Văn hoá từ chức

25 Tháng Tư 20142:00 CH(Xem: 1422)
Nhiều người công khai lên tiếng kêu gọi Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến từ chức với hai lý do chính: Một, sự bất lực của bà trước những sự thất bại nghiêm trọng của Bộ; hai là, những cách trả lời ngô nghê, thậm chí vô cảm của bà trước sinh mệnh của dân chúng.
Nhiều người công khai lên tiếng kêu gọi Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến từ chức với hai lý do chính: Một, sự bất lực của bà trước những sự thất bại nghiêm trọng của Bộ; hai là, những cách trả lời ngô nghê, thậm chí vô cảm của bà trước sinh mệnh của dân chúng.
Từ hai năm nay, dư luận dân chúng tại Việt Nam, đặc biệt trên các mạng truyền thông xã hội, chú ý một cách đặc biệt vào Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Nhiều người công khai lên tiếng kêu gọi bà từ chức với hai lý do chính: Một, sự bất lực của bà trước những sự thất bại nghiêm trọng của Bộ (ví dụ, việc ngăn chận tham nhũng trong các bệnh viện, các phản ứng vụng về và bất lực trước nạn tiêm nhầm thuốc khiến trẻ em bị chết và gần đây nhất, cách đối phó với dịch sởi làm chết hơn 100 trẻ em và hàng ngàn trẻ em khác đang nằm la liệt trong các bệnh viện, v.v…); hai là, những cách trả lời ngô nghê, thậm chí vô cảm của bà trước sinh mệnh của dân chúng trong phạm vi trách nhiệm của bà.

Ai gào la thì mặc, bà vẫn “kiên quyết” không từ chức. Mà, thật ra, không riêng gì bà Kim Tiến. Hầu hết các Bộ trưởng tại Việt Nam, thậm chí, cả chính phủ Việt Nam, kể cả những người đứng ở vị trí cao nhất, từ Tổng bí thư đến Chủ tịch nước và Thủ tướng, từ trước đến nay, dù vẫn phạm vô số sai lầm, nhưng cũng chưa có ai từ chức cả. Thủ tướng Phạm Văn Đồng, lúc đã về hưu, thường than thở là trên thế giới chưa ai làm Thủ tướng lâu như ông và cũng chưa có Thủ tướng nào ít quyền lực như ông; ít đến độ, suốt cả mấy chục năm, ông chưa hề, thực chất là không thể, bãi nhiệm bất cứ một viên chức nào dưới quyền: Đó là công việc của đảng! Vậy mà ông vẫn “cắn răng” cam chịu và tiếp tục ngồi trên ghế Thủ tướng suốt cả 32 năm (1955-1987). Gần đây, Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Tấn Dũng cũng nhiều lần than thở y như Phạm Văn Đồng, nhưng ông cũng không từ chức. Có lần, bị tra hỏi, ông đáp: Ông được đảng phân công, do đó, ông phải tiếp tục.

Ở đây, chúng ta thấy có hai vấn đề: Một, dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, từ trước đến nay, chỉ có hiện tượng bãi chức hay thuyên chuyển từ chức vụ này sang chức vụ khác chứ chưa hề có hiện tượng từ chức. Hiện tượng nhất định không từ chức này phổ biến đến độ người ta gọi đó là một thứ văn hóa: văn hóa không từ chức, hoặc, diễn tả một cách khác: Việt Nam chưa có cái gọi là văn hóa từ chức. Và hai, trong cơ chế công quyền ở Việt Nam, trách nhiệm của cá nhân hầu như chưa có: Toàn bộ việc quyết định bổ nhiệm hay sa thải đều nằm hết trong tay của đảng. Ngay cả với những người bất tài và bất lực, nếu đảng chưa quyết định thuyên chuyển hay cách chức, người ta vẫn tiếp tục giữ chiếc ghế của mình dù không làm gì cả hoặc nếu làm, làm một cách qua loa, dối dá, vô hiệu quả, bất chấp sự khinh bỉ của dân chúng.

