Bà Thatcher Đã Mất Hongkong Như Thế Nào?

25 Tháng Mười 20145:27 CH(Xem: 1098)

Bà Thatcher ĐÃ MẤT HONGKONG NHƯ THẾ NÀO?

blank
 
Bà Thatcher đã mất Hong Kong như thế nào? 
Mạnh Kim
FB  Mạnh Kim
Chuyến công du Bắc Kinh tháng 9-1982 của Thủ tướng Anh Margaret Thatcher là một trong những cột mốc quan trọng đưa đến việc Anh trao trả Hong Kong cho Trung Quốc. Trong chuyến đi này, khi hai bên còn thương thảo, Đặng Tiểu Bình đã dọa rằng nếu Anh không chấp nhận điều kiện Bắc Kinh, Trung Quốc có thể chiếm Hong Kong bằng vũ lực…

Tại sao phải trả Hong Kong cho Trung Quốc?
 
Vương quốc Anh sở hữu Hong Kong bằng ba hiệp ước, liên quan ba vùng đất trên lãnh thổ Hong Kong: Hiệp ước Nam Kinh 1842; Hiệp ước Bắc Kinh 1860 và Hiệp định mở rộng lãnh thổ Hong Kong 1898. “Nam Kinh Điều Ước” nói đến việc nhà Thanh chấp nhận nhượng vĩnh viễn (“thường viễn”) đảo Hong Kong (hòn đảo phía Nam Đặc khu Hong Kong hiện tại) – như một “chiến lợi phẩm” đối với Anh sau Cuộc Chiến Nha phiến lần thứ nhất; “Bắc Kinh Điều Ước” liên quan việc nhà Thanh chấp nhận nhượng vĩnh viễn bán đảo Cửu Long (sau Cuộc Chiến Nha phiến lần hai); và Hiệp định 1898 liên quan việc cho thuê khu Tân Giới trong 99 năm (hết hạn ngày 30-6-1997). 
 
Hiệp định 1898 trở thành nguồn gốc của mọi rắc rối. Đầu thập niên 1980, khi lãnh thổ Hong Kong phát triển thành khu kinh tế nổi trội, giới doanh nghiệp Hong Kong bắt đầu lo lắng về tương lai Hong Kong sau cột mốc 1997. Chiếu theo nội dung ba hiệp ước, chỉ khu Tân Giới là được trả cho Trung Quốc sau thời hạn 99 năm; trong khi đảo Hong Kong lẫn Cửu Long vẫn thuộc về Anh. Tuy nhiên, sau nhiều năm phát triển, cả ba khu đã hợp nhất thành một, xét về mặt kinh tế. Vấn đề gây lo ngại là, ba khu - đảo Hong Kong, Cửu Long và Tân Giới - sẽ thuộc về Anh hay Trung Quốc? Nếu thuộc về Trung Quốc, các hợp đồng thuê đất của giới doanh nghiệp bị ảnh hưởng như thế nào? Và còn các dự án đầu tư đan xen giữa ba khu vực vốn không hề được tách biệt bằng ranh giới địa lý cụ thể…? Tháng 9-1982, Thủ tướng Thatcher sang Bắc Kinh trong bối cảnh như vậy. Viết trên The Independent, tác giả Robert Cottrell đã thuật nhiều chi tiết hậu trường về chuyến đi trên…
blank
 
Chuyến công du của bà Thatcher, lần đầu tiên với một Thủ tướng Anh đương nhiệm, đã được báo chí Trung Quốc cố tình dìm thấp, như một sự kiện chính trị không đáng quan tâm. Trên Đài phát thanh quốc gia Trung Quốc, sự kiện Thatcher đến Bắc Kinh được “xếp” ở bản tin thứ tư, sau bản tin về chương trình làm việc Quốc hội, sau bản tin về công nhân mỏ Hà Nam; sau bản tin Kim Nhật Thành đến Tây An. Tháp tùng Thatcher là thư ký riêng Robin Butler; tùy viên báo chí Bernard Ingham; tân Toàn quyền Hong Kong Sir Edward Youde; và trợ lý thứ trưởng ngoại giao đặc trách châu Á-Thái Bình Dương Alan Donald (do bất đồng với Ngoại trưởng Francis Pym trong vấn đề Falklands nên bà Thatcher để ông ở nhà). Thatcher được tư vấn trước đó là nên đề cập tách bạch giữa vấn đề “chủ quyền” với “quản lý hành chính”, cụ thể: Vương quốc Anh có thể giao lại chủ quyền toàn bộ Hong Kong nếu Bắc Kinh đồng ý để Anh quản lý hành chính sau thời điểm 1997. 
 
