Khi Võ Nguyên Giáp trở về cát bụi

15 Tháng Mười 20132:00 CH(Xem: 1398)

000_Par7684454-305.jpg
Lễ chôn cất đại tướng Võ Nguyên Giáp tại một ngọn đồi ở Vũng Chùa, tỉnh Quảng Bình hôm 13/10/2013
AFP photo

Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi mất
Cuộc sống mong manh xin nhắc ai đừng đổi trắng thay đen
Này người sang giàu đừng vì tham tiền phụ nghĩa anh em
Người ơi xin nhớ cát bụi là ta mai này chóng qua

Này nhà lớn lầu vàng son
Này lợi danh chức quyền cao sang
Có nghĩa gì đâu sao chắc bền lâu
Như nước trôi qua cầu ...
(Trở Về Cát Bụi - Minh Kỳ)

Những hình ảnh "quốc tang" đọng lại trong tôi không phải là sự trang trọng, hoành tráng, thành kính dành cho ông Võ Nguyên Giáp, với hàng ngàn người khóc thương, cùng hàng trăm vòng hoa, cũng như tất cả những gì mà "người ta" nói để vinh danh một "thánh tướng" của dân tộc Việt Nam; nó ấn tượng ở tôi thông qua khẩu hiệu tiêu biểu nhất trong đám tang: "VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC ĐỒNG CHÍ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP". Lẽ ra, nên cắt bỏ hai chữ "đồng chí" trong lời "tiếc thương" thì câu văn gãy gọn, giản dị và có vẻ thật hơn, lại không làm giảm đi lòng kính trọng, nếu trong lòng những người cộng sản hiện nay quả thật tiếc nuối sự ra đi của một ông già 103 tuổi, đã sống đời thực vật gần 3 năm qua với chức vị cuối cùng "Chủ nhiệm ủy ban dân số và sinh đẻ có kế hoạch". Một sự thật không thể chối cãi [1].
Ngày xưa, khi ba tôi [*] khuyến khích tôi vào đảng theo "lý tưởng" của ông, tôi đã không theo. Ba tôi hỏi lý do. "Con không muốn trở thành một thằng bất hiếu" - tôi trả lời. Ba tôi nghiêm mặt nhìn tôi không hiểu. Tôi tiếp tục: "Con không muốn gọi ba là đồng chí". Ông tê tái lặng đi và từ đó không bao giờ quay lại đề tài này nữa, cho đến ngày cuối đời.

Hy vọng người cộng sản sử dụng "khẩu hiệu" nói trên không nhằm phô bày trước toàn thế giới "luân thường đạo lý" - chuẩn mực sống làm người - đã bị xói mòn hàng chục năm qua trong lễ giáo dân tộc Việt Nam (!). Đặc biệt, đối với một người mà họ tỏ ra vô cùng "tôn kính".

 

000_Hkg9084159-250.jpg
Các bạn trẻ trong đồng phục áo dài với khung ảnh tướng Giáp trên tay đến tư gia ông hôm 10/10/2013. AFP photo

 

Người cộng sản là những "kịch sĩ" rất "tài", nhưng những "tài năng kịch nghệ" đó lại vô phúc nhận những "vai kịch" vụng về từ những "đạo diễn chính trị" yếu kém. Đó là bi kịch mang tên "bôi bẩn" tự họ gây ra, bởi nó dễ bị lật mặt không mấy khó khăn dưới mắt người dân. Dưới đây là những hình ảnh như thế.

Những thiếu nữ, thanh thiếu niên với đồng phục, với khăn quàng đỏ được gọi là "tự nguyện" kéo thành đoàn đến viếng tang ông Giáp vì thương tiếc, thật khó thuyết phục được ai. Chỉ có điều, áo dài Việt Nam không biết từ hồi nào được các cô gái trẻ "xăn tay áo" như thế này [2], đặc biệt trong đám tang, lại là một "quốc tang"(!). Đôi tay áo được "xăn lên" thay vì tỏ ra "thành kính phân ưu", nó bộc lộ một sự nóng bức, ngột ngạt và một chút gì đó chịu đựng, nhất là đối với một "thánh tướng"(!). Những người được giáo dục tử tế đều hiểu hành vi này không nên có trong một đám tang, dù là đám tang của thường dân.

Nếu chưa đủ thuyết phục, mời quý độc giả xem vài tấm ảnh [3] được gọi là "bạn trẻ" do Dân Luận tổng hợp và mang về, sẽ thấy ba "bộ mặt trẻ" với quần jean, quần kaki, áo thun vằn vện, chìa khóa xe hơi dắt ngang hông, người giày kẻ dép, cùng dây nịt thò lò trễ nải [**], thật khó nghĩ họ đang "thành kính" tiễn đưa một "thánh tướng" (!).

