Trước Khi Quốc Hội Bấm Nút Luật Đặc Khu

08 Tháng Bảy 20181:56 SA(Xem: 239)

Trước khi Quốc Hội bấm nút Luật Đặc Khu

bauxit onhiem
Dòng bùn đỏ hậu quả của khai thác bauxite trên cao nguyên. (Hình: EPA)

Lão Tạ 
(Tạ Duy Anh)

Có thể trên thực tế Quốc hội dưới sự lãnh đạo của đảng đã bấm nút về Luật Đặc khu rồi, hoặc ai không định bấm rồi sẽ phải bấm (như biểu quyết sáp nhập Hà Tây vào với Thủ đô) nhưng tôi vẫn kiên nhẫn nói thêm với các vị đôi điều.



Các vị đã từng cho phép thành lập những Tập đoàn kinh tế nhà nước, với lý lẽ để tạo nhiều quả đấm thép đưa nước ta bắt kịp Hàn Quốc. Khi đó ai nói khác đi là bị dọa “Bộ chính trị đã đồng ý”. Giờ thì nhìn đấy, mô hình Tập đoàn kinh tế là thảm họa chưa có lối thoát cho đất nước, là nơi công nghệ rác thải của Trung Quốc làm mưa làm gió trên lưng người dân Việt. Và thay vì mau mau sánh kịp Hàn Quốc, chúng ta tụt lại so với họ thêm một quãng dài miên man.

Các vị đã từng cho phép khai thác Bô-xít ở Tây Nguyên cũng với lý lẽ để tạo nguồn thu cho ngân sách và tăng trưởng quốc gia. Khi đó giới trí thức ra sức can ngăn, đều bị quý vị bỏ ngoài tai còn người can ngăn thì bị coi là phá hoại, là thế lực thù địch. Trong Quốc hội nếu có ai nói khác đi là bị dọa “Bộ chính trị đã đồng ý”. Giờ thì các vị đã thấy trắng mắt ra chưa? Lỗ nặng chưa phải là thảm họa đáng sợ nhất. Môi trường bị tàn phá tan nát chưa phải là thảm họa kinh khủng nhất. Hãy hình dung mấy chục năm các cơ sở của Trung Quốc không làm kinh tế, mà chuẩn bị cho việc to lớn hơn là thôn tính lãnh thổ, thì điều gì xảy ra hẳn các vị có thể hình dung, mặc dù thực lòng tôi nghi ngờ lòng yêu nước và trí tuệ của đa số quý vị.

Các vị đã từng cho phép khu công nghiệp Fomosa, tập đoàn kinh tế bị xua đuổi khắp nơi vì gây ô nhiễm vào tọa chiếm vùng xung yếu về an ninh của bờ biển Hà Tĩnh, với thời hạn tới 70 năm, cũng vẫn với lý lẽ để tạo cú huých cho tăng trưởng kinh tế, tạo bức tranh sáng cho đầu tư nước ngoài, vực dậy một vùng nghèo đói và nào là đánh thức tiềm năng…Giờ thì quý vị thấy hậu quả đã nhãn tiền. Tôi dám đảm bảo, thứ mà Fomosa tạo ra cho đất nước chúng ta, chỉ bằng một phần rất nhỏ thứ mà nó làm mất đi của đất nước. Đấy là chưa kể, trong 70 năm dài dằng dặc, sẽ còn bao nhiêu sự cố kinh hoàng như đã xảy ra, đi kèm sẽ là những cuộc nổi loạn không ai dám nói trước có thể kiểm soát của ngư dân.

Tôi không phải là người cứ muốn là nói lấy được, càng không là tín đồ của chủ nghĩa dân tộc một mực bài Trung Quốc. Có nhiều thứ chúng ta còn xa mới làm được như Trung Quốc. Đó là một sự thật. Nhưng sự thật mà tôi muốn nói ra trước tiên, là chúng ta đang tự trở thành miếng mồi ngon dưới con mắt của con sư tử Đại Hán chưa khi nào tàn bạo và tham lam như hiện nay.

Còn quá nhiều ví dụ khác mà tôi không còn hứng thú và sức lực để dẫn ra. Nhưng những thứ mà tôi đã dẫn và chưa dẫn, không phải để khía thêm nỗi bẽ bàng mà các quý vị đã và sẽ nhận đủ, mà chỉ để nhắc các vị nhớ lại, trước khi quyết định một vấn đề to lớn hơn tới vận mệnh và số phận của đất nước: Vấn đề thành lập các đặc khu kinh tế.