Gặp Đặng Tiểu Bình
 
Từ phi trường, Thatcher được đưa đến Nhà khách Điếu Ngư Đài rồi dự lễ đón tiếp tại Đại lễ đường Nhân Dân, nơi bà có cuộc hội đàm ngắn với đồng cấp Triệu Tử Dương. Trong tiệc tối, Triệu bắt đầu làm nóng vấn đề Hong Kong, dù cuộc họp thượng đỉnh giữa hai nguyên thủ chưa chính thức diễn ra: “Trong quan hệ song phương của chúng ta, có những vấn đề để lại từ lịch sử cần phải được giải quyết thông qua con đường thương nghị”. Thatcher trả lời: “Chúng ta chưa bắt đầu bàn đến vấn đề Hong Kong. Tôi sẽ theo đuổi vấn đề quan trọng này với ông vào ngày mai”. Tuy nhiên, “vào ngày mai”, Bắc Kinh đã gây sức ép tâm lý trước. Sáng hôm đó, tại hành lang Đại lễ đường Nhân Dân, ngay trước căn phòng mà Thatcher chờ bên trong, họ Triệu đứng với một nhóm phóng viên Hong Kong và bất ngờ tuyên bố: “Trung Quốc chắc chắn sẽ lấy lại chủ quyền Hong Kong”! Bắc Kinh muốn đánh tiếng rằng chuyến đi của bà Thatcher sẽ chẳng có ý nghĩa gì. 
 
Thatcher đến Bắc Kinh trong tình trạng không được khỏe. Bà đã tỏ ra mệt trong chuyến công du bốn ngày tại Nhật trước đó. Vào thứ năm 23-9, sau cuộc gặp với họ Triệu, bà gần như không thể tỉnh trong suốt chương trình hòa nhạc Beethoven do sinh viên Học viện âm nhạc Bắc Kinh biểu diễn. Bà còn phải đến Học viện nghệ thuật trung ương; dự chương trình ra mắt sách của Hội đồng Anh; và có mặt trong tiệc tối với giới doanh nghiệp Anh tại khách sạn Kiến Quốc (“Bắc Kinh Kiến Quốc phạn điếm”) trước khi trở về phòng nghỉ lúc tối mịt. 
 
Sáng hôm sau, thứ sáu 24-9, Thatcher bắt đầu gặp Đặng Tiểu Bình. Tại Đại lễ đường Nhân Dân, Đặng ngồi cùng Ngoại trưởng Hoàng Hoa, Phó Thủ tướng Chương Văn Tấn và đại sứ Trung Quốc tại Anh, Kha Hoa. Gặp Thatcher, Đặng đốp: Trung Quốc không thể làm gì khác hơn là lấy lại chủ quyền toàn bộ Hong Kong vào năm 1997; và Bắc Kinh sẽ làm điều đó, bất luận Anh muốn hay không. Hong Kong - bà Thatcher trả lời – phải hiểu là thuộc về Anh, với sự ràng buộc của ba hiệp ước có giá trị pháp lý quốc tế, trong đó có hai hiệp ước liên quan vấn đề nhượng vĩnh viễn. Trung Quốc không thể bác bỏ thực tế này. Nếu muốn lấy lại toàn bộ Hong Kong, cách duy nhất là phải làm theo luật, thông qua việc thay đổi các điều khoản của ba hiệp ước, với sự đồng ý của Anh… Thatcher nói thêm, bà hiểu “sự quan trọng” của “vấn đề chủ quyền” đối với Trung Quốc, nhưng điều mà Chính phủ Anh quan tâm chủ yếu là phải có một bộ máy quản trị hành chính Anh duy trì tại Hong Kong sau năm 1997, để bảo đảm “sự ổn định và thịnh vượng” của lãnh thổ. Thatcher hàm ý, một Hong Kong mà Anh đã giúp xây dựng thành trung tâm thương mại mậu dịch quốc tế không thể phút chốc bị tuột mất về tay Trung Quốc.
 
