Lo Lắng Khi Đối Mặt Với Việc Ly Dị

29 Tháng Giêng 20198:51 SA(Xem: 666)
Lo Lắng Khi Đối Mặt Với Việc Ly Dị
codon - cau go - nghethuatsong
(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.


Chào cô Nguyệt Nga,

Em năm nay đã 43, chồng em 50 và kết hôn đã được 19 năm. Em có 2 đứa con trai đang học lớp 11 và 7. Chồng em là một người nóng nảy, dễ giận những chuyện rất nhỏ nhặt và mỗi lần gây gổ thì thường  dùng những từ mạt sát em, và sau đó thì xin lỗi và hứa sửa đổi. Nhưng đúng là bản chất con người thì không dễ gì thay đổi.

Sau nhiều trận gây chiến, lòng em đã nguội và muốn bước ra khỏi cuộc hôn nhân này. Nhưng vì em không muốn ảnh hưởng tới cuộc sống các con, cho nên em không muốn ly dị ngay bây giờ, mà chờ cho đứa nhỏ vô đại học.

Nhưng thật sự khi mình đã không còn tình cảm nữa thì khó mà vui vẻ được. Mặc dù gần đây anh ấy hiểu được tình cảm em đã cạn thì bất đầu thấy bất an và ráng thay đổi. Đùng một cái, hôm nay anh ấy đề nghị cho anh ấy 2 tháng để sắp sếp và có thể ly dị, vì không thể sống mà bị vợ con coi thường.

Em thật sự chán ngán và thấy ngột ngạt khi ở bên nhau, em ước gì có thể bước ra khỏi cuộc hôn nhân ngay lúc này. Nhưng bây giờ đối mặt thì em lại lo quá, không biết có nên ly dị bây giờ không, vì em sợ sẽ ảnh hưởng tới việc thi cử của thằng lớn. Mong cô cho em lời khuyên.

Nguyen

*Góp ý của độc giả

-Marylin:

Nếu cuộc hôn nhân quá làm bạn stress thì theo mình, bạn nên tiến hành ly dị. Đương nhiên là việc ly dị của cha mẹ sẽ ảnh hưởng nhiều đến con cái. Nhưng nếu bạn sống trong cảnh không hài lòng, vợ chồng khấu ó nhau thì bạn nghĩ nó không ảnh hưởng đến con cái sao? Theo mình, nếu bị cái bướu ác thì nên cắt bỏ, đừng nên uống thuốc giảm đau. Thà một lần chịu đau mà sau đó thân thể khỏe mạnh. Bạn mà như vậy, tức là cứ kéo dài, thì con cái còn khổ hơn nhiều. Thật ra vấn để ly dị thời đại này cũng là vấn đề thường, tụi nhỏ nó không nghĩ như mình đâu, đối với nó, hết yêu thì thôi nhau không có gì ghê gớm hết.

-Oille:

Nhiều lúc cái mà 2 vợ chồng cần là những phút điềm tĩnh với nhau để có thể bộc lộ hết những gì mình nghĩ trong lòng. Trong lúc này không nên có sự bực tức, khó chịu, cãi vả, chì chiết, mỗi người nên cho đối phương của mình vài phút im lặng và nên lắng nghe những gì người kia muốn nói, và một khi nói thì phải nên cho nhau sự tôn trọng và lịch sự tối thiểu. Đó là những điều kiện nên có trước khi ngồi xuống nói chuyện với nhau để giải quyết vấn đề trước mặt.

Nếu bạn Nguyen nghĩ anh ta không thể làm những cái đó vì tính tình của anh ta thì bạn dùng cách khác như text cho anh, gởi email hay viết 1 lá thư chẳng hạn – kể nỗi lòng của bạn, những gì bạn nghĩ, những cái bạn lo lắng (cho 2 đứa con) như bạn đã nói ở trên với tính cách như đang nói với 1 người bạn, 1 người lạ vậy, mặc dù người mình đang nói với là người chồng của mình.

Bạn thử như vậy đi, có thể bạn sẽ thức tỉnh được anh ấy để anh ấy thấy được nỗi khổ của bạn, cái không đúng của bản thân mình và rồi biết đâu được khi nghĩ tới con, nghĩ tới tương lai của tụi nó cộng với 1 chút tình yêu dành cho bạn thì ảnh sẽ quyết tâm thay đổi.

