Bà Thatcher Đã Mất Hongkong Như Thế Nào?

25 Tháng Mười 20145:27 CH(Xem: 1188)

Bà Thatcher ĐÃ MẤT HONGKONG NHƯ THẾ NÀO?

blank
 
Bà Thatcher đã mất Hong Kong như thế nào? 
Mạnh Kim
FB  Mạnh Kim
Chuyến công du Bắc Kinh tháng 9-1982 của Thủ tướng Anh Margaret Thatcher là một trong những cột mốc quan trọng đưa đến việc Anh trao trả Hong Kong cho Trung Quốc. Trong chuyến đi này, khi hai bên còn thương thảo, Đặng Tiểu Bình đã dọa rằng nếu Anh không chấp nhận điều kiện Bắc Kinh, Trung Quốc có thể chiếm Hong Kong bằng vũ lực…

Tại sao phải trả Hong Kong cho Trung Quốc?
 
Vương quốc Anh sở hữu Hong Kong bằng ba hiệp ước, liên quan ba vùng đất trên lãnh thổ Hong Kong: Hiệp ước Nam Kinh 1842; Hiệp ước Bắc Kinh 1860 và Hiệp định mở rộng lãnh thổ Hong Kong 1898. “Nam Kinh Điều Ước” nói đến việc nhà Thanh chấp nhận nhượng vĩnh viễn (“thường viễn”) đảo Hong Kong (hòn đảo phía Nam Đặc khu Hong Kong hiện tại) – như một “chiến lợi phẩm” đối với Anh sau Cuộc Chiến Nha phiến lần thứ nhất; “Bắc Kinh Điều Ước” liên quan việc nhà Thanh chấp nhận nhượng vĩnh viễn bán đảo Cửu Long (sau Cuộc Chiến Nha phiến lần hai); và Hiệp định 1898 liên quan việc cho thuê khu Tân Giới trong 99 năm (hết hạn ngày 30-6-1997). 
 
Hiệp định 1898 trở thành nguồn gốc của mọi rắc rối. Đầu thập niên 1980, khi lãnh thổ Hong Kong phát triển thành khu kinh tế nổi trội, giới doanh nghiệp Hong Kong bắt đầu lo lắng về tương lai Hong Kong sau cột mốc 1997. Chiếu theo nội dung ba hiệp ước, chỉ khu Tân Giới là được trả cho Trung Quốc sau thời hạn 99 năm; trong khi đảo Hong Kong lẫn Cửu Long vẫn thuộc về Anh. Tuy nhiên, sau nhiều năm phát triển, cả ba khu đã hợp nhất thành một, xét về mặt kinh tế. Vấn đề gây lo ngại là, ba khu - đảo Hong Kong, Cửu Long và Tân Giới - sẽ thuộc về Anh hay Trung Quốc? Nếu thuộc về Trung Quốc, các hợp đồng thuê đất của giới doanh nghiệp bị ảnh hưởng như thế nào? Và còn các dự án đầu tư đan xen giữa ba khu vực vốn không hề được tách biệt bằng ranh giới địa lý cụ thể…? Tháng 9-1982, Thủ tướng Thatcher sang Bắc Kinh trong bối cảnh như vậy. Viết trên The Independent, tác giả Robert Cottrell đã thuật nhiều chi tiết hậu trường về chuyến đi trên…
blank
 
Chuyến công du của bà Thatcher, lần đầu tiên với một Thủ tướng Anh đương nhiệm, đã được báo chí Trung Quốc cố tình dìm thấp, như một sự kiện chính trị không đáng quan tâm. Trên Đài phát thanh quốc gia Trung Quốc, sự kiện Thatcher đến Bắc Kinh được “xếp” ở bản tin thứ tư, sau bản tin về chương trình làm việc Quốc hội, sau bản tin về công nhân mỏ Hà Nam; sau bản tin Kim Nhật Thành đến Tây An. Tháp tùng Thatcher là thư ký riêng Robin Butler; tùy viên báo chí Bernard Ingham; tân Toàn quyền Hong Kong Sir Edward Youde; và trợ lý thứ trưởng ngoại giao đặc trách châu Á-Thái Bình Dương Alan Donald (do bất đồng với Ngoại trưởng Francis Pym trong vấn đề Falklands nên bà Thatcher để ông ở nhà). Thatcher được tư vấn trước đó là nên đề cập tách bạch giữa vấn đề “chủ quyền” với “quản lý hành chính”, cụ thể: Vương quốc Anh có thể giao lại chủ quyền toàn bộ Hong Kong nếu Bắc Kinh đồng ý để Anh quản lý hành chính sau thời điểm 1997. 
 