Đây là điều mà Đặng không muốn nghe. Chưa lần nào kể từ khi quan hệ hai nước được bình thường hóa năm 1972 mà một thủ tướng Anh dám trực tiếp lên tiếng phản đối việc trao trả Hong Kong. Thế mà bây giờ, một thủ tướng Anh muốn quay ngược đồng hồ và nói với Trung Quốc bằng thứ ngôn ngữ của thực dân thế kỷ 19, biện bạch những sự sai trái trong hai Cuộc chiến Nha phiến, buộc Trung Quốc phải một lần nữa mất mặt thừa nhận sự yếu đuối và nỗi nhục năm nào. Nếu đồng ý để Anh ở lại Hong Kong sau năm 1997, Đặng nói, ông chẳng khác bọn bán nước nhà Thanh đã trao đất Trung Quốc cho Anh bằng các hiệp ước phi pháp và vô giá trị. Bắc Kinh không thể chấp nhận điều đó. Cờ Anh phải biến mất. Toàn quyền Anh phải biến mất. Và chỉ Trung Quốc mới có thể quyết định chính sách nào thích hợp cho tương lai Hong Kong. Vương quốc Anh chỉ có thể “hợp tác” trong tiến trình chuyển giao. Mà nếu không cùng Trung Quốc thỏa thuận chuyển giao trong vòng hai năm, Bắc Kinh sẽ đơn phương tuyên bố chính sách riêng về số phận Hong Kong… Cuối cùng, để thêm phần nặng cân, Đặng dọa sẽ dùng vũ lực nếu cần: “Tôi có thể bước vào (Hong Kong) và lấy lại tất, ngay trong chiều nay”! 
 
Cuộc gặp kết thúc. Không có kết quả cụ thể. Bản tuyên bố chung sau đó ghi: “Lãnh đạo hai nước đã tiến hành các buổi nói chuyện sâu rộng trong một bầu không khí hữu nghị về tương lai Hong Kong. Cả hai nguyên thủ đã thể hiện quan điểm rõ ràng về vấn đề. Hai nguyên thủ đồng ý tổ chức các cuộc đàm phán thông qua các kênh ngoại giao sau chuyến công du này nhằm đạt được mục đích chung là duy trì sự ổn định và thịnh vượng cho Hong Kong”. 3g chiều cùng ngày, Tân Hoa Xã đã xỏ lá khi thuật: bản tuyên bố chung nêu rõ “quan điểm Chính phủ Trung Quốc về việc lấy lại toàn bộ Hong Kong là trước sau như một”! Bản tin này xuất hiện ngay thời điểm Thatcher tổ chức cuộc họp báo riêng. Khi được phóng viên hỏi về nội dung bản tin Tân Hoa Xã, bà Thatcher vẫn duy trì quan điểm riêng: “Có ba hiệp ước đang tồn tại. Chúng tôi sẽ bám chặt vào các hiệp ước trừ khi chúng tôi quyết định khác đi. Ở thời điểm này, chúng tôi bám chặt vào các hiệp ước”. Trước thái độ của Thatcher, Bắc Kinh tức giận. Chỉ một mình Triệu Tử Dương đến dự tiệc chia tay bà Thủ tướng tổ chức tại Đại lễ đường Nhân Dân. 
 
