Tâm Sự Của Một Đứa Con Lai

14 Tháng Năm 20181:52 CH(Xem: 1118)

Tâm sự của một đứa con lai

Minh Minh

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LGT: Tháng Năm Lễ Mẹ. Tháng Sáu Lễ Cha. Nhân dịp này, nhóm Kết Nối Việt trên Facebook – nơi quy tụ khá đông những thành viên là người gốc Việt sống khắp nơi trên thế giới – tổ chức một cuộc thi viết “bỏ túi” mang tên “Đấng Sinh Thành.” Với sự đồng ý của Ban Quản Trị Nhóm cũng như của các tác giả, Nhật Báo Người Việt sẽ lần lượt đăng tải một số bài viết là những câu chuyện, những tâm tình có thật liên quan đến tình mẫu tử, tình phụ tử trên nhật báo Người Việt, Người Việt Online và Facebook Người Việt. Kính mời quý độc giả đón xem.

“Rớt tú tài anh đi trung sĩ,
Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con
Bao giờ xong chuyện nước non.
Anh về anh có Mỹ con anh bồng.”

Tôi lớn lên không giống những đứa trẻ chung quanh. Bởi tôi là một đứa con lai. Do má tôi chửa hoang mà có.

Trước khi bạn nhăn mặt lắc đầu, xin hiểu dùm má tôi không phải dân nhà giàu trí thức hay ăn chơi lỡ lầm sa đọa mà sanh ra tôi. Bà là cô gái Mỹ Tho nhà quê trắng trẻo hiền lành, được người bà con giới thiệu đi làm lao công tạp vụ cho một sở Mỹ. Một ngày định mệnh, trong lúc quét dọn hồ bơi, má tôi lọt vô mắt xanh của ba tôi, một anh lính Mỹ trẻ đẹp trai xa nhà, hiền lành, ôm mộng ước đi bảo vệ hòa bình nhân loại.

Trong mắt ông, bà là người con gái Châu Á đẹp nhứt mà ông từng nhìn thấy. Bà kể, tuy vốn tiếng Mỹ của bà không nhiều, bà rất cảm động khi ông hay gọi bà là người đẹp Á Châu, “my Asian beauty”. Ông hào phóng giới thiệu bà lối sống phương Tây và ân cần chăm sóc bà. Cuối tuần rảnh rang, ông mời bà đi ăn, chịu khó hỏi han dạy bà ngôn ngữ, dù tiếng Mỹ của má là thứ tiếng bồi, chẳng có chút căn bản nào. Ông là mối tình đầu của bà. Tôi nghe kể sau mấy tháng làm quen, má tôi “ lỡ với ba” nên “lòi ra” tôi.

Lúc bị tôi tra hỏi, bà kể nhẹ bưng, như đó là chuyện phải xảy ra, không thể tránh khỏi: rằng tôi là kết quả của ngay lần đầu hai người gần gũi. Rồi ngày hôm sau, bỏ sau lưng cuộc ân ái, ba tôi đi vào cuộc chiến. Trước khi ra trận, ông có đến chia tay má tôi và hẹn gặp lại bà sau vài ngày, nơi chỗ hò hẹn của hai người. Má tôi gật đầu vui vẻ “Dĩ nhiên rồi, honey, em sẽ đợi” mà ngây thơ đâu biết cuộc đời luôn ẩn chứa những bất ngờ!

Bà không bao giờ được gặp lại ba tôi sau lần gặp gỡ đó… Ba tôi ra chiến trường rồi sau đó bặt vô âm tính. Má tôi không lưu giữ món gì thuộc về ba, cũng không biết ông đã quay về Mỹ hay đã tan xác trên chiến trường Nam Bộ. Chỉ biết ông đã biến mất khỏi cuộc đời má tôi, không hề có chút khái niệm gì về việc tôi bé nhỏ đang tượng hình trong bụng má.

Liền sau đó là sự sụp đổ của miền Nam. Sài Gòn sụp đổ. Má tôi sụp đổ theo. Ông bà ngoại tôi xấu hổ vì con gái không chồng mà chửa. Lại thêm đủ thứ cải cách. Đủ thứ xáo trộn. Lòng người cũng xáo trộn theo. Má tôi trẻ người non dạ, bụng mang dạ chửa bỏ xứ không dám một lần đặt chân về quê, chỉ dám nương náu người quen rồi buôn bán trong một hẻm chợ nhỏ xíu Phú Nhuận.

Tôi lớn lên trong tình yêu và sự tủi hổ của má.

