Vườn rau Lộc Hưng: QUẢ BOM NỔ CHẬM DO CHÍNH QUYỀN TẠO RA

24 Tháng Giêng 201912:11 SA(Xem: 488)

Vườn rau Lộc Hưng: QUẢ BOM NỔ CHẬM DO CHÍNH QUYỀN TẠO RA

blank
Cảnh tang hoang ở Lộc Hưng sau đợt tấn công của chính quyền. Nguồn: Internet

Vườn rau Lộc Hưng: Quả bom nổ chậm do chính quyền tạo ra!

Nguyễn Đăng Quang 

Tôi không nén được phẫn uất khi nhìn thấy nhà cửa, nơi ở, đồ đạc và tài sản của người dân Khu vườn rau Lộc Hưng (quận Tân Bình, Tp.HCM) bị chính quyền điều xe ủi đến phá sập và san bằng. Người dân nơi đây phải màn trời chiếu đất, giống hệt cảnh đổ nát điêu tàn sau chiến dịch B.52 Mỹ ném bom rải thảm phố Khâm Thiên (quận Đống Đa, Hà Nội) vào dịp lễ Noel năm nào. 

Tôi quặn đau và xót xa khi nhìn một người dân Lộc Hưng liều chết nằm chắn ngang đầu xe ủi, lấy thân mình cản xích xe, không cho chúng tiến vào ủi sập nhà cửa, phá tan nơi ở và tổ ấm của họ!
blank
Một người dân Lộc Hưng liều chết nằm chắn ngang đầu xe ủi. Ảnh trên mạng

Tôi uất ức và hờn oán khi nhìn thấy cảnh tượng bàn thờ tổ tiên, tượng đức Chúa Giê-xu, giường tủ, đồ đạc và đồ chơi con trẻ rơi vung vãi, ngổn ngang khắp mặt đất! 

Những cảnh tượng nói trên không thể xảy ra ở một một quốc gia dân chủ, pháp quyền, thượng tôn pháp luật! Nó càng không thể xảy ra trong một chính thể xã hội “do dân, vì dân và của dân”! 

Một câu hỏi lớn cần đặt ra: Tại sao nó lại diễn ra ở Tp. HCM, thành phố lớn nhất nước, là trung tâm và đầu tầu kinh tế của cả nước, vào giữa thời điểm các sai phạm tày đình của chính quyền Tp.HCM bị phơi bày và đổ bể trong vụ Thủ Thiêm? Và đặc biệt nó lại diễn ra gấp gáp khi chỉ còn mấy tuần lễ nữa là đến Tết Nguyên Đán cổ truyền của dân tộc, như một trận đánh úp vậy? 

Đây rõ ràng không phải là thiên tai hay địch họa! Song rất khó hiểu, đây lại là tai họa và tội ác do chính con người gây ra giữa thời đại văn minh của cuộc Cách mạng Công nghiệp 4.0. Hơn nữa, nhân tai này lại xẩy ra khi toàn dân từ Bắc đến Nam đang được kêu gọi góp sức xây dựng Nhà nước và Chính phủ kiến tạo. Đây còn là đòn giáng mạnh không chỉ vào chính sách tôn giáo, đại đoàn kết dân tộc, mà còn giáng vào chủ trương hòa giải và hòa hợp dân tộc luôn được Đảng và Nhà nước ra sức cổ súy và tuyên truyền suốt trên nửa thế kỷ qua!
blank
Người dân ngồi trên mảnh đất mà những ngôi nhà của họ đã bị phá sập. Ảnh: Internet

Người dân xây nhà không phép là sai, và việc đập bỏ những công trình xây dựng sai phép hoặc không phép là điều cần thiết, pháp luật nước nào cũng vậy. Song việc cưỡng chế, phá sập nhà ở của dân không thể tùy tiện theo ý thích của người đứng đầu chính quyền, mà còn phải tuân thủ đúng trình tự và thủ tục pháp lý theo quy định. 

Ngoài ra, chính quyền cũng cần tuân thủ truyền thống đạo lý nữa. Nếu chỉ căn cứ vào pháp lý đơn thuần, phớt lờ yếu tố đạo lý, không thể nói chính quyền đó là “của dân và vì dân” được. Chính quyền sở tại (UBND phường 6 và quận Tân Bình) có tiêu cực hay tham nhũng không thì chưa rõ, nhưng rõ ràng là họ đã buông lỏng quản lý, dễ dàng để cho hàng trăm hộ dân hàng chục năm qua xây nhà không phép. Để tình trạng này xảy ra, đây không chỉ là lỗi của riêng người dân, mà lỗi chính là của chính quyền. Khi cả người dân và chính quyền đều có lỗi, cớ sao chỉ nhẫn tâm trừng phạt người dân? 