Tháng 10-1983, khi các cuộc đàm phán bế tắc và thậm chí có thể đổ vỡ, thị trường Hong Kong bắt đầu hỗn loạn. Đồng đôla HK tụt dốc không phanh. Cuối cùng, London nhân nhượng và Bắc Kinh cũng lùi một bước. Công thức “nhất quốc, lưỡng chế” kéo dài 50 năm đã giúp cả hai cùng đỡ mất mặt. Ngày 19-12-1984, hai bên ký tuyên bố chung về việc Anh trao trả Hong Kong… Một số ý kiến nói rằng Anh đã trong tình thế rất yếu khi đàm phán. Cách trở địa lý khiến Anh không thể bảo vệ Hong Kong bằng quân sự là một vấn đề. Còn có nhiều yếu tố khách quan, chẳng hạn Hong Kong lệ thuộc gần như hoàn toàn nguồn nước từ Quảng Đông. Bất luận thế nào, người ta vẫn chỉ trích và cho rằng bà Thatcher thất bại khiến Hong Kong bị tuột mất khỏi Anh. 10 năm sau sự kiện chuyển giao 1997, trả lời báo chí, cá nhân Thatcher cũng thừa nhận bà cảm thấy tiếc về “tình huống bất khả kháng” mà bà đối mặt khi đàm phán; bà thấy “thất vọng” và “buồn” khi không thể thuyết phục Bắc Kinh để Anh tiếp tục hiện diện ở Hong Kong, dù với tư cách người thuê đất.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Báo chí lề đảng đồng loạt thông tin Bộ Công an, CA Hải Phòng tấn công vào “đại bản doanh đường dây đánh bạc của người Trung Quốc”. Tuy nhiên vấn đề không hề đơn giản như vậy. Our City chính là khu tự trị của Trung Quốc ở Hải Phòng. Và giữa lúc tình hình biển Đông đang căng thẳng như hiện nay, người ta sẽ đặt câu hỏi tại sao khu tự trị này bị tấn công? Vì sao tôi gọi đây là khu tự trị của người Trung Quốc ngay trên đất Hải Phòng?
MƯU SÂU KẾ HIỂM !!! TRUNG QUỐC DÙNG CHÍNH NGƯỜI VIỆT ĐỂ RA TAY GIẾT NGƯỜI VIỆT. THỦ ĐOẠN NHƯ SAU: Bước 1. Thương lái Trung Quốc sang thu mua thịt heo Bước 2. Chê thịt heo ít nạc, hướng dẫn sử dụng thêm thuốc để tăng nạc, sau đó thì bán luôn chất tạo nạc, bản thân người nuôi heo bán cũng được nhiều tiền, dân đổ xô đi nuôi heo.
Năm 1400, Hồ Quý Ly lập ra nhà Hồ, ngồi lên ngôi vua chưa ấm chỗ đã bắt dân khai sổ bộ, người trẻ thì bị bắt đi lính đánh Chiêm Thành, người già thì đi lao dịch xây kinh đô mới ở Thanh Hoá. Năm 1406, khi nhà Minh đưa quân xâm lược, cha con nhà Hồ chưa đánh đã thua, bỏ thành chạy dài vào đến Hà Tĩnh thì bị bắt giải về Bắc Kinh.
Một bác sĩ của Bệnh Viện Nhi Đồng 2 đã kê lộn thuốc uống cho bệnh nhân, khiến bé gái phải nhập viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Theo báo Infonet ngày 26 Tháng Bảy, 2019, bé gái N.N.H.A. (20 tháng tuổi, ngụ ở Sài Gòn), được người nhà đưa đến Bệnh Viện Nhi Đồng 2 tái khám hôm 8 Tháng Bảy sau khi bị phẫu thuật hạch nách và hạch chi trên. Tại đây, sau khi thăm khám Bác Sĩ Đ.N.D. chẩn đoán bé H.A. bị “tụ dịch vết mổ” (áp xe sau khi mổ hạch lao) và kê toa thuốc mang về uống. Trong toa thuốc mà Bác Sĩ Đ.N.D kê cho bé H. A. uống có loại thuốc Halofar 2mg. Sau ba ngày uống 5 viên Halofar 2mg, thì đến chiều tối ngày 10 Tháng Bảy, bé H. A. bất ngờ “bị trợn mắt, ưỡn cổ, cứng gáy, người lờ đờ…” gia đình liền đưa ngay đến Bệnh Viện Nhi Đồng 2 cấp cứu.
