Hãy Cứ Là Tình Nhân (*)

13 Tháng Hai 20184:07 CH(Xem: 161)

Hãy cứ là tình nhân (*)

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

Thân gửi cô Nguyệt Nga,

Hôm nay có một chuyện làm tôi nhức đầu quá thể, nhờ cô và độc giả cho tôi ý kiến, rất cám ơn.

Tôi có một cô con gái, năm nay cháu đã 35 tuổi, Cháu có bạn trai chỉ 30 tuổi, cậu ấy có nghề nghiệp ổn định. Hai cháu quen nhau đã 5 năm, nhiều lần tôi nói: “Con lớn rồi phải nghĩ đến hôn nhân, con gái có thì, còn phải nghĩ đến chuyện sinh con đẻ cái nữa chứ.” Nghe vậy, cháu có bảo là, để cháu sẽ lo. Nhưng chuyện này cứ dậm chân tại chỗ, Ai mà thấy con cái lớn, nhất là con gái, lại không mong con có gia đình yên ổn. Thế mà, dù lòng tôi không nguôi lo lắng, lại không dám thúc hối, đề cập đến nhiều, sợ cháu phiền lòng (!).

Dù biết rằng thời đại mới không như xưa, nhưng tôi vẫn muốn giữ lề thói của gia đình. Tôi nói với cháu: “Yêu nhau thì không ai cấm, nhưng bạn trai của con không nên ở lại chơi khuya quá, 10 giờ thì nên về nhà.” Có lần tối rồi mà người bạn trai của con tôi vẫn chưa chịu về, còn đòi ở lại. Tôi không đồng ý nên mời ra khỏi nhà. Con gái tôi phản ứng: “Con lớn rồi, không phải con nít con thơ mà mẹ cứ quản lý” Tôi nói: “Con lớn rồi thì lấy chồng đi, mẹ không chấp nhận bạn trai chưa kết hôn mà ở lại nhà,” Con gái tôi đòi ra riêng.

Thưa cô Nguyệt Nga, tôi thật buồn và không hiểu con cái ở Mỹ nghĩ thế nào. Thật ra lòng tôi cũng không muốn cháu lấy cậu này, vì cậu nhỏ thua con gái tôi đến 5 tuổi. Tuy nhiên thấy con mình yêu nên cũng bỏ qua. Tôi canh cánh bên lòng tương lai của con, lo sợ con sẽ mất hạnh phúc sau này khi sống với người chồng trẻ hơn mình nhiều. Vậy mà nó đâu có hiều, còn làm mình buồn lòng.

Tôi không biết bây giờ phải làm sao cho cháu hiểu nỗi lòng của người mẹ. Tôi có biết là gia đình cậu ta cũng đồng ý, nhưng cuộc tình vẫn dậm chân tại chỗ, hay là cháu chỉ thích: “Hãy cứ là tình nhân”?

Rất cám ơn cô và chúc cô vui khóe.

Thân ái.

TM

(*) Tên bài hát của nhạc sĩ Tú Minh

*Góp ý của độc giả:

-GUEST:

Thưa cô, đọc thơ thấy cô nói vẫn còn giữ lề lối gia trưởng là không thích hợp hoàn toàn đối với bất cứ xã hội nào cho dù ở Việt Nam hay đâu. Vì tự tính chất gia trưởng là sai hoàn toàn. Vấn đề thứ hai đồng ý là sống trong một mái nhà phải có những điều luật chung, như cô nói bạn trai đến nhà không được quá 10 giờ là hoàn toàn đồng ý. Nhưng cô cũng có thể gia giảm đừng cứng ngắt quá đến độ con cái cảm thấy ngột ngạt và tính chuyện ra ngoài. Vấn đề hôn nhân thì bổn phận làm cha mẹ cũng đồng ý với cô là chỉ bảo những kinh nghiệm, những khôn ngoan cho con. Nhưng trên những việc này cô phải chấp nhận là mỗi con người có một số phận, tùy theo duyên nghiệp mà thành. Cô cứ nghĩ xem, đời cô rồi đến đời con rồi đời cháu, chắt… Những thế hệ này sẽ lại có những quan niệm sống có thể khác biệt hoàn toàn với những điều cô dạyy bảo cháu hiện nay. Nói tóm lại là cô cứ làm hết trong khả năng làm cha mẹ, nhưng xin thật khéo léo đừng nói xúc phạm lẫn nhau. Vì trước sau con cái cũng sẽ dọn ra và cuộc sống riêng để sau này mội lần thăm viếng nhau sẽ là những cuộc họp mặt gia đình dâu rể rất đầm ấm, chứ không phải là dọn đi không hẹn ngày quay về..