“Rớt tú tài anh đi trung sĩ,
Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con
Bao giờ xong chuyện nước non.
Anh về anh có Mỹ con anh bồng.”

Mỗi khi nghe đứa nào trong xóm rêu rao mấy câu này là máu tôi sôi sùng sục. Nhiều lần tôi điên lên, lao vô đánh nhau với nhiều thằng con nhà giàu, cha làm ông lớn, cũng vì chúng chế giễu thân phận con lai của tôi. Mỗi lần tôi đánh lộn, không biết ai báo mà má tôi bỏ chợ, nơi má ngồi bán đậu hũ chiên, đậu hũ trắng với mẹt mắm nêm Quảng Nam (gốc của bà cố) chạy hộc tốc về lật đật ôm tôi vào lòng.

Lần đầu tôi đánh đấm nhừ tử chắc là khoảng 7-8 tuổi, má tôi lao vào như con gà mái xù lông bảo vệ con khi tôi đang lâm chiến, tôi bị một thằng to cao ngồi đè lên đầu và nắm tóc chửi “thằng chó đẻ này là con kẻ thù, là tàn tích đế quốc Mỹ.” Má tôi lao vô, gỡ tay, xô thằng đó ra, lôi tôi về nhà trọ. Trên đoạn đường chừng trăm mét về nhà, bà nắm tay tôi thiệt chặt như sợ tôi lịm đi rồi… chết tức tưởi vì giận dữ. Về tới nhà trọ, bà ngồi phịch xuống đất ôm tôi. Rồi bà khóc, bà hỏi tôi sao con đánh nhau. Tôi nức nở kể, má nghẹn ngào khóc. Mấy lần sau má có xuất hiện can đánh nhau nhưng chắc để tránh làm tôi đau lòng, má không hỏi lý do tôi lâm chiến nữa. Bà chỉ ôm tôi, nước mắt hai má con thi nhau rơi lã chã. Lớn một chút, tôi không còn đánh nhau mà chuyển qua cắn môi. Ai nói đến thân phận của tôi là tôi cắn môi, đến chảy máu thì thôi.

blank
“Trong tất cả những món quà mà cuộc đời trao cho bạn, tình mẹ là món quà vĩ đại nhất” (Hình: Minh Minh cung cấp)

Đến đầu những năm 90, phong trào con lai đi Mỹ nở rộ, má tôi lúc này đã đi bước nữa và có bầu đứa em cùng mẹ khác cha thứ hai của tôi. Cha dượng tôi cũng hiền lành, “thương binh chế độ cũ,” tính tình ông điềm đạm, lặng lẽ, nhỏ nhẹ, không bao giờ tỏ vẻ ghét bỏ gì tôi. Ông với má như rổ rá cạp lại, người ngồi chợ, người chạy xích lô vất vả nuôi đàn con nhỏ xíu.

Tưởng mọi thứ yên ổn thì một ngày có người giới thiệu má “bán” tôi cho một gia đình muốn mua con lai đi Mỹ. Má nói tôi đi cho có tương lai, má thì nhứt quyết không đi. Tôi cự tuyệt khóc rống lên, nhất định không chịu xa má. Vì trong lòng tôi chỉ có má, vì tôi trên đời không có ai là huyết nhục. Má nói để má suy nghĩ. Má suy nghĩ mấy tháng rồi một ngày tôi đi học về, má dứt khoát kêu người làm giấy tờ cho tôi. Tôi khóc hết nước mắt, một đứa con trai vị thành niên nghe người này người kia xầm xì “Má mày muốn tống khứ mày cho rảnh nợ,” “Nhìn mày đi, xung quanh mày giống ai không thằng kia? Thằng con hoang. Thằng con lai!” như tôi chỉ muốn đấm vỡ mặt tất cả những ai tôi nhìn thấy lúc đó. “Con hận má!” tôi hét lên và bỏ chạy ra chợ. Chiều hôm đó tôi ngồi khóc tỉ tê giữa những rau rác héo queo, vỏ cá tanh tưởi, ruồi nhặng nhơ nhớp của buổi chợ đã tan.

Ngày tôi dứt áo ra đi, trong lòng tôi buồn má vô cùng.

Phải đến 20 năm sau vết thương lòng tôi mới lành. Tôi đã dần hiểu ra qua nhiều bức thơ tay má gửi. Má muốn tôi đi là để dò tìm tung tích ba tôi. Và tia hy vọng đó dù mong manh cỡ nào vẫn là đốm lửa thắp sáng cuộc sống của má.