Nếu sau đó vì vợ vì con anh ta hứa sẽ thay đổi thì cho anh ta 1 cơ hội nữa đi nếu bạn còn muốn cái gia đình này, muốn con yên tâm học hành. Khi anh nóng giận (vì bạn biết đó là tính của ảnh mà) thì bạn nhắc nhở ảnh (như là: em biết anh đang nóng giận nhưng anh có nên mạt sát em hay phải dùng những từ ngữ đó với em hay không? Chẳng hạn như vậy). Khi 1 người đang nổi giận, người còn lại nên giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng nhắc nhở. Lúc đó hãy nghĩ tới con nó nghe được sẽ không vui, ảnh hưởng tới đầu óc của nó mà nhịn. Nói thiệt với bạn, không chỉ khi cha mẹ ly dị thì con cái mới bị ảnh hưởng. Trong nhà cha mẹ không vui với nhau, con cái nó cũng có cảm giác được cái không khí nặng nề này, sanh ra chán chường với cuộc sống trước mắt trong gia đình của nó và nó cũng sẽ ảnh hưởng tới chuyện học ở trường.

Nói tóm lại, nên nhẹ nhàng tỏ hết lòng và những gì bạn lo lắng với ảnh để ảnh hiểu. Nếu bạn đã cố gắng hết sức mà không được nữa thì, còn tùy vô bạn lo cho tương lai cho 2 đứa con nó tới mức nào, có thể nhịn anh ta thêm 5 năm nữa cho đứa út nó vô tới đại học hay không đó là tùy vô bạn. Trong thời gian 5 năm này, nếu tình đã thật sự cạn, thì đừng để ý đến anh ta nữa mà chỉ để tâm tới 2 đứa con. Nếu ảnh muốn ly dị thì bạn nói với ảnh những gì bạn muốn làm, nói ảnh đợi khi đứa nhỏ vô được đại học, điều duy nhất bạn yêu cầu ảnh làm cho con là đừng cãi nhau nữa, đừng to tiếng nữa, 2 người sống với nhau như là bạn được hay không – tôn trọng nhau 1 chút, đừng làm những gì để cho con cái nó coi thường mình,…

-Thúy Lê:

Nếu như cháu quá lo lắng về hai con trước việc ly hôn, thì cháu cứ nói với chồng, xem anh ấy suy nghĩ gì. Cháu nên ngồi  xuống nói chuyện rõ ràng với chồng, ghi xuống giấy những điều mình cần nói, nói hết, thành thật mọi thứ. Vấn đề bây giờ là không phải cá nhân hai vợ chồng mà là tương lại của con cái. Khi nói hết thì nên bàn đến chuyện thái độ sống, vì hai cháu mà không vui thì dù có bên nhau, sum họp một nhà cũng khiến hai con buồn lòng. Tụi nhỏ lớn hết rồi, nó sẽ biết.

Cô mong cháu sáng suốt suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định. Vì quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến hai người mà ảnh hưởng đến 4 người lận. Cầu xin ơn trên ban mọi an lành đến với gia đình cháu.

*Vấn đề mới

“Chào chị, nhìn bì thư thì chắc chị đã biết tôi là ai. Vâng, tôi là vợ anh T., tôi là mẹ đứa con trai 4 tuổi của anh T.

Hôm nay, gia đình cũng đang bận rộn, vì là ngày xả tang bà nội của cháu. Cũng thưa với chị, năm nay chúng tôi làm lớn vì có ông nội cùng các chú ở xa tụ tập về. Thật ra anh T. không muốn bày vẻ, vì ảnh sợ tôi phải vất vả, nhưng phận làm dâu trưởng tôi phải lo chu toàn, không thì mang tiếng với họ hàng thân quen bên chồng.

Tuy bận rộn nhưng tôi cũng nhín chút thì giờ thư cho chị, trước là thăm và làm quen với chị, sau nữa cũng thưa với chị rằng, anh T. có nói với tôi việc bảo lãnh mẹ con chị sang. Anh có hỏi ý tôi, nếu tôi đồng ý thì anh tiến hành còn không thì thôi, vì ảnh cũng đang yên bề gia thất và cũng không hề cảm thấy ân hận gì, bởi lẽ ảnh không hề trốn tránh trách nhiệm trong việc gửi tiền nuôi dưỡng các con của chị hàng tháng. Tôi có thưa với ảnh, việc ảnh bảo lãnh mẹ con chị đối với tôi không thành vấn đề, tôi chỉ e rằng bên gia đình ảnh, ngày xưa đã không bằng lòng chị, nay bố của ảnh đang bệnh nặng, sự hiện diện của chị sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của bố chồng tôi.