-NB.

Tình cảm yêu thương vô bờ bến, sự quan tâm săn sóc của cha mẹ đối với con cái luôn luôn được đánh giá rất cao không gì so sánh được.

Ca dao Việt Nam từng ca ngợi: “Biển Đông có lúc vơi đầy. Chứ lòng cha mẹ biển trời nào dâng.”

Chị hiện thân là một bà mẹ luôn tâm niệm: “Con dẫu lớn vẫn là con của mẹ. Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”, và luôn ao ước: “Mong con cuộc sống bình yên. Để mẹ lắm nỗi ưu phiền lắng sâu.”

Khi sinh con ra chị đã đặt con mình sống trong một gia đình có nề nếp gia phong nghiêm túc, thích hợp với văn hóa truyền thống Việt Nam. Chị mong con cái trong nhà đánh giá cao tình yêu thương biểu hiện qua sự quan tâm hướng dẫn giáo dục con cái của cha mẹ mình. Từ đó con sẽ tự giác sống sao cho hòa hợp với nếp sống gia đình mình tốt hơn.

Thế nhưng trong xã hội hiện đại ngày nay, gia đình không còn là môi trường duy nhất giáo dục con trẻ. Khi bắt đầu đến tuổi đi học, bắt đầu tiếp xúc với xã hội bên ngoài, con cái chúng ta sẽ chịu ảnh hưởng rất nhiều từ nhà trường, bạn bè, các phương tiện thông tin đại chúng (phim ảnh, mạng xã hội,…) Vì vậy quan niệm sống mới, cách nhìn nhận đánh giá tốt xấu một sự việc, lối sống mới của con cái có thể thay đổi, thậm chí đôi khi đối nghịch với thế hệ đi trước. Điều này có thể gây nên những xung đột giữa cha mẹ và con cái.

Thời đại ngày nay đề cao tự do cá nhân lên trên, quan niệm về hôn nhân cũng cởi mở phóng khoáng hơn (nam nữ yêu nhau có thể sống thử nhiều năm, ngay cả có con với nhau, không nhất thiết phải ràng buộc bởi đám cưới hay giá thú,…)

Danh ngôn có câu: “Còn điều gì tốt đẹp hơn mà cha mẹ và con cái có thể trao cho nhau ngoài sự quan tâm tôn trọng và thấu hiểu.”

Chị hãy kiên nhẫn gần gũi với con gái, nhẹ nhàng tâm sự với con cho con hiểu nỗi lòng cha mẹ luôn yêu thương và mong ước con được hạnh phúc. Con đã trưởng thành nên phải biết suy nghĩ sống sao tự bảo vệ bản thân mình để mình gặt hái được hạnh phúc, đồng thời có được sự tôn trọng đánh giá cao từ người khác. Có như vậy cha mẹ mới yên tâm hạnh phúc.

Hy vọng với tình yêu thương và lòng nhẫn nại, chị sẽ khiến con gái nhận ra lòng mẹ và trở nên gần gũi với mẹ hơn.

Dù thế nào đi nữa chị cũng nên tôn trọng quyết định sống của con, để cho con tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình.

Chúc chị được bình tâm và hạnh phúc với gia đình mình.

-Nguyệt Nguyễn:

Đọc thư chị mà thương chị nói riêng và thương những bà mẹ Việt Nam nói chung. Người mẹ nào cũng mong con hạnh phúc và muốn đem những điều tốt lành đến cùng con. Nhưng chị ơi, thời đại mới rồi, mình là xưa cổ đành thua thôi. Ngày xưa cha mẹ mình cũng khuyên mình những điều của thời đại họ, mà mình có nghe đâu. Chị nhớ không, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, mình có “ngồi” đâu. Nam nữ thọ thọ bất thân, mình “thân’ như điên có bất thân như lời cha mẹ nhắn nhủ đâu. Thì ngày nay con mình nó cũng vậy. Rồi đời con nó, chính tụi nó cũng sẽ than như mình.

Chị cứ để cháu sống tự nhiên, cũng khuyên răn, nhưng không cứng rắn quá, kệ nó đi chị. Nó mà ra ngoài ở chị còn đau đớn hơn. Nó trong nhà mình còn dòm ngó tí xíu, nó mà ra ngoài coi như xong đó chị. Chúc chị an lành.

