Những Đứa Trẻ Bất Hạnh

28 Tháng Chín 20187:09 SA(Xem: 725)

Những Đứa Trẻ Bất Hạnh

Bạn,
Theo báo trong nước, hiện có khoảng 6,200 trẻ lang thang ở Saigon. Theo phân tích của cơ quan Xã hội CSVN thì trong số đó, nam chiếm 59%, nữ 41%; trẻ dưới 5 tuổi 3%, từ 6 đến 10 tuổi: 19%, từ 11 đến 15 tuổi: 60%, từ 16 đến 17 tuổi: 18%; trẻ em quê miền Trung: 20%, miền Bắc: 10%, miền Tây và miền Đông Nam phần 40%, gia đình thường trú tại Sài Gòn: 30%, trẻ phạm pháp 15 % Trong những tháng vừa qua, số trẻ lang thang khắp các tỉnh, thành đang đổ dồn về thành phố ngày càng đông và các em đã đối mặt với bao khốn khó trên bước đường mưu sinh như những câu chuyện sau đây theo ghi nhận của một nữ phóng viên Sài Gòn:
tre_mo_coi
Trời đã tối, trước cửa chợ Bình Tây, chừng 20 đứa trẻ dưới 12 tuổi đang ngồi phân loại bọc ni-lông. Từng bọc lớn nhỏ, sạch dơ lẫn lộn sẽ được sắp xếp lại để mang đi bán. Trời bỗng đổ mưa, các em vơ vội bọc ni-lông trùm đầu. Một ngày của các em sắp kết thúc như vậy. Bỏ mối xong, mỗi em kiếm được từ 10.000 đến 15.000 đồng/ngày. Mới đây, từ Nhà Tình Thương (NTT) ở phường 2 - quận 6, tôi đi lượm bọc cùng hai bé gái. Dọc theo những ngả đường quận 6, các em nhặt nhạnh những bọc vương vãi, sục sạo những hàng quán và dừng chân bên những thùng rác công cộng. Mùi tanh tưởi từ những thùng rác bốc lên làm tôi lợm giọng, nhưng bé Thùy (quê ở Bạc Liêu) nhanh nhẩu: “Cô đừng có chê. Dơ thiệt nhưng mỗi ngày ở đây tụi con kiếm được cũng bốn năm ngàn đồng. Đi trễ là người khác lấy hết”. Đến trưa các em lại quay về chợ Bình Tây.

Rời nhóm trẻ lượm bọc, tôi trở lại NTT gặp hai chị em bé Linh và Lâm. Các em ở đây gần một năm nay, trước đó các em đã từng có nhà ở Bến Nguyễn Duy, quận 8. Nhưng cha chết, dì ghẻ bán nhà, hai chị em thành trẻ lang thang. Ngày ngày chị lặt ớt, tỏi, hành cho những chủ vựa ở chợ, em lượm ve chai, tối ngủ hè phố. Hai năm lăn lóc bụi đời, đến giờ ánh mắt và cử chỉ của các em vẫn chưa hết vẻ tự vệ và đối phó. Ngồi lặt ớt tỏi, bé Linh nói: “Con được chủ vựa cho đem hàng về đây làm. Còn trước đó, phải ngồi giữa chợ”. Tôi nhìn bàn tay em, 15 tuổi nhưng đã sớm nhăn nheo, tím ngắt vì suốt ngày phải dầm trong nước. Ở đây, tôi còn gặp một nhóm trẻ vừa đi khuân vác đêm ở chợ rau Mai Xuân Thưởng về. Rửa tay qua loa, các em leo vội lên giường, ngủ mê mệt. Hùng và Thành còn ngồi nán lại coi chương trình hoạt động trên tivi. Nói chưa đầy câu, tôi nhìn lên, đã thấy Hùng ngồi chống tay, đầu ngoẹo một bên ngáy khò. Tôi lay em dậy để qua phòng ngủ. Vừa bật dậy, em đã thảng thốt: “Có xe tới hả"” Tôi nhìn các em ngủ, nghe tiếng nghiến răng ken két, tiếng trở mình nặng nhọc, chợt thấy chạnh lòng.