Điều thô vụng hơn, một tấm ảnh được phóng viên nói rằng: "5h20p: Hai thanh niên đã ngủ lại đây đêm qua với mong muốn sáng nay sẽ được nhìn thấy linh cữu Đại tướng. Hai bạn trẻ này đã không được viếng Đại tướng ngày hôm qua" [***]. Quá da diết và tha thiết (!)

Khẩu hiệu "VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC ĐỒNG CHÍ..." nó như ám chỉ ông Võ Nguyên Giáp là "người của riêng chúng tôi", nhưng sự "hy sinh" "cao cả" cho dân tộc đã khiến hàng triệu "người khác" cùng thương cùng tiếc. Kẻ nào đang lợi dụng và ăn theo cái đám tang (?)

Dù hài kịch hay bi kịch, khi đã diễn phải chu toàn mọi góc cạnh để khi xuất hiện trước khán giả, ít nhất phải chứng tỏ kịch bản dưới tay "lãnh đạo" của một "tổng đạo diễn" "điêu luyện".

Hài kịch phải biết tiết chế tiếng cười để không dung tục. Bi kịch phải biết tiết chế tiếng khóc để không sa đà vào những vai... "khóc mướn", dù là "khóc mướn... miễn phí" hay được trả công bằng mọi hình thức (!).

Lẫn trong đám tang, có lẽ không thiếu những kẻ "miệng nam mô bụng một bồ dao găm". Hãy để họ khóc như họ muốn. Nước mắt đôi khi chẳng nói lên điều gì thật.

Những ai đẫm lệ "tiếc thương" "trên mức tình cảm" nên xem mẹ con Lý Thông khóc [4] khi Thạch Sanh thoát chết trở về để phần nào "khuây khỏa" nỗi "đau thương ngút trời" cùng niềm "nuối tiếc khôn nguôi" trước sự ra đi của "đồng chí" Văn(!).

Nước mắt cũng có khi thuần phản xạ sinh lý, như một đám "bụi"... (trên đường) "đời" thốc lên mù mịt của một đoàn xe lâm tặc gầm rú phóng vụt đi và hắt vào mặt những ai tò mò nên vô tình lãnh đủ. Khi đó, người ta "nhòa lệ" vì không thể tránh. Nó không phải "lệ", mà nên gọi là "nước mắt sống".

Sài Gòn, trời đang mưa. 14 giờ ngày 13/10/2013. Mưa sùi sụt? Mưa tỉ tê? Hay mưa vì "vui sao nước mắt lại trào" như nhạc sĩ Xuân Hồng từng viết, khi hân hoan đón mừng "thành quả" của "Bên Thắng Cuộc"? Không biết. Mưa nhưng bầu trời lại tựa "bạch dạ" [5] với tâm trạng bồn chồn, khắc khoải, chờ đón ánh dương. Có thể là như thế.

 

000_Par7684480-250.jpg
Bàn thờ tướng Giáp được lập tại quê ông, Quảng Bình hôm 13/10/2013. AFP photo

 

Cũng có đôi khi người ta khóc để đoạn tuyệt dứt khoát với một quá khứ, khi đường chân trời đang ló dạng ánh bình minh đón chào.

Đám tang ông Giáp đang diễn ra thì kéo theo gần trăm mạng người "vừa thương vừa vong" trong một vụ nổ, xảy ra ngày 12/10/2013, được cho là tại một kho thuốc pháo hoa của Bộ Quốc phòng đóng tại tỉnh Phú Thọ [6]. Cột khói bốc lên đậm đặc hình quả nấm làm nhiều người bàng hoàng và nghĩ nó nặng hơn nhiều so với tường thuật từ báo chí. Song song đó, một cơn bão được nói là khá lớn đang chuẩn bị đổ bộ vào khu vực miền Trung, trong đó có Quảng Bình trong thời gian rất gần, có thể trở thành "siêu bão" cấp 15 trong cơn gió giật [7], tức hơn 140km/h; tạo thành những lời thêu dệt huyền bí quanh đám tang ông Giáp. Chỉ tiếc huyền bí ở góc độ một "ác thần".