*Vấn đề mới:

Thưa cô Nguyệt Nga, cháu ở tiểu bang lạnh, nơi rất ít người Việt. Vì lí do đó mà tuổi xuân của cháu cứ trôi theo năm tháng, cô đơn vẫn hoàn cô đơn. Cách nay 4 năm, cháu đi ăn đám cưới và và gặp được một người cùng quê. Cháu và anh ấy chuyện qua lại mà thành thân.

Cháu biết được hoàn cảnh của anh, sau khi ở với nhau 5 năm, người vợ của anh ôm theo đứa con duy nhất bỏ nhà đi. Cháu hỏi lý do thì anh chỉ nói, không hợp tính. Người vợ và đứa con đó không hề xuất hiện từ ngày cháu biết anh. Dù vậy, nhà cửa vẫn tràn đầy hình ảnh của con và vợ cũ. Lúc em về ở, điều này khiến em khó chịu lắm, đó là chưa kể ảnh còn nói với bạn bè mà em nghe lén là, cái bóng của vợ ảnh lớn quá, bây giờ ảnh khó kiếm người thay thế. Nói thế mà nói được, khi đã cùng em sống như vợ chồng.

Thưa cô Nguyệt Nga, nghe vậy mà ai không tức và tủi thân, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, em thân cô thế cô, ở đây có một thân một mình, chỉ có ảnh là người em nương tựa, nên em tự hứa với lòng: Sẽ lấy tình thương xóa bỏ hận thù.

Sau 4 năm sống chúng, tụi em đã có một con trai với nhau. Ảnh thì lành, không để bụng một điều gì, ai ảnh cũng thân thiện, vui vẻ. Chỉ có một điều mà em thật ngại khi nói ra, nhưng lại là điều khiến em canh cánh bên lòng. Ảnh có một tật là thích coi phim sex, mà tụi em thì cho con ngủ chung vì nhà chỉ có một phòng. Bao nhiêu lần em nói là đừng coi nữa, con càng ngày càng lớn, rất hại cho con. Nhưng chứng nào tật đó, em nói không được, có khi còn to tiếng cự nự. Có một hôm em nóng quá, em nói nếu còn coi nữa em sẽ ẵm con đi. Ảnh nói, “ẵm đi, tôi quen cảnh này rồi, một lần rồi, thêm lần nữa cũng không sao.” Em biết ảnh cay đắng vì chuyện ra đi của người vợ trước. Em lại thấy tội và dịu xuống, ảnh cũng biết mình sai, nên mỗi khi coi thì lấy cái mền mỏng che phía con nằm để con đừng thấy. Bây giờ cháu còn nhỏ, nên cứ nghĩ bố chơi cút bắt. Nhưng chừng vài năm nữa thôi con em sẽ biết đó là cái gì.

Bây giờ thì em hiểu và thông cảm cho việc ra đi của người vợ trước. Em nghĩ, khi con em lớn tí nữa, nếu ảnh còn vậy chắc em cũng ôm con ra đi. Em thật buồn khi nghĩ đến cái ngày đó. Thật là kỳ cục, tại sao lại mê tàn mê tật như vậy? Mê không cần biết đến hại con cái. Em chẳng biết cách nào cho ảnh chừa tật này? Cô giúp em với.

