Vài Ký Ức Thời Ngăn Sông Cấm Chợ !

02 Tháng Mười 201810:39 CH(Xem: 290)

Nguyễn Đình Bổn: VÀI KÝ ỨC THỜI NGĂN SÔNG CẤM CHỢ !

bodoi - bupbeVài ký ức thời ngăn sông cấm chợ!
Nguyễn Đình Bổn
Những bạn trẻ sinh ra từ 1990 về sau hẳn sẽ không bao giờ biết Việt Nam từng có thành ngữ “ngăn sông cấm chợ” để mô tả cái thời kỳ đói rách, đen tối, có cả nước mắt và oan hồn dân nghèo trên đất nước này, đặc biệt tại miền Nam, đang trù phú, no đủ bỗng thoắt cái biến ra nghèo khó. 

Thời kì 76-85 kinh hoàng đó, tôi sống ở miền Tây, khi đó nhà nước độc quyền phân phối lưu thông, cấm mọi hình thức tư nhân phân phối sản phẩm. Bất kỳ thứ gì cũng quy về hợp tác xã để xây dựng CNXH, từ hạt gạo, con cá, thịt heo, vải vóc… đều không được vận chuyển nên dù miền Tây không thiếu gạo, cá… nhưng Sài Gòn và các tỉnh khác phải ăn bo bo, khoai mì, khoai lang… độn cơm. Dân đói quá thì đi buôn lậu, và để đối phó, các trạm kiểm soát mọc lên, hãi hùng nhứt trên con đường độc đạo từ miền Tây lên là trạm Tân Hương, tại Tân Hiệp, tỉnh Tiền Giang. 


Để ép buộc mọi phương tiện qua đây phải qua trạm, họ đã rào quốc lộ lại, ủi một con đường vòng nhỏ, lát đá sơ sài và đặt trạm kiểm soát ở đó. Khi xe dừng, bọn kiểm soát và quản lý thị trường có mang cả súng AK, AR 15 lườm lườm bước lên, soi mói từng người. Tất cả hành lý đều có thể bị lục tung nếu họ thích, gầm xe, lưng ghế đều bị các cây chỉa chọt vô để coi có gạo, có thịt heo hay không. Và tất nhiên phát hiện là tịch thu. 

Trên những chuyến xe xuôi ngược đó, khi qua trạm dừng lâu, tôi đã nghe vài câu chuyện bi thương từ những hành khách. Nhiều nhứt là chuyện một phụ nữ thường buôn vài chục kg gạo lên Sài Gòn bán để nuôi con vì chồng đi cải tạo, bị bắt nhiều lần, lần cuối cùng quẩn trí bà đã uống ngay một chai thuốc rầy trước mặt bọn QLTT và chết tại đó. 

Một câu chuyện khác về một người buôn lậu thịt heo bí mật. Bọn QLTT khi đó tham ác, coi dân như đồ bỏ, nên khi chúng tịch thu thịt heo, gà,… chúng có thể xào nấu, ăn nhậu ngay trước mắt người dân. Biết vậy, một người nào đó đã bí mật bơm thuốc rầy vào sâu trong các miếng thịt ngon nhứt, và cố tình để chúng bắt, chúng ăn và ngộ độc. (Câu chuyện này dù có một vài tình tiết vô lý, nhưng tôi nghe kể không dưới 3 lần, có thể nó phản ánh tâm trạng hận thù của người dân với bọn QLTT khi đó). 

Một câu chuyện khác tại một trạm thu phí lừng danh khác là trạm Trà Men – Sóc Trăng. Một lần Đổ Mười đi công tác từ Cà Mau về, do tính “bí mật” nên xe của ông cũng bị chặn lại, và QLTT lôi ra một bao gạo, cán bộ tháp tùng bèn nói: “Gạo của đồng chí Đỗ Mười đó!”. QLTT quát lại: Gạo là bắt, Đỗ 11 tao cũng bắt, Đỗ Mười là thá gì!