Mấy ngày cùng bé Mén đi bán vé số ở khu trung tâm TP, tôi thấy thương cái tính láu liến của em vì cần cho cuộc mưu sinh. Gặp ai Mén cũng không chèo kéo mà chỉ lặng lẽ để xấp vé số lên bàn rồi quay sang đấm lưng cho khách. Hễ ngang qua các khách sạn khu Đồng Khởi, Nguyễn Huệ, thế nào bé Mén cũng dừng lại trầm trồ: “Nhà đẹp và sang quá. Bao giờ con mới được vào đó hả cô”.

Bạn,
Trong khi bươn chải mưu sinh trên những ngả đường, trẻ lang thang có có nhiều cạm bẫy lắm khi khó vượt qua. Thậm chí phải trả giá đắt. Như trường hợp một em 16 tuổi ở miền Tây trôi dạt về TP sau cơn bão số 5, vào lựa cải cho chủ ở chợ Mai Xuân Thưởng, sau bị dân anh chị dụ dỗ bán heroin, nay đang ở trại tạm giam của Công an CSVN. Hay câu chuyện đau lòng của bé 14 tuổi, ở Quảng Ngãi vào TP bán mì gõ, để rồi bị cưỡng hiếp và giết chết. Tiếp xúc các em gái hiện đang sống ở đường Lê Tấn Kế sau mỗi ngày làm đủ thứ nghề, nữ phóng viên tác giả bài ký sự còn biết thêm một nguy cơ đang đe dọa các em, đó là một số em có thể bị dụ dỗ để dần dần cho đi làm gái mại dâm!
Suu tam tren net.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhân chuyến về Việt Nam, gặp cô em cũng về chơi. Tôi mua một Iphone7 giá 10 triệu đồng của cô em, con người cô ruột. Lúc đem về Mỹ, cháu tôi cầm chơi không biết sao đó, phone bị khóa. Tôi đem phone tới Apple Store, họ cho biết cần ID mới mở khóa được, hoặc nếu có số điện thoại sử dụng máy thì khả năng tìm ID là 50%. Nếu có receipt cũng được. Tôi liên lạc với cô em bán phone, mới hay rằng phone đó không phải của cô ta, mà cô ta mua lại của một người khác (người này lại là bạn của bạn cô ta.)
“Giữa trưa nghe vọng tiếng gà, Bỗng dưng nhớ quá quê nhà xa xôi.” (Khiếu Long) Maurice là tên một con gà trống đang sống trên một hòn đảo mang tên Oléron, ngoài khơi bờ biển phía Tây nước Pháp. Maurice bị ra trước “vành móng ngựa” vì tội cất tiếng gáy mỗi buổi sáng, làm phiền đến một đôi vợ chồng già mới dọn đến nghỉ hưu ở đây, nên họ đã đâm đơn “thưa kiện.” Corinne Fesseau, chủ của gà trống Maurice, đã trình bày tại phiên tòa rằng từ lâu nay, không một ai phàn nàn về tiếng gáy của con gà trên hòn đảo, trừ một đôi vợ chồng khó tính này. Nếu tòa ra phán quyết chống lại Maurice, chủ của con gà sẽ có 15 ngày để chuyển con gà trống đi nơi khác hoặc phải tìm cách làm cho nó im lặng. Chủ nhân đã làm đủ mọi cách để cho Maurice ngưng tiếng gáy, nhưng làm sao để cho một con gà trống thôi gáy khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phương Đông được?
Còn sống xứ người mà hồn ở Việt nam thì nên về bên sống. Không nên tận dụng cái ưu điểm nơi mình định cư rồi lại làm lợi cho nước... bỏ ra đi! Cuối đời, lại quay về tận dụng chính sách ưu đãi người già xứ người thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Hãy gắng sống chân thành bằng cái tâm của mình thì cuộc đời sẽ luôn mỉm cười với bạn.
