Mùa Thu Qua Văn Chương - Nhạc-họa-nhiếp Ảnh

14 Tháng Mười Một 20185:11 CH(Xem: 339)

MÙA THU QUA VĂN CHƯƠNG - NHẠC-HỌA-NHIẾP ẢNH
Tản mạn thu!
Bài viết và ảnh của Việt Anh từ Kremenchuk - Lê Hoàng

Chiều buồn đang nghe nhạc Cung Tiến đến bài “Thu Vàng” chợt giật mình- Bên ngoài cửa sổ. Thu đã đến tự lúc nào “Mùa thu là mùa của nỗi buồn và niềm tư duy” Nghe nói khi viết bài này nhạc sỹ lang thang một mình trên đường phố Luxembourg sắc thu lan tràn khắp nơi, lá thu rơi đầy các lối, vương trên các gác chuông nhà thờ, vãi đầy trên Bao lơn những ngôi nhà vắng chủ, cảnh đẹp lại gặp tâm hồn đa cảm nên ông đã cho ra đời một tác phẩm đắm say lòng người đến Tê…Lê… Mê ! Mấy năm về trước vào một chiều cuối thu mình cũng lang thang tại nơi này nhưng không phải để viết nhạc mà là muốn lưu giữ những khoảnh khắc của mùa thu ngập tràn nơi đây,mình chụp vội chụp vàng, chộp, giật, chỉ sợ Sắc thu,Hương thu,Khí thu, biến mất khỏi nơi này.
blank

Chiều hôm qua lang thang trên đường Hoàng hôn xuống chiều thêm muôn hương….
Chiều hôm nay trời nhiều mây vương có mùa thu vàng bao nhiêu là hương.


Mùa thu là đề tài vô cùng tận cho các tao nhân mặc khách hầu như các văn nghệ sỹ đều thích mùa thu ! Qua một mùa Hè sôi nổi sắp đón một mùa Đông lạnh lẽo. Mùa thu như một khoảng lặng, lòng người lắng lại suy tư và chiêm nghiệm.
Trịnh công Sơn đã /Nhìn những mùa thu đi em nghe sầu vương trong nắng và lá rụng ngoài song…./ Buồn tàn Thu của Văn Cao lại “/Nge mùa đang rớt, rơi theo lá vàng,em ngồi đan áo,cố quên dáng người/ Phạm trọng Cầu còn đặc biệt hơn khi từ cổ chí kim không có ai rao bán nỗi buồn như ông Mùa thu không trở lại /Qua vườn Luxembourg sương răng tre lối mờ.Buồn này có ai mua ?…


Các thi sỹ còn lãng mạn hơn ai cũng muốn cho mình một thi phẩm về mùa thu không chí ít cũng có câu thơ,tứ thơ miêu tả về mùa thu đẹp đến mê mẩn lòng người.Lưu trọng Lư có Tiếng Thu /Em không nghe mùa thu dưới trăng mờ thổn thức ?…Em không nghe rừng thu Lá thu kêu xào xạc.Con Nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô?./ Trần Hòa Bình tinh tế khi quan sát mùa thu chỉ bằng một nét chấm phá nhẹ nhàng cho ta thấy cả khung trời mùa thu trong vắt hiện ra /Thêm một chiếc lá rụng thế là thành mùa thu.Thêm một tiếng chim gù thành ban mai tinh khiết…/ Nước Nga với mùa thu của Olga-Bec -gon và Le-Vi-Tan vừa dịu dàng rực rỡ,nhưng chứa đựng sự lo âu nhẫn lại đó là Mùa Hè Rớt với “/ Có một một mùa trong sáng diệu kỳ cái nắng êm du và màu trời không chói / Báo hiệu hơi thu sắp ùa về bên trời.


Mùa thu thường chinh phục lòng người bằng các địa danh hay vùng đất ở Việt Nam có Thu Hà Nội..ở Châu âu có mùa thu Nga, Thu Pa ri. Ukraina có Thu miền Tây….Vào mùa này nếu ta đi lên miền Karpats ta sẽ gặp những con suối cạn,những dòng sông êm xuôi từ trên núi chảy về, những ngôi nhà chênh vênh trên sườn đồi sắc thu chuyển dần từ màu Xanh sang Vàng và Đỏ bởi những cây Dương cây Phong Cây Tần bì…Tạo nên những khung cảnh diệu kỳ, đê mê, líu chân lữ khách.Theo quoan điểm của mình thì thu Ukraina cũng không thua kém bất kỳ mùa thu của các quốc gia khác trên thế giới.

blank
Trên đây là mùa thu của Văn chương Nhạc Họa,thế còn Nhiếp ảnh ? nếu ta nói Âm nhạc là cuộc chơi của âm thanh.Văn Thơ là cuộc chơi của câu chữ.Hội họa là cuộc chơi của màu sắc thì Nhiếp ảnh là cuộc chơi của Ánh sáng.Không nhất thiết phải là nhiếp ảnh gia hay những tay săn ảnh chuyên ngiệp với vô số Súng ống hiện đại mới chộp được những bức ảnh đẹp, vì là cuộc chơi của Ánh sáng mà ánh sáng không phải là vật thể cố định để ta đi tìm,Ánh sáng luôn chuyển động luôn thay đổi nên bất cứ ai say mê kiên trì nắm bắt được khoảnh khắc của ảnh sáng từ Đông sang Hè,từ Bình minh đến Hoàng hôn, từ đôi mắt trẻ thơ đến người già. người đó sẽ có một bức hình đẹp. Liên hệ đến bản thân đi hàng Vạn dăm đường chụp hàng Ngìn bức ảnh nhưng xem ra chỉ có vài ba bức ưng ý mà lại là chụp từ một chiếc điện thoại cùi bắp HTC One !