Xin nói về vấn đề thứ hai trước.

Thật ra, ở Tây phương, bất cứ chiếc ghế nào trong chính phủ cũng xuất phát từ việc bổ nhiệm. Người đứng đầu chính phủ (hoặc Tổng thống hoặc Thủ tướng) là do dân chúng bổ nhiệm qua các cuộc bầu cử. Các chức vụ phía dưới đều cho Tổng thống hoặc Thủ tướng trực tiếp bổ nhiệm (có nơi, ví dụ ở Mỹ, với một số chức vụ quan trọng, cần sự chấp thuận của Quốc Hội). Ở cả hai cấp, người ta đều chịu trách nhiệm trước dân chúng và trước đảng của họ. Với tinh thần trách nhiệm ấy, người ta thường từ chức với một trong hai hoặc với cả hai lý do: Một, khi không còn được đảng tín nhiệm; và hai, khi đối diện với nguy cơ mất tín nhiệm của quần chúng. Nếu một quan chức nào đó, vì bất lực hoặc vì một sai phạm nghiêm trọng nào đó có thể gây ảnh hưởng tai hại đối với chính phủ hoặc đảng, họ có thể tự nguyện từ chức hoặc bị cách chức. Hai hình thức từ chức và cách chức có khi chỉ là một: đánh hơi được là sẽ bị cách chức, người ta tự ý xin từ chức trước, hoặc để bảo vệ danh dự của người ấy, thủ lãnh của họ có thể yêu cầu họ từ chức, nếu không, sẽ bị cách chức.

Trong mọi trường hợp, một chính phủ dân chủ bao giờ cũng bị sức ép của dân chúng để phải, một, thực hiện tất cả những gì mình từng hứa hẹn bằng cách tìm kiếm và sử dụng những người tài năng nhất trong mỗi chức vụ; và hai, công minh và nghiêm túc trong việc thưởng phạt để tránh bị dân chúng trừng phạt trong cuộc bầu cử kế tiếp. Trong suốt cả thời gian cầm quyền, bất cứ chính phủ dân chủ nào cũng đều bị theo dõi và kiểm soát nghiêm ngặt của giới truyền thông và đặc biệt, phe đối lập. Trước sức ép và những sự theo dõi ấy, không có sai lầm nào có thể bị bỏ qua; và vì không thể bỏ qua được, người ta chỉ có một trong hai lựa chọn: từ chức hoặc bị cách chức.

Ở Việt Nam, mọi quan chức chỉ chịu trách nhiệm trước đảng chứ không hề chịu trách nhiệm trước dân chúng; và đảng Cộng sản, vì không do dân bầu, nên không hề và cũng không cần chịu trách nhiệm trước dân chúng. Thành ra, từ góc độ cá nhân cũng như từ góc độ tập thể, không ai chịu trách nhiệm với ai cả. Không ai từ chức là vì thế. Người ta chỉ thuyên chuyển công tác. Và việc thuyên chuyển ấy chỉ là việc tái bố trí lực lượng trong nội bộ đảng nên không hiếm trường hợp: một người phạm sai lầm ở chức vụ này được thuyên chuyển sang một chức vụ khác, có khi còn cao hơn hẳn chức vụ cũ. Cho nên việc không từ chức và hiếm bị cách chức ở Việt Nam phản ánh một điều: nhà cầm quyền không cần giữ niềm tin của dân chúng, hay nói cách khác, bất cần dân chúng.

Chính đây là nguyên nhân dẫn đến vấn đề thứ nhất tôi nêu ở trên: Việt Nam chưa có, hoặc không có, văn hóa từ chức. Nói đến văn hóa là nói đến một cái gì sâu xa hơn những hiện tượng vào/ra, lên/xuống những chiếc ghế trong chính phủ. Nó là một nét trong cách suy nghĩ và, từ đó, hành xử của con người. Nó gắn liền với ý niệm về trách nhiệm và danh dự cũng như, rộng hơn, ý niệm về các chuẩn mực đạo đức trong xã hội.

