Câu Chuyện Thằng Bờm Thời 4.0

23 Tháng Tư 20193:46 SA(Xem: 285)

Câu chuyện thằng Bờm thời 4.0

Người Kể Chuyện (Danlambao) - Bờm thời nay có cách "đổi chác" rất chi là lưu manh, đến nỗi nhiều "phú ông" trên khắp cả nước chỉ biết há mồm khóc ròng chứ chẳng biết cách chi mà đòi lại được. Ví dụ: Bờm ta thích mảnh đất vàng của phú ông, thế là Bờm ta móc ngoặc ngay với một thằng tài phiệt nào đấy mua bán với nhau bạc tỷ xong, đem xe ủi sang bằng mảnh đất ấy và phán một câu xanh rờn "đất giải tỏa" và nhét vào túi phú ông vài hào mặc cho phú ông kêu gào, nhận hay không thì mặc kệ bố mày, tránh ra cho ông làm ăn. Bờm về nhận chức ở một xã nghèo, chẳng có chi để cạp ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, thế là Bờm nghĩ cách làm cho dân nơi ấy được ấm no hạnh phúc bằng cách... xây tượng đài ngàn tỷ để cho các phú ông ngắm mà quên đói nghèo. Tiên sư Bờm đểu thế đấy....

thang bom
Thưở còn thơ tôi có đọc qua tác phẩm của nhà văn Nghiêm Lương Thành có tựa đề là Thằng Bờm. Câu chuyện kể về sự thật thà đến khờ khạo của anh nông dân chất phát nọ, đến nỗi không biết giá trị vật chất mà phú ông có thể làm cho anh ta sống thoải mái hơn. Đấy là Bờm năm xưa, còn bây giờ ta sẽ nói đến Bờm hôm nay. 


Bờm hôm nay tuy sang trọng hơn Bờm xưa, nghĩa là không phải đi chăn trâu giữ bò, cuốc ruộng mà Bờm ta áo mũ xênh sang, xe đưa người đón hẳn hoi lại còn có thẻ đảng mới ác, và cặp mắt không còn ngây ngô như Bờm xưa mà lại soi mói nhìn "phú ông" đến tận... đáy quần như ngầm bảo: Này, ba bò chín trâu của nhà mày chả là cây đinh gì hết nhé, liệu mà giữ nếu không thì đến cái quạt mo cũng chẳng có mà quạt đâu".


Bờm thời nay có cách "đổi chác" rất chi là lưu manh, đến nỗi nhiều "phú ông" trên khắp cả nước chỉ biết há mồm khóc ròng chứ chẳng biết cách chi mà đòi lại được. Ví dụ: Bờm ta thích mảnh đất vàng của phú ông, thế là Bờm ta móc ngoặc ngay với một thằng tài phiệt nào đấy mua bán với nhau bạc tỷ xong, đem xe ủi sang bằng mảnh đất ấy và phán một câu xanh rờn "đất giải tỏa" và nhét vào túi phú ông vài hào mặc cho phú ông kêu gào, nhận hay không thì mặc kệ bố mày, tránh ra cho ông làm ăn. 


Bờm về nhận chức ở một xã nghèo, chẳng có chi để cạp ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, thế là Bờm nghĩ cách làm cho dân nơi ấy được ấm no hạnh phúc bằng cách... xây tượng đài ngàn tỷ để cho các phú ông ngắm mà quên đói nghèo. Tiên sư Bờm đểu thế đấy.
Khi có tiền, Bờm xoay qua kinh doanh thực phẩm... độc địa, xuất khẩu sang nước ngoài bị trả về vì có hóa chất độc hại. Bờm ta phán một câu để đời "Tao làm để dân tao ăn, ai bảo mày mua làm giề?". Huề cả làng. 

Bờm bảo phú ông cả nước nạp thuế làm đường, làm đường xong Bờm dựng trạm thu phí bắt nạp thêm lần nữa, thằng phú ông nào phản đối Bờm cho giang hồ giả danh bịt mặt đấm bỏ mẹ, ứ cãi. 
Bờm lập bệnh viện, thu tiền viện phí cắt cổ đã chớ Bờm cho thu tiền luôn cái đứa nuôi bệnh rồi phán một câu tiếp tục để đời "Để cho nó sợ mà không dám bệnh nữa".!!! Mã bố thằng Bờm, quá mất dạy.


Khi nạn ấu dâm trong giáo dục, ngoài xã hội, bạo hành trẻ em bùng phát nghiêm trọng thì thay vì phải xét xử và đưa thông tin rộng rãi thì Bờm ta làm ngược lại, cấm tất cả từ trên xuống dưới, đứa nào mà đưa lên phê tê bốc bêu rếu là Bờm cho đói vêu mồm, đóng cửa phê tê bốc dài dài. 
Chưa hết, nạn kẹt xe từ Bắc chí Nam làm trì trệ kinh tế, công việc làm ăn trễ nãi, chậm chạp. Thế là Bờm ta nghĩ không ra cách giải quyết bèn lệnh cấm xe máy, bắt thằng phú ông đi bộ cho bỏ ghét vì tội làm tắc đường.!!


Đấy là vài ví dụ về Bờm thời nay, nhờ sự văn minh hay văng tục gì đấy mà Bờm ta đã khác xưa khá nhiều. Tuy dốt nát, thiếu tri thức nhưng thừa lưu manh, Bờm không đổi chác ngây ngô như trước nữa mà Bờm cướp luôn cho nó nhanh. Bởi Bờm học được kinh nghiệm của thằng Chí Phèo khá nhiều nhờ mánh lới là ăn, ăn tất tần tật mọi thứ, từ ăn cướp, ăn giật, ăn quỵt, ăn mày. Ăn được là cứ ăn chứ không ngu như thằng phú ông năm xưa gạ hắn đổi ba bò chín trâu mà chỉ lấy mỗi cái quạt mo như thế. 
Rõ chán!

