Một Mùa Hè Khó Quên Tại Montréal, Canada.

07 Tháng Tám 20184:46 SA(Xem: 31)
Một Mùa Hè Khó Quên Tại Montréal, Canada.

Tuỳ bút Caroline Thanh Hương


Canada là một đất nước hiền hoà ở châu Mỹ, đẹp với cái đẹp hùng vĩ của một thiên nhiên khắc nghiệt khi đông về.

Nhớ lại thời xa xưa , ba mươi bảy năm về trước, có phải chăng có lúc nào đó, tôi có sự băn khoăn để lựa chọn mình sẽ ở tại nước pháp hay qua bên kia bờ đại dương định cư...

Lòng hẹn ngày gặp lại bạn mình, ôi Sài Gòn của ngày thời còn đi học, mới đó mà đã trở thành câu chuyện cổ tích.

Người ta đến Montréal rất đông, nhất là vào dịp cuối tháng tám năm 2017 này, như người đi xem lễ hội.

Có lẽ ai cũng ra đường vì đây là mùa tuyệt vời nhất để chân sáo có thể tung tăng khi tuyết còn khuất bóng.
 

blank




Trên những chuyến bay mà tôi chuyển từ pháp sang Montréal, tôi ngồi cạnh một người hành khách trẻ đến từ Trung Quốc để vào Đại Học Canada.Cha mẹ anh này là người Pháp đang sống và đi làm việc tại Trung Quốc mua cho anh vé máy bay để về thăm quê hương, nhưng tôi không hiểu tại sao anh không ghi tên ở những Đại Học ở đất nước của anh mà lại đi học nơi nước người.

Nên nhớ rằng nền giáo dục của Pháp rất toàn diện và thông thái và những đại học tại Pháp tiền phi tổn tương đối ít hơn ở Mỹ hay Canada. Nhưng cũng tuỳ ngành nghề.

Nghe người ta nhập học mà thấy nhớ làm sao cái thời tị nạn của mình mà buồn vui lẫn lộn.
 
blank


Con người sinh ra đều có số mệnh, không thể biết để tránh hay đi nhầm đường. Dù sao, khi đã đi qua rồi thì cũng thấy mình còn nhiều may mắn hơn bao người khác.


blank


Trên một chuyến bay khác, hàng xóm của tôi là một anh đang làm chủ một hãng kính, anh cũng đến từ vùng Lille, thuộc miền Bắc của nước Pháp. Trong túi xách đồ mua vội ở vùng phi thuế, anh đã bồng theo mấy cái bánh fromage được bọc kính trong túi giữ lạnh bằng giấy nhôm không có mùi vị lạc ra ngoài.

Hy vọng duy nhất của anh là làm sao thoát được cửa douane mà không bị mất cái túi thức ăn mà dân tây xa xứ nào cũng phải nhịn thèm.

Tôi cũng năm lần bảy lượt muốn đem cho mấy người bạn những món fromage đắt tiền đủ loại cho họ thưởng thức, nhưng đành chịu thua vì sợ thủ tục qua cửa hải quan quá khó khăn cho người đến hơn người đi.

Cách nhập cảnh thoải mái nhất là không mang thực phẩm vì chính phủ các nước Mỹ và Canada đều không muốn di dân mang thực phẩm ô nhiểm vô nước của họ.

Nhưng nghỉ cũng lạ là các tiệm chạp phô có nước mắm để bán hay có đầy đủ rau cải á châu mà không bị phiền hà.

Nếu thực phẩm trồng được tại chỗ thì tại sao người ta còn phải tải thức ăn cá nhân về làm chi cho thêm khổ.
blank


Tuy chuyến bay rất lâu, nhưng hình như tôi không chợp mắt đươc vì cái lạ của không gian chăng? Hay nỗi niềm bâng khuâng khó tả được khi mình đi tìm lại quá khứ mà thời gian đã xoá nhoà.

Nếu bên Pháp, tháng tám bị hạn hán nặng thì ở Montréal, khí hậu những ngày này không mưa nổi nhưng bầu trời lúc nào cũng âm u vào buổi sáng và buổi chiều thì rất dễ chịu với cái nắng hiền hoà.
 
blank


Con trai tôi, FB,  ra đón chúng tôi ở phi trường với xe taxi Tesla, mà anh tài xế, vô tình cũng là một người Pháp góc Alsacien đã định cư nơi này đã lâu.
blank
 

Mừng vì chúng tôi đến từ nơi anh sinh ra, hay mừng vì có người gợi chuỵên khi anh còn là một phi công trong phi đoàn của Pháp để nghe anh kể lại chuyện thời anh lái máy bay, hay chuyện những mẩu ruông nho mà anh đang khai thác.