Tôi không còn căm giận má mà nghĩ cuộc sống thực là kỳ diệu, bể dâu sóng sánh biến đổi khôn lường làm những phận người như má, như gia đình mẹ nuôi, như tôi, như người cha chưa bao giờ biết mặt của tôi phải ngụp lặn, vật vã, ba chìm bảy nổi chín lênh đênh nhưng hóa ra lại mang đến nhiều cái hay của nó.

Nhờ cuộc chia ly giữa tôi với má mà cả gia đình mẹ nuôi tôi được sang Mỹ. Nhờ nó, má tôi có mấy cây vàng mua được căn nhà nhỏ xíu trong căn hẻm nhỏ thoát khỏi phận thuê mướn. Rồi có vốn nấu đậu hũ. Rồi sau đó bán nhà nhỏ đi, mua căn lớn hơn nuôi hai đứa em tôi thành tài, đứa cô giáo, đứa kỹ sư. Nhờ gia đình mẹ nuôi cưu mang cho cơ hội mà tôi được học hành chu đáo tử tế ở Mỹ.

Dù tôi và má không còn chung họ, trên giấy tờ cũng không còn chứng nhận má con huyết thống, nhưng trong lòng tôi, má vẫn là người thương yêu tôi nhất. Mười bảy năm sống với má là chuỗi thời gian tôi hạnh phúc nhất xưa nay. Mỗi khi bị đời vùi dập, đầu óc bưng bưng, đất trời sụp đổ, tâm tưởng tôi không bao giờ quên trở về, quay lại căn nhà trọ ngày xưa ở hẻm nhỏ Sài Gòn, lúc má ôm tôi đầy thương tích vào lòng, hít hà mái tóc vàng hoe cháy nắng của tôi. Sau một hồi nức nở, sau khi bà mỉm cười nắn người tôi coi xương coi tay có gãy có trầy chỗ nào không, bao giờ má cũng nhìn tôi, ánh mắt bà ấm áp trìu mến “Nhóc con của má gan lắm, giống thằng cha mày y đúc. Cang cường lắm!”

Chính những lời đơn giản này của má đã biến thành đôi cánh nâng đỡ tôi không biết bao lần tôi sắp sụp đổ trên đường đời. Má lúc nào cũng động viên an ủi tôi, cũng yêu thương tôi vô điều kiện. Mà suy cho cùng, thì đúng thiệt, trên đời này làm gì có tình yêu nào vô điều kiện như tình yêu con của các bà mẹ. Phải không bạn? 
Minh Minh NV