Khi cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam được thành lập để che mắt quốc tế (1960), một quân đội đi kèm theo tổ chức khủng bố này cũng được hình thành. Về thực chất, đây chỉ là một tổ chức thân Cộng trá hình, có liên hệ chặt chẽ với chính quyền Cộng Sản miền Bắc. Để phân biệt, người ta gọi lính của quân đội miền Bắc là lính Bắc Việt
Thật sự không phải người Tàu nào đang sống dưới chế độ của Tàu cộng cũng đều ngu dốt, mù quáng và theo nịnh bợ, ủng hộ, ngưỡng mộ lãnh đạo của họ một cách điên cuồng. Rất nhiều giới trí thức nhìn ra sự hoang tưởng bá vương bá đạo của Tập Cập Bình và phe nhóm của ông ta, nhưng với sự độc ác, tàn bạo và sẵn sàng thủ tiêu mạng sống của bất cứ ai nói lên sự thật sai trái của lãnh đạo đất nước có 1.4 tỷ người này, nên họ đành phải “bó tay”, câm miêng cầu an.
SpaceX - tập đoàn vận chuyển không gian của Mỹ ... vừa phóng thành công tên lửa Falcon 9 mang theo 60 vệ tinh từ căn cứ không quân Cape Canaveral ở Florida tối thứ Năm, ngày 23/5 ... trong một chiến dịch vận chuyển khổng lồ của Mỹ - để đưa 12.000 vệ tinh lên vũ trụ ... tạo ra một mạng lưới intenet TỐC ĐỘ CAO, MẠNH HƠN CẢ 5G, phóng thẳng từ vũ trụ xuống .... phủ kín hành tinh !
Thiên Tử sẽ xuất hiện cứu nguy, Thiên Tử ở đây ngoài Hoa Kỳ ra thì còn ai nữa. Chúng ta không cần đánh cũng sẽ thắng. Cuối cùng Ngài kết luận 2 câu : Biển Đông vạn dặm dang tay giử Nước Việt muôn năm vững trị bình Nước Việt muôn đời là của người Việt Nam. Không có một thế lực ngoại bang nào có thể xâm chiếm được
Nhiều năm nay, người Trung Quốc được đội lên chiếc mũ “ta là trung tâm, tham lợi ích nhỏ nhoi, yêu tiền bạc, thích dọa nạt, thích dùi vào sơ hở của pháp luật, lời nói hành động bất nhất, to tiếng ở nơi công cộng”. Một tờ báo nước Anh đã tiến hành phân tích về hiện tượng này, đồng thời hình dung những hình tượng phụ diện này đã thấm vào máu của người Trung Quốc, khiến cho tính cách của họ biến đổi thành quái dị.
Thưa cô, em sống ở Mỹ nhưng không phải thường trú nhân, em chỉ là sinh viên du học. Dĩ nhiên là em mơ ước được trở thành thường trú nhân nhưng không phải vì thế mà em quơ quào cho có tấm giấy hợp pháp để ở lại. Gia đình em cũng được người giới thiệu cho những nơi làm giấy tờ, nhưng em không đồng ý, vì muốn giữ danh dự và lòng tự trọng của mình.
Thưa cô, cháu xinh đẹp, có học, có công ăn việc làm… mà sao cháu quá lận đận chuyện tình duyên. Cháu yêu ai, cũng tưởng sẽ đi đến chuyện cưới hỏi, nhưng rồi một chuyện gì đó xảy ra, khiến cuộc tình tan thành bọt biển. Trước đây cháu cũng không bận tâm lắm, vì lúc nào cũng rất nhanh chóng cháu có tình yêu mới, rồi thì cháu vui với người mới và quên hẳn người cũ.
Bảo Trợ