Tôi cho rằng, mạng xã hội, với tình cảm quá sốt sắng, đang có sự nhầm lẫn khi hướng chú ý vào sự lựa chọn giữa hậu quả nhỏ và hậu quả lớn. 99 năm hay 70 năm, hay 50 năm không phải là vấn đề. Vấn đề là có cần phải thành lập các đặc khu trong bối cảnh hiện nay (xét cả về xu hướng phát triển, tiến bộ công nghệ, đòi hỏi của hoàn cảnh đất nước và nhất là KHI MÀ CHÚNG TA, BAO GỒM CẢ CÁC ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI, BIẾT RÕ TRUNG QUỐC đang muốn gì ở cái mảnh đất hình chữ S này?) Mục tiêu cuối cùng của họ là biến cả Việt Nam thành một ĐẶC KHU của họ. Nếu tôi là Tập Cận Bình, thì tôi cũng sẽ làm thế, nhân danh lợi ích dân tộc Trung Hoa. Vì thế (tôi đang nói với tất cả) thay vì trách họ nham hiểm (trách Trung Quốc nham hiểm khác nào trách sao họ có tới một tỉ rưỡi người!), hãy trách mình trước: Vì sao mình lại dại dột để cho họ dắt mũi, vì sao mình không có chiến lược bài bản như họ, vì sao mình thiếu vắng những nhà lãnh đạo có tầm nhìn như họ…

Vấn đề đó không ai giải quyết thay người Việt, vì thế, không ai có lỗi ngoài chính chúng ta. (Tôi thấy lạ, khi tận giờ này vẫn có người lập luận rằng chúng ta gặp khó vì Hoa Kỳ nước đôi, vì Nga thực dụng, vì Camphuchia hai ba bốn mặt, vì Lào thân Trung Quốc hơn, vì thế giới tối mắt trước lợi ích…)

Trở lại chuyện đang bàn. Đừng lấy ví dụ thành công của Thâm Quyến hay bất kì sự thành công của các đặc khu nào khác làm lý lẽ thuyết phục chosự ủng hộ luật đặc khu. Cũng không cần phải mang sự thất bại của mô hình này ở đâu đó ra để tăng trọng lượng cho ý kiến phản đối.

Chúng ta nên tham khảo kinh nghiệm của thế giới, nhưng đã đến lúc người Việt phải tập thói quen độc lập khi đưa ra những quyết định liên quan đến sự tồn vong của mình. Trên tinh thần đó, tôi đồng ý với nhà báo Huy Đức là chúng ta không cần phải có đặc khu kinh tế, không cần ưu đãi nơi này hơn nơi khác khiến đất nước thêm chia rẽ, trong khi tốn tiền xây thành trì cho tội phạm và tư bản thân hữu, mà hãy tạo một không gian mà sự kiếm sống để hưởng hạnh phúc của người dân trở nên thuận lợi, nhân bản cho cả cái đất nước này.

Đừng hành hạ dân, hãy tạo ra một thế chế mà không quan chức nào muốn và có thể tự biến mình thành con mối chúa kéo theo cả đàn mối đục khoét đất nước, đừng bỏ rơi người tài chỉ vì họ không thích thú với các nguyên tắc chính trị hiện hành, hay khi họ căm ghét sự xu nịnh, không chịu nói như vẹt. Và xin đừng cố gắng biến nhân dân thành vật thế chấp cho các mục tiêu tù mù…Chỉ cần ngần ấy thôi, tự đất nước sẽ thanh bình, sẽ phát triển, sẽ giầu có mà không cần phải “lót ổ cho phượng hoàng” khi biết trước là diều cắt, cú vọ sẽ nhảy vào trước.

Các quý vị có tự hỏi và có biết là người dân đang hỏi: Vì sao Quốc hội lại sốt sắng với luật Đặc khu đến thế? Một bộ luật đụng chạm đến an nguy quốc gia, đến sự tồn vong của nòi giống, đến cuộc sống của nhiều thế hệ tương lai, mà sao lại cập rập trong thảo luận, trong tập hợp ý kiến người dân? Khôn ngoan của người Việt để đâu hết cả rồi? Tôi không muốn làm kẻ nói bừa, nhưng tôi tin rằng nhất định là có khuất tất.

Vài hôm nữa, với danh nghĩa là cơ quan quyền lực tối cao, quý vị có thể bấm nút thông qua luật đặc khu, bất chấp mọi sự phản đối và lo lắng của người dân cùng với giới sỹ phu (tôi muốn dùng lại từ này). Nhưng tôi muốn chân thành khuyên quý vị, làm diễn viên tồi quá lắm chỉ đáng chê cười vì thế, nếu vì miếng cơm manh áo mà phải thủ vai thì cũng được. Nhưng đừng tự biến mình thành tội đồ, khi biết rõ hoặc linh cảm thấy khả năng đó là rất cao. Dân tộc này có thể tha thứ mọi tội lỗi-như lịch sử từng cho thấy, ngoại trừ tội theo chân Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống.

