Công Bằng Với Lịch Sử

17 Tháng Hai 20192:06 SA(Xem: 349)

CÔNG BẰNG VỚI LỊCH SỬ

biengioi tau viet war
Luân Lê
CÔNG BẰNG VỚI LỊCH SỬ
Chính vì vấn đề không trung thực và đối xử bình đẳng với lịch sử mới đem tới những phẫn nộ của người dân.

Một đoạn trường lịch sử đau thương và hào hùng để chiến đấu bảo vệ tổ quốc trước cuộc xâm lăng của Trung Quốc, một cuộc chiến phi nghĩa và với nhiều mục đích chính trị, kinh tế riêng của Đảng cộng sản nước này. Nhưng khoảng lịch sử này lại vắng mặt trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, gần 40 năm bị lãng quên và không hiểu lý do nào khiến những xương máu của đồng bào chết cho quê hương, đất nước phải bị đối xử như vậy?

Nhiều thế hệ đã có một khoảng trắng trong cuộn phim lịch sử. Ngay những bia tưởng niệm các liệt sỹ trong cuộc chiến vệ quốc này cũng không ghi tên kẻ bá quyền xâm lược mà ghi “trong thời kỳ biên giới”, một khái niệm vô nghĩa về mặt định danh và liên kết, vì không có thời kỳ nào là thời kỳ biên giới, mà phải là một đại từ chủ thể chứ không thể thay thế bằng một danh từ địa giới. Đây là cuộc chiến lịch sử đau thương nhưng hào hùng, nhưng không được gọi tên và không được nhắc đến như một sự cấm kỵ. Không tài liệu, chứng tích nào được công khai và cũng không một nhân vật nào viết về giai đoạn này để truyền dạy, nhắc nhở con cháu tưởng nhớ, ghi ơn và làm bài học cho mình.

blank

blank


Sự đối xử không công bằng không chỉ đối với giai đoạn lịch sử đó, với những hy sinh và mất mát của đồng bào, với lãnh thổ có thể bị xê dịch, lấn chiếm, mà còn là đối với những giai đoạn lịch sử khác của chính dân tộc mình.

Đó là những dòng sử luôn được hô vang và tự hào, ngợi ca một cách không ngơi nghỉ và bằng những cặp nghịch từ đối lập với đủ các sắc thái. Vừa tụng ca chiến thắng, vừa miệt thị, xúc phạm, sỉ nhục một nửa dân tộc trong chế độ cộng hoà ở phía Nam. Vừa ăn mừng chiến thắng kỳ diệu và thần thánh của chính mình, nhưng lại hạ bệ, rủa xả, nhạo báng những người ở bên kia chiến tuyến nhưng là người trong cùng một đất nước, một dân tộc. Những ngôn từ, thơ, ca, những dòng sử dạy trong các trường học gây chia rẽ, hận thù, hiềm khích, phỉ báng...vẫn được lặp đi lặp lại quá nhiều và liên tục không ngơi nghỉ, khiến bao nhiêu năm vết thương chiến tranh trong lòng dân tộc vẫn tổn thương, rỉ máu.

Không chỉ vậy, những dòng sử sỉ nhục, miệt thị thậm tệ nhất cũng được dành cho cả quân Mỹ, người Mỹ, với những tội ác không thể nào dung thứ, không thể nào man rợ hơn được nữa. Những kẻ viết sử, dạy sử, làm thơ, viết nhạc, vẫn kết tội Mỹ bằng những ngôn từ kinh hãi và ác độc nhất, họ vẫn đối xử với chính quyền Mỹ bằng một con mắt hằn học, đầy ác cảm, phẫn nộ, ghẻ lạnh. Họ không ngại chỉ mặt đặt tên và phán xét hoặc so sánh họ với những thứ ghê gớm nhất.

Trong khi đó, 40 năm như cố lãng quên lịch sử vệ quốc của dân tộc, đến nay họ còn không dám gọi tên một chính quyền đã hung hãn xâm lăng đất nước mình mà chẳng vì một lý do gì cụ thể. Họ kêu gọi hoà hợp, hoà giải với cả những mối quan hệ quốc tế, đặt vào trong tương quan hai quốc gia láng giềng chung biên giới, nhưng họ quên đi cuộc hoà giải vĩ đại nhất, đó chính là người trong cùng một dân tộc thông qua lịch sử đã từng bị phân chia trong quá khứ và với những nền văn minh phát triển vượt bậc khác.

Thử nhìn xem, những người lính đã hy sinh, những người dân lành vô tội, cả phụ nữ, người già và trẻ em, đều bị tàn sát một cách man rợ không thương tiếc. Những cảnh giết chóc, cướp bóc, cưỡng hiếp, trên chính mảnh đất máu thịt của quê hương, sau những luỹ tre, trên những đồi trống, hầm trú, nhà tranh, bờ ruộng, nương rẫy. Ở đâu cũng vấy máu và chất chứa tội ác của chúng. Nhưng ta không dám nhắc đến tên của kẻ xâm lăng cướp đi tương lai và bình yên, cuộc sống của hàng vạn người của dân tộc và trên lãnh thổ nước mình.

Những đám người này họ sợ gì vậy? Họ ám ảnh và nhục hèn với quá khứ hào hùng, với sự hy sinh cao cả và thiêng liêng của những người lính anh dũng, những đồng bào bất hạnh? Họ cần tình hữu nghị trong hiện tại được xây dựng trên những nấm mồ tập thể và dòng sông tang thương bị lãng quên và không được nhắc tới? Thậm chí họ cần phải được bàn bạc và thảo luận với kẻ đã gieo rắc chết chóc cho dân ta trước rồi mới dám viết ra? Chúng đang mặc cả với lịch sử và sự hy sinh của đồng bào, của dân tộc.

