Mạng xã hội của ai, thưa ngài Võ Văn Thưởng?

01 Tháng Giêng 201912:20 SA(Xem: 272)
Mạng xã hội của ai, thưa ngài Võ Văn Thưởng?

Ngài trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng phát biểu tại Hội nghị Báo chí toàn quốc vừa diễn ra khi năm 2018 khép lại:
Phải chăng, trong mọi trường hợp, báo chí đều đi sau mạng xã hội? Đây thực sự là một câu hỏi nghiêm túc. Chúng ta có những bài học đắt giá. Nhiều trường hợp, ta nắm trước thông tin, kênh thông tin của chúng ta cũng rất đa dạng, hoàn toàn có thể chủ động thông tin, nhưng chính sự chậm trễ của chúng ta đã “trao tặng” lợi thế cho mạng xã hội trong thông tin.


Qua cách nói của ngài thì báo chí là của chúng ta còn mạng xã hội không phải của chúng ta.
Nếu mạng xã hội không phải của chúng ta tức không phải của đảng, không phải của nhà nước thì của ai?
Của Dân.
Trong Dân có kẻ xấu muốn đất nước tha hoá, lệ thuộc nước ngoài, cổ vũ bạo lực, cổ vũ sự sa đoạ nhân cách. Dân biết. Dân tự cô lập chúng. Luật pháp cứ trừng trị chúng. Nhưng còn lại với tỷ số áp đảo 99,99% là Dân tử tế, yêu nước, khát khao công lý, công bằng , chả lẽ mạng xã hội- diễn đàn của họ lại là nỗi lo sợ của các quan canh cửa thông tin, truyền thông?
Với tuyệt đại đa số Dân như thế lẽ nào của Dân lại không phải của đảng, không phải của nhà nước?
Vậy Dân là của ai?
Khi không xác định rõ về lý luận Dân của ai thì rất dễ coi Dân là phe … nó tức phe đối nghịch. Chính vì không có lý luận nền tảng học thuyết Vị Dân một cách khoa học, biện chứng ngài đã cảnh báo:
“Đúng là thách thức từ mạng xã hội là rất lớn. Nhưng thách thức lớn hơn chính là tư tưởng, tâm thế thất bại, thua cuộc của những người làm báo và hành động chưa kiên quyết, chưa chặt chẽ, chưa đồng bộ, thiếu hiệu quả của các cơ chế phối hợp cũng như các cơ chế quản lý nhà nước về thông tin.”
Do xác định mạng xã hội của Dân nhưng không phải của “chúng ta” nên ngài đã đặt chuyện được, thua ở đây.
Còn vì sao thua? Giản đơn lắm:
Tai mắt của Dân giăng khắp nơi thậm chí trong cả các nguồn cung cấp thông tin của đảng, nhà nước.
Khi có thông tin mỗi người Dân lại là người viết bài, người đưa bài lên mạng các rẹc, chả qua cả một đống quy trình: lượm tin, viết tin, gửi tin về toà soạn, biên tập tin, duyệt tin rồi mới xuất bản tin như hệ thống báo chí của các ngài.
Thua là cái chắc. Và còn thua dài dài nếu không nhận thức ra rằng : Mạng xã hội cũng là của… chúng ta.
Thua là cái chắc. Và thua mãi mãi nếu không nhận ra rằng sức mạnh truyền thông để tạo động lực phát triển quốc gia phải đi trên hai chân: mạng xã hội và báo chí chính thống.
Cái thua này không phải chỉ là cái thua về thông tin truyền thông mà trước hết là thua ở niềm tin vào Dân, thua ở chinh phục Lòng Dân.
Mất Dân- Mất tất cả.
Blog Teu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Lịch sử của dân tộc nào cũng có những khúc quanh bi thảm, thậm chí ánh sáng hy vọng của tự do không có chỗ ngay cả ở đoạn cuối của đường hầm tối tăm, nhân dân tưởng chừng đã bị đánh gục, không còn sức đứng lên.
Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải đã nhanh nhảu ký thay cả Chính phủ, cả Thủ tướng cho phép Hà Tĩnh thực hiện dự án trên (Quyết định 323/Ttg-QHQT ngày 4/3/2008). Lưu ý là chỉ trong vòng 1 tháng rưỡi từ 16/1 đến 4/3/2008 (trừ thời gian nghỉ Tết gần nửa tháng), các Bộ, Ban Ngành chức năng của Việt Nam đã hoàn tất mọi đánh giá, báo cáo khả thi, kể cả đánh giá môi trường, đánh giá an ninh quốc phòng, thẩm định dự án để “phụ họa” thuyết phục Thủ tướng đồng ý cho phép Hà Tĩnh thực hiện ngay dự án trên.