Bờm thời 4.0 không chỉ có một mà nguyên tập đoàn. Bạn có thấy quen không?
22.4.2019
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trong tháng vừa qua, Notre Dame de Paris vừa bị hỏa hoạn lớn, do đó rất nhiều người đã nhắc lại đại tác phẩm của Victor Hugo và nhân vật Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà. Bây giờ ở Việt Nam, rất ít người bị gù lưng vì cố tật mà thảy đều bị gù lưng vì thời đại, chẳng qua là vì cúi lưng, lom khom quá độ, lâu ngày biến thành tật, mà không ai biết mình đang bị gù lưng.
Trương Thị Hà (Facebook Trương Thị Hà) Một năm trước, vào những ngày này, đêm nào tôi cũng ngồi ở Hồ Con Rùa hoặc Nhà thờ Đức Bà hóng gió, và ăn bánh tráng nướng. Đêm Sài Gòn những ngày tháng ấy sao đông vui vậy. Hình như tụi “phản động” kéo về Sài Gòn ngày một đông hơn. Biểu tình đã nổ ra khắp nơi trên trang cá nhân của các nhà hoạt động nhân quyền, người cầm biểu ngữ, người viết bài, người gửi tin nhắn kêu gọi biểu tình.
Luật sư / Cựu chiến binh Dennis L. Guthrie chống đối bà chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi Thưa bà Pelosi:Tôi viết cho bà hoàn toàn do sự khinh bỉ! Bà đáng khinh và phi dân tộc Mỹ nhưkẻ phản bội tên là Jane Fonda. Tôi sẽ sớm được 75 tuổi, đã từng bỏ phiếu trong mọi cuộc bầu cử tiểu bang và địa phương từ năm 1966. Tôi đã bỏ phiếu cho cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ. Tôi đã làm việc trong các chiến dịch tranh cử cho cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ, trắng và đen.
du học sinh đã mang văn hóa Việt Nam sang tận Mỹ để dạy người Mỹ phải biết cảnh giác. Nhiều học sinh mà tôi quen đã mua tivi xịn về xem World Cup tới hết mùa (hơn 1 tháng) rồi đem trả, thậm chí mua mỹ phẩm, nước hoa dùng gần hết rồi đem trả lại mà họ vẫn nhận. Người Mỹ thật “ngây thơ”!
Người Trung Quốc không còn xấu xí - Nhưng đã trở nên thô bỉ - Bá Dương - nhà thơ, nhà văn, nhà báo và sử gia được tờ The New York Times mệnh danh là "Voltaire của Trung Quốc" bởi tác phẩm “Người Trung Quốc xấu xí” xuất bản năm 1985 tại Đài Bắc, và chỉ 4 năm sau chính Trung Quốc đại lục đã cho phép ấn hành tác phẩm này cũng như những tác phẩm khác của ông.
Hiện nay ở trong nước, hai chữ “văn hóa” được dùng tràn lan, sai nghĩa và trở nên dị hợm khi nói: văn hóa nói dối, văn hóa tham nhũng, văn hóa đi trễ, văn hóa chen lấn, văn hóa chửi thề, văn hóa ỉa bậy, văn hóa phong bì, nền văn hóa giao thông…. Hai chữ “văn hóa” ở đây được dùng với ý xấu, ám chỉ cái gì đã trở thành cố tật thấm sâu vào não trạng và không sao thay đổi được nữa và được cả xã hội chấp thuận và làm theo. Trong khi “văn hóa” biểu tượng cho cái gì tốt đẹp đã được gạn lọc theo thời gian và là niềm hãnh diện vì là đặc trưng của một quốc gia.
Sau cuộc chiến tranh Nam Bắc đẫm máu hậu bán thế kỷ 19, chiến binh của hai miền nước Mỹ, sống hay chết, được đối xử tử tế như nhau. Tàn cuộc binh đao, cởi bỏ chinh y, ai đâu về đấy, tự do làm lại cuộc đời, tái thiết ruộng vườn, làng mạc, không ai bị tù đày sỉ nhục.
Cha mẹ là người sinh ra chúng ta, nuôi dưỡng chúng ta nên người, hy sinh tất cả cho chúng ta. Hai người “ngốc” nhất trên thế gian chính là cha và mẹ! Họ có thể không có tiền, nhưng sẽ không bao giờ để cho chúng ta bị đói. Họ có thể không có thế lực, chỉ là những người bình thường, nhưng họ sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ chúng ta không bị ức hiếp
“Sự rạn nứt giữa vợ chồng tôi đã khiến tôi không còn muốn quay về Việt Nam, nhưng tôi cũng không muốn mình sống trong sự hồi hộp, phập phồng mỗi khi thấy người ta đến kiểm tra tiệm thì phải tìm đường bỏ chạy thật nhanh ra ngoài. Tôi chỉ còn cách cố đi làm, dành dụm tiền và nhờ người chịu đứng ra làm giấy tờ bảo lãnh cho tôi có cơ hội được ở lại Mỹ.”
Chiến tranh thế giới thứ III : - Lịch sử đứng đầu thế giới của Mỹ 130 năm qua :- là chặn đường đấu tranh tiêu diệt các đối thủ hạng nhì của thế giới , những quốc gia giàu mạnh đứng nhì thế giới mà muốn dành vị trí đứng nhất của Mỹ đều bị Mỹ đánh cho suy yếu ,vỡ ra từng mảnh. 1) Từ năm 1880 GDP Mỹ vượt qua Anh ,và đứng nhất thế giới . Đến 2010 Mỹ đứng nhất đã được 130 năm .
Bảo Trợ