Facebook nhà văn TẠ DUY ANH

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày 22/3 năm 2018, khi Tổng thống Donald Trump khởi động chiến tranh thương mại với Trung Quốc đến nay đã hơn 1 năm khiến tình hình thế giới thay đổi về mặt kinh tế. Bắc Kinh đã bộc lộ ra nhiều mặt yếu kém từ sáng tạo trí tuệ đến điều hành kinh tế của cả nước. Thử tưởng tượng xem, một nước đông dân vào hàng nhất nhì thế giới mà chỉ sống nhờ vào nạn ăn cắp, ăn bám bằng cách chiếm đoạt của người khác thì khi không còn giở trò được nữa thì nó sẽ ra sao? Không thể nói trước được nhưng không thể không đoán ra
Nếu một người cứ đứng trên quan điểm phân biệt bạn thù của đảng cộng sản Việt Nam, thì tôi nói thật hận thù đó không nguôi được. Vì sao ư? Vì quá nhục. Này nhé.... Ta chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, coi Mỹ là kẻ thù giai cấp, kẻ thù của hoà bình thế giới. Ta thắng nó với lòng tin rằng chẳng bao lâu sau thằng tư bản sẽ quỳ gối trước mặt phe cộng sản để cầu xin ân huệ.
Với hai năm làm quyền hiệu trưởng (2006-2008) và hai nhiệm kỳ hiệu trưởng trường Đại học Luật TPHCM (2008- 2018), bà Mai Hồng Quỳ đã rất thành công trong việc thiết lập một guồng máy “gia đình trị”, mà có lẽ đến con kiến cũng khó có thể chui lọt:
“Tổng thầu của tuyến đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông là được chỉ định trong hiệp định vay của Trung Quốc, chứ không phải là do chúng ta tổ chức thi tuyển. Khi thực hiện thì thấy rằng cái tổng thầu này xây đường sắt rất là tốt, nhưng vận hành còn thiếu kinh nghiệm. Bởi thi công với vận hành đường sắt đô thị là khác nhau. Do đó, chúng tôi đang làm việc với bên Trung Quốc để sớm đưa dự án này vào vận hành…
Kết quả này nhận được rất nhiều phản đối từ công luận. Nhiều người tỏ thái độ tức giận với các ĐBQH đã phản đối với dự luật này. Luật Sư Nguyễn Kiều Hưng, làm việc tại hãng Luật Giải Phóng thẳng thừng tuyên bố trên Facebook: “Các vị không xứng đáng làm đại biểu của chúng tôi!”
nhà báo tự do Đoàn Bảo Châu ở Hà Nội, người có hơn 100,000 lượt follow, viết trên trang cá nhân: “Tôi thà chấp nhận con tôi lớn lên làm xe ôm chứ nhất định không làm một bộ trưởng giáo dục mà phát biểu trước công luận một cách hết sức vô lý, vô trách nhiệm và thiếu hiểu biết trầm trọng như ông. Phát biểu của ông đã đập tan hy vọng mỏng manh về nền giáo dục ở Việt Nam và nó khiến tôi rơi vào một trạng thái buồn bực bi quan cùng cực. Có một bộ trưởng giáo dục như ông Nhạ, đất nước thực sự đang mang đại họa, tiền đồ tối tăm như tiền đồ chị Dậu.
Hai đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc đã bị kỷ luật sau khi xuất hiện tấm ảnh của một bức tượng của lãnh tụ Mao Trạch Đông bị đổ, mặt nằm úp trên một khu đất um tùm cỏ dại. Bản tin của tờ South China Morning Post tường thuật rằng chính quyền huyện Phú Bình thuộc tỉnh Hà Bắc đã ra thông báo vào chiều tối thứ Ba 28/5, cho biết đảng viên cao cấp nhất của làng Huashan, nơi đặt bức tượng, đã bị “cảnh cáo nghiêm khắc” vì đã không bảo vệ bức tượng.
...điều ngạc nhiên là, nhìn trụ điện bị gãy đôi không ít người có mặt tại hiện trường tỏ ra bất ngờ vì bên trong trụ điện không thấy có sắt.
Một chiếc cầu ở xã Tân Nghĩa, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp vừa bị sập vào đầu giờ chiều ngày 31/5, chỉ vài tháng sau khi chấm dứt thu phí BOT vào tháng 2 vừa qua. Truyền thông trong nước trích nguồn tin từ Ủy ban Nhân dân xã Tân Nghĩa và loan tin này hôm 31/5.
“Quốc Hội [CSVN] khóa XIII và XIV dưới quyền điều khiển của Chủ Tịch Nguyễn Sinh Hùng và Nguyễn Thị Kim Ngân là có nhiều ‘đại biểu’ phát biểu ngu xuẩn nhất. ‘Đại biểu’ Dương Trung Quốc từ người đàng hoàng ở khóa XI, thì chuyển sang nịnh bợ, hỏi cò mồi cho Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng về văn hóa từ chức để cho ông trả lời đúng đáp án: “Đảng phân công tôi làm”. Rồi bây giờ ‘nhà sữa học’ dẫn câu thơ của HCM “Trong tù không rượu cũng không hoa” để phản đối dự luật Phòng chống tác hại rượu, bia.
Bảo Trợ