Một "tướng quân" như ông Võ Nguyên Giáp thật khó tránh điều mà người đời hay gọi là "sát nghiệp". Dù hữu ý hay vô tình, "nướng quân" với số lượng lớn, thì "sát khí" thật khó tan, khi linh hồn đó trên đường đến chốn tuyền đài. Đó gọi là "nghiệp chướng". Điều dành cho những ai tin vào tâm linh - một môn khoa học. 
Nhà Vật Lý Thiên Văn nổi tiếng thế giới - Trịnh Xuân Thuận cho biết [8]:

Tôi nghĩ vấn đề tâm linh rất quan trọng với một nhà khoa học vì khoa học không thể cho chúng ta biết cái gì phải hoặc trái, chỉ có tâm linh như là đạo Phật mới cho ta biết, chỉ cho chúng ta một cách sống sao cho phải với gia đình và người khác xung quanh chúng ta.

Chẳng lẽ lời của Khoa Học Gia không quan trọng đối với một "võ tướng"? Dù có hay không, ông Giáp cũng không còn cơ hội để biết về điều mà Giáo Sư Trịnh Xuân

thuận nói, nhằm chiêm nghiệm về các "đồng chí cao cấp" này chịu nhiều trù dập đau thương từ các "đồng chí cao cấp" khác, trong sự im lặng của "Anh Văn".
Giáo Sư khả kính Trịnh Xuân Thuận cho biết thêm [9]: "...khi vật chất chết đi nhưng linh hồn vẫn tồn tại nhưng tồn tại ở đâu thì ông không biết, vì ngay cả khoa học cũng không trả lời được do khoa học chỉ giải thích được về vật chất mà thôi".

Theo đó, nhất định linh hồn ông Võ Nguyên Giáp phải biết được cái chết của ông không "đơn độc" mà có nhiều mạng người vô tội đang về theo "chầu" dưới chân ông (!).
Tôn giáo vẫn đang bị giày xéo. Tâm linh vẫn đang bị lợi dụng. Người Cộng sản vẫn đang lừa mị người dân bằng những trò mê tín dị đoan.
Sài Gòn. 14 giờ 40 phút, hết mưa. Trời trong veo và ngày càng rạng ngời. Thật lạ!
Nóng bức và oi ả tựa như "siêu bão" sắp về. Trước khi cơn bão lớn gào thét và cuốn phăng tất cả, trời thường yên tĩnh.

Khi Võ Nguyên Giáp trở về cát bụi, cũng là lúc người Việt Nam đoạn tuyệt với "nhẫn và nhục" như anh Văn đã mang tiếng hàng chục năm qua?
Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong tôi thật ấn tượng, vị lính già Phàng Sao Vàng, với quần ống cao ống thấp, đứng nghiêm chào tiễn đưa người "anh Cả quân đội" xôn xao đầy trên các diễn đàn.

Giá như tôi là ông Phàng Sao Vàng, sau khi chào vĩnh quyết, xoay lưng và xoa tay: "Thế là xong anh Cả nhé! Nghĩa tử là nghĩa tận. Anh lên đường thanh thản. Mọi việc từ đây, em không còn gì phải đắn đo".

Tội nghiệp người lính già Phàng Sao Vàng trong vai dân oan hơn 30 năm!
____________________