Gặp Đặng Tiểu Bình
 
Từ phi trường, Thatcher được đưa đến Nhà khách Điếu Ngư Đài rồi dự lễ đón tiếp tại Đại lễ đường Nhân Dân, nơi bà có cuộc hội đàm ngắn với đồng cấp Triệu Tử Dương. Trong tiệc tối, Triệu bắt đầu làm nóng vấn đề Hong Kong, dù cuộc họp thượng đỉnh giữa hai nguyên thủ chưa chính thức diễn ra: “Trong quan hệ song phương của chúng ta, có những vấn đề để lại từ lịch sử cần phải được giải quyết thông qua con đường thương nghị”. Thatcher trả lời: “Chúng ta chưa bắt đầu bàn đến vấn đề Hong Kong. Tôi sẽ theo đuổi vấn đề quan trọng này với ông vào ngày mai”. Tuy nhiên, “vào ngày mai”, Bắc Kinh đã gây sức ép tâm lý trước. Sáng hôm đó, tại hành lang Đại lễ đường Nhân Dân, ngay trước căn phòng mà Thatcher chờ bên trong, họ Triệu đứng với một nhóm phóng viên Hong Kong và bất ngờ tuyên bố: “Trung Quốc chắc chắn sẽ lấy lại chủ quyền Hong Kong”! Bắc Kinh muốn đánh tiếng rằng chuyến đi của bà Thatcher sẽ chẳng có ý nghĩa gì. 
 
Thatcher đến Bắc Kinh trong tình trạng không được khỏe. Bà đã tỏ ra mệt trong chuyến công du bốn ngày tại Nhật trước đó. Vào thứ năm 23-9, sau cuộc gặp với họ Triệu, bà gần như không thể tỉnh trong suốt chương trình hòa nhạc Beethoven do sinh viên Học viện âm nhạc Bắc Kinh biểu diễn. Bà còn phải đến Học viện nghệ thuật trung ương; dự chương trình ra mắt sách của Hội đồng Anh; và có mặt trong tiệc tối với giới doanh nghiệp Anh tại khách sạn Kiến Quốc (“Bắc Kinh Kiến Quốc phạn điếm”) trước khi trở về phòng nghỉ lúc tối mịt. 
 
Sáng hôm sau, thứ sáu 24-9, Thatcher bắt đầu gặp Đặng Tiểu Bình. Tại Đại lễ đường Nhân Dân, Đặng ngồi cùng Ngoại trưởng Hoàng Hoa, Phó Thủ tướng Chương Văn Tấn và đại sứ Trung Quốc tại Anh, Kha Hoa. Gặp Thatcher, Đặng đốp: Trung Quốc không thể làm gì khác hơn là lấy lại chủ quyền toàn bộ Hong Kong vào năm 1997; và Bắc Kinh sẽ làm điều đó, bất luận Anh muốn hay không. Hong Kong - bà Thatcher trả lời – phải hiểu là thuộc về Anh, với sự ràng buộc của ba hiệp ước có giá trị pháp lý quốc tế, trong đó có hai hiệp ước liên quan vấn đề nhượng vĩnh viễn. Trung Quốc không thể bác bỏ thực tế này. Nếu muốn lấy lại toàn bộ Hong Kong, cách duy nhất là phải làm theo luật, thông qua việc thay đổi các điều khoản của ba hiệp ước, với sự đồng ý của Anh… Thatcher nói thêm, bà hiểu “sự quan trọng” của “vấn đề chủ quyền” đối với Trung Quốc, nhưng điều mà Chính phủ Anh quan tâm chủ yếu là phải có một bộ máy quản trị hành chính Anh duy trì tại Hong Kong sau năm 1997, để bảo đảm “sự ổn định và thịnh vượng” của lãnh thổ. Thatcher hàm ý, một Hong Kong mà Anh đã giúp xây dựng thành trung tâm thương mại mậu dịch quốc tế không thể phút chốc bị tuột mất về tay Trung Quốc.
 