Thứ nhất, việc thiếu văn hóa từ chức đồng nghĩa với việc thiếu tinh thần trách nhiệm. Đảng cộng sản và chủ nghĩa xã hội nói chung rất tự hào đã sáng chế ra nguyên tắc “làm chủ tập thể” nhưng họ lại không thấy, hoặc thấy nhưng làm ngơ, một mặt trái của nguyên tắc này: cuối cùng không ai chịu trách nhiệm về bất cứ một sai lầm nào cả. Thành công, người ta nhận công lao thuộc về mình; nhưng thất bại, người ta lại đổ hết cho tập thể; có điều, tập thể là một đám đông vô hình và vô cùng mơ hồ và trừu tượng. Đến lượt cái tập thể ấy đổ tội cho… lịch sử hoặc, nói theo chữ của Phạm Thị Hoài, khi bàn về vấn đề trí thức Việt Nam, cho “thằng khách quan” nào đó.

Thứ hai, quan trọng hơn, do thiếu ý thức trách nhiệm, người ta cũng mất hẳn ý thức về danh dự. Mất ý thức về danh dự, người ta cũng mất cả ý thức về sự xấu hổ. Ở Tây phương, khi một chính khách phạm sai lầm, dù rất nhỏ, ví dụ trường hợp Thủ hiến New South Wales Úc, ông Barry O’Farrell, mới đây, đã từ chức vì không khai báo món quà ông nhận được, một chai rượu đỏ hiệu Penfolds Grange trị giá 3000 đô theo luật định. Lỗi, thật ra, không lớn. Người ta có thể tự biện hộ một cách dễ dàng bằng một lý do khá chính đáng: quên. Mà dễ quên thật. Một lãnh tụ cỡ như vậy thường phải dự cả hàng chục cuộc họp mặt và nhận được cả chục món quà đủ loại mỗi tuần. Nhưng ông O’Farrell không sử dụng cách tự bào chữa ấy. Ông quyết định từ chức. Một là để bảo vệ uy tín của chính phủ và của đảng ông. Hai là vì… xấu hổ. Ở Việt Nam, ngược lại, dường như không có một lãnh tụ hay quan chức cao cấp nào có bất cứ một biểu hiện tự xấu hổ nào cả. Bị phê phán hay chửi bới đến mấy, họ cứ trơ ra, chờ thời gian làm mờ nhạt dần, và cuối cùng, mọi người đều quên lãng.

Nhưng khi làm vậy, họ lại xói mòn, nếu không muốn nói là làm sụp đổ, mọi chuẩn mực đạo đức trong xã hội. Một xã hội bình thường bao giờ cũng có một số chuẩn mực nhất định để căn cứ vào đó người ta đánh giá và phân loại thiện/ác, tốt/xấu, hay/dở, những điều có thể chấp nhận được và những gì không thể chấp nhận. Ngày xưa, suốt cả ngàn năm, người ta viết những câu chuyện có hậu với kết thúc ở hiền gặp lành và ở dữ gặp dữ là vì vậy. Ngay cả ở Tây phương hiện nay, mỗi khi viết về những người thành công, ví dụ các tỉ phú - ở Việt Nam thường gọi là “đại gia” - người ta thường chỉ tập trung vào trí tuệ, tài năng và sức lao động không biết mệt mỏi của họ. Ở Việt Nam thì khác. Nhan nhản trong xã hội là hình ảnh những quan chức bất tài và bất lực, vô trách nhiệm và không có chút tự trọng nào, vẫn cứ ung dung ngồi trên những chiếc ghế cao ngất ngưởng, đi đâu cũng có thảm đỏ, người đưa kẻ đón, không những giàu có mà còn đầy quyền lực. Đối diện với những kẻ như vậy, tất cả những người thông minh, tài năng và cần cù nhưng thật thà, biết xấu hổ, lúc nào cũng muốn giữ gìn nhân cách và nhân phẩm, trở thành những kẻ thất bại, và không chừng, bị dư luận cho là dại dột.

