Làm sao đuổi được chồng ra khỏi nhà?

13 Tháng Năm 20192:34 CH(Xem: 492)

Làm sao đuổi được chồng ra khỏi nhà?

blank
Chồng đắm chìm vào facebook không biết trời trăng là gì. (Hình minh họa: Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email:conguyetnga@gmail.com.


Thưa cô, em không làm sao chịu nổi chồng em, dù một ngày. Em đã nói anh đi đâu thì đi, nhưng ảnh vẫn có vẻ như không thèm quan tâm đến lời yêu cầu của em. Ảnh ở lì trong nhà.

Khi đến với em, anh ấy đã một lần bị vợ bỏ. Họ có với nhau một con, đứa con ở với bà nội, trong khi chị vợ đi tuốt không về. Ban đầu em cũng thấy người vợ trước quá đáng, ảnh là người có học, tính tình cương trực, có hiếu với cha mẹ. Điều mà em thích nhất ở ảnh là ảnh không hề tham lam. Khi cha chồng em mất, mẹ chồng em chia đều gia tài cho các con. Ảnh từ chối không nhận phần chia, cho rằng, gia tài là nhà cửa, ruộng đất của người chồng sau của mẹ, tức là cha của các em anh, nên anh không nhận phần chia. Thật sự em rất hài lòng về việc này, em thấy ảnh tự trọng và đầy nhân cách.

Trong thời gian đầu lấy nhau, em thật yêu và tôn trọng anh. Anh cũng yêu em lắm, không có một Sinh Nhật hay ngày lễ Valentine nào không mua hoa cho em. Cũng không ít lần em thắc mắc tại sao người vợ trước bỏ ảnh mà đi. Nhưng năm tháng trôi qua, em hiểu tại sao. Em thấy chị ấy đã thoát nạn và may mắn, còn em bây giờ mới là kẻ đáng thương.

Ba năm nay, từ ngày ảnh không đi làm, thì ảnh cũng đã 3 năm không nhúng tay bất cứ vào việc lớn nhỏ trong nhà, kể cả chuyện đưa đón con. Trong khi đó em cày hai jobs, mới đủ cho chi tiêu trong nhà. Ban đầu em tỏ thương yêu chìu chuộng anh hơn, vì nghĩ chắc anh buồn lắm khi mất việc. Em cũng không nỡ nói anh đi xin việc làm. Nhưng tháng rồi một năm, hai năm, ba năm… ảnh đắm chìm vào facebook không biết trời trăng là gì. Phần em túi bụi với việc nhà, việc sở, việc làm thêm, nấu nướng, giặt giũ, đón con… tối đến em ngã lăn ra giường mệt rã rời, và chỉ muốn ngủ một giấc không dậy nữa vì nghĩ đến ngày mai cuộc sống lại lập lại. Em quá sợ hãi “ngày mai”.

Em nghĩ đến người vợ trước của ảnh, mà không muốn làm như chị ấy. Em không muốn bỏ nhà di, vì đây là nhà của em, do tiền em dành dụm mà mua nó. Em muốn ảnh ra khỏi nhà, em nói nhiều lần, nhưng ảnh không đi. Em không muốn li hôn vì mẹ chồng em sẽ buồn ghê lắm, vì có lần em nói ý li hôn thì mẹ chồng em nói: “Trời ơi! Rồi ăn nói làm sao với bà con xóm giềng đây, đã một lần bị vợ bỏ rồi!”. Em cũng lo ảnh hưởng đến con em. Thật lòng em chỉ muốn ảnh ra khỏi nhà một thời gian như một hình phạt, khi nào tu tĩnh làm ăn thì quay lại.

Em phải làm sao đây, thưa cô?

Thùy D.

*Góp ý của độc giả:

-Tran:

Cô Thùy D.

Cô nói là không nỡ nói anh đi xin việc làm mà lại muốn đuổi anh ra khỏi nhà thì cũng hơi mâu thuẫn đó. Phải nói anh đi kiếm việc chứ, không kiếm được nhiều tiền thì kiếm ít tiền, xứ Mỹ là xứ đi làm để trả “bill” mà không đi làm thì chịu sao nổi, lên facebook hoài làm cho mình say đắm lắm và nghiền luôn đó với lại ăn ở không làm cho mình làm biếng lắm, ai lại để cho vợ đi cày 2 jobs bao giờ. Vợ nói mà chồng không nghe thì chỉ có cách ly hôn thôi, ly hôn thì cứ ly hôn hơi đâu mà nghe lời mẹ chồng làm chi. Thật tội nghiệp cho cô.