Đây là điều mà Đặng không muốn nghe. Chưa lần nào kể từ khi quan hệ hai nước được bình thường hóa năm 1972 mà một thủ tướng Anh dám trực tiếp lên tiếng phản đối việc trao trả Hong Kong. Thế mà bây giờ, một thủ tướng Anh muốn quay ngược đồng hồ và nói với Trung Quốc bằng thứ ngôn ngữ của thực dân thế kỷ 19, biện bạch những sự sai trái trong hai Cuộc chiến Nha phiến, buộc Trung Quốc phải một lần nữa mất mặt thừa nhận sự yếu đuối và nỗi nhục năm nào. Nếu đồng ý để Anh ở lại Hong Kong sau năm 1997, Đặng nói, ông chẳng khác bọn bán nước nhà Thanh đã trao đất Trung Quốc cho Anh bằng các hiệp ước phi pháp và vô giá trị. Bắc Kinh không thể chấp nhận điều đó. Cờ Anh phải biến mất. Toàn quyền Anh phải biến mất. Và chỉ Trung Quốc mới có thể quyết định chính sách nào thích hợp cho tương lai Hong Kong. Vương quốc Anh chỉ có thể “hợp tác” trong tiến trình chuyển giao. Mà nếu không cùng Trung Quốc thỏa thuận chuyển giao trong vòng hai năm, Bắc Kinh sẽ đơn phương tuyên bố chính sách riêng về số phận Hong Kong… Cuối cùng, để thêm phần nặng cân, Đặng dọa sẽ dùng vũ lực nếu cần: “Tôi có thể bước vào (Hong Kong) và lấy lại tất, ngay trong chiều nay”! 
 
Cuộc gặp kết thúc. Không có kết quả cụ thể. Bản tuyên bố chung sau đó ghi: “Lãnh đạo hai nước đã tiến hành các buổi nói chuyện sâu rộng trong một bầu không khí hữu nghị về tương lai Hong Kong. Cả hai nguyên thủ đã thể hiện quan điểm rõ ràng về vấn đề. Hai nguyên thủ đồng ý tổ chức các cuộc đàm phán thông qua các kênh ngoại giao sau chuyến công du này nhằm đạt được mục đích chung là duy trì sự ổn định và thịnh vượng cho Hong Kong”. 3g chiều cùng ngày, Tân Hoa Xã đã xỏ lá khi thuật: bản tuyên bố chung nêu rõ “quan điểm Chính phủ Trung Quốc về việc lấy lại toàn bộ Hong Kong là trước sau như một”! Bản tin này xuất hiện ngay thời điểm Thatcher tổ chức cuộc họp báo riêng. Khi được phóng viên hỏi về nội dung bản tin Tân Hoa Xã, bà Thatcher vẫn duy trì quan điểm riêng: “Có ba hiệp ước đang tồn tại. Chúng tôi sẽ bám chặt vào các hiệp ước trừ khi chúng tôi quyết định khác đi. Ở thời điểm này, chúng tôi bám chặt vào các hiệp ước”. Trước thái độ của Thatcher, Bắc Kinh tức giận. Chỉ một mình Triệu Tử Dương đến dự tiệc chia tay bà Thủ tướng tổ chức tại Đại lễ đường Nhân Dân. 
 