Blog Teu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Câu chuyện về con ếch ngồi dưới giếng không biết anh còn nhớ không? Cả đời dưới đáy giếng nên nó nghĩ bầu trời chỉ là một mảng hình tròn sang sáng phía trên. Viết những dòng này, lòng tôi không hề vui gì khi nói tới sự hạn chế về nhận thức quá sức tưởng tượng của anh. Nếu anh là một người nông dân, tôi không mất thời gian chứng minh điều ấy để làm gì, nhưng anh là một bộ trưởng và tiếng nói của anh có sức ảnh hưởng tới những người trẻ ở Việt Nam nên bắt buộc tôi phải lên tiếng.
Chiều nay ngày 12/7/2019 tại cuộc họp hội đồng nhân dân TPHCM, thảo luận về việc chống ngập cho TPHCM. Chị phó giáo sư, tiến sĩ Phan Thị Hồng Xuân, là đại biểu hội đồng nhân dân TPHCM, chủ tịch hội hữu nghị Việt Nam-Đông Nam Á, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký hội dân tộc học-nhân học TPHCM. Chị đã đề xuất với uỷ ban nhân dân TPHCM sáng kiến mỗi gia đình sống tại TPHCM trang bị 1 cái lu hứng nước mưa, thì sẽ chống ngập được tình trạng ngập mùa mưa tại TPHCM. Sáng kiến của PGS.TS. Phan Thị Hồng Xuân thì chị cho rằng đây là cái nhìn ở góc độ khoa học xã hội và nhân văn. Sáng kiến của PGS.TS được bắt nguồn từ việc quan sát ở nông thôn hứng nước mưa uống bằng cái lu nên vận dụng vào TPHCM. Chị cũng cho rằng sáng kiến này ứng dụng từ giá trị văn hoá nhân bản.
Các báo lề đảng đồng loạt tự hào và tự sướng đăng tin HSBC đưa ra báo cáo "Expat 2019 Global Report "trong đó Việt Nam xếp hạng 10 quốc gia "hấp dẫn", "đáng sống" nhất dành cho những người nước ngoài. Theo báo cáo này thì người ngoại quốc đến sống và làm việc tại Việt Nam có mức lương trung bình 90.408 USD / năm và tiết kiệm nhiều hơn mức trung bình trên thế giới 52%. Đa số được trợ cấp nhà ở, y tế. Trong khi đó, dân Việt Nam có mức lương trung bình 2.500 USD một năm. Tuy nhiên con số này còn thấp hơn rất nhiều đối với đại đa số người dân vì mức độ chênh lệch giàu nghèo; thu nhập cao ngất trời lọt vào tay thành phần thiểu số giàu có.
Lái xe gây ra vụ tai nạn khiến 1 người tử vong rồi bỏ chạy ở Bà Rịa- Vũng Tàu được xác định là thiếu tá công an, hiện đang công tác tại Đội CSGT Công an huyện Châu Đức. Chiều 8/7, một lãnh đạo Công an huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu xác nhận với Tuổi Trẻ Online, người lái ôtô gây tai nạn làm ông Dương Văn Tốt tử vong vào tối 6/7 là thiếu tá Thái Văn Hùng – hiện là cán bộ CSGT huyện này.
Chị cho biết, trong thời gian này không rõ uống phải loại thuốc gì mà đầu óc chị trở nên “trống trơn,” khoảng ba năm không nói được tựa như bị câm. Sau đó, chị dần dần nói được tiếng Hoa vì thường xuyên giao tiếp hằng ngày. Lúc đó, chị không có ý niệm nào về việc mình là người Việt Nam, còn là người Trung Quốc hay nước nào khác thì cũng không chắc.
"Cho nên ai nói rằng Biển Đông là của Việt Nam, Trường Sa là của VN thì đó là những cái tuyên truyền, nó đã trái với luật pháp quốc tế". Đó là phát biểu của Bùi Tiến Lợi - Thượng tá, sĩ quan cao cấp, giảng viên, sĩ quan công binh quân đội CSVN.
* Nước Mỹ không có những khẩu hiệu như: "Hoa Kỳ muôn năm" hay: "Washington vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp chúng ta"..., vậy mà vẫn là cường quốc số 1 thế giới, lớp lớp thế hệ người dân Mỹ suốt 243 năm qua vẫn yêu quý vị Tổng thống đầu tiên của họ; Cũng không có "Tinh thần ngày 1/5 bất diệt", dù ngày quốc tế lao động sinh ra từ nơi đây; Không có gì là "bách chiến, bách thắng và vô địch muôn năm", vì mọi thứ (kể cả chân lý) đều có thể thay đổi theo thời gian...
Ý tưởng làm chủ tập thể hấp dẫn một số người, nhưng lợi ích của nó chỉ là ảo ảnh. Người ta kể chuyện có người khách nọ đến thăm một nhà máy Nga. Khách hỏi công nhân, "Ai làm chủ nhà máy này?" Họ trả lời: "Chúng tôi" "Nhà máy xây lên trên đất của ai?" "Đất của chúng tôi." "Ai làm chủ những sản phẩm do nhà máy làm ra?" "Chúng tôi."
Lại cháu gái hôm trước gọi điện: Bác ơi bọn doanh nghiệp nó cho từng đàn xe chở đất về lấp ruộng rồi! Chú Cảnh ra hỏi nó, sao đổ đất? Nó cho người đánh phải đưa đi viện rồi… – Thế sao hơn 100 hộ dân không đồng ý nhận tiền đền bù rẻ mạt, mà nó đã đổ đất vào ruộng người ta? – Nó đánh lẻ. Có một số nhà đã nhận tiền, giờ nó đổ đất đầy những ruộng ấy, nhưng ruộng xen canh, nên ruộng nhà bên chẳng làm gì được. Hôm nọ một chú đem máy cày ra cày ruộng thuê cho mấy nhà, nó cho “xã hội đen” ra dọa nạt, chú ấy sợ không dám cày… Trạm máy bơm thì nó cho người đập, dân phải kéo ra tranh đấu, nó mới để lại. Bây giờ dân phải canh gác, không thì nó đập mất!
Người phụ nữ nằm bất động giữa đường phố Sài Gòn lúc nửa đêm. Cách cô chừng vài mét là người đàn ông cũng nằm sõng soài, thi thoảng lên cơn co giật mạnh. Chỉ trong khoảng hơn chục phút sau, 4 ô tô con, 1 xe tải, 32 xe máy lướt ngang qua. Nhưng chẳng một ai ra tay giúp đỡ…
Bảo Trợ