Ôi lòng yêu quê hương tổ quốc, cho dù là dân tộc nào, họ cũng luôn cảm mến người từ quê mình mà gặp lại ở một nơi không hẹn mà cùng đến.

Đưa chúng tôi về đến nhà, anh như không muốn chia tay mà tôi thì quên hỏi tên anh hay một điạ chỉ để liên lạc lại, nhưng thôi, cái duyên chỉ có chừng ấy thôi.
 
blank




Đường phố ở Montreal thì mùa hè đầy những công trường sửa chữa đường phố hay xây cất.

Nếu Canada tổ chức sinh nhật 150 năm lập nước thì riêng Montréal lại tổ chức 375 năm được hình thành.
 
blank



Người Pháp đến nơi này lập nghiệp có lẽ ít bỡ ngỡ hơn dân Mỹ đến Pháp. Trong khu trung tâm thành phố của Montreal có những khu phố tây mà các siêu thị bán không thiếu những món mà dân Pháp ghiền vô cùng. Bên cạnh đó, họ cũng không quên những món á châu đang thịnh hành, từ món đậu hủ đến món mì gói đến từ khắp mọi nơi.
 
blank



Rải rác trong thành phố, người ta còn tìm thấy những tiệm ăn nhiều sắc thái di dân khác nhau.

Từ món ăn Việt, có những tiệm nấu đúng theo kiểu Việt Nam đến tiệm ăn Nhật, cứ ăn và cứ ghi từng món mình chọn để rồi ăn thì it mà chờ thì lâu, có khi bồi bàn quên dọn luôn.Thôi thì ai thích ăn gì thì cứ chọn cho mình cái tiệm với món ăn nào mình muốn thử.

blank


Ở Canada, thuế tiêu xài được đăng trong tiệm ăn hay món đồ. Nhưng đó là giá tiền chưa thêm thuế. Nếu thuế là 15/100 ở Montreal, thì ta cũng phải thêm vào 15/100 tiền pourboire, nếu ngồi ở quán ăn. Đôi khi, chúng ta đông người hơn, và bắt từ năm người trở lên ngồi cùng bàn thì anh serveur sẽ lễ độ xin thêm 3/100 cho service đông người này.

Như vậy thay vì mình chi 15/100 tiền pourboire, thì chúng ta phải cho thêm 18/100. Số tiền này có thể cho ngay trong lúc trả bằng thẻ chứ không cần là tiền mặt.

Tối đêm chúng tôi đến nhà FB, con trai tôi muốn cho chúng tôi thưởng thức món ăn biểu hiện của người bản xứ, và gọi điện thoại commande món Poutine.

Phải nói rằng , đây là món ăn cho người xứ lạnh, nên ai không thích thì cũng nên thông cảm cho món ăn đầy chất béo này.

Ngày hôm sau, chúng tôi đi dạo phố Montréal với phương tiện giao thông là mua tấm thẻ đi Metro, bus illimité trong vòng 3 ngày trước khi bay qua Toronto.

Trong những ngày rong chơi này, phải đi bộ thật nhiều để thấy thành phố này có nhiều công viên xanh mát mà không thiếu người tản bộ hay chạy bộ để tập cho cơ thể mình luôn khoẻ mạnh.
 
blank


Trên đường đi đến tiệm Phở Việt, chúng tôi đi ngang một cái hồ và được biết rằng khi mùa Đông đến , cái hồ này sẽ trở thành bãi trượt nước đá mà dân ở đây sẽ có thú tiêu khiển.

Nếu người ta nói xứ lạnh tình nồng thì quả thật ai đã đến nơi này rồi thì bịn rịn khó đi.

Riêng tôi, xin hẹn một ngày mai, nếu có duyên sẽ trở lại đất nước này trên một điạ danh nào khác, vì nước Canada quá rộng lớn để chỉ đi 15 ngày thì không đủ và chưa xem hết.
blank


Cám ơn hai con trai đã chia sẻ chuyến đi này với chúng tôi và cám ơn những người bạn thân quý đã được gặp lại sau mấy chục năm chia tay.