“Rất nhiều thế hệ, kể cả con em của những người đã từng phục vụ trong chế độ Việt Nam Cộng hòa, sau ngày 30-4-1975 đã trở thành sản phẩm của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa. Nhiều người không biết một cách chắc chắn điều gì đã thực sự xảy ra thậm chí với ngay chính cha mẹ mình. Cuốn sách của tôi đơn giản chỉ kể lại những gì đã xảy ra ở Sài Gòn, ở Việt Nam sau ngày 30-4: cải tạo, đánh tư sản, đổi tiền… Cuốn sách của tôi cũng nói về hai cuộc chiến tranh cuối thập niên 1970, một với Khmer Đỏ và một với người Trung Quốc. Cuốn sách của tôi cũng nói về làn sóng vượt biên sau năm 1975, và về sự “đồng khởi” của nông dân, của các tiểu chủ, tiểu thương để dành lấy cái quyền được tự lo lấy cơm ăn áo mặc. Đây là công trình của một nhà báo mong mỏi đi tìm sự thật.”
Người Việt Nam hôm nay chỉ còn một phương cách duy nhất để thực hiện là: Hãy đứng dậy, bước ra khỏi nhà thay vì đứng sau cửa nhìn ra bên ngoài xem đã đến phiên mình chưa. Hơn thế, hãy bước ra đường, tràn xuống phố, cùng nhau đi dọc theo các con đường làng. Đi trong ý chí bất khuất. Đi trong thinh lặng vì Tổ Quốc. Cùng nắm lấy tay người đồng thôn, đồng xóm, đồng nghĩa đồng bào để chúng ta cùng nương nhau mà sống. Sống trong nghĩa đồng bào. Sống trong tinh thần tự lập nhân bản dân tộc và không sợ hãi...
...các học giả TQ chưa hề chứng minh được « quyền lịch sử » của nước họ tại biển Đông.Trong khi trên quan điểm quốc tế công pháp, quyền này không hề được thừa nhận. Hiện nay, căn bản pháp lý của phía TQ là dựa lên tuyên bố đơn phương 1958 của ông Phạm Văn Đồng cũng như các tài liệu sách báo, bản đồ v.v...
Tôi chuẩn bị sẵn 2 băng ron "PHẢN ĐỐI TRUNG QUỐC XÂM CHIẾM HOÀNG SA-TRƯỜNG SA CỦA VIỆT NAM". Một băng ron sau đó bị những người 'hỗ trợ an ninh' lấy giấu mất. Cái băng ron tôi cầm giơ cao thường xuyên có an ninh theo sờ vào bóp cho nhăn nhào đi. Tôi phải cố giữ để không bị lừa lấy. Một lát sau có một anh 'áo xanh' xông tới giật mạnh băng ron từ tay tôi liền bị mọi người hô phản đối và tôi đã giành lại được. Hàng rào an ninh chặn lại không cho tuần hành tiếp. Vài phút sau lại có nhiều người 'lạ' giành giật băng ron của tôi. Mọi người tuần hành được 15 phút nhưng chưa giải tán ngay mà còn đứng trước nhà hát đến hơn 9h30 mới tự giải tán
"Càng ca ngợi cái gọi là "tình hữu nghị" càng biểu tỏ sự lúng túng trong đối sách, hơn nữa, đó chính là sự xúc phạm tinh thần dân tộc, làm cho người dân không hiểu thực chất thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam là thế nào."
Biết về anh qua lời giới thiệu một người bạn, “Anh ấy có tấm lòng với đất nước, em thử đọc những gì anh ấy viết, nếu có dịp em lên thăm”. Gõ tên anh, Google hiện kết quả không nhiều lắm. Một lúc sau, tôi hỏi “Anh ấy hiện giờ sao anh?” - "Bị bắt rồi em, bây giờ không biết ở đâu nữa, với lại cũng lâu anh không gặp anh ấy”
"Chủ ý các việc tạo căng thẳng của Trung Quốc trong những năm tháng gần đây là tạo một ấn tượng có tranh chấp ở một vùng không tranh chấp, như bãi Tư Chính của Việt Nam."-=- Thủ đoạn của Trung Quốc, một mặt dùng kinh tế để chi phối nhằm chia rẽ nội bộ các nước ASEAN, tạo ý kiến đa số cho phương thức không « quốc tế hóa » tranh chấp biển Đông, cô lập hai nước Việt Nam và Philippines. -=- "Đến nay người viết bài này vẫn không hiểu lý do nào, lãnh đạo Việt Nam, cũng như các học giả Việt Nam, lại cho rằng có tranh chấp tại vùng biển Trường Sa?"
Theo bản thông cáo kết thúc hội thảo, các đại biểu dự hội thảo đã nhất trí rằng « đường lưỡi bò và cái gọi là "quyền lịch sử" của Trung Quốc không có cơ sở pháp lý, không được thừa nhận bởi các quốc gia hữu quan, chồng lấn vào vùng đặc quyền kinh tế
Bảo Trợ