Nguyệt Lê

__________

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: conguyetnga@gmail.com
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sinh, bệnh, lão, tử – bốn giai đoạn của đời người, có ai thoát được không? Sinh, Tử – điều dĩ nhiên của Tạo Hoá. Bệnh – có người suốt đời bệnh rề rề, có người đương khỏe bất thần xuất hiện căn bệnh nan y, tháng trước còn mạnh cùi cụi, tháng sau đã gục ngã vì căn bệnh ung thư hiểm nghèo, tháng trước còn khiêu vũ lả lướt, tháng sau bò lết vào cầu tiêu vì nàng Vertige chợt đến hành hạ, đi đứng loạng choạng, ngả nghiêng, tháng trước còn thuyết trình, nói năng hùng hồn trước máy vi âm tháng sau đứng trước cử tọa không biết mình nên nói gì, nên nói như thế nào, nhìn những người quen mà như chưa từng biết. Ôi! Alzheimers tới, làm sao chặn được?!
“Rớt tú tài anh đi trung sĩ, Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con Bao giờ xong chuyện nước non. Anh về anh có Mỹ con anh bồng.” - Tôi lớn lên không giống những đứa trẻ chung quanh. Bởi tôi là một đứa con lai. Do má tôi chửa hoang mà có.
TẠI SAO TIẾN SĨ ÚC 104 TUỔI MỘT MỰC ‘XIN TỪ GIÃ CÕI ĐỜI’? NGHIÊN CỨU 80 NĂM CỦA ĐH HARVARD CÓ THỂ TRẢ LỜI - Trong khi người người đi tìm liệu pháp trường thọ thì cụ ông người Úc, tiến sĩ David Goodall đã nhất quyết tới Thụy Sĩ để xin được ‘chết êm ái’, bởi vì luật pháp nơi ông sống không cho phép điều này. Dư luận thương cảm nhiều nhưng cũng đặt ra không ít câu hỏi tại sao. Hãy cùng xem chuyên gia tiết lộ qua một nghiên cứu nổi tiếng.
Làm sao để nghỉ ngơi? Câu hỏi thoạt nghe qua có vẻ ngớ ngẩn, nhưng, thật sự làm sao nghỉ ngơi cho đúng là một điều đáng suy nghĩ. Một cách chung chung, nghỉ ngơi thì cũng như hít thở không khí, hay như ăn uống, là những chuyện chúng ta làm hằng ngày.
“Các cowboys thua cuộc trong trận chiến giành đất miền Tây Mỹ” là nội dung bài phóng sự của ký giả Jim Carlton đăng trên tờ Wall Street Journal cuối Tháng Ba. Theo tác giả, do hàng loạt các quy định, diện tích đất thuộc quyền sở hữu của liên bang, nơi mà những nhà chăn nuôi có thể thả bò cho ăn cỏ, đã giảm đi gần một nửa trong vòng bốn thập niên vừa qua.
Trước hết xin nói sơ qua về tôi, là một sĩ quan Quân Y QLVNCH, sau 75 thì đi tù cải tạo sáu năm, qua Mỹ diện HO7. Qua tới Mỹ cũng phải đi học lại rồi làm trong Medical cho đến bây giờ. Xin phép gọi cô Nguyệt Nga bằng “chị” vì tôi nghĩ chắc cô và tôi cũng cỡ tuổi tác với nhau thôi.
Ở Việt Nam có trí thức hay không? Trí thức Việt Nam đang ngồi chỗ nào trong câu chuyện chính sự? Đó là những câu hỏi nổi cộm hiện nay, khi mà số lượng giáo sư, tiến sĩ tại Việt Nam nhiều tựa lá mùa thu, trong khi đó, hầu hết các sách lược cho tương lai Việt Nam lại có nguy cơ rơi vào tắc tị.
Không một khảo sát hay nghiên cứu nào khẳng định rằng nước Mỹ là quốc gia hoàn hảo nhất, hay hạnh phúc nhất thế giới. Thế nhưng, có một sự thật không ai phủ nhận được, rằng Mỹ là một đất nước rất đặc biệt và khác biệt!
Dạ thưa cô, em cũng chẳng biết phải tính như thế nào, nên cứ gõ nhiều cửa, mong rằng sẽ có cánh cửa mở cho mình. Cách nay ba năm, em đến clean răng tại một văn phòng nha sĩ. Trong lúc khám bệnh, người nha sĩ hỏi em đôi ba câu chuyện, em trả lời rất thành thật hoàn cảnh của mình: Mới qua, đã xong đại học, đang vừa đi học vừa đi làm cho một pharmacy… Em nghĩ đó chỉ là những câu hỏi thông thường có tác dụng làm cho bịnh nhân bớt căng thẳng. Nhưng không ngờ nó lại là những chỉ dấu đưa em đến một cuộc tình buồn nhiều hơn vui.
Thưa cô Nguyệt Nga, con khẩn khoản xin cô giúp con, vì ở đây con không thể tâm sự chuyện này với ai. Con qua Mỹ được 6 năm, con sống với chồng được 2 năm, sau khi sinh con, thì chúng con ly dị. Anh ấy được giữ con vì lúc đó con mới qua không biết tiếng Anh và luật lệ Mỹ. Anh ấy là người hiền lành, siêng năng, nhưng lại là người không cầu tiến, đối với vợ, ảnh lạnh lùng ít quan tâm đến vợ.
Bảo Trợ