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
“Lấy chi trả thảo cho cha, Đền ơn cho mẹ, con ra lấy chồng” (Ca dao) Lúc tôi mới lên ba thì chị đã mười tám tuổi. Ngày ấy khi cha tôi dạy học ở Bố Trạch, Quảng Bình thì chị tôi theo chồng về tỉnh lỵ Đồng Hới, con đường từ nhà mẹ ra nhà chồng cũng chẳng bao xa. Tôi nghe nói ngày chị đi lấy chồng, mẹ tôi khóc nhiều vì chị là con đầu lòng, mà chị tôi cũng sụt sùi không kém
VietTuSaiGon’s blog (RFA) Theo thống kê của Viện Nghiên Cứu Phòng Chống Ung Thư, ước tính Việt Nam có khoảng 94,000 người chết vì ung thư/năm, tỷ lệ tử vong do ung thư tại Việt Nam đứng thứ 78/172 quốc gia được điều tra. Bên cạnh đó vấn đề đáng lo ngại là số người mắc bệnh ung thư ở Việt Nam đang có xu hướng ngày một tăng nhanh.
Theo báo trong nước, hiện có khoảng 6,200 trẻ lang thang ở Saigon. Theo phân tích của cơ quan Xã hội CSVN thì trong số đó, nam chiếm 59%, nữ 41%; trẻ dưới 5 tuổi 3%, từ 6 đến 10 tuổi: 19%, từ 11 đến 15 tuổi: 60%, từ 16 đến 17 tuổi: 18%; trẻ em quê miền Trung: 20%, miền Bắc: 10%, miền Tây và miền Đông Nam phần 40%, gia đình thường trú tại Sài Gòn: 30%, trẻ phạm pháp 15 %
Họ là một đôi vợ chồng bắt đầu hôn nhân trong tình yêu như bao nhiêu đôi vợ chồng khác trên trần gian này. Họ từng trải qua hẹn hò, nhớ nhung, chờ đợi, khao khát, thèm muốn nhau. Ngỡ là tri âm, tri kỷ. Ngỡ là trọn đời bên nhau. Rồi đứa con trai đầu lòng ra đời. Rồi theo sau nhiều bất bình, hệ lụy.
‘Người Việt nhưng không phải Người Việt’ Huy Phương September 16, 2018 Tuổi trẻ Việt trên đại lộ Bolsa, Little Saigon, miền Nam California. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt) Câu nói này có khó hiểu hay không? Vì sao người Việt nhưng không phải là người Việt? Đây là nhan đề một bài báo của Bác Sĩ Trần Văn Tích, một nhân sĩ ở Đức Quốc đã lên tiếng kêu gọi chính quyền và quần chúng địa phương xác định rõ ràng rằng cộng đồng tỵ nạn ra đi từ miền Nam Việt Nam không dính dáng gì đến những tội hình và tội hộ do người Việt gốc gác ở miền Bắc gây ra trên đất Đức. Câu chuyện khởi đi từ một việc xảy ra cách đây vài năm tại một thành phố nhỏ, Andernach, nước Đức. Đó là câu chuyện về con mèo Mungo. Một người Việt tên Trần Quý, gốc gác từ miền Bắc Việt Nam, đã bắt một con mèo của một người cao niên hàng xóm, đốt nó bằng một ngọn đèn xì hiệu benson, để nhậu nó với nước mắm, nước cốt chanh, rau thơm và tỏi, vì “nhớ hương vị quê hương!” Tin tức tai tiếng này được loan tải trên nhiều tờ báo c
Là chuyện chó, đang rộn lên gần chục ngày rồi. Chính quyền Hà Nội đặt mục tiêu: sau 3 đến 5 năm nữa, dân thủ đô sẽ không ai ăn thịt chó. Bước đầu là vận động, nhưng nghe vẻ quyết liệt lắm. Tuyên bố đến 2021 cấm tiệt các hàng quán thịt chó trong nội thành.
Thưa cô, tôi hiện ở Sài Gòn, cũng rất hay theo dõi mục của cô trên mạng. Tôi rất thích vì qua đó biết được đời sống con người thật muôn màu muôn vẻ. Hôm nay tôi mạnh dạn gửi thư để chia sẻ một tình huống của gia đình mình. Gia đình chồng tôi đông con, đến 9 anh chị em. Vì chồng tôi là con trai trưởng nên cha mẹ dốc túi cho lên Sài gòn để học. May mắn, chồng tôi thành công, làm ăn khấm khá. Để trả hiếu, vợ chồng tôi hứa sẽ lần lượt nuôi ăn học 6 em trai còn lại. Cứ chú nào vừa xong lớp 12 thì khăn gói lên ở với anh chị, ở ăn học cho đến khi tốt nghiệp và có công ăn việc làm mới ra riêng.
Thưa cô, chúng tôi, một nhóm bạn cùng trang lứa, ngày xưa học cùng trường, giờ qua đây chúng tôi hay hẹn hò gặp mặt ôn lại những kỷ niệm xưa, hát hò, party… Nhóm chúng tôi có một “nàng.” Nàng lớn tuổi, đang độc thân, nàng không có xe, mà lại hay có việc để phải đi đây đó, nên thường “làm phiền” những thành viên đàn ông trong nhóm.
Được tin nhắn mẹ tôi vào bệnh viện cấp cứu sau một chuyến đi xa về. Mẹ tôi tuổi đã cao nhưng vẫn thường xuyên đi du lịch đây đó, lúc đi thăm con cháu, lúc cùng những người bạn già đi hành hương hay dự các khóa tu v.v… Tôi rất vui khi tuổi mẹ đã cao nhưng còn đi đứng khỏe mạnh, vui vẻ sống trong chuỗi ngày xế bóng.
Người ta bảo nhân ngày Vu Lan, nhớ về Cha Mẹ. Tôi, ngày này cũng như các ngày khác, vẫn nhớ về Cha mẹ mình, dù rằng Cha Mẹ vẫn bên cạnh tôi hàng ngày. Giỗ em, về quê thăm mộ, thương em một, thương Cha Mẹ 10. Khi làm Cha rồi mới thấy mất con là đau đớn như thế nào. Làm Cha rồi mới hiểu tại sao Cha Mẹ mình, suốt mấy chục năm qua lại hy sinh vì mình ghê gớm như vậy.
Bảo Trợ