Tôi đã trình bày mọi chuyện hơn thiệt, tùy chị suy nghĩ và quyết định.

P/s: Vì sắp Tết, nên tháng này vợ chồng chúng tôi quyết định gửi cho chị gấp đôi tiền tháng.

Vợ anh T.”

Thưa cô Nguyệt Nga, trên đây là lá thư tôi mới nhận, đọc thư thì chắc cô biết người viết thư là ai. Tôi xin nói rõ thêm. Cô ấy là người đang sống với chồng tôi ở Mỹ, trước đây anh ấy đi công tác rồi ở lại luôn. Cũng nhờ anh có tay nghề cao, nên một công ty nhận vào làm việc và anh đã có giấy tờ hợp pháp ở lại. Tôi biết hiện ảnh đang sống và có con với một người phụ nữ. Tôi không có gì trách móc chồng tôi, đàn ông sống xa vợ con quá lâu thì khó mà giữ mình, chuyện họ có người khác là chuyện đương nhiên. Nhưng phải công nhận, anh là một người chồng tốt, từ ngày sống ở nước ngoài, anh gửi tiền hàng tháng cho mẹ con tôi. Mới đây khi có giấy tờ thì việc đầu tiên anh làm là nghĩ đến chuyện bảo lãnh vợ con qua. Chúng tôi đang tiến hành việc làm giấy tờ thì nhận được lá thư trên. Việc cô ấy gửi thư không làm tôi ngạc nhiên, điều làm tôi ngạc nhiên là nội dung bức thư. Đáng ra cô ấy nên xin lỗi tôi việc đã sống một cách không chính thức với chồng tôi, thì cô lại có một giọng điệu đanh đá, điêu ngoa.

Tôi suy nghĩ lung lắm khi đọc lá thư, tôi không biết mình nên làm gì, tiếp tục giấy tờ hay nhường cô ấy một bước cho êm ấm đôi bên. Và lại tôi cũng đã quen cuộc sống vắng chồng nuôi con từ bao năm nay.

Thảo Ly

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street., Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com