Theo lẽ thường tình, chính quyền nên giúp đỡ và tạo điều kiện để người dân tự giải quyết và khắc phục sai phạm của họ, tuyệt đối tránh gây đau khổ, oán thù cho dân. Trường hợp Vườn rau Lộc Hưng này, chính quyền muốn cưỡng chế, phá rỡ nhà dân, nhất thiết phải thực hiện đầy đủ các thủ tục pháp lý theo đúng quy định. Ngoài việc để cho người dân một khoảng thời gian ít nhất là 3-4 tháng để họ tự tháo dỡ và di chuyển đến nơi ở mới, trường hợp nếu có hộ gia đình nào gặp khó khăn, chính quyền cũng nên giúp đỡ, hỗ trợ họ nữa. 
blank
Cảnh tang hoang sau “chiến thắng vẻ vang” của chính quyền quận Tân Bình. 
Ảnh trên mạng 
Xét cho cùng, đây chỉ là mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân, không phải là mâu thuẫn đối kháng địch-ta, dứt khoát và tuyệt đối không được sử dụng vũ lực. Việc chính quyền cưỡng chế, phá sập 112 ngôi nhà của người dân ở Vườn rau Lộc Hưng không thực hiện đúng theo quy định và thủ tục pháp lý, rõ ràng đây không chỉ là nhẫn tâm, tàn độc mà còn có dấu hiệu chà đạp pháp luật nữa. 

Xét cho cùng, mọi quốc gia trên thế giới đều vì người dân mà phục vụ. Đây chính là lý do người dân cần đến chính phủ, và cũng là lý do chủ yếu để chính phủ tồn tại. 

Quốc gia nào có lượng người ở độ tuổi lao động mà thất nghiệp quá nhiều (hay tạm thời chưa tìm được việc làm, như cách nói của chính quyền xưa nay), lỗi đó tại người dân một phần, song lỗi chính là của chính phủ, do không lo được công ăn, việc làm cho công dân của mình. 

Đất nước nào mà để cho học sinh đến tuổi đi học mà không được đến trường, xin hỏi lỗi này là của ai nếu không phải là của chính phủ? 

Xứ sở nào có nhiều người vô gia cư, không có chỗ chú thân, lỗi chính là do chính phủ nước đó không lo được vấn đề an sinh xã hội, không lo được chỗ ở tối thiểu cho dân nghèo. 

Quốc gia nào có quá nhiều người đi ăn xin, chính phủ nước đó có nên tự hào, hãnh diện?  

blankNhững nạn nhân trong vụ cưỡng chế Vườn rau Lộc Hưng. Nguồn: Internet

Trở lại sự kiện Lộc Hưng, trong khi chưa có điều kiện lo được chỗ ở tối thiểu cho người dân, thiết nghĩ những người lãnh đạo có trách nhiệm ở Thành phố Hồ Chí Minh cũng không nên nhẫn tâm, gật đầu chuẩn thuận để cho chính quyền cấp dưới đập bỏ, triệt phá nơi sinh sống của người dân, cho dù họ có sai phạm xây dựng nhà không phép trên mảnh đất mà họ đã sử dụng hơn nửa thế kỷ qua, nhất là khi Tết Nguyên Đán cổ truyền của dân tộc đang cận kề. 