Tháng 10-1983, khi các cuộc đàm phán bế tắc và thậm chí có thể đổ vỡ, thị trường Hong Kong bắt đầu hỗn loạn. Đồng đôla HK tụt dốc không phanh. Cuối cùng, London nhân nhượng và Bắc Kinh cũng lùi một bước. Công thức “nhất quốc, lưỡng chế” kéo dài 50 năm đã giúp cả hai cùng đỡ mất mặt. Ngày 19-12-1984, hai bên ký tuyên bố chung về việc Anh trao trả Hong Kong… Một số ý kiến nói rằng Anh đã trong tình thế rất yếu khi đàm phán. Cách trở địa lý khiến Anh không thể bảo vệ Hong Kong bằng quân sự là một vấn đề. Còn có nhiều yếu tố khách quan, chẳng hạn Hong Kong lệ thuộc gần như hoàn toàn nguồn nước từ Quảng Đông. Bất luận thế nào, người ta vẫn chỉ trích và cho rằng bà Thatcher thất bại khiến Hong Kong bị tuột mất khỏi Anh. 10 năm sau sự kiện chuyển giao 1997, trả lời báo chí, cá nhân Thatcher cũng thừa nhận bà cảm thấy tiếc về “tình huống bất khả kháng” mà bà đối mặt khi đàm phán; bà thấy “thất vọng” và “buồn” khi không thể thuyết phục Bắc Kinh để Anh tiếp tục hiện diện ở Hong Kong, dù với tư cách người thuê đất.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sức mạnh của Mỹ không phải chỉ nằm ở mấy chiếc hàng không mẫu hạm hay phi đạn Tomahawk mà nó còn nằm ở chỗ: 1. Ở chỗ dù mồm bạn đang chửi Mỹ xoen xoét nhưng tay bạn vẫn thích bấm cái phone do Mỹ làm ra, mắt vẫn thích lướt Fb do người Mỹ viết mà thành, đít vẫn thích ngồi xe hơi do Mỹ chế, hay bay trên máy bay là thứ cũng do người Mỹ phát minh để chu du khắp bốn phương trời. 2. Nó nằm ở chổ dù bạn có lôi tổng thống Mỹ ra mà chửi cha mắng mẹ cũng chẳng người Mỹ nào quan tâm, chẳng ai thèm đến nhà kiếm bạn để hăm he trả thù, và con cái của bạn vẫn cứ đường hoàng đến Mỹ ăn học mà chẳng có ai làm khó dễ chúng điều gì.
Lưu Trọng Văn: NÃ PHÁO HỌ TẬP Lưu Trọng Văn NÃ PHÁO HỌ TẬP Đây là bài viết của nhà văn kiêm dịch giả tiếng Trung Hà Phạm Phú. Tư liệu ông viết từ nguồn tiếng Trung trên các trang thông tin uy tín của Trung Quốc. Bài viết cho ta có cách nhìn bên trong nội bộ Trung Quốc để có niềm tin rằng sự xấu xa độc ác, độc tài trước sau cũng đến hồi kết. "Hôm qua tại giao giới hai tỉnh Giang Tây và Hồ Bắc đã xẩy ra một cuộc xung đột dữ dội giữa dân cảnh (dân chúng cùng cảnh sát) hai địa phương đông đến cả vạn người, mạng xã hội tiếng Hoa gọi là "Giang-Hồ" xung đột.
Dịch viêm phổi Vũ Hán đã lan rộng trên toàn thế giới và các video giả do chính quyền Trung Quốc dàn dựng để quảng bá cho cái gọi là ‘thành tựu phòng chống dịch’ liên tục bị phơi bày. Ngày 23/3 cư dân mạng đã lan truyền cảnh quay bệnh nhân xuất viện tại Vũ Hán, trong đó đạo diễn hô "Sẵn sàng! Khóc!", và bệnh nhân ngay lập tức nước mắt lưng tròng. Trong đoạn video ngắn này cho thấy tại hành lang của một bệnh viện ở Vũ Hán, có 4 nhân viên y tế mặc quần áo bảo hộ đầy đủ và một trong những bộ quần áo bảo hộ của nhân viên y tế có dòng chữ "hữu cầu tất ứng". Trên quần áo bảo hộ của một số nhân viên y tế khác cũng viết những từ này, và một số còn vẽ hoa văn.
Nguyễn Ngọc Chu - - 1. Vào thời điểm 9 h sáng ngày 24/3/2020 Chinese virus đẫ cướp đi 16 514 sinh mạng và lây nhiễm cho 378 848 bệnh nhân. Con số này sẽ còn tiếp tục tăng kinh khủng trong các ngày tới. Là tội đồ mang đến đại họa cho toàn thế giới, ông Tập Cận Bình đã không biết che mặt ngồi trong phòng kín ăn năn hối lỗi, lại vác mặt rêu rao đóng vai kẻ cứu thế. Hôm 21/3/2020, Tập Cận Bình đã điện đàm với lãnh đạo Đức, Pháp, Tây Ban Nha, Serbia - đang là nạn nhân của Chinese virus với giọng giả nhân giả nghĩa.