Con cò lặn lội bờ sông.
Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non

-Ollie:

Một người được coi là “tự trọng và đầy nhân cách” tự dưng lại trở thành như vậy – không biết là vì trước kia anh ta đóng kịch giỏi hay tính tình anh ta đã thay đổi rồi nhỉ?

*Vấn đề mới:

Thưa cô, chuyện đã qua, nhưng cháu cũng muốn đặt ra đây để hỏi, xem thử cháu nên giải quyết như thế nào nếu có trường hợp tương tự xảy ra. Quả thật cho đến giờ, chuyện đã qua mấy ngày rồi, vẫn không ra khỏi trí của cháu, và cháu nghĩ nếu nó lập lại chắc nhiều phần cháu cũng không biết làm gì.

Hôm Chủ Nhật tuần rồi, cháu đưa con đi chơi ở  một công viên gần nhà. Con gái của cháu chưa đầy hai tuổi, chạy chơi với mấy đứa bé. Cạnh chỗ con cháu chạy chơi là hai đứa bé, chắc là hai anh em. Đứa anh khoảng 7, 8 tuổi, đứa em khoảng 2 tuổi. Bỗng dưng cháu thấy đứa anh tát em một cái. Đứa em khóc thét lên, nghe tiếng khóc một người phụ nữ, có lẽ là mẹ, chạy lại hỏi:

-Con đánh em phải không?

-Không.

-Vậy ai đánh em?

Thằng Bé chỉ tay vào con gái của cháu. Người phụ nữ giận dữ nhìn cháu rồi nhìn con gái cháu, sau đó vùng vằng ẵm đứa nhỏ lên, tay kia lôi xềnh xệch thằng anh, miệng nói to:

-Chơi với em mà cũng để cho con người ta đánh em, đồ vô tích sự.

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

Tất cả những câu trên cháu ghi lại rõ nguyên văn.

Sự việc xảy ra nhanh quá, cháu sững người không mở miệng được.

Thưa cô, mình chẳng có bằng chứng gì chứng minh không phải con mình đánh người ta. Chung quanh thì toàn người ngoại quốc, họ cũng chẳng để ý gì câu chuyện xảy ra. Cháu cứ ngớ người và không biết làm gì hết. Hình như cháu mới là người vô tích sự chứ không phải thằng bé kia!