Đây không chỉ là mặt pháp lý đơn thuần, mà còn là truyền thống và đạo lý của dân tộc Việt Nam từ ngàn đời nay nữa. Rất mong Đảng bộ và Chính quyền Tp.HCM tỏ thiện chí, giải quyết có tình có lý, đừng để Lộc Hưng trở thành điểm nóng và là quả bom nổ chậm không ai mong muốn này.
Theo Blog Teu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
1. Tin tổng thầu Trung Quốc đòi đến 50 triệu USD để chạy thử đường sắt Cát Linh – Hà Đông và để bàn giao - đã làm bàng hoàng tất cả những ai quan tâm đến vận mệnh đất nước. 600 triệu người dân Trung Quốc có thu nhập tháng chỉ 1000 tệ (3,2 triệu đồng), thế mà tổng thầu Trung Quốc xem 50 triệu USD của người Việt Nam nhẹ như vỏ hến. 50 triệu USD là 400 triệu tệ, đủ để trả lương cho 4 vạn người Trung Quốc trong 1 tháng (https://laodong.vn/su-kien-binh-luan/duong-sat-cat-linh-ha-dong-noi-la-khuc-xuong-13km-khong-sai-may-may-809539.ldo). 2. Thưa với Chính Phủ, Thưa với Lãnh đạo Bộ GTVT, Thưa với Lãnh đạo Hà Nội: Không chi 1 xu nào nữa cả; Buộc tổng thầu Trung Quốc phải thực hiện đúng hợp đồng. 891,92 triệu đô la cho 13 km đường sắt Cát Linh – Hà Đông là cái giá 3 lần cắt cổ. Đúng như báo Lao Động đã gọi tên “là một khúc xương 13 km
BÌNH PHƯỚC, Việt Nam (NV) – Một ngày sau vụ ông Lương Hữu Phước nhảy lầu tự sát ngay tại Tòa Án Nhân Dân tỉnh Bình Phước, báo Thanh Niên có bài viết khẳng định “Một sự trùng hợp đến kỳ lạ, Thẩm Phán Lê Viết Hòa, phó chánh án Tòa Án Nhân Dân tỉnh Bình Phước, tham gia xét xử phúc thẩm hai vụ án đều có người tự sát.” Hôm 30 Tháng Năm, cuộc họp báo do Ban Tuyên Giáo tỉnh Bình Phước tổ chức nhằm bênh vực Hội Đồng Xét Xử của phiên tòa khiến ông Lương Hữu Phước (55 tuổi, ngụ thành phố Đồng Xoài) tự tử tại sân tòa sau khi bị tòa án tỉnh tuyên y án sơ thẩm 3 năm tù, trở thành cuộc “vạch mặt” Thẩm Phán Lê Viết Hòa. Vài giờ trước khi tự kết liễu mạng sống, ông Phước bị tòa tuyên y án sơ thẩm 3 năm tù với cáo buộc “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ.”
Vì sao thu 4 chiếc nhẫn của em gái Hải để làm tang vật? Trong vụ án bưu điện Cầu Voi, tối 21/3/2008, công an ập vào nhà Hải thu giữ 4 chiếc nhẫn của Hồ Thị Thu Thủy để làm tang vật. Đúng 3 tháng sau, ngày 21/6/2008, công an lấy lời khai của anh Nguyễn Mi Sol, và anh khai anh mua tặng nạn nhân... đúng 4 chiếc. Về số lượng, con số anh Sol khai khớp với con số thu của Thủy! Điều kỳ lạ là, bản án sau đó khi tuyên tử hình Hải lại trả cho em Hải đến... 6 chiếc nhẫn!
Trương Châu Hữu Danh Trong các vụ án mà chứng cớ buộc tội còn mâu thuẫn, lỏng lẻo, người văn minh, lý trí sẽ suy đoán theo hướng gỡ tội, kẻ tàn độc, nghiệt ác sẽ nghĩ theo hướng buộc tội. Trong vụ án Bưu điện Cầu Voi, để củng cố (hay câu views, like, share) cho suy đoán buộc tội tàn độc của mình, kẻ nghiệt ác lập lờ tung ra những thông tin vốn sẵn trong kết luận điều tra, cáo trạng, bản án có đầy trên báo chí, tô vẽ cho ly kỳ, hấp dẫn, như là bản thân đã xác minh, kiểm chứng trọn vẹn... để lừa dối đám đông không có thời gian, điều kiện để tìm, kiểm chứng thông tin.
Trong suốt hơn 10 năm theo đuổi vụ kiện Bưu cục Cầu Voi để bảo vệ cho bị án Hồ Duy Hải tưởng đã đọc hết mọi hồ sơ vụ án, nhưng luật sư Trần Hồng Phong chưa bao giờ nghe đến cái tên Đinh Văn Còi và Lê Thanh Trí. Không có bất kỳ trang hồ sơ nào nhắc đến hai nhân vật này. Hai cái tên này đột ngột xuất hiện một cách bí hiểm trong vai nhân chứng với lời khai về đêm xảy ra thảm án. Theo đó, cả hai đều đã nhìn thấy một thanh niên ngồi với hai nạn nhân trong bưu cục trong khoảng thời gian từ 19:40 - 20:00.