Nguoi Viet
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ai cũng biết Việt Cộng là cộng sản Việt Nam, nhưng theo sách sử cụm từ lại mang nhiều ý nghĩa khác nhau, thậm chí trái ngược nhau. Vào đầu năm 2018, nghiên cứu sinh sử Viện Đại Học Wisconsin-Madison, Brett Reilly công bố trên trang The Diplomat bài “Cội nguồn đích thực của cụm từ Việt Cộng”. Brett Reilly cho biết đã phát hiện hai điều (1) cụm từ Việt Cộng và (2) cuộc nội chiến Quốc-Cộng đã khởi đầu từ những năm 1920 tại miền Nam Trung Hoa, hơn ba thập niên trước khi người Mỹ tham chiến tại Việt Nam.
“Hỡi người chiến sĩ đã để lại cái nón sắt trên bờ lau sậy này. Anh là ai? Anh là ai? Anh là ai?” Cái nón sắt đề cập trong bài hát này chính là cái nón sắt được trang bị cho người lính VNCH trong nhu cầu bảo vệ sinh mạng ngoài mặt trận. Trong suốt chiều dài cuộc chiến 20 năm trên toàn lãnh thổ miền Nam Việt Nam, cái nón sắt là một vật không thể nào thiếu trên người chiến sĩ VNCH, đó là cái nón sắt M1.
Tình yêu giống như bản thân bạn là một chiếc chìa khóa, bạn có thể tra đúng ổ khóa nhưng không thể nào mở được. Là bởi vì ổ khóa kia không giành cho bạn nên bạn đừng có buồn đau rồi trách cứ cuộc sống này. Mọi điều trong cuộc sống này luôn có thể xảy ra, và điều duy nhất bạn có thể làm chỉ là học cách chấp nhận nó, sống chung với nó, có vậy thôi...
Bờm thời nay có cách "đổi chác" rất chi là lưu manh, đến nỗi nhiều "phú ông" trên khắp cả nước chỉ biết há mồm khóc ròng chứ chẳng biết cách chi mà đòi lại được. Ví dụ: Bờm ta thích mảnh đất vàng của phú ông, thế là Bờm ta móc ngoặc ngay với một thằng tài phiệt nào đấy mua bán với nhau bạc tỷ xong, đem xe ủi sang bằng mảnh đất ấy và phán một câu xanh rờn "đất giải tỏa" và nhét vào túi phú ông vài hào mặc cho phú ông kêu gào, nhận hay không thì mặc kệ bố mày, tránh ra cho ông làm ăn. Bờm về nhận chức ở một xã nghèo, chẳng có chi để cạp ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, thế là Bờm nghĩ cách làm cho dân nơi ấy được ấm no hạnh phúc bằng cách... xây tượng đài ngàn tỷ để cho các phú ông ngắm mà quên đói nghèo. Tiên sư Bờm đểu thế đấy....
“Hiện nay, mọi thứ hàng hóa được sản xuất tại Trung Quốc đều được đánh giá kém phẩm chất, nếu có một sản phẩm nào đó được ghi là “không làm tại Trung Quốc,” đương nhiên sẽ được người tiêu dùng chú ý đến.” Người đại diện của một công ty nước đóng chai, có trụ sở tại Durban, Nam Phi đã nói như vậy! Công ty này mấy năm về trước đã cho sản xuất một loại nước uống với nhãn hiệu “Still Water. It’s not made in China” (Vẫn là nước. Không làm tại Trung Quốc.) Phải chăng nó xuất xứ từ đâu cũng được miễn là không phải từ cái đất chuyên môn sản xuất các loại thực phẩm nhiễm độc! Nhưng mãi đến nay, loại nước uống này mới bị Trung Quốc phản đối dữ dội, cho rằng đây là một sự kỳ thị chủng tộc: “Người Trung Quốc đang làm việc chăm chỉ để cải thiện đất nước và cuộc sống của họ, họ không có thời gian cho bạn. Người phân biệt chủng tộc lúc nào cũng có!” Ng
Tiếng Việt là một thứ tiếng thuộc Top đầu hiếm hoi về Nói Lái mà ít có ngôn ngữ của dân tộc nào có được. Nói lái có thành phần xuất thân “chợ búa”, nhưng trở nên phổ biến, thông dụng và ngay cả các bậc tu hành cũng nói lái.
Lần đầu tiên tôi lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y, bọn tôi chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi.
Cô bạn trẻ tặng tôi quyển sách của Erich Maria Remarque, bản dịch trước 75 mà em kiếm được ở tiệm sách cũ. Remarque là nhà văn người Đức mà có thời tôi “ngốn” hầu như không sót cuốn nào. Ông viết như thì thầm kể chuyện, chẳng lý luận, triết lý gì cao siêu cả, nhưng rất buồn, và rất người. Thời Hitler, Remarque phải sống lưu vong, tác phẩm bị cấm và bị đốt. Bây giờ, cầm sách của ông trên tay, tôi lại nhớ đến thời sau 75, thời sách bị cấm và bị đốt ở Sài Gòn.
Bình tâm mà nghĩ, câu chuyện Trump thông đồng với Nga là chuyện vớ vẩn ngay từ đầu. Nếu nói Trump nhờ thông đồng với Nga, được Putin giúp nên mới thắng được bà Hillary thì câu hỏi là thế thì Putin có giúp Trump đánh bại gần hai chục đối thủ trong nội bộ đảng CH không? Cái vô lý là chẳng lẽ bà Hillary bỏ ra gần một tỷ vận động tranh cử, có 98% hy vọng thắng, mà Putin chỉ cần cho hai tá quan chức tầm thường vô danh qua Mỹ, bỏ có 100.000 đô mua vài trang Facebook là đã có thể lật ngược thế cờ, mang chiến thắng lại cho ông Trump sao? Bà Hillary như vậy có quá tệ không? Hậu thuẫn của bà lỏng lẻo vậy sao? Như vậy thua có oan không?
Cách đây đã lâu nhờ trang mạng Facebook mà tôi liên lạc được với một người bạn học thuở xa xưa trước năm 1975 hiện sống ở Paris. Sau đó chúng tôi thường xuyên trao đổi email với nhau, để rồi mùa đông năm sau đó gia đình người bạn cùng hai con gái bay sang Los Angeles thăm chúng tôi. Một buổi tối đã hơn 10 giờ bạn tôi tên Thọ hỏi:
Bảo Trợ