Bởi vậy, trong một ý kiến ngắn đăng trên facebook mới đây, tôi viết:

“Nhiều người thừa nhận: Ở Việt Nam chưa có văn hóa từ chức. Dường như chưa ai phủ nhận hay cãi lại. Nhưng đó chỉ là hiện tượng. Cần lưu ý, đằng sau sự thừa nhận ấy là hai sự thú nhận khác, quan trọng hơn: Một, Việt Nam thiếu một cơ chế thưởng phạt công minh để ngay cả những người bất tài, không xứng đáng hoặc vấp phải những sai lầm nghiêm trọng vẫn tiếp tục ngồi trên những chiếc ghế cao ngất ngưởng hầu tiếp tục phá hoại đất nước. Và hai, Việt Nam thiếu (hoặc đánh mất) một yếu tố cực kỳ cao quý không những đối với cá nhân mà còn đối với cả cộng đồng: lòng tự trọng. Cái thiếu đầu là sự bất toàn về phương diện tổ chức và pháp lý. Cái thiếu sau là sự bất toàn về phương diện văn hóa và đạo đức. Hệ quả của cả hai cái thiếu ấy là sự sụp đổ của các bảng giá trị, hoặc đúng hơn, các chuẩn mực của giá trị. Khi các chuẩn mực bị sụp đổ, người ta - mọi người, bất kể là ai, dù có chức quyền hay không có chức quyền - không còn phân biệt được cái tốt và cái xấu, cái thiện và cái ác, cái hay và cái dở: Cái hư ở trên, dù muốn hay không, cũng thấm dần xuống dưới. Xã hội, do đó, bị băng hoại tận đáy.”

Nhìn vấn đề như vậy, chúng ta dễ dàng trả lời câu hỏi nhiều người đặt ra: Tại sao xã hội, văn hóa, và đạo đức tại Việt Nam cứ mỗi ngày một băng hoại như vậy?

Câu trả lời: Bao giờ những người lãnh đạo các cấp chưa biết đến văn hóa từ chức, sự băng hoại ấy vẫn sẽ tiếp tục, hơn nữa, càng ngày càng trầm trọng hơn.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Đài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