Phạm Minh Vũ Khương Ngọc Chất sinh năm 1975, là thượng tá An ninh, y bị bắt ngày 14-09-2019 khi đó y đang là trưởng phòng an ninh chính trị nội bộ tỉnh Hoà Bình. Y bị bắt và ra toà liên quan việc y chỉ đạo nâng điểm thi con của một số lãnh đạo công an tỉnh này trong kỳ thi đại học 2018. Số tuổi đang còn rất trẻ mà chức vụ y đang giữ phải nói tương lai của Y rất rộng mở, đồng nghĩa với việc y phải có nợ máu gì đó với dân.
TUYÊN BỐ ĐÒI LÀM RÕ SỰ THẬT VỀ VỤ ÁN HỒ DUY HẢI Để cứu lấy Hồ Duy Hải, để Luật pháp nhà nước được thực thi công chính không gây oan sai cho người vô tội, đồng thời trừng trị đích đáng kẻ có tội ở bất cứ cương vị nào, và Thật sự không có “ vùng cấm”, biến vụ án thành một vụ xét xử tiêu biểu ngỏ hầu tránh được những oan sai tương tự có thể xãy ra sau này. Chúng tôi kêu gọi quý vị , các bạn thanh niên tham gia ký tuyên bố này . Xin soạn: Tên họ - Nghề nghiệp - Chức danh (nếu có) – Tên Thành phố cư ngụ (Nếu ở ngoài Việt Nam, vui lòng ghi thêm tên Quốc gia) gởi về cho chúng tôi, Email: tuyenbohdh@gmail.com. Xin chân thành cám ơn
Linh mục Antôn Đặng Hữu Nam - Trong những ngày vừa qua, không ai là không biết chủ quyền đất nước đang lâm nguy: Trung Quốc ngang ngược xâm lấn biển đảo, gây hấn, húc chìm tàu cá ngư dân Việt Nam; Cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt trên ngư trường biển Việt; Công bố cái gọi là “danh xưng tiêu chuẩn” của hàng chục đảo, bãi cạn trên Biển Đông, bao gồm những thực thể nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam; Thành lập cái gọi là “quận đảo” Tây Sa và Nam Sa để “quản lý” quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam; Viện dẫn công thư Phạm Văn Đồng năm 1958, đe dọa dùng vũ lực, yêu cầu Việt Nam rút khỏi quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa – một phần không thể tách rời của tổ quốc Việt Nam với cái gọi là “Đường Chín Đoạn (Nine-dash line)”, “Đường Chữ U”, “Đường Chín Khúc”, “Đường Lưỡi Bò”!
Xung quanh ngày 30 tháng Tư này có nhiều chuyện hài, nhưng không phải mang lại tiếng cười sảng khoái hài hước dân gian, mà là những chuyện hài đầy mỉa mai khinh bỉ và đáng bị lên án của một số kẻ có chức có quyền, có địa vị của “Bên thắng cuộc”, đã bịa đặt và xuyên tạc lịch sử một cách trắng trợn, trơ trẽn và vô liêm sỉ, vơ thành tích của kẻ khác làm thành tích của mình để từ đó chui sâu leo cao lên những nấc thang quyền lực. Có thể nói đây cũng là một dạng tham nhũng, là tham nhũng thành tích, từ chỗ có thành tích cùng với nghệ thuật lươn lẹo bậc thầy, một số họ đã nhờ đó tô vẽ cho mình ánh hào quang lấp lánh về những “chiến công hiển hách vang dội” để lòe bịp thiên hạ và “làm rạng rỡ trang sử vàng oanh liệt”của kẻ chiến thắng.
- HCM xuống tầu đi tìm việc làm cho Tây thì họ gọi là “xuống tầu tìm đường cứu nước”! - Giật mìn xe khách, pháo kích bừa bãi vào nhà dân, đặt chất nổ nơi đông người, bắt cóc, thủ tiêu, khủng bố… chúng gọi là “hoạt động cách mạng”. - Dùng vũ lực súng đạn giết dân chúng gọi là “giải phóng nhân dân” - Để cướp đất đai của các điền chủ, chúng gọi là “Cải cách ruộng đất”. - Ngày nay để cướp đất toàn dân chúng gọi là “KHU QUY HOẠCH” " Cưỡng chế " - Đập phá nhà dân oan chúng gọi là “giải phóng mặt bằng”. - Muốn cướp tài sản của các thương gia, chúng gọi là “Đánh tư sản mại bản”.
Bảo Trợ