‘Boy’ phải ngủ với ‘boy’

12 Tháng Giêng 20194:30 CH(Xem: 887)

‘Boy’ phải ngủ với ‘boy’

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

Thưa cô, vợ chồng tôi có hai con, sống hạnh phúc và hòa thuận. Chúng tôi có một cặp vợ chồng bạn rất thân. Chúng tôi ở cạnh nhau, cạnh đến độ có thể đi ba bước là có thể qua bếp nhà bạn rót một chén nước mắm đem về.

Vợ chồng người bạn không có con, dù lấy nhau đã lâu và cũng tốn kém tiền của để nhờ chữa trị. Gia đình bạn tôi chỉ có người chồng đi làm, vợ bạn ở nhà, nên nhiều hôm chúng tôi cũng gửi con bên ấy. Nói chung là những đứa con chúng tôi có đến 4 người cha mẹ, mà cách xưng hô cũng cho thấy như thế. Bố Mẹ ruột và Ba Má nuôi.

Một hôm tôi cần ít đồng tiền cash để típ cho người delivery cái nệm, tôi không có đồng nào, nên tôi vào lục ví của chồng để tìm, tôi biết ảnh luôn luôn có ít tiền dự trữ trong ví. Lần này tôi không những tìm ra tiền dự trữ mà còn tìm ra một copy ultra sound của người khám thai. Tam bành lục tặc của tôi nổi lên, túm ông chồng hỏi cho ra đây là của ai. Ổng trả lời quanh co, nhưng toàn là những lời dối trá càng ngày càng xa, nói huyên thiên chi địa… Cuối cùng ổng thú thật là của cô “Má nuôi” của tụi nhỏ nhờ chở đi siêu âm.

Vậy là cô Má nuôi đang có bầu, mà thay vì ông Ba nuôi chở đi siêu âm thì chồng tôi là người chở đi và là người giữ tờ giấy copy kết quả, mà có khi ông chồng thật chưa biết tin vui này!

Thế là thế nào? Hèn gì thằng bé con nhà tôi cứ nói Má nuôi của nó là “boy,” và còn nói thêm, “boy phải ngủ với boy, girl phải ngủ với girl.” Tôi không biết tại sao nó phân biệt rất đúng ai là boy ai là girl, vậy mà cứ nhất quyết nói Má nuôi nó là “boy” và boy phải ngủ với boy. Vậy là “boy” Má nuôi đã ngủ với “boy” nào?

Thưa cô Nguyệt Nga, chuyện quá dễ dàng để biết Má nuôi boy của nó ngủ với boy nào? Thưa cô tôi phải làm gì với hai cái “thằng boy” này?

Hiên
mang bau

*Góp ý của độc giả:

-Charles L

Thưa chị, câu chị viết ra trong thư: “chuyện quá dễ dàng để biết Má nuôi boy của nó ngủ với boy nào? Thưa cô tôi phải làm gì với hai cái ‘Thằng boy’ này?” vẫn chưa thuyết phục tôi nghĩ rằng, chồng chị đã ngoại tình với vợ của bạn. Có nhiều chuyện trong đời sống xảy ra, ta thấy mười mươi như vậy nhưng thật ra không hề như vậy, chuyện lầm lẫn sự kiện là chuyện thường. Chắc thế nào hồi còn nhỏ chị cũng có học hay đọc truyện “Vợ chàng Trương,” câu chuyện người vợ ở nhà nuôi con chờ chồng, đêm đêm chỉ bóng mình trên vách dối với con rằng đó là cha về. Khi người chồng về, đứa con cứ tình thật mà thưa: Ông không phải là cha của tôi, cha tôi đêm tối mới về…

Câu chuyện đã dạy ta bài học, không nên kết luận vội vã một điều gì, hãy tìm hiểu kỹ càng rồi kết luận. Thêm nữa cái câu của con chị nói: Boy phải ngủ với boy” nó không đủ để kết luận chuyện chồng chị đã ngủ với vợ bạn.

Theo tôi, chị vẫn nên dành thì giờ điều tra vụ này, và người nên hỏi là chồng chị, chứ không phải nóng lên mà chận vợ bạn hạch hỏi, đôi khi hố đó nghe chị.

-ThuyBich

Có gì mà chị phải hỏi người khác? Chị cứ hỏi thẳng cái “ông boy” nhà chị. Rất nhiều người phụ nữ khi chồng ngoại tình thì cứ nhè cái con “Đ. Ngựa” mà chửi, mà xéo xắc, cho rằng chính ả quyến rũ ông boy nhà mình. Ông boy của mình ngu khờ, vô tội bị hắn rù quến. Lạ ghê, nếu ả có rù quến, mình cứ đường ngay mà đi thì đâu có bị sụp hố, đằng này cứ cho là ả rù quến, nhưng cũng tại mình khoái nên mới sinh chuyện.