blank

Nguyễn Hưng Quốc

Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hiểu Minh | DKN - Ảnh tổng hợp. Từ chiều 10 – 11/11 mưa lớn đã xảy ra trên diện rộng ở tỉnh Thừa Thiên – Huế, Quảng Nam, Bình Định và Phú Yên, để bảo vệ các hồ thủy điện, hồ chứa nước các nhà chức trách đã đồng loạt xả lũ khiến nước dâng nhanh, người dân nhiều nơi không trở tay kịp. Tại tỉnh Quảng Nam, theo báo Người lao động, 2 ngày qua, tại nhiều địa phương ở tỉnh Quảng Nam có mưa lớn khiến một số khu vực thấp trũng tại các huyện như Nông Sơn, Đại Lộc, Phú Ninh, TP. Hội An bị ngập lụt từ 60cm đến hơn 1m. Ảnh chụp màn hình báo Tuổi Trẻ. Ghi nhận của Tuổi Trẻ sáng 11/11, tại các thôn Đàn Long, Đàn Trung, xã Tam Đàn, huyện Phú Ninh, xã Tam Thăng, TP. Tam Kỳ và các xã Bình An, Bình Phú, huyện Thăng Bình nước dâng nhanh, một số nhà dân nước đã ở mép sân. Tại huyện Duy Xuyên, Nông Sơn, nhiều thôn, xã bị chia cắt, cô lập vì nhiều tuyến đường ngập nặng. Ông Nguyễn Sáu – chủ tịch xã Duy Vinh, huyện Duy Xuyên c
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một số khách sạn ở Sài Gòn là điểm “cách ly y tế” dành cho hành khách nhập cảnh từ ngoại quốc đã dùng nhiều cách để “làm” tiền người bị cách ly. Phản ánh với báo Tuổi Trẻ ngày 6 Tháng Mười Một, gia đình ông HK ở Hà Nội có con cháu từ Úc về Việt Nam, bị cách ly ở Sài Gòn hồi cuối Tháng Mười vừa qua, đã chọn “cách ly tự nguyện” tại một khách sạn ở quận 7. Cùng chuyến bay với họ, có 12 người khác đi cùng chuyến bay cũng đã chọn khách sạn này để “cách ly y tế.”
Dù có mặt trong danh sách và ký xác nhận đã nhận gạo, nhưng thực tế nhiều hộ dân phản ánh là chưa nhận được hoặc nhận được ít hơn số lượng được hưởng. Tờ Người Lao Động đưa tin, nhiều hộ dân ở tổ dân phố 1, thị trấn Ea T’ling, huyện Cư Jút, tỉnh Đắk Nông, vừa gửi đơn tới cơ quan chức năng tố cáo việc bị ăn chặn, bớt xén gạo hỗ trợ, cứu đói cho nhân dân. Theo tố cáo, từ đầu năm đến nay, người dân được Nhà nước hỗ trợ nhiều đợt gạo cứu đói như: hỗ trợ gạo dịp Tết Nguyên đán tháng 1/2020, hỗ trợ gạo trong đợt giáp hạt tháng 5/2020 và hỗ trợ gạo cho nhân dân ảnh hưởng trong đợt nắng hạn tháng 10-2020. Tuy nhiên, trong quá trình cấp phát gạo, nhiều hộ dân có tên trong danh sách phê duyệt nhưng không được nhận gạo, một số hộ được nhận nhưng bị bớt xén, không đủ số lượng được cấp.
Lực lượng tham gia điều tra và bắt giữ các vụ được cho lên tới hàng trăm cảnh sát và điều tra viên. Truyền thông Nhật đưa tin một loạt các vụ bắt giữ nghi phạm trộm cắp gia súc và trái cây trong khi có lời kêu gọi ‘đừng làm ngơ’. Cảnh sát Nhật vào hôm Chủ nhật 1/11 bắt một công dân Việt Nam vì nghi giết mổ lợn trái phép trong nhà tại Tỉnh Saitama, bắc Tokyo, theo NHK. Vụ giết mổ lợn trong nhà tắm không có giấy phép được cho là xảy ra từ vài tháng trước. Người đàn ông 29 tuổi tên Công đã bị truy tố vì phạm luật xuất nhập cảnh và bị bắt giữ và đã bị bắt vào tháng trước sau khi cảnh sát phát hiện bán thịt lợn và lê. Điện thoại của Công, theo cảnh sát, có hình ảnh Công xẻ lợn ra từng miếng trong nhà tắm và tin nhắn trong điện thoại cho thấy "có ý định bán thịt".