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/condolence-ritual-to-gen-giap-in-qb-10122013082420.html [1]
Ba tôi vốn là bạn chiến đấu của ông Võ Chí Công. Nói điều này không phải khoe khoang mà để xác tín với độc giả như tôi đã viết trước đây, ba tôi đã chết dưới tay những người mà ông gọi là "đồng chí", nhưng vì an toàn cho cá nhân cũng như gia đình, tôi chưa thể tiết lộ [*] https://danluan.org/tin-tuc/20110929/nguyen-ngoc-gia-nhan-chuyen-doi-tien-nghi-ve-saigon-mot-thuo-ket.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/ab-general-vnguyen-giap-tq-10112013133355.html [2]
https://danluan.org/tin-tuc/20131013/truc-tiep-ha-noi-tien-dua-dai-tuong. [3] Mời xem ảnh 1 và ảnh 5 [**] từ dưới đếm lên. Mời xem ảnh 2 [***] [3]
http://www.youtube.com/watch?v=XVWYPs76HL4 [4]
http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C3%AAm_tr%E1%BA%AFng [5]
http://vitalk.vn/threads/dam-ma-bo-quan-tai-chay-thoat-than-trong-vu-no-phao-hoa-o-phu-tho-17h-van-con-chay-no.9173/[6]
http://dantri.com.vn/xa-hoi/khan-cap-doi-pho-voi-bao-so-11-sap-do-bo-vao-mien-trung-789406.htm [7]
http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/52559/-tam-linh-rat-quan-trong-voi-nha-khoa-hoc-.html [8]
http://diendan.lyhocdongphuong.org.vn/bai-viet/23555-gs-trinh-xuan-thuan-co-linh-hon-ton-tai-sau-khi-chet/ [9]
 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bê-tông cốt tre Việt Nam và cầu "bóc vỏ" China!
Đường sắt Cát Linh – Hà Đông là đại ác tích tụ thành một khối u đang di căn trong nền tài chính quốc gia, Chính phủ đương nhiệm chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt. Đưa cái khối u di căn đó về án ngữ giữa thủ đô chẳng khác gì rước giặc vào nhà. Không đưa bọn sâu mọt rước giặc về nhà kia vào lò thì nói chuyện an dân chỉ là để sướng mồm mà thôi !
Việt Nam thật giỏi, thật đáng tự hào khi cứu chữa thành công bệnh nhân 91, phi công người Anh trong đại dịch cúm Tàu vừa qua. Tuy nhiên, có câu hỏi cứ day dứt mãi mà chẳng biết hỏi ai: Tại sao người phi công đó, khi bệnh tình trầm trọng nhất chỉ còn 5% cơ hội (khả năng) sống, mà nước mình vẫn tập trung cao nhất mọi nguồn lực "còn nước còn tát", quyết tâm cứu chữa bằng được. Bất chấp mọi khó khăn, giành giật sự sống cho họ trong từng phút từng giây (tôi ủng hộ điều này).
Trần Đăng Khoa - Vụ án Hồ Duy Hải đến nay đã rõ quá rồi. Chúng ta chỉ còn chờ phán quyết chính thức của một phiên tòa sạch do Ủy ban Tư pháp Quốc hội thành lập, sẽ tiến hành trong thời gian không còn lâu nữa. Tuy nhiên, dư luận xã hội vẫn không hạ nhiệt mà càng ngày càng nóng. Những người muốn cứu Hải và cứu cả nền tư pháp của chúng ta thì đưa ra những bằng chứng không thể bác bỏ về việc Hải vô tội. Những người tàn phá nền tư pháp và tàn phá cả thể chế của chúng ta thì truy bức Hải đến cùng để giết cho bằng được một người dân không có bằng chứng phạm tội. Gần đây nhất là ông Đỗ Văn Đương, nguyên đại biểu Quốc hội, Phó ban Dân nguyện. Ông đã viết đến ba trang gửi Chủ tịch nước để bênh vực ông Nguyễn Hòa Bình, cho là ông đã xử đúng người đúng tội. Bằng cớ là ông đã vào tận nhà tù hỏi Hải và Hải đã nhận tội và còn mong được chết sớm.
Nguyễn Xuân Diện: VỀ VIỆC DỰNG TƯỢNG VUA LÝ Ở CÁC TÒA ÁN TS. NGUYỄN XUÂN DIỆN CÓ Ý KIẾN VỀ VIỆC TÒA ÁN TỐI CAO TRIỂN KHAI DỰNG CẢ NGÀN TƯỢNG VUA LÝ THÁI TÔNG TẠI TRỤ SỞ TOÀ ÁN TRÊN TOÀN QUỐC Live Stream lúc 20h về việc Tòa án tối cao triển khai dựng tượng Lý Thái Tông trên tất cả các trụ sở tòa án nhân dân và tòa án quân sự trên cả nước, bằng chất liệu đồng đỏ. Nguyễn Đức Long Tóm tắt bài nói của tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện về việc toà án tối cao dự định dựng tượng đài vua Lý Thái Tông trong trụ sở các tòa án nhân dân và tòa án quân sự trên cả nước: - Không thể lấy con người cụ thể để làm biểu tượng, - Không thể đưa một vị hoàng đế đại diện cho một quốc gia làm đại diện cho một ngành, - Thiết kế hàng loạt tượng đài có kích thước giống nhau sẽ làm hỏng không gian kiến trúc ở các trụ sở toà án, - Đi ngược với lệnh cấm xây dựng tượng đài của Bộ Văn hoá,