Đất mẹ thì không hẹn được ngày về vì nhiều lý do, nhưng cũng hy vọng một ngaỳ nào đó, nước Việt Nam cũng còn một lãnh thổ cho những người bỏ nước ra đi như chúng tôi còn đường trở về thăm lại quê hương.
 
blank
Caroline Thanh Hương
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi có một khúc mắc trong cuộc sống, tha thiết mong quý độc giả góp ý dùm. Tôi là tín đồ Công Giáo sống trong một gia đình bao đời tin Chúa. Vậy mà mấy năm nay tôi đã phạm điều răn thứ 9: “Chớ muốn vợ của người ta”. Tôi đã yêu một phụ nữ có gia đình. Chúng tôi gặp nhau trong một đám cưới người bạn. Thú thật tôi chưa từng nghĩ đến chuyện gá nghĩa với ai, bởi tôi không muốn vướng bận vào hôn nhân.
Thời Đông Chu Liệt Quốc, Tam Quốc, Hán Sở tranh hùng, người ta thường nghe hai tiếng “quân tử” và “tiểu nhân”, nhưng trong cuộc sống thường ngày của người Việt hải ngoại, chúng ta ít khi nghe nhắc đến hai từ này. Chúng ta nghe thường xuyên những từ như chơi bẩn, chơi hạ cấp, đạo đức giã.
Tôi và chồng ly dị đã gần 20 năm, chúng tôi nghèo chẳng có tài sản gì để chia, chỉ có một đứa con và tòa xử cho tôi được phần nuôi dạy. Gần 20 năm qua, tôi ở vậy nuôi con và chăm sóc mẹ già. Cuộc sống của tôi buồn và lặng lẽ, hàng ngày ngoài giờ đến sở làm, tôi không đi đâu khác.
Sau lần ăn cưới con gái của người bạn, trong cuộc sống của vợ chồng chúng tôi bỗng xuất hiện một bóng hồng. Cô ấy không trẻ, không đẹp, không cao, không thấp… nhưng nhìn chung, cô bắt mắt, ăn nói lưu loát, sắc diện tươi vui, miệng cười duyên dáng, con mắt có đuôi (cái này mới ớn!).
Tôi ly hôn đã 20 năm, đã có vợ khác và theo gia đình vợ mới đi định cư tại Mỹ 15 năm nay. Người vợ cũ của tôi vẫn còn ở Việt Nam. Khi ra đi tôi dẫn theo ba đứa con của tôi với người vợ cũ, đứa tám tuổi, đứa năm tuổi và đưa hai tuổi. Tôi may mắn khi các con đều học hành tử tế và sống rất bình an bên người phối ngẫu mới. Cả ba đứa đều coi người vợ mới của tôi như mẹ đẻ, có lẽ phần lớn là do chúng tôi không có con với nhau, và chúng về ở chung khi còn quá nhỏ.
Thưa năm nay tôi đã trên 70 tuổi, tôi không được khỏe, phải ngồi xe lăn khi di chuyển, vấn đề vệ sinh cần có người vịn đỡ vì nếu làm một mình tôi có thể bị té. Năm ngoái cũng vào tháng này, ỷ mình còn khỏe nên bước một bước dài cũng hơi quá sức, do đấy tôi trợt chân ngã trong phòng tắm và từ đó không đi lại được.
Vào những năm 1950, Sài Gòn là một thành phố đẹp thanh lịch, là Hòn Ngọc Viễn Đông. Vẻ thanh lịch của Sài Gòn được thấy rõ nếu khách vào thăm những khu vực trung tâm thuộc Quận Nhứt, với những phố Catinat, Bonard, Charner… Thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, những đường này được đổi tên thành Tự Do, Lê Lợi, Nguyễn Huệ, và Sài Gòn tiếp tục giữ nguyên vẻ diễm lệ của một thành phố phương Đông pha trộn với nét thanh tân và cổ điển của phương Tây.
“Cha dượng.” Hai từ đó có lẽ rất khó chấp nhận đối với mỗi người chúng ta và tôi cũng không ngoại lệ. Ba mẹ tôi cưới nhau vì tình yêu nhưng lại không được gia đình nhà nội tôi vun vén. Ba tôi là con độc đinh của một gia đình giàu có, còn mẹ tôi chỉ là cô bé giúp việc trong gia đình nhà nội tôi. Thế nên cho dù mẹ tôi có cố gắng
Brahma Chellaney viết trên The Project Syndicate (12/2017) rằng Vành đai và Con đường (BRI) đang đẩy cửa để Trung Quốc vào khai thác thị trường, tài nguyên và nhân khẩu của nhiều nước Á Phi. Vì thế không lạ khi đã có phản ứng của giới trí thức bản địa lo ngại những khoản cho vay với lãi suất thị trường từ BRI là một thứ gông cùm kinh tế kiểm mới. Nếu không tự cường được, các nước yếu kém, tham nhũng sẽ phải 'nộp cảng' vì nghiện Reminbi như nha phiến thời Lâm Tắc Từ.
Mạ hiền lắm. Mạ có năm người con mà chưa từng đánh đứa nào bao giờ. Có một lần duy nhất cũng bắt chước ba đánh con nhưng cây roi của mạ là cái gối ôm. Mấy chị em đâu có sợ , nằm sấp trên
Bảo Trợ