Hai gia đình đều khẳng định chắc chắn đây là bò của nhà mình nên đã đưa nhau ra toà tố tụng. Vụ án chỉ được kết thúc khi con bò được mang đi giám định ADN với chi phi gần bằng giá trị con bò. Với tập quán chăn nuôi trâu bò thả rông trong rừng, 2 hộ dân đều nhận con bò có tên “chị đẹp” là của mình. Để rồi từ đó, “chị đẹp” phải đi giám định ADN và đưa 2 gia đình vào vòng tố tụng, trở thành “kỳ án” ở xã Phương Mỹ (Hương Khê, Hà Tĩnh), theo báo Hà Tĩnh.
CHÍNH PHỦ TỔNG THỐNG TRUMP XÁC ĐỊNH RÕ MỤC TIÊU CỦA MỸ LÀ ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC VOA, cơ quan truyền thông duy nhất của nhà nước Mỹ vừa tiết lộ chính quyền tổng thống Trump đã xác định rõ mục tiêu trong cuộc chiến Mỹ Trung hiện tại là Đảng cộng sản Trung quốc và chính phủ Trung quốc chứ không phải là một đất nước Trung quốc nói chung. Có nghĩa là theo đó, Mỹ sẽ nhắm đến việc làm sụp đổ Đảng cộng sản Trung quốc thay vì chỉ làm cho nước này suy yếu đi mà vẫn tồn tại thể chế chính trị như hiện tại.
Toàn văn bài phát biểu của Bà Thái Anh Văn - Tổng thống Đài Loan - tại Đại học Columbia ở New York ngày 12/7/2019. Được lời mời tới phát biểu ở đây, nơi tiền phong về tự do ngôn luận và sự đa dạng quả là vinh hạnh lớn lao. Tôi tốt nghiệp trường Luật Cornell năm 1980, hôm nay trở lại môi trường đại học ở New York làm sống lại bao kỷ niệm. Đời sống ở New York những năm 1980 quả là đã mở mắt cho người sinh viên trẻ đến từ Đài Loan hồi đó chẳng thể nào dám coi là cái nôi của dân chủ. New York lúc đó với chuẩn mực về sự đa dạng cùng với các quan điểm khác nhau cùng tồn tại và hôm nay đứng đây tôi vui sướng thấy rằng điều này ở New York vẫn trường tồn và không hề thay đổi.
Sức mạnh của tiền tệ trong thời kỳ tiền tư bản, trong thời kỳ tư bản hoang dã cũng như ở các thể chế xã hội khác nhau hiện nay ra sao, xin nhường cho các nhà chuyên môn phân tích. Từ trải nghiệm thực tế, tôi có vài chia sẻ sau đây.
Câu chuyện về con ếch ngồi dưới giếng không biết anh còn nhớ không? Cả đời dưới đáy giếng nên nó nghĩ bầu trời chỉ là một mảng hình tròn sang sáng phía trên. Viết những dòng này, lòng tôi không hề vui gì khi nói tới sự hạn chế về nhận thức quá sức tưởng tượng của anh. Nếu anh là một người nông dân, tôi không mất thời gian chứng minh điều ấy để làm gì, nhưng anh là một bộ trưởng và tiếng nói của anh có sức ảnh hưởng tới những người trẻ ở Việt Nam nên bắt buộc tôi phải lên tiếng.
Chiều nay ngày 12/7/2019 tại cuộc họp hội đồng nhân dân TPHCM, thảo luận về việc chống ngập cho TPHCM. Chị phó giáo sư, tiến sĩ Phan Thị Hồng Xuân, là đại biểu hội đồng nhân dân TPHCM, chủ tịch hội hữu nghị Việt Nam-Đông Nam Á, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký hội dân tộc học-nhân học TPHCM. Chị đã đề xuất với uỷ ban nhân dân TPHCM sáng kiến mỗi gia đình sống tại TPHCM trang bị 1 cái lu hứng nước mưa, thì sẽ chống ngập được tình trạng ngập mùa mưa tại TPHCM. Sáng kiến của PGS.TS. Phan Thị Hồng Xuân thì chị cho rằng đây là cái nhìn ở góc độ khoa học xã hội và nhân văn. Sáng kiến của PGS.TS được bắt nguồn từ việc quan sát ở nông thôn hứng nước mưa uống bằng cái lu nên vận dụng vào TPHCM. Chị cũng cho rằng sáng kiến này ứng dụng từ giá trị văn hoá nhân bản.
Bảo Trợ