Thay trời hành hóa, chốn nhân gian có bài cáo lưu truyền rằng… Từng nghe: Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân Quân điếu phạt trước lo trừ bạo Như nước Đại Việt ta từ trước Vốn xưng nền văn hiến đã lâu Núi sông bờ cõi đã chia Phong tục Bắc Nam cũng khác. Lại thấy: Một bên là con cháu Viêm Hoàng, xưng hùng xưng bá tứ phương Một bên là dòng dõi Tiên Rồng, lễ nghi chi bang bốn cõi Giống ở màu da nhưng không chung huyết mạch, liền núi liền sông nhưng nào phải một nhà. Há chẳng phải là: Thiên thư xưa đã chép, sách Trời nay vẫn ghi Trung Hoa đất bắc, Đại Việt trời nam Rành rành định phận ở trong sách Trời. Đẹp thay: Từ thuở cha Lạc Long Quân sinh thành trăm trứng, tiếp tiếp 18 đời vua Hùng mở núi khai sông Lại qua 4000 năm văn hiến huy hoàng, nối nối từng triều đại giữ vữn
Hãy nghe ông Nguyễn Thanh Chấn, một tử tù oan kể lại: "Gần 2 tuần tôi tập tành giết người. Hàng ngày họ đưa tới 1 phòng, trong phòng có 1 hình nộm, 1 con dao giả, cứ tập 8h bắt đầu, 11h30 nghỉ, chiều 14h tới 16h30. Mấy ngày đầu còn người đứng trông, sau đó tự tập, tập đến khi thành thục, thì thực hiện, tức biểu diễn, rồi họ chụp ảnh... Lúc đó thì giết người quá thành thục, quá chuẩn xác, đúng là 1 kẻ giết người, rồi tòa xử, tuyên án".
Không biết kẻ nào nghĩ ra mấy chữ "THẾ LỰC THÙ ĐỊCH" vừa tối tăm ngu xuẩn lại vừa rất hèn hạ gian manh. Bốn chữ khốn nạn này là một thứ giống như cái Hồ Lô của bọn yêu tinh trong Tây Du Ký, nhưng cái Hồ lô trong Tây Du Ký chỉ giam nhốt con người và yêu quái, còn bốn chữ này đám cầm quyền hiện nay dùng để giam nhốt tất cả những con người, những thái độ, những quan điểm và những thông tin làm Đảng và các nhóm lợi ích chính trị, kinh tế và văn hoá sợ hãi, lo lắng hay không thích.
LÂM ĐỒNG, Việt Nam (NV) – Lợi dụng chức vụ và địa vị của chồng, nữ trưởng Phòng Hành Chính Tư Pháp thuộc Sở Tư Pháp tỉnh Lâm Đồng đã lừa đảo chiếm đoạt hàng trăm tỷ đồng. Sáng 16 Tháng Sáu, Công An tỉnh Lâm Đồng cho biết đã khởi tố, bắt giam bà Bùi Thị Mai Liên (46 tuổi, ngụ phường 9, thành phố Đà Lạt), trưởng Phòng Hành Chính Tư Pháp thuộc Sở Tư Pháp Lâm Đồng, để điều tra tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.” Theo báo Tiền Phong, bà Liên bị bắt giữ cùng nhiều tài liệu liên quan tại phòng làm việc ngay trụ sở của Sở Tư Pháp, nằm trong tòa nhà Trung Tâm Hành Chính tỉnh Lâm Đồng, trên đường Trần Phú, phường 4, thành phố Đà Lạt. Sở này cũng là nơi ông Đoàn Xuân Sơn (48 tuổi), chồng bà Liên đang làm giám đốc. Đồng thời, Công An tỉnh Lâm Đồng báo với Sở Tư Pháp tiến hành khám xét Phòng Công Chứng số 1, đặt tại Trung Tâm Hành Chính tỉnh Lâm Đồng, và bắt giữ ông Nguyễn Quang Luận, cán bộ nơi này.
Ngôi nhà 2 tầng khang trang của gia đình nữ công chức văn phòng thống kê xã Đồng Tiến - người vẫn được cho vào danh sách hộ cận nghèo từ năm 2016/ảnh chụp màn hình trên báo VTC. Một số gia đình là cán bộ, công chức ở xã Đồng Tiến, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang vẫn được xếp vào hộ cận nghèo trong khi nhiều gia đình hộ nghèo có hoàn cảnh khó khăn thì lại bị ‘lãng quên’. Xã Đồng Tiến là địa phương vùng cao khó khăn của huyện. Trong quá trình rà soát, thống kê hộ nghèo, cận nghèo năm 2019, một số gia đình là cán bộ, công chức xã có điều kiện tốt nhưng vẫn được xếp vào hộ cận nghèo. Gia đình bà Phan Thị Liễu, công chức Văn phòng – Thống kê của xã Đồng Tiến, có căn nhà 2 tầng với diện tích khoảng 100m2 nằm ngay mặt đường, cách UBND xã Đồng Tiến khoảng vài trăm mét. Tuy có điều kiện về kinh tế nhưng gia đình bà lại được xếp vào hộ cận nghèo từ năm 2016.
Bảo Trợ