SOS: THÔNG TIN VỀ TÌNH TRẠNG CỦA TỬ TÙ OAN HỒ DUY HẢI TIN KHÔNG VUI VỀ TỬ TÙ HỒ DUY HẢI Lê Thế Thắng Hôm nay như tôi đã đưa tin, bà Loan đã được thăm gặp Hồ Duy Hải sau 4 tháng. Hải như mô tả của bà Loan là chưa bao giờ ốm (gầy) như vậy. Hải xanh xao, ốm, tóc rụng nhiều, còn lơ thơ sợi bạc. Hải tinh thần không tốt, phó mặc, nói ra sao thì ra. Hải chán nản vì đã tù đày quá lâu. Hải giống như không còn hi vọng để cố gắng. Hải thậm chí không muốn nghe lời động viên từ em và mẹ. Tháng trước gặp em gái Hải còn lạc quan và khoẻ mạnh hơn nhiều. Chỉ sau một tháng, không rõ vì lí do gì mà Hải trở nên như vậy. Không khí, không gian thăm gặp cũng không còn dễ thở như những lần trước. Tinh thần bà Loan cũng trở nên không tốt sau đó.
Khi giới trẻ, có tới hàng trăm ngàn con người, khoác trên mình chiếc áo màu đỏ của lá cờ và dòng chữ "tôi yêu tổ quốc" trước ngực nhưng với việc dầm mưa xếp hình, trong khi cả miền Trung đang oằn mình lên điêu đứng, tan hoang và chết chóc, thì thứ tình yêu ấy là thứ tình yêu thua cả loài Kiến.
Không ít phụ huynh, giáo viên lo lắng về nội dung của những câu chuyện dân gian, ngụ ngôn đưa vào sách giáo khoa tiếng Việt lớp 1 hiện nay không thể hiện rõ tính giáo dục. Theo báo Người Lao Động, không chỉ gây tranh luận về chương trình giảng dạy vượt quá sức học sinh (HS), sách giáo khoa (SGK) Tiếng Việt lớp 1 ở một vài bộ sách mới, nhất là bộ sách Cánh Diều mắc rất nhiều sai sót khó có thể chấp nhận. Khi gà trống… bị gọi là thú dữ
Những ngày gần đây, câu chuyện về hình ảnh những chú bò tót gầy trơ xương trong dự án nghiên cứu khoa học “Khai thác và phát triển nguồn gen bò quý hiếm tại vùng rừng giáp ranh 3 tỉnh Ninh Thuận – Lâm Đồng – Khánh Hòa” được tiết lộ trên truyền thông đang khiến dư luận quan tâm. Dự án do Trung tâm Ứng dụng khoa học – công nghệ (KH&CN) tỉnh Lâm Đồng chủ trì do ông Lê Xuân Thám (nguyên giám đốc Sở KH&CN tỉnh Lâm Đồng) làm chủ nhiệm đề tài.
NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Một nhân viên bảo vệ già của trường tiểu học xã Hồng Thành, huyện Yên Thành đã hiếp dâm nhiều lần nữ sinh lớp 7, rồi quay video clip phát tán trên mạng xã hội. Xác nhận với báo Lao Động, hôm 23 Tháng Chín, Thượng Tá Phạm Ngọc Cảnh, trưởng Công An huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, cho biết đang tạm giữ ông Bùi Đức Thuận (67 tuổi, trú xã Hồng Thành, huyện Yên Thành) để điều tra về tội “Hiếp dâm” rồi quay video phát tán trên mạng xã hội. Người thân đau lòng khi thấy clip quay cảnh cháu gái bị hiếp dâm lan truyền trên mạng xã hội. (Hình: Đình Nguyên/Lao Động)
Trần Đình Thu Cụ già quỳ ở trong phòng xử án này đã 79 tuổi và đã 20 năm đội đơn đi kiện. 28 năm trước cụ đã vét toàn bộ gia sản hàng tỷ đồng để đầu tư vào hồ nuôi cá thuê của một đơn vị nhà nước là Lâm trường Mã Đà ở Đồng Nai để rồi sau đó tài sản rơi vào tay bọn cướp ngày. Thật ra cụ còn may hơn nhiều người khác là không bị bọn chúng lập mưu đẩy vào tù để cướp như tình cảnh ông Trịnh Vĩnh Bình ở Bà Rịa - Vũng Tàu hay ông Lâm Hồng Sơn ở Long An. Nhưng cái bầm dập 20 năm uất ức cũng lớn lắm. Tuy vậy chắc chắn chúng còn ngâm vụ kiện của cụ cho đến khi cụ không còn đủ sức đi kiện và thế là chúng thắng. Công lý không có chỗ đứng ở đất nước này khi bọn cướp ngày tấn công dân lành. Luật sư Trần Đình Dũng cãi cho cụ ngậm ngùi nói nếu không có một phép màu nào đó thì cụ cầm chắc là thua. Công lý như cục đất sét trong tay bọn cướp ngày, nặn vuông hay nặn tròn là quyền của chúng. Nhưng chúng luôn nhân danh công lý để cướp. Đó là đặc tính
Bảo Trợ