Tốt nhất là chị cứ đè cổ cái ông boy nhà chị mà khảo là ra thôi. Ăn vụng mà không biết chùi sạch thì phải trả giá. Cứ cho rằng ông chỉ chở đi thôi, thì tại sao một tin vui của gia đình bạn như vậy mà không kể cho vợ nghe, hay ít ra khi vợ khám phá tờ giấy siêu âm cũng nói được câu: Anh định kể với em, chưa kịp kể thì em đã hỏi, đằng này dối quanh dối quẩn, nói thiên nói địa…

Chị về khảo ông boy của chị đi, rồi tính sau.

-Mi mi

Em ủng hộ cái trò lục ví chồng, dĩ nhiên lục kín đáo không cho ổng biết. Mấy ông không tin được, nếu tìm cách vào email, fb thì càng tốt.

*Vấn đề mới:

Thưa cô Nguyệt Nga, năm nay tôi đã 50 tuổi, tôi bị Breast Cancer. Sau khi mổ, Chemo và Radiation, bác sĩ mổ của tôi có đề nghị với tôi làm lại ngực. Bác sĩ nói, chi phí làm lại ngực sẽ không tốn đồng nào, và khuyên tôi nên làm để tự tin hơn, để đẹp hơn, để thấy mình bình thường… ông còn nói thêm, sau này y khoa tiến bộ lắm, nên kỹ thuật làm ngực giả rất đẹp và an toàn.

Thưa cô, tôi là phụ nữ, lúc nhìn vết mổ của mình, tôi có bị shock, tôi thấy mình như bị tật nguyền, khiếm khuyết, tôi có mắc cỡ khi ai vô tình nhìn ngực mình, dù rằng tôi biết họ không có ý gì. Ngay cả chính tôi, tôi cũng không muốn nhìn mình trong gương. Tôi cũng thấy khó khăn khi ăn mặc, mỗi lần đi đâu tôi đứng trước gương lâu hơn, sửa cái này sửa cái kia, coi thử có gì sơ suất “tố cáo” mình bị khiếm khuyết không.

Tôi muốn làm lại ngực.

Dĩ nhiên tôi phải hỏi ý chồng. Anh ấy chống đối kịch liệt, ngay cả các con cũng hùa theo với bố chống đối tôi. Chồng tôi nói, sau ngày tôi bệnh, anh ấy yêu tôi nhiều hơn trước, vậy thì lý do gì mà tôi phải biến thành một người khác khi tình yêu của ảnh dành cho tôi-hiện-tại không thể có một ai thay thế được. Ảnh còn nói: Em thật là kỳ, lấy một vật lạ trong người ra, chịu biết bao nhiêu đau đớn, nay lại muốn bỏ một vật lạ khác vào thân thể, sao điên vậy? Các con tôi thì nói, trong thời gian mẹ bệnh, tụi con quá sức lo âu, nay mẹ không nên vào nhà thương nữa vì những lý do không đáng. Mẹ sao tụi con vẫn yêu mẹ, tụi con không muốn mẹ lại “dao, kéo” nữa.

Những lời can ngăn của chồng và con có làm tôi chùng bước, nhưng tận cùng lòng tôi vẫn tha thiết muốn làm lại ngực. Tôi nghĩ chồng con tôi không trực tiếp “chảy máu” nên không hiểu hết lòng tôi. Tôi cũng mong nghe lời khuyên của những bạn có kinh nghiệm trong chuyện này, xin cám ơn.