Nhiệt liệt chúc mừng đại dịch ở Mẽo cuốc, Chúc dịch bệnh ở tiểu Nhật Bản (tên gọi kiểu miệt thị) kéo dài (lâu lâu dài dài) ". Cái biểu ngữ "hoành tráng" này (ảnh trên) ở một nhà hàng tại thành phố Thẩm Dương, tỉnh lị tỉnh Liêu Ninh, Nhưng chính quyền sở tại không bắt nhà hàng đó gỡ đi. Trung Quốc là một nước lớn, có nền văn minh lâu đời thật đấy, nhưng đó hình như chỉ còn là trong quá khứ. Với những gì thể hiện gần đây, nhất là trong đại dịch này, quả khiến cho thế giới bàng hoàng về sự man rợ của nó.
BÁO CHÍ HÃY DỪNG NGAY VIỆC ĐÁNH TRÁO KHÁI NIỆM - Bài trên báo Thanh Niên Hùng Văn Hùng – Anh chị em Việt Kiều hãy chia sẽ cho cộng đồng cùng xem. Trong những ngày qua ,1 số tờ báo tại VN đưa tin : VIỆT KIỀU CÁC NƯỚC ĐANG ĐỔ VỀ VN TRỐN DỊCH. Thông tin này đã gây ngộ nhận thậm chí ” bức xúc” của những “công dân yêu nước” Họ cho rằng ,thấy VN miễn phí phòng và trị dịch nên những người nầy đổ về. Họ không chấp nhận Chính phủ lấy tiền thuế của họ để chống dịch miễn phí cho “VIệt kiều” Tôi nhận ra đã có sự đánh tráo khái niệm ‘Việt kiều ‘.
Luân Lê Dân tình lại xôn xao vì quảng cáo trên truyền hình cho sản phẩm bò húc mà “mình uống đi cho khoẻ” vì nó “nhảm nhí”. Ngoài quảng cáo chẳng ra làm sao này, mỗi lần đi vào thang máy đập vào mắt tôi là đoạn quảng cáo về thuốc tiêu chảy với câu thoại được một nhóm người hát giọng opera lặp lại nhiều lần “không phải lúc này đâu”. Thật không thể tưởng tượng nổi những sản phẩm truyền thông nhố nhăng và thậm chí rất vô văn hoá lại được trình chiếu rầm rộ. Như trong hình là một chương trình (Kèo này ai thắng) được phát trực tiếp trên VTV3 vào lúc 21 giờ với hàng loạt hoạt cảnh với nội dung mà kiểu “mình uống đi cho khoẻ”, nhưng rõ ràng đến thô thiển hơn nhiều. Nếu đây là một chương trình dành riêng cho người lớn (như Sex Hole của Mỹ) thì đi một lẽ, nhưng nó là một chương trình phát trên toàn quốc.
Sau chuyến công cán dài ngày hai nước Ấn Độ và Anh với 13 người của “Tổ biên tập văn kiện về kinh tế - xã hội cho ĐH Đảng XIII” do Bộ trưởng Nguyễn Chí Dũng dẫn đầu, về nước ông Bộ trưởng này đã tổ chức liên hoan ăn uống linh đình mừng thành công của chuyến đi và tiễn thứ trưởng vào làm Phó Bí thư Nghệ An với sự tham dự của gần 200 người, có cả ca sĩ hát múa…
Trong khi cả thế giới lên cơn sốt vì đại dịch vi khuẩn Tàu, ai mà mới có triệu chứng đáng ngại là tìm cách để thử nghiệm và cách ly. Tại nước CHXHCNVN, nơi mà các đỉnh cao trí tuệ tuyên bố "khiêm nhường" là đã kiểm soát được dịch bệnh vào tuần trước, một người có nguy cơ nhiễm bệnh đã giở trò "đánh tráo cách ly" - cử người khác thay thế mình khi bị đưa đi cách ly.
Giải Phóng Gì Đâu? Phan Huy Giải phóng gì đâu? Cuộc chiến này! Chiêu bài giải phóng để lừa ai ? Chẳng qua là đạo quân xung kích Đánh mướn không công cho ngoại lai. Giải phóng gì đâu? Ai giải ai? Miền Nam dân chủ tự do đầy Hay là Miền Bắc chìm nô lệ Đói rét lầm than ngày tiếp ngày. Giải phóng gì đâu? Chiếm đóng thôi! Gông cùm, tù ngục khắp nơi nơi Người dân xa lánh như hùm sói Cột đèn biết nói cũng kêu trời. Giải phóng gì đâu? Kẻ cướp ngày! Đổi bạc mấy lần, dân trắng tay Chiếm nhà đuổi đất, dân than khóc Vẫn cứ ngang nhiên, mặc kệ mầy. Giải phóng gì đâu? Đảng bạo quyền! Tham tàn, bạc ác, lũ cuồng điên Tự tung, tự tác, làm vua chúa Còn muốn trị vì đến vạn niên. Giải phóng gì đâu? Bác đảng ơi! Nam quan, Bản giốc, giặc thu rồi Cao nguyên, hải đảo, còn hay mất? Phung phí máu xương của giống nòi. https://fdfvn.wordpress.com
Bảo Trợ