* Trên đây là một số bức ảnh mình đã chụp được về mùa thu ở các địa danh khác nhau. giới thiệu cùng bạn đọc.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Từ ngày xưa, dân ta đã có tục chơi tranh, nhất là mỗi khi Tết đến xuân về. Chơi tranh là thú chơi tao nhã đứng ở vị trí thứ hai của người xưa: “Thứ nhất chơi chữ- thứ nhì chơi tranh…” Tranh có thể chơi đơn lẻ một chiếc, có thể chơi theo bộ.
Thưa cô, vợ chồng tôi có hai con, sống hạnh phúc và hòa thuận. Chúng tôi có một cặp vợ chồng bạn rất thân. Chúng tôi ở cạnh nhau, cạnh đến độ có thể đi ba bước là có thể qua bếp nhà bạn rót một chén nước mắm đem về.
Tâm lý mọi người nói chung, khi đến nơi giàu sang tốt đẹp hơn quê nhà thì khen hết lời, khen để học tập. Đó là chuyện đương nhiên. Tuy nhiên người Việt sống trong chế độ cộng sản, thì việc khen chê phải có định hướng xã hội chủ nghĩa. Nhớ hồi năm chín mấy của thế kỷ trước, lúc ông phó thủ tướng Trần Đức Lương mới đi thăm Mỹ về, tui phỏng vấn ông ta về nước Mỹ. Ông vô tư khen nước Mỹ nhiều thứ lắm, nhưng sau đó chợt nhớ ra, ông tự chấn chỉnh lại, “nhưng nước Mỹ cũng có nhiều cái xấu lắm”, tui hỏi cụ thể xấu cái gì thì ông lúng túng nói chung chung, nó bóc lột công nhân ghê lắm, nó tự do dân chủ quá trớn nên xã hội luôn mất ổn định…
Ngậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đã trôi qua lúc nào không hay. Ngậm ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác… Hình như ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai, nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống.
Hôm 26 tháng 11 vừa qua, các đài TV xôn xao nói đến việc NASA đã đưa phi thuyền đáp xuống được Hỏa Tinh (Mars) sau bảy tháng du hành qua hơn 301 triệu dặm (> 484 triệu km) trên không gian. Tuy vậy, thành tựu đáng phục đó dường như chỉ để mọi người ngưỡng mộ khen thưởng và không có gì phải bàn cãi thêm. Cho nên, sang hôm sau thì TV lại trở lại với các bình luận sốt dẻo về các cuộc đàm phán giữa Hoa Kỳ và Trung Hoa vào cuối tháng 11 tại hội nghị thượng đỉnh G20.
Nhiều khi em rủa thầm, sao không kiếm một thằng cha nào đó hầu đi mà cứ bắt chồng em hầu. Chỉ kẹt một điều, chồng của em cũng từng là chồng của chị ấy, nên em thật khó mà cằn nhằn “anh chồng.” Nhưng em bực lắm, bực kinh khủng, bao lần em muốn nói lời không phải nhưng rồi dằn lại được. Em sợ rằng nếu cái đà này tiếp tục thế nào có ngày em cũng nổi nóng lên, và nói tầm bậy thì tan hoang tình nghĩa.
Tôi từng đọc chân dung các nhà văn đương đại của Xuân Sách, Đỗ Hoàng, Trần Nhương, Hồ Bá Thâm… Con số có tới hàng ngàn, nghe đâu trên ba ngàn khuôn mặt “danh giá” đã được ra lò, trong lúc hiện nay Hội nhà văn Việt Nam tổng thể chỉ có hơn ngàn
50 năm, 5 năm thập kỷ. Trong 50 năm đã có rất nhiều thay đổi, đó có thể là tổng thống, công nghệ, tiến bộ y tế, giáo dục, phong cách… Nhưng giữa vô vàn biến đổi ấy, tình yêu của ông và bà tôi vẫn không hề đổi thay.
Thiệt tình! Đất Bolsa (Little Saigon) không hề hổ danh là đất “Thần Kinh.” Cam đoan nếu quý vị ở lâu sẽ mắc bệnh “thần kinh.” Tôi thấy, chỉ có bệnh nhân tâm thần mới không biết là ở Bolsa có nhiều “chuyện lạ” không giống con giáp nào?!
Vâng. Chuyện tình của những người tuổi ngoài sáu chục. Tuổi hưu trí ở quê hương xưa nay. Tuổi sửa soạn dăm năm để lãnh tiền an sinh xã hội của những người tỵ nạn. TUỔI GIÀ. Nói là Già nhưng làm sao biết được mình tới tuổi già rồi nhỉ?
Bảo Trợ