Tình bạn nếu có, phải được xây dựng và giao tế bằng sự công bằng với cả hai, và dựa trên sự tôn trọng dành cho nhau, trong đó có cả quá khứ như nó phải là mà nó đã từng xảy ra.

Người Mỹ và Nhật vẫn cùng nhau tưởng niệm những người đã chết trong trận chiến Trân Châu Cảng năm 1941 cũng như cuộc thế chiến thứ 2 vô nghĩa được kết thúc bằng 2 quả bom nguyên tử của Mỹ và người Nhật vẫn cúi đầu thừa nhận lỗi lầm và tội ác do mình gây ra, và do đó, họ nhận được sự tôn trọng cao nhất và thiện tâm nhất từ người Mỹ. Và vào đúng ngày diễn ra sự kiện mỗi năm, người Mỹ lại cùng người Nhật tưởng niệm lịch sử đau thương này để răn mình và làm tốt đẹp hơn mối quan hệ của hai quốc gia trong hiện tại.

Nhưng thử hỏi: Trung Quốc đã khi nào cúi đầu xin lỗi người Việt chúng ta chưa?
Blog Teu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
...hành động đáp ứng của Hà Nội là tiếp tục khống chế biểu tình chống Trung Quốc, tiếp tục đàn áp sự tụ họp tôn giáo có mục đích nhân đạo và sự phát biểu ý kiến trên mạng, tiếp tục kết án nặng những người nói lên lời chỉ trích chế độ, yêu cầu dân chủ. Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn còn lưỡng lự giữa hai con đường: vì quyền lợi quốc gia dân tộc hay vì quyền lợi thống trị độc tôn của đảng.
Đây chỉ là vài ý kiến thô thiển của một tu sĩ quê mùa, hủ lậu; kính dâng lên quốc dân đồng bào và các bậc hiền tài nước Việt, như một lần làm bổn phận công dân, khi nước nhà đang trong cơn nguy biến.
Trong cùng bài trên FP, Geoffrey Cain viết về doanh nghiệp nhà nước ở Việt Nam: "Họ thật là một đám phiền toái, chẳng ai (nhà đầu tư nước ngoài) muốn dính vào họ." Tuy nhiên, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn tiếp tục khẳng định Doanh nghiệp Nhà Nước vẫn là nòng cốt của nền kinh tế trong chiến lược phát triển đất nước từ đây đến năm 2015.
Việt Nam muốn đóng vai trò then chốt trong quan hệ với Trung Quốc và Mỹ. Nói một cách khác, Việt Nam muốn phát triển quan hệ sâu xa với mỗi nước và làm mỗi quan hệ song phương tự nó là một quan hệ quan trọng. Là một mấu chốt, Việt Nam muốn Trung Quốc và Hoa Kỳ chấp nhận Việt Nam như một đối tác đáng tin cậy. Việt Nam muốn định hướng các quan hệ để họ không là đồng minh của bên này chống lại bên kia
Thập Phương là một thị trấn của huyện Đức Dương tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. Đã 3 năm nay Thập Phương nổi lên là một địa bàn đấu tranh của nông dân nổi dậy đòi lại ruộng đất bị cường hào mới cưỡng chiếm,
Sự cản trở của Campuchia đã tạo ra rạn nứt về tình đoàn kết trong ASEAN và ảnh hưởng tới chỗ đứng cũng như uy tín của khối trên trường quốc tế. Campuchia được xem “chiến mã” của Trung Quốc Một nhà ngoại giao nắm rõ những gì diễn ra tại hội nghị khẳng định, "Trung Quốc đã mua được ghế chủ tịch [của Campuchia], nói thế cho đơn giản”.
Chủ tọa phiên tòa phúc thẩm tuyên bố giữ nguyên bản án sơ thẩm với mức án 4 năm tù giam đối với trung tá công an Nguyễn Văn Ninh, không truy cứu trách nhiệm của những dân phòng và công an trực ban có liên quan đến cái chết của nạn nhân Trịnh Xuân Tùng.
"Các Đảng viên Cộng sản bị mắc chứng bệnh sợ hãi phải chia sẻ quyền lợi với các công ty tư nhân, nhất là những doanh nghiệp nước ngoài." - "Các lãnh đạo Việt Nam vẫn chưa tìm ra cách để sửa chữa nền kinh tế của mình mà không phải từ bỏ bớt quyền lực chính trị - một bước đi mà họ không sẵn sàng thực hiện."
Ngoại trưởng Hillary Clinton đã xác định quyết tâm của Hoa Kỳ đặt chân trở lại và đứng vững mãi trên khu vực những láng giềng ở ngày sân trước của ngôi nhà Trung Quốc.... Hoa Kỳ rõ ràng đã quyết tâm tranh thắng cùng Trung Quốc ngay trong sân trước của Bắc Kinh, nơi địa bàn chiến lược trước cửa ngôi nhà Trung Quốc
Cuốn 'cẩm nang' cho chiến lược phát triển Việt Nam kèm cảnh báo về hậu quả của đường lối hiện tại của Việt Nam mà các giáo sư Havard trao tận tay Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đến nay vẫn bị bỏ qua và không được công bố trước công chúng.
Bảo Trợ