Korea Times hôm 10/12. Trường đại học đã trình báo vụ việc với cảnh sát hôm 10/12, theo luật bắt buộc các trường đại học phải báo cáo nếu sinh viên nước ngoài bỏ lớp 15 ngày. Các sinh viên này nằm trong số 1.900 sinh viên Việt Nam đang theo chương trình đào tạo tiếng Hàn kéo dài một năm tại trường Đại học Incheon. Chương trình này bắt đầu 4 tháng trước, nhà trường cho biết. Trang Korea Times trích lời cảnh sát cho biết họ tin rằng mục đích thực sự của việc đến Hàn Quốc của các sinh viên Việt Nam là kiếm việc làm sau khi học tiếng Hàn trong một thời gian ngắn.
Ngày 9/12, công trình xây dựng nhà ở sai phép của ông Đinh Tiến Văn vẫn tiếp tục thi công sau khi bị cơ quan chức năng lập biên bản và yêu cầu ngưng thi công (ảnh: L.Đ./Tuổi Trẻ). Sau khi đưa tin vụ công trình dựng nhà ở của giám đốc Bảo hiểm xã hội TP. Bảo Lộc xây dựng sai phép gần 300 m2, phóng viên báo Lâm Đồng bị một người lạ gọi điện thoại dọa chặt đầu. Báo Tuổi Trẻ cho biết, sau khi thông tin vụ việc ông Đinh Tiến Văn – giám đốc Bảo hiểm xã hội TP. Bảo Lộc, Lâm Đồng – xây nhà sai phép, chiều 9/12, tác giả là phóng viên P.Đ. của báo Lâm Đồng nhận được cuộc điện thoại từ số 0937.394.979 xưng tên Hoan, người nhà của ông Văn, và dọa chặt đầu phóng viên.
MẤT MÁT ĐỚN ĐAU 1. Việt Nam có hoàn cảnh rất khác biệt so với nhiều quốc gia, do có biên giới chung với Trung Quốc – là nước đã không ngừng xâm lược Việt Nam nhiều lần trong suốt chiều dài hơn 2000 năm. Nhưng trong suốt thời gian đó Việt Nam không mất lãnh thổ cho Trung Quốc. 2. Sự mất lãnh thổ đớn đau duy nhất của Việt Nam cho Trung Quốc lại là vào thời kỳ hiện đại, kể từ khi xuất hiện nhà nước cộng sản Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (01/10/1949). Chính nhà nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã đánh chiếm toàn bộ Hoàng Sa (1956, 1974) và một phần Trường Sa (1988) của Việt Nam.
Xin thông báo để toàn thể bà con được biết, tin chính xác 100%, trong một vài ngày tới Quốc Phòng sẽ xây dựng tường bao trên đất của Quốc Phòng và họ cũng nêu rõ chỉ xây trên diện tích 47,36 ha đất Quốc Phòng không đụng chạm đến khu đất nông nghiệp liền kề của nhân dân xã Đồng Tâm. Vậy nhân dân xã Đồng Tâm nhiệt liệt hoan nghênh và cảm ơn Bộ Quốc Phòng đã ủng hộ lẽ phải và ủng hộ nhân dân xã Đồng Tâm. Nhưng vấn đề mấu chốt là: Dây nhóm tham nhũng đã lợi dụng ở điểm này khi Quốc Phòng họ xây dựng trên diện tích 47,36 ha thì bọn lợi ích nhóm cũng cho người của chúng ăn mặc quần áo quân đội vào khu 59 ha đất nông nghiệp của nhân dân Đồng Tâm chúng ta, mạo danh là Quốc Phòng xây dựng.
Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, chuyên gia Arthur Waldron về vấn đề quan hệ Mỹ – Trung tiết lộ, một nhân viên trợ tá cấp cao thân cận với lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Tập Cận Bình đã chia sẻ rằng: Chúng tôi đã đi đến đường cùng. Ông Arthur Waldron kiến nghị Ngoại trưởng Mỹ Pompeo và đội ngũ của ông ấy cần xem xét chuẩn bị cách ứng phó với vấn đề ĐCSTQ sụp đổ cùng việc quy hàng của những thế lực nội bộ ĐCSTQ. Hôm 29/11, trang Twitter GlobalHimalaya đã tweet một video phỏng vấn của “Kênh lãnh đạo tư tưởng Mỹ” (American Thought Leaders). Theo đó trong bài phỏng vấn chuyên gia Arthur Waldron – Giáo sư Quan hệ Quốc tế và Lịch sử Trung Quốc tại Đại học Pennsylvania (Mỹ), đã nhận định tình hình hiện tại của Trung Quốc:
Bảo Trợ