Tina

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com
Nguoi Viet

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
50 năm, 5 năm thập kỷ. Trong 50 năm đã có rất nhiều thay đổi, đó có thể là tổng thống, công nghệ, tiến bộ y tế, giáo dục, phong cách… Nhưng giữa vô vàn biến đổi ấy, tình yêu của ông và bà tôi vẫn không hề đổi thay.
Thiệt tình! Đất Bolsa (Little Saigon) không hề hổ danh là đất “Thần Kinh.” Cam đoan nếu quý vị ở lâu sẽ mắc bệnh “thần kinh.” Tôi thấy, chỉ có bệnh nhân tâm thần mới không biết là ở Bolsa có nhiều “chuyện lạ” không giống con giáp nào?!
Vâng. Chuyện tình của những người tuổi ngoài sáu chục. Tuổi hưu trí ở quê hương xưa nay. Tuổi sửa soạn dăm năm để lãnh tiền an sinh xã hội của những người tỵ nạn. TUỔI GIÀ. Nói là Già nhưng làm sao biết được mình tới tuổi già rồi nhỉ?
Xin nói ngay chữ i-meo là phiên âm từ chữ "email" tức là thư điện tử. Loại thư nầy mới có chừng chưa tới 10 năm nay trên máy vi tính. Nó rất tiện lợi nên làm người ta ... ghiền. Nhứt là đối với hắn. Từ ngày phong trào i-meo rộn nở, tính tình của hắn cũùng thay đổi. Hắn cởi mở hơn, vui vẻ hơn, đặc biệt là khi hắn nhận được một i-meo của một người bạn nào đó đã mất liên lạc sau hơn hai mươi năm. Tối ngày hắn ngồi trước máy vi tính viết "meo", nhận "meo", forward email ... Ai viết i-meo cho hắn thì hắn mừng lắm và trả lời ngay tức khắc, bạn cũ mà. Rồi thì "hầm bà lằng" chuyện được tuôn ra ào ào từ máy đánh chữ. Khi hắn i-meo cho ai, hắn đợi người ta trả lời dữ lắm.
Dạo gần đây lướt facebook hay bị giật mình vì có vài người bạn sau khi “mất tích” một thời gian thì thay profile picture mới bên cạnh một người mới! Nhiều cặp trước đây hay kể những câu chuyện vợ chồng hài hước, dễ thương, con cái đề huề vui vẻ... mà giờ tất cả mẫu chuyện và hình ảnh đó đều bị/được xoá sạch, thay bằng người mới, gia đình mới, Mỹ hay gọi là blended family! Tất nhiên cảm nhận đầu tiên là ngạc nhiên và tiếc nuối, nhưng sau đó thì lại thấy vui vì bạn mình hạnh phúc ngời rõ trên khuôn mặt, trên những dòng status tâm sự về tình yêu tuổi trung niên. Cuộc đời cứ thế mà trôi, chia tay đâu có nghĩa là kết thúc... Đồng thời mình cũng thấy nhiều đoạn clips hay bài viết kể chuyện đánh ghen, lên án chuyện ngoại tình, chửi bới thoá mạ người thứ ba, đòi xử tội bọn đàn ông bạc bẽo, nguyền rủa họ sẽ không bao giờ có kết quả tốt... được đăng/post hoặc chia sẻ/share rần rần
Lễ Tạ Ơn này, đây là cách để tránh chính trị và có thời gian "không gây tranh cãi" với những người thân yêu của bạn Mùa thu này đã là một kỷ lục cho chính trị. Gần một nửa số người Mỹ bỏ phiếu bầu cử trong cuộc bầu cử giữa kỳ năm nay - số phiếu bầu cao nhất kể từ năm 1914, trước khi phụ nữ có thể bỏ phiếu. Chúng tôi đã bầu những phụ nữ Hồi giáo và người Mỹ bản địa đầu tiên vào Quốc hội và thống đốc đồng tính công khai đầu tiên. Nhưng hãy để tôi cung cấp cho bạn một số lời khuyên: Lễ Tạ Ơn này, đặt chính trị sang một bên.
Cặp đôi của Anh chàng Độc thân được fan quốc tế hân hoan chúc mừng, nhưng phản ứng từ trong nước thì không hoàn toàn tích cực. Họ nhận được rất nhiều bình luận trên mạng xã hội, "ủng hộ có, trái chiều có, khiếm nhã có, kỳ thị cũng có", thậm chí có người cho rằng đây là một màn "dựng chuyện",
Tôi là con gái Bắc kỳ chính cống, nhưng lại lớn lên ở Sàigòn, nên Sàigòn đối với tôi là một ‘quê nhà’ thắm thiết vô cùng. Tôi đến với Sàigòn, thuở Sàigòn còn là một thành phố với những hình ảnh mộc mạc thanh khiết. Gái Sàigòn đơn giản hiền hòa với áo bà ba trắng, với quần đen ống thật rộng, với đôi guốc mộc nhẹ tênh hình cái thuyền, với mái tóc dài ôm trọn khuôn mặt không chút phấn son.
Tống Thị Kim Đính, một bác sĩ tốt nghiệp Đại học Y khoa Huế, theo chồng sang Nhật từ năm 1987, trở thành chủ một shop áo dài VN nổi tiếng ở Tokyo đưa áo dài thành một mặt hàng “:thời trang” rất được phụ nữ Nhật ưa chuộng. Có những ca sĩ của Nhật như Anna Saeki, quyết định sang VN mặc áo dài chụp ảnh để làm lịch; có cô gái mù cũng đến đặt áo dài để mặc trong một cuộc thi văn nghệ; có cô tiểu thư nhất định mặc áo dài trong buổi lễ tốt nghiệp đại học, và lý thú, có những cô dâu chú rễ Nhật chọn áo dài VN làm trang phục cưới; nhưng đáng chú ý nhất là 50 học sinh ở tỉnh Aomori đã mặc áo dài biều diễn tại lễ hội múa hè…
Tản mạn thu! - Bài viết và ảnh của Việt Anh từ Kremenchuk - Lê Hoàng - Chiều buồn đang nghe nhạc Cung Tiến đến bài “Thu Vàng” chợt giật mình- Bên ngoài cửa sổ. Thu đã đến tự lúc nào “Mùa thu là mùa của nỗi buồn và niềm tư duy” Nghe nói khi viết bài này nhạc sỹ lang thang một mình trên đường phố Luxembourg sắc thu lan tràn khắp nơi, lá thu rơi đầy các lối, vương trên các gác chuông nhà thờ, vãi đầy trên Bao lơn những ngôi nhà vắng chủ, cảnh đẹp lại gặp tâm hồn đa cảm nên ông đã cho ra đời một tác phẩm đắm say lòng người đến Tê…Lê…
Bảo Trợ