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ấy, xin chớ nhanh miệng mắng người viết bài này nói nhảm. Xin hãy bình tĩnh đọc cho hết từ dòng đầu tiên cho đến chữ cuối bài để thấy cái lập luận “Chỉ có những kẻ ngu mới đi làm việc!” không phải là phi lý đâu.
Theo cuốn “danh nhân đất Kinh Bắc”, Nguyễn Nghiêu Tư còn có tên gọi khác là Nguyễn Văn Trư và tên gọi dân gian là Trạng “Lợn”. Ông có hiệu là Tùng Khê người xã Phù Lương, huyện Võ Giàng, phủ Từ Sơn, trấn Kinh Bắc. Tương truyền lúc nhỏ theo cha làm nghề thịt lợn, lại đẻ vào tháng 10 (tháng Hợi) nên đặt tên là Nguyễn Văn Trư và thường gọi là cậu Lợn (chữ Hán “trư” nghĩa là lợn).
Ở miền Nam Việt Nam trước 1975, Ly Rượu Mừng xem là một bài hát tiêu biểu của nhạc Xuân, thường được trình bày trên các đài phát thanh và truyền hình của miền Nam và ở các buổi trình diễn âm nhạc cuối năm. Mặt khác nó cũng được hát lên trong các buổi họp mặt gia đình riêng tư. Bài hát này viết theo thể valse, có âm điệu rộn ràng, tươi vui, hát lên trong ngày Tết, vào mùa Xuân, như một lời chúc tốt đẹp gửi đến cho mọi người. Đây là một nhạc phẩm rất được phổ biến, nên vào dịp đông người, mọi người đều có thể nâng ly hợp ca, mở đầu hay kết thúc cho cuộc vui.
Trước Tết, nghe một tin vui, chắc là có điềm lành, chúng ta có thể chia mừng với nhau! Câu chuyện có thể gọi là “Cướp giật nhưng trả lại tiền vì thương nạn nhân!” Chắc quý vị đã đọc câu chuyện trên báo này rồi. Một cô ở tỉnh Bình Dương đi xe gắn máy, bị một thanh niên áp sát xe, giật giỏ xách. Ngày hôm sau, người ta thấy một cái túi ni lông đặt trước trụ sở phường An Phú, xã Thuận An. Mở ra, là một bọc tiền 100 triệu đồng Việt Nam
Năm hết Tết đến, một câu chúc cửa miệng là “sống lâu trăm tuổi.” Đã có thuốc nào giúp “sống lâu trăm tuổi” chưa? -Đã có thuốc nào giúp trẻ lâu, già chậm và chết trễ hơn chưa? Tôi đang yêu đời, và muốn trẻ lâu, mạnh khỏe, vui vẻ. Mong ước này có thực tế lắm không? Và phải làm sao để đạt được điều này?
Lẽ ra bữa nay bác sĩ Lê không nhận bịnh nhân vì là ngày nghỉ trong tuần của ông. Nhưng hôm qua, trong điện thoại, nghe giọng cầu khẩn của người bịnh ông không nỡ từ chối. Người đó – ông đoán là một cô gái còn trẻ – nói chuyện với ông bằng tiếng Mỹ. Cô ta hỏi ông nhiều lần : - Có phải ông là bác sĩ Lee không ?
Em năm nay đã 43, chồng em 50 và kết hôn đã được 19 năm. Em có 2 đứa con trai đang học lớp 11 và 7. Chồng em là một người nóng nảy, dễ giận những chuyện rất nhỏ nhặt và mỗi lần gây gổ thì thường dùng những từ mạt sát em, và sau đó thì xin lỗi và hứa sửa đổi. Nhưng đúng là bản chất con người thì không dễ gì thay đổi.
Họ đến với nhau vào tuổi xế xế chứ chưa đến (xế) chiều. Vì ở anh, phong độ của chàng phi công ngày nào vẫn còn phảng phất. Chị thì dáng cao gầy, thon thả, nét yểu điệu còn vương trên nét ngà thục nữ. Bao năm qua sống đời góa bụa, chị vẫn đẹp, dù đã qua tuổi thanh xuân. Nên, “lần đầu gặp em tinh tú quay cuồng”, khiến anh nhìn mãi cô thợ cắt tóc trong tấm gương trước mặt mà không cần biết tay thợ này có khéo hay không.
Trong năm vừa qua mọi người rất là xôn xao về các cuốn sách dạy tiếng Việt tại quê nhà. Ngoài bài học vỡ lòng gồm các ô vuông, tam giác – không phải chữ viết a, b, c - các trẻ em còn được dạy đánh vần sai như con dơi bị viết lộn ra thành “con rơi”, hình con heo được ghi chú là “Chú Ỷ”. Bậc phụ huynh thắc mắc có ai ra chợ muốn mua một ký thịt heo mà lại nói là bán cho tôi một ký “chú ỷ” bao giờ.
Từ ngày xưa, dân ta đã có tục chơi tranh, nhất là mỗi khi Tết đến xuân về. Chơi tranh là thú chơi tao nhã đứng ở vị trí thứ hai của người xưa: “Thứ nhất chơi chữ- thứ nhì chơi tranh…” Tranh có thể chơi đơn lẻ một chiếc, có thể chơi theo bộ.
Bảo Trợ